Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 3137: CHƯƠNG 3137: "CẬU MUỐN ĐƯA TÔI ĐI LUYỆN NGỤC SAO?"

Huyết hải.

Một tấm ván gỗ vững vàng trôi nổi trên mặt biển, tùy theo sóng nước đẩy đi.

Trên ván gỗ, có hai người xếp bằng.

Trong tay bọn họ đều cầm một chiếc tay cầm game, sắc mặt hồi hộp nhìn chằm chằm

vào màn sáng trên ghế băng.

Cuối cùng.

Trên màn hình truyền tới một tiếng gào to:

"K.O!"

Màn sáng dừng lại.

Hai người cùng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời dừng động tác trên tay bản thân lại.

"Không nghĩ tới, chỉ mới chơi vài ván mà ngươi đã có thể thắng ta rồi." Người đàn ông kia nói với giọng uể oải.

Mà trước mặt hắn ta, sắc mặt Cố Thanh Sơn rất thản nhiên, nói: "Cơ bản là loại trò chơi đối kháng quá đơn giản, chỉ cần đầu óc không quá đần, đều có thể tìm ra cách

chiến thắng ngươi."

Người đàn ông kia im lặng, nửa ngày không nói thêm câu nào cả.

Thằng khốn nạn này...

Không phải chiến thắng mấy trận thôi sao? Kiêu ngạo như vậy?

Hắn ta yên lặng điều khiển tay cầm, đưa vào một mệnh lệnh.

Trên màn sáng bỗng xuất hiện mấy bóng người ẩn giấu trong bóng đêm.

"Hả? Mấy nhân vật này là sao?"

Cố Thanh Sơn kinh ngạc, nói.

"Ha ha, đây là nhân vật dành riêng cho ta, chỉ ta mới có thể sử dụng bọn chúng, hay là chúng ta làm ván nữa?" Người đàn ông kia bịa đặt.

Vừa nói xong, từ trên màn sáng truyền tới một âm thanh:

"Đã phân phối boss đoàn đội cho người chơi tay cầm số 1, có bắt đầu trận đấu hay không?"

Cố Thanh Sơn: "..."

Người đàn ông kia: "..."

Cố Thanh Sơn: "Ngươi không muốn liêm sỉ nữa sao?"

Người đàn ông kia đang định nói chuyện, bỗng Cố Thanh Sơn giật mình, trầm giọng

nói: "Có người tới."

Cố Thanh Sơn thả tay cầm xuống, đứng dậy, nhìn về một phương hướng nào đó trong

Huyết Hải.

Người đàn ông kia cũng đứng dậy, thuận theo ánh mắt Cố Thanh Sơn mà nhìn lại.

Mặt biển vẫn như cũ.

Một bóng người dần dần trồi lên khỏi mặt biển, ánh vào tầm mắt của hai người.

Đó là một người thanh niên đeo mặt nạ thằng hề màu trắng.

Cố Thanh Sơn híp mắt nhìn đối phương, truyền âm hỏi: "Người Ghi Chép Lịch Sử, sư

tôn ta đã từng nói, chỉ có thông qua kiếm của ta mới có thể trở về Huyết Hải, vậy

người này tới nơi đây bằng cách nào?"

Ở bên cạnh hắn, Người Ghi Chép Lịch Sử tên là Yên Hỏa kia lộ ra vẻ mặt nghiêm túc.

"Cố Thanh Sơn." Giọng nói của Yên Hỏa rất thâm trầm.

"Ừm?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"Có một chuyện rất quan trọng, ngươi cần phải nhớ kỹ."

"Chuyện gì?"

"Ta chỉ là Người Ghi Chép Lịch Sử, ngoài ghi chép ra, ta không biết cái gì cả, ngoài ra, thân là một người đàn ông mỹ lệ, vì bảo vệ bản thân mình..."

Vù!

Người đàn ông tên Yên Hỏa kia biến mất khỏi ván gỗ.

Cố Thanh Sơn: "..."

Cái tên này thật đúng là không đáng tin cậy mà.

Lấy lại bình tĩnh, Cố Thanh Sơn ôm quyền về phía thằng hề kia: "Hình như các hạ

chuyên môn tới đây, vẫn chưa biết tôn tính đại danh của các hạ là gì?"

Thằng hề kia cười vui vẻ, hành lễ vụng về:

"Xin chào, ta chuyên môn tới đây để gặp mặt ngươi."

Nó nói nhỏ: "Ngươi chắc chắn rất tò mò, rõ ràng con đường giữa thế giới chân thật và Huyết Hải đã biến mất, tại sao ta còn có thể tới đây gặp ngươi đúng không?"

"Đúng là như thế." Cố Thanh Sơn gật đầu nói.

Thằng hề gỡ mặt nạ xuống, lộ ra một gương mặt Cố Thanh Sơn rất quen thuộc.

"Diệp Phi Ly? Là cậu sao?"

Cố Thanh Sơn kinh ngạc nói.

Diệp Phi Ly nói: "Nhìn thấy tôi xuất hiện ở đây, anh đoán được cái gì không?"

Cố Thanh Sơn trầm giọng nói: "Cậu tới từ Luyện Ngục."

Diệp Phi Ly im lặng, cảm khái: "Thật không hổ là anh... Thế nhưng làm sao mà anh đoán được?"

Cố Thanh Sơn nói: "Con đường dẫn tới thế giới chân thật đã biến mất, bởi vậy, cậu cũng không phải là tồn tại ở thế giới chân thật."

"Đúng." Diệp Phi Ly nói.

"Trong hư không không có cái gì cả, cho nên cậu cũng không phải tồn tại ở trong hư

không." Cố Thanh Sơn nói.

"Đúng vậy, hư không là nơi nguy hiểm nhất, là nơi mà mọi trận quyết chiến cuối cùng xảy ra, khi quyết chiến kết thúc, trong hư không không còn cái gì cả... đương nhiên là tôi cũng không phải tới từ hư không rồi." Diệp Phi Ly nói.

"Vậy cũng chỉ còn lại một đáp án."

Cố Thanh Sơn nói, trên mặt xuất hiện sự trầm tư, tiếp tục nói: "Bây giờ nghĩ lại, thực ra tại mọi cuộc chiến đấu, cậu cũng không hoàn toàn dùng hết sức, vẫn còn cầm

chừng."

"Làm sao mà anh biết?" Diệp Phi Ly hỏi.

Cố Thanh Sơn nói: "Cậu chỉ cần giết chúng sinh là có thể mạnh lên, thế nhưng cậu vẫn không có mạnh lên, coi như tới giai đoạn cuối cùng, tôi để đám sứ đồ dẫn cậu

cùng đi chiến đấu, cậu cũng không có gì đột xuất cả..."

Diệp Phi Ly thừa nhận: "Đúng vậy, trên người của tôi cũng có một phong ấn, làm cho tôi không thể dùng toàn lực tăng cấp được, cũng không thể thu hoạch được lực lượng

quá mạnh mẽ... bởi vì nhiệm vụ của tôi cũng không phải tham dự vào trận quyết chiến

giữa chúng sinh và tà ma."

"Vậy nhiệm vụ của cậu là gì?"

"Quan sát."

"Chỉ là quan sát thôi sao?"

"Đây là một trận quyết chiến trước đó chưa từng có, tôi phải ở tại hiện trường quan sát, cũng đánh giá trận quyết chiến giữa các người, có ảnh hưởng gì tới Luyện Ngục

chúng tôi hay không."

Cố Thanh Sơn im lặng một lát, hỏi: "Cậu... từ đầu tới cuối đều biết mọi thứ rồi sao?"

Diệp Phi Ly lắc đầu, nói: "Khi tôi tiến vào thế giới Lục Đạo Luân Hồi, chuyển sinh thành loài người... tôi cũng giống như những người khác, đều không biết cái gì cả,

thực sự sống ở trong hư không một lần."

Cậu ta bỗng cười lên: "Cũng không nghĩ tới tôi sẽ trở thành bạn bè với anh, lại đã trải qua nhiều chuyện như vậy..."

"Cố Thanh Sơn, cám ơn anh đã từng sánh vai chiến đấu với tôi, để cho tôi trải nghiệm cảm giác vui thú đã lâu chưa có được."

Một tấm thẻ bài từ trong tay cậu ta bay ra ngoài, lướt ngang qua trời cao, rơi vào trong tay Cố Thanh Sơn.

Cố Thanh Sơn cúi đầu quan sát.

Trên tấm thẻ bài này vẽ một tấm thư mời màu trắng tinh.

Từng hàng chữ nhỏ liên tục hiện lên:

"Thư mời từ Luyện Ngục."

"Đây là một thứ cực kỳ hiếm có, có thể để ngài dùng phương thức đặc biệt đi vào thế

giới Luyện Ngục rộng lớn vô biên, đồng thời không nhận bất cứ ảnh hưởng gì, cũng

không bị bất cứ kẻ nào phát hiện."

Cố Thanh Sơn quan sát thẻ bài, cười nói: "Cậu muốn đưa tôi đi Luyện Ngục sao?"

Diệp Phi Ly nói: "Tấm thư mời này chỉ là tôi đưa cho anh một con đường lui mà

thôi."

----------------------------------------

CHƯƠNG 3138: THẰNG HỀ VÀ MÈO

Ánh mắt Diệp Phi Ly trở nên thâm trầm, nói tiếp: "Anh là một pháp thuật do tất cả

cường giả phe chúng sinh sáng tạo ra - Chư Giới Tận Thế Online, chúng sinh dựa vào

anh mới chiến thắng tà ma, điều này đương nhiên đáng giá cho họ cảm thấy may

mắn... thế nhưng sau khi cảm thấy may mắn, bọn họ sẽ còn cảm thấy sợ hãi nữa."

"Sợ hãi?"

"Đúng vậy, hiện tại anh quá mạnh, anh có thể điều khiển tận thế vô tận, có thể hủy diệt mọi thứ, thậm chí thực lực đã vượt qua tất cả tà ma... mà anh lại có ý thức tự chủ, anh hiểu ý của tôi không?"

Hai người cùng nhìn vào mắt nhau.

Cố Thanh Sơn chậm rãi nói: "Cậu nói là, bọn họ sẽ sợ hãi tôi, sau đó nghĩ cách phá hủy tôi?"

"Có khả năng này." Diệp Phi Ly nói.

"Như vậy, nếu tôi tới Luyện Ngục, sẽ không gặp phải trường hợp này sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"Luyện Ngục là một nơi vô cùng vô tận, khi cầm theo thư mời của tôi, anh có thể âm thầm đi vào, không ai biết anh đã tới, cũng không ai biết anh là ai, anh sẽ an toàn ở

trong Luyện Ngục." Diệp Phi Ly nói.

Cậu ta nói xong, lại đeo mặt nạ thằng hề kia lên một lần nữa.

Có lẽ ở trong Luyện Ngục, cậu ta cũng dùng hình tượng này để gặp người.

Cơ thể Diệp Phi Ly dần dần chìm vào trong biển máu.

"Cho dù dùng toàn bộ lực lượng của tôi, cũng không thể ở đây quá lâu được, thư mời đã đưa cho anh, vậy những thứ còn lại đều do chính anh quyết định đi."

Nói xong, cậu ta chìm vào trong nước biển, biến mất không thấy gì nữa.

Cố Thanh Sơn đứng yên tại chỗ một lúc lâu, hắn nhìn thẻ bài trên tay rồi nói nhỏ:

"Luyện Ngục."

Hư không xuất hiện gợn sóng.

Người Ghi Chép Lịch Sử lại xuất hiện ở bên cạnh hắn một lần nữa.

"Thật sự không nghĩ tới, Diệp Phi Ly lại là người của Luyện Ngục... ngươi có tiếp nhận lời mời của hắn ta không?" Người đàn ông kia hỏi.

Tay Cố Thanh Sơn lật lại, thu thẻ bài vào trong.

"...Có lẽ khi nào có thời gian rảnh thì suy nghĩ tiếp, thế nhưng không phải hiện tại."

Hắn trả lời.

"Tại sao?" Người đàn ông kia hỏi.

"Kiếm của ta vẫn còn đang trong giấc ngủ say... ta cần chờ bọn chúng trở về, còn có rất nhiều chiến hữu cùng nhau chiến đấu, ta muốn gặp lại bọn họ một lần nữa." Cố

Thanh Sơn nói.

"Thật sự không muốn đi Luyện Ngục sao?" Người đàn ông kia hỏi lại.

"Không đi." Cố Thanh Sơn nói.

"Xác định không đi?" Người đàn ông này cố chấp hỏi tiếp.

"Ngươi định nói cái gì? Ta thật sự không muốn đi Luyện Ngục." Cố Thanh Sơn khó chịu nói.

"Thực ra Diệp Phi Ly nói thiếu một điểm." Người đàn ông này duỗi một ngón tay ra, nói.

Cố Thanh Sơn không nói gì, chờ đợi hắn ta nói tiếp.

Người đàn ông kia bỗng cười như điên dại: "Thế giới chân thật có rất nhiều cô gái thích ngươi... Các cô ấy chắc chắn sẽ tranh cướp nhau để có thể tới Huyết Hải, chậc

chậc chậc, đây cũng là một trận gió tanh mưa máu... Mà đợi tới khi các cô ấy tới được Huyết Hải, vẫn còn có một trận đại chiến nữa... Cuối cùng ngươi sẽ bị ai chinh phục?

Tuyết Nhi? Anna? Hoặc là Trĩ La? Cũng có thể là Lâm thì sao? Hình như Phi Nguyệt

còn định sinh con cho ngươi nữa cơ mà, muahahahahaha."

Sắc mặt Cố Thanh Sơn không thay đổi, thản nhiên nói: "Đều là chuyện nhỏ mà thôi, không thể coi là chuyện gì to tát cả."

"Ồ? Thực sự là hảo hán! Hóa ra ta vẫn coi thường ngươi."

Người đàn ông kia hơi kinh ngạc, cho Cố Thanh Sơn một ngón tay cái, xoay người

điều chỉnh thử máy chơi game ở trên băng ghế.

Cố Thanh Sơn nhìn về phía Huyết Hải, đứng im bất động.

Một thời gian sau...

Cố Thanh Sơn liếc nhìn về phía người đàn ông kia, thấy đối phương đang tập trung

điều chỉnh trò chơi thì mới cầm tấm thư mời kia ra, dùng cơ thể che giấu mà để ở

trong tay quan sát cẩn thận một lần nữa.

Hắn lộ ra vẻ lo lắng không yên.

...

Tại một vị trí không biết tên nào đó.

Một bóng người quỳ một gối trên đất, gõ gõ mặt đất, nói nhỏ: "Tiểu bảo bối của ta, ngươi có ở đó không?"

Mặt đất bỗng nứt toác, một con mèo đen nhảy ra ngoài.

"Meo? Meo meo?"

Mèo đen ngoẹo đầu, kêu lên.

Bóng người cười cười, giải thích: "Sau khi tiếp nhận ký ức, mọi người đều biết thằng nhãi kia là pháp thuật sinh mạng thể mạnh nhất trong chư giới hiện tại, chuyện này

cũng không phải là bí mật gì nữa..."

"Mà hiện tại cậu ta đang ở một mình trong Huyết Hải, ta đoán có không ít người động tâm, vì đề phòng có chuyện không hay xảy ra, chúng ta phải tìm tới cậu ta đầu tiên."

Con ngươi mèo đen đảo một vòng, kêu lên: "Meo meo?"

"À, chúng ta phải tìm ra kiếm của cậu ta đã, rồi mới có thể đi vào Huyết Hải." Bóng người nói.

"Meo?"

"Nghe nói những thanh kiếm của cậu ta đều rơi vào trạng thái ngủ say ở các địa điểm an toàn... Thanh kiếm mà chúng ta đi tìm có tên là 'Địa', dù sao thời gian mà thanh

kiếm đó đi theo cậu ta là dài nhất."

"Meo meo!"

Mèo đen lập tức hành động, duỗi ra móng vuốt vạch về phía hư không, lập tức mở ra

một vết nứt.

Mèo đen chui vào trong.

Trương Anh Hào đi sát theo sau, liên tục nhảy vọt qua vô số thế giới cùng với mèo

đen.

Cuối cùng.

Tại một thế giới nào đó.

Trong màn đêm, một bóng người yên lặng xuất hiện trên đường phố.

Trương Anh Hào.

Anh ta đẩy chiếc mũ màu đen của mình lên, đặt mèo đen lên trên vai, đi xuyên qua

con đường rộng rãi sáng tỏ, mà những nơi anh ta đi qua, không một ai chú ý tới anh ta cả.

Anh ta vừa đi, vừa lấy một chiếc đồng hồ bỏ túi xưa cũ ra, nhấn nhẹ xuống ở một nơi

nào đó.

Ngay lập tức, kim đồng hồ trên đồng hồ bỏ túi xoay nhanh hơn, chỉ về hướng vừa

xuất hiện từng hàng chữ nhỏ:

"Ngài tiến vào thế giới ẩn núp: Quốc gia chuyên dành cho phái nữ mỹ lệ."

Trương Anh Hào cất đồng hồ bỏ túi đi, tiếp tục đi tới.

Một lát sau...

Anh ta đi vào một quần thể kiến trúc được một bờ tường vây bao quanh.

"Nơi mà Địa kiếm ngủ say... là ở nơi này sao?" Trương Anh Hào hỏi.

"Meo!" Mèo đen khẳng định mà gật đầu.

Trương Anh Hào lùi về sau mấy bước, nhìn về phía bảng hiệu của khu kiến trúc này.

Trên biển hiệu viết một vài chữ to:

"Quốc gia Mỹ Nhân, trường trung học phổ thông công lập Phụ Nữ."

Trương Anh Hào nhìn thấy vậy thì không nhịn được mà thở dài.

"Đúng vậy, với bản tính của thanh kiếm này mà xét... nơi này chắc hẳn là nơi mà nó ngủ say..."

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!