“Ta có một ý tưởng.” Phi Ảnh mở miệng nói.
“Cái gì?” Cố Thanh Sơn hỏi.
“Ngươi nhìn những sợi tơ vận mệnh này, trong đó có vài sợi tràn đầy sức mạnh và
thần bí, có vài sợi lại hết sức suy yếu, không bằng chúng ta đi lần theo sợi tơ suy yếu nhất kia để xem một chút, nó hẳn có tính nguy hiểm nhỏ nhất, có thể có được một
chút tình báo.” Phi Ảnh nói.
Cố Thanh Sơn gật gật đầu, nhìn về phía bàn tay hai người lần nữa.
Theo tâm ý của hắn và Phi Ảnh, trong nháy mắt tất cả sợi tơ vận mệnh biến mất, chỉ
còn sót lại một sợi cuối cùng.
sợi tơ này quả thật tương đương suy yếu, lúc ẩn lúc hiện trên cánh tay hai người,
phảng phất như sẽ tan biến vào bất cứ lúc nào.
“Bây giờ, bên trong hỗn độn không còn tận thế chi linh nào cả, mọi người cùng ta đi
đi, chúng ta đi dọc theo sợi tơ này quan sát tình hình một chút.” Cố Thanh Sơn nói.
Đám người lập tức cùng khởi hành.
...
Sương mù.
Vẫn là sương mù.
Cả đám người bay vút mấy chục canh giờ, rốt cuộc cũng thấy được điểm cuối cùng của sợi tơ màu đen kia.
“Thì ra là thế.” Phi Ảnh nhìn cảnh tượng phía trước, thở dài nói.
“Thật không ngờ, cuối cùng vẫn phải trở về với vấn đề này.” Cố Thanh Sơn cũng nói.
Chỉ thấy cả đám người cùng nhìn về hư không phía trước.
Một bộ thi thể như dãy núi nằm bên trong hư không, trên người không ngừng thả ra
từng luồng sương mù tràn ngập khí tức hủy diệt.
Sương mù cứ lan tràn hướng về bốn phương tám hướng, khiến cho sương mù bên
trong hư không càng ngày càng mạnh lên, gần như nồng nặc giống như hóa thành
thực chất.
Là Khư Mộ!
Nơi này là một tòa Khư Mộ!
Suy nghĩ lướt nhanh qua đầu của Cố Thanh Sơn , hắn tiến lên lớn tiếng nói: “Vị tiền
bối này, ngươi có nghe thấy chúng ta nói chuyện không?”
Thi thể to lớn kia trầm mặc không nói lời nào, cũng không làm ra bất cứ phản ứng gì.
Bên trong hư không hắc ám, thân thể của nó giống như trung tâm hủy diệt, dựa theo
một loại quy luật đặc biệt nào đó, không ngừng phóng ra đủ loại sương mù hủy diệt,
không ngừng tiêu tán về bốn phía.
Cố Thanh Sơn chờ đợi mấy giây, dứt khoát bay lên đó xem.
Chỉ thấy cỗ thi thể này từ từ nhắm hai mắt, không nhúc nhích, trên thân tràn đầy khí
tức tử vong cùng hủy diệt, cái miệng khổng lồ cũng đóng chặt, lại càng không có bất
cứ tri giác gì, tựa như ——
“Nó giống như một vật chết vậy.” Tạ Sương Nhan nói.
“Đúng vậy, ta đã dùng yêu thuật cảm ứng qua, nó không có bất kỳ tri giác gì cả.” Lão
yêu tinh cũng nói.
Cố Thanh Sơn nhìn vào thi thể kia, không biết tại sao, hắn chợt nhớ tới một cảnh
tượng cực kỳ lâu đời trước đó.
Một cái bóng đen.
Leo ra từ trong miệng thi thể.
Nó là tận thế ban sơ.
Như thế xem ra thì khởi nguyên của mọi chuyện đều nằm trên những Khư Mộ này.
Nhưng Khư Mộ tràn đầy khí tức hủy diệt, bất kỳ người nào cũng không dám tới gần,
ngay cả Vua của Vĩnh Diệt đời trước cũng bị ném vào trong cái miệng của Khư Mộ,
bị phù văn hủy diệt vô tận tàn phá đến nỗi cả bột phấn cũng không còn sót lại.
Đến cùng có biện pháp nào dò xét Khư Mộ này không?
Hắn đang nghĩ ngợi, chỉ nghe Huyền Thiên Y sau lưng hắn nỉ non nói: “Đây chính là
bí mật đó sao? Đáng tiếc, ta nhìn thế nào cũng không nhìn ra được hàm ý bị vây khốn
cái gì?”
Trong lòng Cố Thanh Sơn đột nhiên hiện lên một vệt ánh sáng.
Hắn trầm ngâm một chút, mở miệng nói: "Chư vị, chỉ có sứ đồ hỗn độn mới có thể
tiến vào bên trong Khư Mộ, ta muốn đi vào trong miệng thi thể tìm một chút, các
ngươi có biện pháp gì giúp ta không?"
Tạ Sương Nhan nghe hắn nói như vậy thì thò tay lấy ra thẻ bài, nói: “Đây là thẻ bài ta dùng để hộ thân, ngươi cầm đi, nếu nhỡ gặp phải hung hiểm, nó có thể để tất cả những
tai ách tránh đi thời không của ngươi.”
Cố Thanh Sơn nhìn về phía tấm thẻ bài kia, chỉ thấy bên trên thẻ bài có vẽ một đám
người cá đang truy đuổi chơi đùa với nhau, mỗi người đều nắm bảo châu phát ra tia
sáng mỹ lệ trong tay.
Lão yêu tinh trực tiếp cắm đoản côn vào trong tay áo Cố Thanh Sơn, nói: “Yêu thuật
đã bắt đầu có tác dụng, có thể tránh đi những thứ chẳng lành trong đông đảo pháp
tắc.”
Phi Ảnh cũng phân ra một sợi tơ màu đen, thắt trên tay hắn, nói: “Chuyện kia còn
chưa kết thúc, ta tiếp tục phân nó cho ngươi.”
“Đa tạ các vị.” Cố Thanh Sơn cảm kích nói.
Ba người không nói gì, chỉ yên lặng nhìn về phía Huyền Thiên Y.
Huyền Thiên Y: “Ta...”
“Cái gì?” Tạ Sương Nhan chớp chớp mắt mà hỏi.
“Nghe nói nó là Thiên Đế Lục Đạo, lợi hại lắm đó.” Lão yêu tinh nói.
“Vậy thì xin hãy trợ Thanh Sơn một chút sức lực, đây là vì tất cả mọi người, tạ ơn.”
Phi Ảnh thành khẩn nói.
Huyền Thiên Y cắn răng, lập tức ầm một tiếng rồi tản ra, hóa thành mười mấy bộ
phận phòng ngự, tạch tạch tạch két dán vào trên thân Cố Thanh Sơn.
—— Lại là một bộ nội giáp thiếp thân.
“Thôi được, vậy ta sẽ bảo vệ lấy ngươi, nhưng ngươi cũng phải mặc bộ giáp Chân Cổ
Ma Vương kia ở bên ngoài, nó xong đời ta mới ra phòng ngự.” Huyền Thiên Y cứng
ngắc mà lên tiếng nói.
“Được.”
Cố Thanh Sơn biết nghe lời phải, trực tiếp lấy giáp Chân Cổ Ma Vương ra, mặc lên
người.
Dù sao người ta là Thiên Đế Lục Đạo cao quý, lại thay mình chịu qua nhiều lần đánh
đập.
Giáp Chân Cổ Ma Vương có nát một lần hai lần cũng không có chuyện gì, còn có thể
khôi phục, mà nếu Huyền Thiên Y này thật sự nát, vậy Cố Thanh Sơn thật sự có chút
không đành lòng.
—— Dù sao nó chết rồi thì mình còn phải nện nó chín chín tám mươi mốt lần, nó mới
có thể sống lại được.
Bị đánh cũng không thể chịu như thế được.
Tất cả mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng.
Thân hình Cố Thanh Sơn nhảy lên, bay vào phía trên thi thể to lớn kia, rút Kiếm Thần
Sơn Lục Giới ra chỉ xuống một cái.
“Sơn Nữ, dùng chìa khóa bí mật.”
“Vâng, công tử.”
Trên trường kiếm lập tức phát ra từng luồng ánh vàng.
—— Chìa khóa bí mật, phát động!
[Chìa khóa bí mật: Kiếm này đại diện cho ý chí của các vị sứ đồ hỗn độn trong quá
khứ, khi nó nằm trên tay ngài thì sẽ tập hợp tất cả quyền hành của năm vị sứ đồ hỗn
độn, bởi vậy, toàn bộ hỗn độn đều phải nghe theo mệnh lệnh của ngài, mở ra tất cả các bí mật cất giấu cho ngài.]
----------------------------------------
CHƯƠNG 3080: NGHI NGỜ
Bên trong hư không, lập tức sinh ra một luồng sức mạnh rộng lớn vô hình.
Dưới sự ảnh hưởng của thứ sức mạnh đó, thi thể kia cũng chấn động, chậm rãi mở cái
miệng to ra.
Một con đường hầm đen kịt tĩnh mịch hiển hiện trong miệng nó, cứ không ngừng kéo
dài hướng vào bên trong, căn bản không nhìn thấy được điểm cuối cùng.
Ô ——
Một thanh âm thê lương vang lên, ngay sau đó, vô số những phù văn hủy diệt chi chít
đột nhiên phun ra từ sâu trong cái miệng lớn kia.
“Cố Thanh Sơn! Chúng ta rút lui trước đây, nơi này thực sự không nán lại được!” Tạ
Sương Nhan đừng đằng xa tít mà hô.
Chờ Cố Thanh Sơn nhìn lại, chỉ thấy bọn họ đã trốn đến không thấy tăm hơi rồi.
Cố Thanh Sơn đứng tại chỗ bất động.
Chỉ thấy những phù văn hủy diệt kia như trận gió lớn xông lên hư không, nhưng vào
thời điểm tiếp cận Cố Thanh Sơn, phảng phất cảm nhận được cái gì từ trên người Cố
Thanh Sơn, chúng đồng loạt lách qua bên người của hắn.
Những huyền bí Vĩnh Diệt chân chính này có thể hủy diệt tất cả mọi thứ sức mạnh!
Ngoại trừ sứ đồ hỗn độn, không ai có thể ngăn cản thứ quyền năng này!
Cố Thanh Sơn thở dài, trong lòng cũng dâng lên chút chờ mong.
“Đến cùng... Sư tổ muốn nói cho ta biết cái gì?”
Hắn tự nhủ.
Lần trước thi thể to lớn kia còn có ý thức, cho nên khi chuyện của mình kết thúc, thi thể đó lập tức bảo mình bước đi, không để mình ở lâu.
Nhưng bây giờ thi thể này cũng không có ý thức tự chủ.
—— Vừa vặn có thể tìm tòi hư thực.
Cố Thanh Sơn nhảy xuống, rơi vào trong miệng thi thể kia, cứ đi dọc theo hang động
sau6 hút lần mãi đi xuống phía dưới.
Hắn đã đi một hồi lâu, chỉ thấy bốn phía không có động tĩnh gì, sau đó thì dần dần
tăng nhanh tốc độ.
Ước chừng trôi qua thời gian mấy chung trà, động sâu chỉa thẳng đứng hướng xuống
trở nên hơi nghiêng mấy phần, có thêm một vài bậc thang đã bị tàn phá.
Bậc thang...
Trái tim Cố Thanh Sơn nhảy lên một cái, sau đó tiến lên thận trọng dò xét.
Chỉ thấy trên những bậc thang này có khắc ấn hoa văn phức tạp, mặc dù đã phủ kín
tro bụi, nhưng vẫn có thể nhìn ra mấy phần thần thánh và trang nghiêm.
Cái này quá kì quái.
Thi thể to lớn trôi nổi bên trong hỗn độn, được xưng là Khư Mộ.
Bọn chúng là chủ ý thức của tự nhiên.
—— Nhưng trong cơ thể của bọn chúng lại có dấu hiệu văn minh.
Nghi ngờ trong lòng Cố Thanh Sơn mọc lên thành bụi, dứt khoát đi dọc theo bậc
thang tiếp tục bước sâu xuống phía dưới.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Rốt cuộc.
Cố Thanh Sơn dừng bước.
Hắn nhìn lên một vùng tăm tối mênh mông trước mắt, biểu cảm dần dần trở nên có
mấy phần đờ đẫn.
“Công tử?” Sơn Nữ lo lắng lên tiếng hỏi.
“... Tôi không sao, chỉ có chút giật mình.”
Cố Thanh Sơn nói xong thì rút Trường Kiếm ra, đột nhiên thả ra hàng tỷ ánh kiếm,
chiếu sáng toàn bộ hắc ám.
Chỉ thấy hắn đứng trên một cầu thang lơ lửng trên không, mà phần cầu thang phía
trước đã triệt để bị đứt gãy, không cách nào tiếp tục đi tới nữa.
Phía dưới chiếc cầu thang treo lơ lửng giữa trời, một thế giới đã hủy diệt đang thể hiện ra tất cả phế tích của nó.
Không có gió.
Toàn bộ thế giới tỏa ra một cảm giác như mục nát, phảng phất bị ngăn cách trong năm
tháng vô tận.
Hoàn toàn tĩnh mịch.
Cố Thanh Sơn đứng ở mép của cây cầu thang đứt gãy, nhìn kỹ mấy giây, cuối cùng
vẫn quyết định tự mình xuống dưới tìm tòi.
Hắn im hơi lặng tiếng trượt xuống một vùng phế tích, nhìn quanh bốn phía.
Đây là một tòa thành.
—— Chí ít trước khi bị hủy diệt, nó đủ để được xưng là một tòa thành to lớn.
Cao lầu san sát nối tiếp nhau, đường đi rộng rãi khoáng đạt, trên đường nằm ngổn
ngang vô số những tàu con thôi sắt thép chi chít lộn xộn, phía trên lại đọng một lớp
tro bụi thật dày.
Tất cả mọi thứ đều chứng minh nơi này từng là một thế giới khoa học kỹ thuật.
Cố Thanh Sơn thả ra thần niệm quét ngang mấy chục vạn dặm, phát hiện mấy chục
tòa thành tương tự như vậy ở trên mặt đất.
“Kỳ quái... Chẳng lẽ Khư Mộ là một sản phẩm khoa học kỹ thuật?”
Hắn tự nói một mình, sau đó bỗng nhiên biến mất khỏi nơi đó.
Chỉ trong chớp mắt tiếp theo.
Cố Thanh Sơn trực tiếp xuất hiện tại khu vực trung tâm trong thành thị.
Trên quảng trường khoáng đạt có một số lượng lớn hài cốt nhân loại.
Bọn chúng ngã chỉnh chỉnh tề tề trên mặt đất, thể hiện một điều là khi còn sống từng
dựa theo một loại kỷ luật cùng mệnh lệnh nào đó mà tụ tập ở đây.
Đối diện quảng trường là bảy tám chiếc phi thuyền chuyên chở các loại binh khí, xem
xét thì thấy nó mang chức trách gánh vác đề phòng cùng bảo vệ.
Đáng tiếc bọn chúng đều đã biến hình, bị bẻ gãy, vỡ ra, hiển nhiên đã gặp phải một
loại ngoài ý muốn nào đó.
Mà trong những con tàu bay này, có một chiếc loại cực lớn đang nằm vắt ngang trên
mặt đất.
Cố Thanh Sơn tự nhiên nhìn ra tầm quan trọng của con tàu này.
Hắn đáp xuống chiếc phi thuyền đó, cẩn thận quan sát mấy giây, sau đó ngồi xổm
xuống, lấy tay chùi đi tro bụi thật dày trên lớp kính chắn gió.
Chỉ thấy bên trong buồng lái này, hai bộ hài cốt ngã trên mặt đất, duy trì một tư thế
vặn vẹo, phảng phất trước khi chết đã gặp phải một loại đả kích đột nhiên xuất hiện
nào đó.
Cố Thanh Sơn chập ngón tay lại thành kiếm, tiện tay mở ra kính chắn gió, nhảy
xuống.
Hắn đứng trước hai bộ hài cốt đó mà cảm nhận một chút.
—— Hình như có một loại khí tức quỷ dị vẫn đang lưu giữ trên bộ hài cốt, cho dù trải
qua năm tháng vô tận, nó vẫn chưa tán đi.
“Thú vị thật...”
Cố Thanh Sơn ấn ra một quyết, cách không mà nhẹ nhàng nhấn một cái về phía hai bộ
hài cốt.
Dị biến nảy sinh ——
Chỉ thấy một luồng sương mù xám xịt từ hài cốt bên trên đằng không mà lên, trực tiếp
hướng Cố Thanh Sơn trên thân nhào tới.
Cố Thanh Sơn vốn muốn tránh né, chợt lòng có cảm giác, đứng tại chỗ không nhúc
nhích.
Oanh!
Lớp sương mù màu xám kia rơi vào trên người hắn, thế mà vẫn như ngọn lửa hừng
hực thiêu đốt, không ngừng chập trùng dao động.
Sau một khắc.
Khí tức hủy diệt điên cuồng phun trào ở trên người hắn, thậm chí dẫn động kiếm khí
trong cơ thể hắn, hỗn hợp lại thành một thể, hóa thành dòng khí vô cùng bạo ngược,
lấy xu thế không thể địch nổi quét sạch về bốn phương tám hướng.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây ——
Cố Thanh Sơn nhẹ nhàng trôi nổi ở giữa không trung, mờ mịt nhìn tứ phương.
Chỉ thấy toàn bộ thế giới phế tích đã hóa thành mảnh đất bằng rộng lớn bao la, không
thể nhìn thấy phần cuối.
----------------------------------------