Qua giây lát.
Hư không xuất hiện một vết nứt.
Chỉ thấy một thẻ bài bay tới, rơi vào trong tay Cố Thanh Sơn.
Dòng chữ nhỏ nhấp nháy nhanh chóng xuất hiện:
[Ngài một lần nữa thu được thẻ bài: Xích Ma Thần Thương.]
Cố Thanh Sơn thu thẻ bài lại, duỗi người nói: “Cuối cùng cũng kết thúc, có phải
chúng ta nên trở về tương lai rồi không?”
Tạ Đạo Linh gật đầu nói: “Đúng vậy, tất cả ở đây hãy để nó tiêu trừ triệt để, vòng tròn khép kín cũng có thể biến mất, chỉ để lại một dòng thời gian kéo dài đến tương lai.”
Nàng đọc thầm pháp quyết, tách mở hư không, khiến dòng sông thời gian xuất hiện
trước mặt mọi người.
“Đi thôi, các vị, chúng ta nên trở lại thời gian rồi, để cho lịch sử khép lại tốt đẹp.”
Tạ Đạo Linh nói.
Mọi người đồng loạt gật đầu.
Chỉ thấy người ghi chép lịch sử viết một đoạn văn cuối cùng lên không trung:
[Tận thế do chúng sinh các thế giới ngưng tụ thành đã một đòn giết chết toàn bộ tà ma trong trận quyết chiến cuối cùng.]
[Từ nay về sau, chúng sinh là kẻ thắng, chào đón thời đại thịnh thế thực sự.]
[Người ghi lại: Yên...]
Chữ chưa viết xong, chợt thấy một đường ánh kiếm xẹt qua không trung, chém trúng
người ghi chép lịch sử.
Người ghi chép lịch sử bị một kiếm chém thành hai khúc, hóa thành một màn sương
máu, từ trên cao rơi xuống.
Thân hình mọi người đều cứng đờ.
Không ngờ đến lúc này rồi vẫn gặp phải giết chóc.
Hơn nữa người ra tay là...
Chỉ thấy một người từ xa bay tới, dừng lại trước mặt mọi người.
Cố Thanh Sơn.
Cố Thanh Sơn thuộc về chúng sinh.
Độc Cô Phong khẽ cau mày nói: “Người ghi chép lịch sử chỉ là một người xem bình
thường, có giết cũng vô ích.”
Cố Thanh Sơn gật đầu nói: “Ta chưa bao giờ lạm sát người vô tội, trừ khi...”
Độc Cô Phong hỏi: “Cái gì?”
Cố Thanh Sơn nhìn chằm chằm Độc Cô Phong, lại nhìn ảo ảnh sau lưng hắn, trên mặt
hiện lên vẻ cảm thán.
“Ta biết không nhiều lắm, nhưng ít nhất ta biết một chuyện, đó chính là hắn đang lừa
chúng ta...”
“Chúc mừng ngươi, suýt nữa thì kế giấu trời qua biển của ngươi đã thành công.”
…
Trên đỉnh núi.
Gió không ngừng thổi mạnh.
Không một ai nói chuyện.
Chúng sinh Cố Thanh Sơn tỏa ra sát khí nghiêm nghị, mọi người đều đã nhận ra bầu
không khí không bình thường.
Lạc Băng Ly và Tạ Sương Nhan nhìn nhau, chậm rãi lui về bên cạnh Cố Thanh Sơn.
Tần Tiểu Lâu hơi căng thẳng, vô thức nhìn Tạ Đạo Linh.
Sắc mặt Tạ Đạo Linh vẫn bình tĩnh như cũ, nhẹ giọng hỏi:
“Thanh Sơn, chuyện là thế nào?”
Cố Thanh Sơn cười cười, mắt nhìn chằm chằm vào Độc Cô Phong, nói: “Chúng ta vẫn
còn một vấn đề chưa giải quyết.”
“Vấn đề gì?” Tần Tiểu Lâu giành hỏi trước.
“Độc Cô Phong... Có phải hắn lừa gạt chúng ta hay không.” Cố Thanh Sơn nói.
Độc Cô Phong lắc đầu, nói với vẻ mặt kiên định: “Ta chưa bao giờ nói dối ngươi
trong bất cứ chuyện gì.”
Cố Thanh Sơn đáp: “Đúng, ngươi chưa bao giờ nói dối ta, cho nên ta mới suýt nữa bị
ngươi lừa.”
Vẻ mặt mọi người cứng đờ.
Độc Cô Phong chưa bao giờ nói dối, vậy làm sao có thể lừa Cố Thanh Sơn?
Cái này không hợp lý.
Độc Cô Phong cười cười, lắc đầu nói: “Ta biết ngươi tâm tư kín đáo, bất cứ việc gì
cũng suy nghĩ thái quá, nhưng bây giờ chúng ta đã chiến thắng, ngươi có thể thả lỏng, đừng nghĩ nhiều về những chuyện vụn vặt này nữa.”
Cố Thanh Sơn cũng nở nụ cười: “Được thôi... Chỉ cần ngươi có thể trả lời một vấn đề
của ta, ta lập tức xin lỗi ngươi, đợi tiệc ăn mừng lát nữa ta sẽ tự phạt ba chén.”
“Vấn đề gì?” Độc Cô Phong vẫn đang cười.
“Năm đó vì để đối phó tà ma, ngươi đưa đá phân giới cho ta mượn dùng, còn nói...
Trong kỷ nguyên của ngươi, hòn đá kia cũng chỉ xuất hiện hai lần.” Cố Thanh Sơn
nói.
“Không sai, thân là sứ đồ Thủy, đối mặt với tai họa hủy diệt của kỷ nguyên, đương
nhiên cần đá phân giới. Còn lần thứ hai viên đá này xuất hiện, ta cất giữ nó, để cho
ngươi sử dụng trong tương lai.” Độc Cô Phong nói.
Mọi người yên lặng nghe.
“Hắn không nói dối, ta vẫn luôn dùng luật nhân quả quan sát hắn.” Tần Tiểu Lâu nói.
Cố Thanh Sơn thở dài nói: “Quả thực, lời này của hắn không có bất cứ lỗi sai nào,
đáng tiếc...”
“Đáng tiếc cái gì?” Độc Cô Phong hỏi.
Cố Thanh Sơn vẫy tay một cái, không trung phía sau lập tức tách ra.
Một cô gái bước ra từ trong hư không.
Độc Cô Quỳnh.
Nàng ta cười thảm thương, trên mặt tràn đầy hoang mang tuyệt vọng: “Cha... Ngươi...
còn là cha của ta sao?”
Trong lúc nói chuyện, mọi người cảm nhận được một loại khí tức nào đó trên người
nàng ta.
“Nàng ta là sứ đồ! Sứ đồ kỷ nguyên Thủy!” Lạc Băng Ly khẽ thốt lên.
Atula Vương rút hai thanh trường đao ra, trừng mắt nhìn Độc Cô Quỳnh rồi lại nhìn
Độc Cô Phong, lớn tiếng nói: “Rốt cuộc chuyện là thế nào?”
Theo động tác của hắn ta, mọi người cũng lần lượt rút binh khí, nhìn về phía Độc Cô
Phong, làm ra tư thế đề phòng.
Độc Cô Phong bình tĩnh thản nhiên nhìn Độc Cô Quỳnh.
“Quả thực đá phân giới đã được dùng hai lần, lần đầu tiên đúng là được dùng trên
người sứ đồ Thủy, chẳng qua người đó là Độc Cô Quỳnh chứ không phải ngươi.” Cố
Thanh Sơn nói.
“Vậy thì sao? Ta phải bảo vệ con gái của ta, năm đó con bé bị tà ma ăn mòn, cho đến tận bây giờ trên người vẫn có khí tức tà ma, Cố Thanh Sơn? Ngươi không cần phải tin
lời con bé.” Độc Cô Phong nói.
“Thì ra là thế? Ngươi phóng ra chuỗi thế giới song song, thay thế nàng tới liên hệ với ta? Là vì bảo vệ nàng?” Cố Thanh Sơn hỏi.
“Đúng vậy.” Độc Cô Phong đáp.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Vẻ mặt Độc Cô Phong vẫn thản nhiên.
Sau một cái chớp mắt, chỉ thấy Độc Cô Quỳnh hét lên một tiếng chói tai, trên người
lập tức nhô lên từng mảnh vảy màu đen, toàn thân ngã nhào trên mặt đất,d đau đớn
giãy dụa.
“Nhìn đi... Con bé lại phát tác.”
Đọc Cô Phong cau mày nói, đi về phía Độc Cô Quỳnh.
Cố Thanh Sơn giơ tay ngăn cản, quát lên: “Tiểu Lâu, Sương Nhan, các ngươi bảo vệ
nàng.”
Hai người lập tức tiến lên, giữ Độc Cô Quỳnh lại, dùng các thuật pháp mình am hiểu
trị liệu cho Độc Cô Quỳnh.
----------------------------------------
CHƯƠNG 3121: “THẺ BÀI HUYẾT HẢI: CỐ THANH SƠN.”
Qua một lúc lâu.
Tần Tiểu Lâu xoa mồ hôi trán, nói với mọi người: “Nàng lây dính một chút khí tức tà
ma... Rất khó đối phó, nếu không phải ta và Tạ Sương Nhan cùng ra tay thì còn phải
mất một thời gian vô cùng dài mới có thể trừ khử triệt để.”
Mọi người nhìn về phía Độc Cô Phong.
Trên mặt Độc Cô Phong hiện lên một chút bi thương, rồi lại hóa thành bất đắc dĩ.
Chỉ nghe hắn ta nói: “Trong những năm tháng quá khứ dài như vô tận, ta phải vừa bảo
vệ con bé vừa chuẩn bị chiến đấu bất cứ lúc nào, còn phải từng giờ từng khắc phòng
bị khí tức tà ma trên người con bé... Cố Thanh Sơn, chúc mừng ngươi thành công phát
hiện bệnh tật trên người con gái ta, bây giờ ngươi đã thỏa mãn chưa?”
Tần Tiểu Lâu nghe xong, cảm thấy hơi áy náy, liên tục nháy mắt với Cố Thanh Sơn.
Cố Thanh Sơn nói với vẻ hối lỗi: “Nói như vậy, ngươi đúng là một người cha tốt. Là
ta hiểu lầm ngươi.”
“Không dám nhận.” Độc Cô Phong nói.
Tần Tiểu Lâu lập tức cười nói: “Được rồi. Hiểu lầm đã được giải. Chúng ta đi mở tiệc
thôi...”
“Tiểu Lâu.” Cố Thanh Sơn cắt ngang lời hắn ta: “Đá phân giới tổng cộng được sử
dụng hai lần, theo thứ tự là ta và Độc Cô Quỳnh.”
“Đúng vậy.” Tần Tiểu Lâu nói.
“Độc Cô Phong thì sao?” Cố Thanh Sơn hỏi.
Bốn phía yên tĩnh.
Tần Tiểu Lâu sửng sốt.
Sau một cái chớp mắt, trong lòng hắn ta bỗng nhiên nổi lên ý lạnh thấy xương.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Độc Cô Phong.
Phía sau Độc Cô Phong, ảo ảnh thi thể khổng lồ trôi nổi giữa không trung, ngang với
đỉnh núi, lúc ẩn lúc hiện trong gió thổi.
Đúng vậy.
Đá phân giới được Độc Cô Quỳnh và Cố Thanh Sơn dùng.
Như vậy Độc Cô Phong nhất định chưa bao giờ sử dụng đá phân giới.
Nhưng hắn ta nói hắn ta cũng chia làm hai người, một người vẫn luôn duy trì thân
phận nhân loại, một người khác quy phục tà ma, hóa thành thi thể khổng lồ, cuối cùng
tìm ra điểm yếu của tà ma...
Chuyện này căn bản không hợp lý!
Thi thể khổng lồ và hắn ta là hai cá thể độc lập!
Cố Thanh Sơn ngẩng đầu, ngước nhìn ảo ảnh thi thể khổng lồ, vẻ mặt đầy cảm thán.
“Sau khi ta phát hiện điểm này, ta từng tự hỏi lòng mình.” Hắn nói.
“Ồ? Ngươi nghĩ tới điều gì?” Độc Cô Phong hỏi.
Vẻ mặt hắn ta không hề có chút gì là hốt hoảng, cũng không có bất cứ cảm xúc nào.
Không ai biết hắn ta đang suy nghĩ gì.
Cố Thanh Sơn nói: “Nếu như ta là tà ma... Ta có thể trơ mắt nhìn đồng loại bị Hỗn Độn giết sạch sao?”
“Vì sao không được?” Độc Cô Phong hỏi.
“Bởi vì tà ma và chúng sinh vốn không hợp nhau, ở thế đối lập, ta là một thành viên
trong tà ma, dựa vào cái gì mà phải giúp đỡ những kẻ đối đầu với chủng tộc của mình,
đối phó với đồng loại của mình?”
Cố Thanh Sơn nói tiếp: “Ví dụ như ta... Nếu ta là chúng sinh, đồng loại của ta đều đã chết sạch, trên thế giới chỉ còn một nhân loại duy nhất là ta, những kẻ khác đều là tà ma, ta sẽ vĩnh viễn sinh hoạt chung một chỗ với tà ma... nhìn theo góc độ văn minh và cá thể, đây là một chuyện cực kỳ cô độc... Thậm chí có thể gọi là nỗi dày vò vĩnh
hằng.”
Độc Cô Phong cúi đầu không đáp.
Cố Thanh Sơn tự hỏi tự trả lời: “Nhưng lý do này không đủ để nói lên tất cả, trừ khi
còn có một nguyên nhân nào đó lớn hơn chứng minh lập trường của nó, may mắn
thay, ta nghe nói bí mật mà Độc Cô Quỳnh dò xét...”
“Hỗn Độn là sức mạnh giết chết mộ cũ.”
“Tất cả mộ cũ đều giãy dụa trong Hỗn Độn, ý đồ đẩy Hỗn Độn ra khỏi cơ thể... Có
một vài mộ cũ đã bị Hỗn Độn triệt để giết chết, mà một vài cái khác thì sinh ra tà ma, nhờ vậy mà tạm thời thoát khỏi sự uy hiếp của Hỗn Độn.”
Độc Cô Quỳnh đột nhiên hỏi: “Vậy thì thế nào?”
Cố Thanh Sơn nhìn hắn ta, nhẹ nhàng nói: “Thi thể khổng lồ đã từng nói với ta, một
số người phản bội hãm hại nó đã nhốt nó vào trong thế giới kia.”
“Thế nhưng, những ngôi mộ cũ khác đều đang chịu khổ trong Hỗn Độn, mà nó lại
thoát khỏi sự mài mòn của Hỗn Độn, một mình trong một thế giới hỗn mang, cho dù
Tận Thế đến giết nó thì cũng chỉ có thể bị nó biến thành vô số xương khô màu đen mà
thôi, mãi mãi chìm sâu xuống mặt đất.”
“So với những ngôi mộ cũ khác, đãi ngộ và hoàn cảnh của nó đã chứng minh địa vị và
thân phận của nó.”
“Nó là thủ lĩnh tà ma.”
Những lời này từ miệng Cố Thanh Sơn nói ra, mọi người đồng loạt biến sắc.
Độc Cô Phong thầm thở dài.
Cố Thanh Sơn khoanh tay nói: “Ta cần một lời giải thích, hoặc là ngươi cần một câu
trả lời.”
Độc Cô Phong phun ra một chữ: “Chết.”
“Ầm!”
Vô số ký hiệu quỷ dị từ hư không hiện lên, nhanh chóng xoay tròn xung quanh Cố
Thanh Sơn, liên tục phát ra tiếng âm hưởng kỳ dị tràn ngập sát ý.
Viên đá phân giới trên người Cố Thanh Sơn bay lên, dung hợp thành một thể với
những ký hiệu kỳ dị dày đặc, hóa thành một tia u ám đánh vào người Cố Thanh Sơn.
Cố Thanh Sơn vẫn không nhúc nhích.
Trong nháy mắt, toàn bộ ký hiệu biến mất.
Hắn vẫn đứng yên tại chỗ, bình yên vô sự, vẫn chưa chết đi như Độc Cô Phong đã nói.
“Cố Thanh Sơn, ngươi thật đáng thương, có lẽ cả đời ngươi chẳng bao giờ tin tưởng
bất cứ người nào.” Độc Cô Phong lạnh lùng nói.
“Ta tin tưởng rất nhiều người, ngoại trừ những kẻ đưa ta vào chỗ chết.” Cố Thanh Sơn
nói.
Hắn đưa tay bắt lấy đá phân giới, nhẹ giọng nói: “Ngươi chia ta thành Tận Thế và
Chúng Sinh, nhưng lúc giao chiến với Cửu Diện, ta đã lĩnh ngộ được một việc từ kỹ
năng của nó... Chúng sinh thuần túy chẳng qua chỉ là một thuật pháp của tà ma biến
thành.”
“Khi đó ngươi đã biết rồi?” Độc Cô Phong nói.
“Đúng vậy, là chúng sinh thuần túy, nhất định sẽ bị tà ma khắc chế, có lẽ đây chính là dụng ý của ngươi khi đưa đá phân giới cho ta... Nếu như ta trong thân phận chúng
sinh bị hủy diệt, như vậy ta thuộc về Tận Thế cũng sẽ thương tổn thực lực nghiêm
trọng.”
Cố Thanh Sơn nói tiếp: “Để tránh bị ngươi quản chế, ta đã nghĩ ra một cách, trước lúc đi vào Huyết Hải đã nhờ một vị tồn tại giúp ta che chắn một chút, nhân cơ hội dùng tế
vũ thay đổi thân phận của mình.”
Cùng với lời kể của hắn, trong hư không xung quanh hắn hiện lên một khung hình chữ
nhật.
“Hiện tại ta đã không còn là chúng sinh, mà là thẻ bài Huyết Hải: Cố Thanh Sơn.”
Nói xong, hắn bóp đá phân giới.
Hai Cố Thanh Sơn cùng biến mất rồi lại hòa làm một thể.
Một Cố Thanh Sơn xuất hiện.
“Chết mà ngươi hạ xuống đều bị ta phá giải sạch sẽ, bây giờ, ngươi phải làm sao
đây?”
Hắn rút trường kiếm ra, chĩa vào Độc Cô Phong... và cả thi thể khổng lồ sau lưng hắn
ta.
Độc Cô Phong nhìn hắn, rồi lại nhìn mọi người.
Chỉ thấy các sứ đồ và thánh nhân Lục Đạo đã lặng lẽ chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
Bọn họ có thể ra tay bất cứ lúc nào.
----------------------------------------