Người đàn ông kia hơi giật mình, rồi bỗng nhớ tới: "Ta nhớ ra rồi... sắp tới có lẽ có những người khác muốn đi vào khoảng lịch sử của ngươi, để xem những chuyện đã
diễn ra trong quá khứ."
Cố Thanh Sơn nói: "Trừ ngươi ra, còn có những người khác sao?"
Người đàn ông gật đầu, nói: "Đúng, thế nhưng cũng không phải là Người Ghi Chép
Lịch Sử như ta, mà là những người có năng lực thần kỳ khác."
"Bọn họ sẽ làm cái gì?"
"Vẽ những chuyện mà ngươi đã làm thành truyện tranh."
"... Thì ra là thế."
Cố Thanh Sơn suy nghĩ vài giây, lắc đầu nói: "Chuyện mà ta cảm ứng được... cũng
không phải chuyện này."
Người đàn ông kia nghĩ thầm: "Không phải chuyện này sao?"
Cố Thanh Sơn nói: "Chắc hẳn là ở thế giới chân thật... ở bên đó có một tồn tại nào đó có uy hiếp đối với vận mệnh của ta, cho nên ta mới có được loại cảm ứng này."
Người đàn ông kia trở nên nghiêm túc hơn.
Hắn ta đặt đũa xuống, rút giấy bút ra ngoài, múa bút viết vài câu gì đó, kéo giấy xuống rồi ném ra giữa không trung.
Tờ giấy kia lơ lửng giữa trời rồi hóa thành một màn ánh sáng.
Trong màn sáng, xuất hiện cảnh tượng đang diễn ra tại thế giới chân thật.
...
Tiệc mừng công đã sớm kết thúc.
Ngoài Anna ra, hầu như tất cả các cường giả đều không mở quả cầu ký ức ngay tại
chỗ.
Bọn họ cẩn thận thu lại quả cầu ký ức, chuẩn bị sau khi trở về, suy đi nghĩ lại mới
cuối cùng quyết định có mở nó ra hay không.
Chuyện này, nếu không biết được còn tốt, một khi biết tới như vậy sẽ dính vào nhân
quả bên trong hư không.
Phải cẩn thận hơn nữa.
Khi tất cả mọi người đều rời đi, bên trong Bách Hoa điện cũng chỉ còn lại có hai
người.
Tạ Đạo Linh.
Anna.
"Ngươi thật sự muốn tới Huyết Hải sao?" Tạ Đạo Linh hỏi.
"Ta muốn đi tìm hắn." Anna nói.
Tạ Đạo Linh ngẫm nghĩ, nói: "Ngày xưa khi quyết chiến với tà ma, các ngươi chuyển tất cả lực lượng của bản thân lên người ta, sau đó ta kích hoạt thuật pháp Danh sách
chung cực, sau đó biến tất cả mọi người trở thành Anh linh Huyết Hải, dùng thẻ bài
Kỳ Quỷ để thu xếp mọi người vào trong Huyết Hải..."
Nàng nói ra kết luận kia: "Chúng ta ở trong Huyết Hải quá lâu, mà Huyết Hải lại là thế giới bên dưới Thánh Giới, nó đã hoàn toàn đóng lại đối với chúng ta... gần mười
ngàn năm qua, không ai có thể đi tới nơi đó một lần nữa."
Anna lo lắng hỏi: "Chẳng lẽ không còn cách nào nữa hay sao?"
"Hoặc là chờ đợi thêm mười ngàn năm nữa, hoặc là... dùng một cách khác." Tạ Đạo Linh nói.
"Cách gì?" Anna hỏi.
"Thời điểm quyết chiến cuối cùng, Cố Thanh Sơn đẩy ra toàn bộ kiếm mà hắn có...
Sau khi chiến đấu, những thanh kiếm kia theo chúng ta rời khỏi hắn, đi tới thế giới
chân thực." Tạ Đạo Linh nói.
"Ý của ngài là chúng ta cần tìm tới những thanh kiếm của hắn sao?" Anna hỏi.
"Những thanh kiếm của Cố Thanh Sơn đương nhiên là có tư cách trở về Huyết Hải,
nếu như ngươi có thể tìm được những thanh kiếm đó, cũng có thể đi theo những thanh
kiếm này trở về Huyết Hải gặp gỡ hắn." Tạ Đạo Linh nói.
Anna vui mừng, nói: "Vậy thì đi tìm những thanh kiếm đó thôi... ngài có manh mối gì sao?"
Tạ Đạo Linh vươn tay, ra hiệu Anna tạm thời không cần nói.
Tạ Đạo Linh dùng tay bấm quẻ, nhanh chóng xem bói một lần, sắc mặt dần dần thay
đổi.
"Thánh Tôn các hạ, thế nào?" Anna hỏi.
"Kỳ quái, vừa rồi cảm xúc của ta biến đổi, có cảm ứng, nên gieo một quẻ, phát hiện ra có người muốn làm khó Thanh Sơn..." Tạ Đạo Linh nói.
Anna giật mình.
Có người muốn làm hại Cố Thanh Sơn!
Ầm...
Sát ý như thực chất từ trên người nàng bắn ra, đưa tay ra rút một ngọn lửa màu đen từ
trong hư không, giọng nói lạnh lẽo: "Thánh Tôn các hạ, nói cho ta biết kẻ đó là ai, để
ta giải quyết việc này."
Tạ Đạo Linh lắc đầu, nói: "Đừng vội, chuyện cũng không đơn giản như vậy... Thôi
được, ta sẽ đi cùng ngươi một chuyến, xem chuyện này là sao đây."
"Đi nơi nào."
"Thế giới Trăm Ngàn Thần Thánh Thiên Sứ."
"Đi!"
Bóng người hai người lóe lên, biến mất khỏi Bách Hoa điện.
Các nàng xuyên qua từng thế giới, từ bên trong biển sao bay về phía trước, cuối cùng
vượt qua mấy trăm vùng thế giới, đi tới một thế giới nào đó.
Thế giới này lơ lửng trên biển mây, hiện lên từng tòa đại giáo đường thần thánh mà
nguy nga, được sắp xếp lít nha lít nhít, kéo dài tới cuối tầm mắt.
Thế giới Trăm Ngàn Thần Thánh Thiên Sứ, là thế giới có cấp độ lực lượng cao nhất
của lực lượng loại thần thánh.
Trong chư giới, những Thánh giả thuần khiết nhất, những Thiên sứ mạnh mẽ nhất,
những tín đồ thành tín nhất mới có thể đi vào thế giới này.
Tạ Đạo Linh vừa đi xuống, đã nghe được một giọng nói phát ra từ trên bầu trời, đỉnh
của vô số giáo đường:
"Hóa ra là Thánh Tôn các hạ tới, mời đi thẳng tới trên tầng mây."
Nghe được giọng nói này, sắc mặt Tạ Đạo Linh hơi đổi, sắc mặt Anna cũng rất khó
nhìn.
Giọng nói này là của chủ nhân thế giới Trăm Ngàn Thần Thánh Thiên Sứ...
Thiên Thánh giả tám trăm cánh thần thánh.
Hắn ta là cường giả thần thánh nhất, thuần khiết nhất, thành tín nhất trong chư giới.
Dù là Tạ Đạo Linh hay là Anna, đều dành cho hắn ta sự kính trọng nên có.
Hai người nhìn nhau, thân hình hơi động, bay lên trên bầu trời, đặt chân lên tầng mây thật dày.
Mà trước mặt hai nàng là một tòa giáo đường màu ngà sữa.
Một người đàn ông mặc áo màu trắng đứng trước giáo đường, trên tay là một luồng
ánh sáng lưu động cực nhanh.
"Thánh Tôn, ngài tới chậm, ta phải hạ trừng phạt của ta đối với Cố Thanh Sơn."
Người đàn ông này nói.
Anna quát: "Hắn đã cứu vớt tất cả thế giới, dựa vào gì mà ngươi lại trừng phạt hắn?"
Người đàn ông kia im lặng, cúi đầu nói: "Đúng vậy, hắn đã cứu vớt tất cả mọi người...
Cũng vì là như vậy, ta mới không đích thân đi trả thù hắn, mà chỉ là đòi lại nợ mà hắn nợ ta."
"Hắn nợ ngươi cái gì? Nếu như ngươi không nói rõ ràng ra, đừng trách hôm nay ta sẽ
đích thân ra tay." Tạ Đạo Linh thản nhiên nói.
Trong tay nàng xuất hiện một cây roi dài.
Tạ Đạo Linh là cường giả đệ nhất chư giới.
Mà chiếc roi trong tay của nàng, cũng là một trong những vũ khí mạnh nhất chư giới.
Nếu như đối phương thật sự dám làm chuyện gì quá đáng...
Nàng chắc chắn không bỏ qua cho đối phương.
Người đàn ông kia thấy vậy cũng vẫn bình tĩnh, không có động tác nào khác thường
cả, nói: "Nếu như Thánh Tôn cần lời giải thích, vậy ta sẽ cho ngươi xem."
Hắn ta đưa tay ném đi...
Một màn sáng bay ra ngoài, lơ lửng trước mặt Tạ Đạo Linh và Anna, hóa thành một
cảnh tượng.
Hai nữ cùng nhìn tới, thì biết đây là một đoạn quá khứ bên trong hư không.
...
----------------------------------------
CHƯƠNG 3134: NGOẠI TRUYỆN 4: BÁO THÙ
Gió tuyết thổi liên tục.
Có một người đàn ông vạm vỡ đứng trong hoang dã không người.
Trên người hắn ta có đấu khí sôi trào, nắm chặt tay nói: "Rất tốt, cuối cùng ta cũng đã trở thành võ giả đứng đầu thế giới này... Ta cảm thấy, chỉ cần một khoảng thời gian
ngắn nữa thôi, ta có thể lĩnh ngộ một loại lực lượng khác biệt với võ đạo..."
Hắn ta nói xong, vươn ngón trỏ ra chỉ về phía trước.
Một luồng sáng thần thánh màu ngà sữa từ trong ngón tay hắn ta bay ra ngoài, bắn
trúng một cây khô bên trong hoang dã.
Cây khô lập tức tỏa ra ánh sáng màu xanh lục, lại một lần nữa nảy mầm.
"Thánh lực... đáng tiếc ở thế giới này đã tới cực hạn, không thể làm ta trưởng thành thêm được nữa, ta phải phá vỡ hư không!"
Hắn ta nói xong, nhảy lên, phóng lên tận trời.
Hắn ta dùng một quyền đập vỡ hư không, chui vào trong đó.
Một lát sau...
Hắn ta xuất hiện trong một thế giới gần như hoang vắng.
Thế giới này có một loại lực lượng áp chế hầu hết các loại lực lượng khác, thánh
quang trong cơ thể hắn ta cũng không cách nào rời khỏi cơ thể.
Còn có những chức nghiệp giả khác cũng rơi vào thế giới này... số lượng còn không ít.
Cũng không biết tại sao, đám người lại xảy ra chiến đấu.
Hắn ta rất vất vả mới cướp được một thanh đao, giết ra ngoài, lảo đà lảo đảo đi trong hoang dã.
Thế giới này... hầu như không thể rời đi.
Hắn ta sinh tồn trong dã ngoại thời gian rất lâu, cuối cùng có một ngày...
Hắn chạy dọc theo suối nước, chạy về phía có gợn sóng chiến đấu, sau đó thấy được
một người trong truyền thuyết.
Ông lão chỉ đường!
Hắn ta không do dự ném đao đi, quỳ gối xuống suối nước, than thở: "Lão tiên sinh, xin ngài ban cho ta một bát mì để ăn."
"Ha ha, ngươi muốn ăn đồ ăn mà ta nấu sao?" Ông lão chỉ đường hỏi.
"Đúng vậy, lão tiên sinh, ta muốn ăn đồ ăn mà ngài nấu."
Ông lão chỉ đường - nói chính xác hơn là Sơn Nữ, đầu tiên là rửa tay, sau đó dùng các loại gia vị nấu ra một bát mì.
Hắn ta ăn xong bát mì, rồi ôm quyền nói: "Lão tiên sinh, xin hỏi ta nên đi thế nào mới có thể đi tới thế giới Phi Tuyết?"
"Ồ? Ngươi muốn đi tới thế giới Phi Tuyết sao?" Ông lão chỉ đường hỏi.
Hắn ta than thở, nói: "Nhớ năm đó, ta cũng là đệ nhất thiên hạ tại thế giới Phi Tuyết, vào ngày thần công đại thành, phá toái hư không tới nơi đây, ai ngờ nơi đây là một nơi gà không thải phân chim không đẻ trứng, một thân thực lực của ta cũng không thể sử
dụng được, cũng không biết rời đi như thế nào, chỉ có thể cố gắng sống sót qua ngày."
Giọng nói của hắn ta còn mang theo sự nghẹn ngào: "Cầu mong tiên sinh chỉ ra một con đường sáng, ta thề sau khi trở về sẽ trở thành người tốt, cũng không tiếp tục phá toái hư không, van xin ngài!"
Ông lão chỉ đường hơi suy nghĩ, rồi cười cười nói: "Ngươi cũng đã ăn một bát mì của lão phu, nên lão phu sẽ chỉ cho ngươi một con đường."
"Cũng coi như ngươi may mắn... ngươi đi dọc theo con suối này ba mươi mét về
hướng đông, nơi đó có một tấm ngọc bài viết Đông Phong, ngươi nhặt nó lên, dùng
ngón tay lướt nhẹ qua mặt chữ của ngọc bài, sẽ được truyền tống trở về thế giới Phi
Tuyết."
"Sẽ không bị nó giết chết hoặc ăn hết chứ?"
"Không."
"Sẽ không bị hấp thu linh hồn, phong ấn vạn năm chứ?"
"Không."
"Sẽ không bị nổ thành vụn phấn chứ?"
"Không... nếu như ngươi không tin ta thì cũng không cần làm theo lời của ta."
"Ba mươi mét, cũng rất gần mà, cám ơn lão tiên sinh."
Hắn ta cắn môi, vội vàng chạy ra ngoài, cách bờ suối ba mươi mét tìm được một tấm
ngọc bài bị vứt trên mặt đất.
Hắn duỗi ngón tay ra, lướt nhẹ qua mặt chữ của ngọc bài.
"Đông Phong!"
Hắn ta vui mừng, nói.
Tấm ngọc bài kia bỗng run rẩy lên, tản ra từng đợt gợn sóng vặn vẹo hư không.
Vù vù!
Hắn ta biến mất khỏi thế giới này.
Ngay sau đó...
Hắn ta xuất hiện trước mặt một tòa thành cực lớn màu xám, do đất đá xếp thành.
Hắn ta tiện tay vung lên, trên tay bỗng xuất hiện luồng sáng thánh khiết.
"Ha ha ha ha ha ha ha!"
Hắn ta vui tới mức phát khóc, nói lớn:
"Nguyên lực thế giới này dồi dào như vậy, cuối cùng cũng làm cho ta thức tỉnh loại lực lượng vô cùng thánh khiết này, ta sẽ..."
Giọng nói của hắn ta bỗng im bặt đi.
Cách đó không xa, có mấy người phụ nữ lưng hùm vai gấu, mặc một bộ da thú, đang
sững sờ mà nhìn hắn ta.
Cả hai bên đều im lặng.
Bỗng nhiên, một người phụ nữ trong đó hét lớn: "Đều tới đây, nơi này xuất hiện một người đàn ông!"
Ầm...
Toàn bộ tòa thành đều sôi trào.
Từng người phụ nữ cao lớn thô kệch, thân thể khỏe mạnh, tay như cái bát, chân giống
chân voi chen chúc lao tới.
Hắn ta còn chưa kịp phản ứng lại đã bị nhấc bổng lên, kéo vào trong thành.
"Không! Không muốn!"
"Các ngươi định làm gì?"
"Ta chính là Thánh giả võ đạo, là..."
Miệng của hắn ta bị che lại.
Rầm!
Cửa thành đóng chặt.
...
Cảnh tượng vẫn đang tiếp tục.
Tạ Đạo Linh im lặng vỗ trán.
Anna dùng hai tay che mắt.
Trên người hai người đã không còn sát ý.
Thiên Thánh giả tám trăm cánh thần thánh, cường giả thần thánh nhất, thuần khiết nhất, thành tín nhất trong chư giới vẫn tiếp tục quan sát cảnh tượng bên trong màn
sáng cùng với các nàng mà vẻ mặt không thay đổi.
"Các ngươi biết không, sau đó ta còn bị biến thành một con chó nữa."
Hắn ta nói với vẻ thản nhiên.
Tạ Đạo Linh nghe được từng tiếng kêu rên trong màn sáng truyền ra, cũng không biết
nên nói cái gì cả.
"Vậy... vậy ngài định trừng phạt Thanh Sơn như thế nào."
Anna cúi đầu, dùng giọng nói nhỏ như muỗi kêu mà hỏi.
Thiên Thánh giả im lặng vài giây, bỗng nhiên nở một nụ cười đầy khoan khoái.
"Rất đơn giản, vừa rồi ta dùng toàn bộ lực lượng, thả ra ngoài mọi chuyện đã diễn ra trong hư không, để tất cả những người có quan hệ với hắn, đều không thể từ chối ký
ức bên trong hư không."
"Những cô gái có quan hệ với hắn, lập tức sẽ nhớ lại những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ."
"Những người đó đều sẽ đi tìm hắn."
"...Hắn xong rồi."
----------------------------------------
CHƯƠNG 3135: NGOẠI TRUYỆN 5: "ĐÁNG CHẾT, THIÊN THÁNH GIẢ ĐỊNH LÀM CÁI GÌ VẬY?”
Sâu trong vũ trụ.
Trên một tinh cầu hoàn toàn được tạo bởi hợp kim.
Vô số ánh sáng nhạt xoay tròn liên tục, ngưng tụ thành cơ thể của một thiếu nữ trên
đài cao tại cung điện của Nhiếp Chính vương.
Thiếu nữ có một mái tóc dài màu bạc, mặc một bộ quần áo bó, phía sau có hai cánh
tay sắt thép khổng lồ lơ lửng.