Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 3139: CHƯƠNG 3139: "HẮN LÀ DANH SÁCH MẠNH NHẤT, AI CÓ THỂ LÀM HẠI HẮN CƠ CHỨ?"

Mèo đen ngồi xổm trước cổng trường trung học phổ thông.

Trương Anh Hào thì ngồi xổm bên cạnh mèo đen.

"Tiểu bảo bối, thanh kiếm này được giấu ở nơi nào trong ngôi trường này vậy?"

Anh ta vừa hỏi vừa rút chiếc đồng hồ bỏ túi ra.

Mở đồng hồ bỏ túi ra.

Trên mặt đồng hồ, kim phút và kim giây đang chạy cực nhanh, vang lên từng tiếng tíc

tắc dồn dập.

Một giọng nói từ trong đồng hồ bỏ túi truyền ra:

"Hai mươi phút sau, có một con chim mang trên mình vận rủi sẽ tới nơi này, nó sẽ

tranh cướp thanh kiếm này với ngươi."

"... Ngươi cần hành động nhanh hơn nữa!"

Trương Anh Hào gập đồng hồ bỏ túi lại, giọng nói lập tức biến mất.

Anh ta nhìn về phía mèo đen.

Mèo đen vẫn đang lắc lắc cái đuôi, nhìn chăm chú về phía sân trường, trong ánh mắt

biểu lộ sự nghi ngờ.

Trương Anh Hào thấy vậy thì cũng hiểu ra.

Năng lực của mèo đen cũng không phải vạn năng...

Nó có thể tìm tới vị trí đại khái của đồ vật muốn tìm kiếm, thế nhưng không thể tìm

kiếm rõ ràng vị trí của đồ vật đó ở nơi nào.

Đây là một loại quy tắc của lực lượng loại Thần bí.

Trương Anh Hào lấy một hộp sắt bịt kín ra, rồi mở nắp hộp ra.

Mùi thơm của thịt cá lập tức hấp dẫn sự chú ý của mèo đen.

Trương Anh Hào đặt hộp thịt cá tới trước mặt mèo đen.

Mèo đen kêu nhỏ một tiếng, rồi cúi đầu, thưởng thức bữa ăn ngon của ngày hôm nay.

Trương Anh Hào cười cười, nói:

"Không cần tìm nữa, nhóc đã làm rất tốt rồi, bảo bối, nhóc cứ ăn cái này đi, ta đi tìm tới thanh kiếm kia rồi trở về ngay."

Anh ta đứng dậy, bước nhanh vào trong ngôi trường trung học phổ thông này.

Mèo đen vừa ăn đồ hộp, vừa nhìn theo bóng lưng của Trương Anh Hào.

Chẳng biết tại sao, trong ánh mắt của nó vẫn luôn biểu lộ ra sự ngờ vực.

Tới tận khi bóng lưng của Trương Anh Hào biến mất, mèo đen mới không nghĩ

chuyện vừa rồi nữa mà tập trung tinh thần xử lý bữa ăn của mình.

Trương Anh Hào bước một mình trong trường học này.

Lúc này là thời gian đi học, ngoài những lớp có tiết thể dục ra, những học sinh khác

đều đang ở trong lớp học của mình.

Trên sân trường rất yên tĩnh.

Trương Anh Hào lại ngừng chân trước sân tập của trường.

Trên sân tập này, có một nữ giáo viên mặc bộ quần áo thể thao bó sát người, đang

thực hiện những động tác múa rất duyên dáng.

Dáng người của cô rất đầy đặn và xinh đẹp, mỗi động tác của cô đều thể hiện ra vẻ

đoan trang lẫn sự hoạt bát.

Phía sau lưng nữ giáo viên là rất nhiều thiếu nữ ngập tràn sức sống thanh xuân đang

thực hiện những động tác mà nữ giáo viên đang luyện.

Bước chân Trương Anh Hào dừng lại.

Một lúc lâu sau, giọng nói từ trong chiếc đồng hồ bỏ túi kia lại vang lên:

"Chú ý! Ngươi còn có mười phút."

Lúc này Trương Anh Hào mới giật mình.

Không kìm lòng được, làm mình không nhấc nổi bước chân.

Những cô gái trước mặt này, dù để vào bất cứ thế giới nào đều sẽ thu hút sự chú ý của toàn bộ thế giới đó.

Nơi này đúng thật là một quốc gia mỹ nhân mà.

Anh ta thở dài.

Hiện tại phải tranh thủ thời gian làm nhanh hơn thôi!

Trương Anh Hào tháo kính râm ra, bắt đầu quan sát bố cục của toàn bộ ngôi trường

này.

"Khu phòng học... thư viện... suối phun nước... Không, những nơi này đều không phải là vị trí tốt nhất mà thanh kiếm này lựa chọn để ẩn thân."

Anh ta tự nhủ.

Địa Kiếm...

Nếu như thanh kiếm này đã lựa chọn loại thế giới ẩn nấp như vậy, lại đặc biệt mà lựa

chọn trường trung học phổ thông nữ sinh, như vậy dựa theo tính cách của nó...

Suy nghĩ lóe lên trong đầu Trương Anh Hào, anh ta rời khỏi sân tập, đi về những nơi

khác trong sân trường.

Rất nhanh.

Anh ta đứng trên một ngọn núi phía sau sân trường, đứng trên đỉnh núi nhìn xuống.

Từ nơi này có thể quan sát được từng khu ký túc xá nữ sinh, chỉ liếc mắt là thấy ngay, có thể thấy được mọi thứ rất rõ ràng.

Nơi này là trường trung học phổ thông nữ sinh, cũng không có bất cứ người đàn ông

nào, cho nên cũng không có những tấm màn có thể ngăn cản tầm mắt.

"Tầm mắt tốt như vậy... Có lẽ thanh kiếm này cũng chỉ ở gần đây thôi."

Trương Anh Hào nghĩ nghĩ.

Anh ta bỗng thấy cửa sổ của một tòa ký túc xá mở ra.

Một nữ sinh xinh đẹp nhoài người ra, nhấc nội y vừa giặt sạch treo lên trên mắc áo để

phơi.

Sau khi nữ sinh phơi quần áo xong, ánh mắt bỗng nhìn về phía Trương Anh Hào.

"Vô liêm sỉ!"

Nữ sinh đỏ mặt chửi một câu, lôi cả mắc áo vào trong phòng, đóng chặt cửa sổ lại.

Trương Anh Hào xấu hổ quay đầu về nơi khác.

Cũng phải công nhận rằng thanh kiếm này rất biết chọn nơi ở mà.

Mà nó thật sự ở nơi này sao?

Anh ta đang nghĩ ngợi, bỗng dưng quay đầu lại, rồi trở nên sững sờ.

Ở cạnh anh ta, có một chuôi kiếm đang cắm chặt trên một tảng đá.

Nếu xét về tầm mắt, thì chuôi kiếm này đang ở một vị trí còn tốt hơn vị trí mà mình

đang đứng nữa.

Nó thật sự ở nơi này!

Trương Anh Hào thở phào nhẹ nhõm, vươn tay, nắm chặt chuôi kiếm kia...

Ngay sau đó, một giọng nói nặng nề như núi xuất hiện trong đầu anh ta: "Cảnh tượng vừa rồi đẹp mắt chứ?"

Địa kiếm!

"Đương nhiên là đẹp... khụ, ta muốn nói là, ta tới đây để mang ngươi đi." Trương Anh Hào nói với vẻ hào hứng.

"Mang ta đi? Thế nhưng ta đã về hưu rồi." Địa kiếm trả lời.

"Cố Thanh Sơn đang ở trong Huyết Hải, ta lo lắng sẽ có người muốn làm hại cậu ta...

ngươi cần dẫn ta đi tìm cậu ta." Trương Anh Hào giải thích.

"Hắn là Danh sách mạnh nhất, ai có thể làm hại hắn cơ chứ?" Địa kiếm không tin.

"Vấn đề ở chỗ không phải là mạnh hay không mạnh, mà là cả chúng sinh đều đã biết mọi chi tiết về cậu ta... Bên trong chư giới, điều kiêng kỵ nhất là để cho người khác biết được mọi bí mật của bản thân, hiện tại cậu ta đang ở trong cục diện như vậy."

Trương Anh Hào nói.

"Thế nhưng chúng sinh không có cách nào chiến thắng hắn cả." Địa kiếm nói.

"Ngươi vẫn không hiểu sao? Cậu ta chỉ có thể ở lại Huyết Hải, dù đối mặt với bất cứ

loại công kích nào đều không thể trốn tránh, điều này cũng là điểm yếu của cậu ta."

Trương Anh Hào giải thích.

"Thì ra là thế, được rồi, ta sẽ dẫn ngươi đi tìm hắn, hiện tại hãy rút ta ra khỏi tảng đá kia đi." Địa kiếm nói.

Trương Anh Hào cực kỳ vui mừng, vội vàng dùng lực rút kiếm ra.

Soạt!

Tảng đá vỡ ra.

Một chuôi kiếm trụ lủi bị anh ta nắm trong tay.

----------------------------------------

CHƯƠNG 3140: PHI ĐIỂU

Sắc mặt Trương Anh Hào thay đổi, không nhịn được kêu lên: "Chuyện gì vậy, ngươi

chính là binh khí của Vực sâu vĩnh hằng trong hư không, là vũ khí trấn ma tại đáy

Vực sâu vô tận, là người che chở diệt tuyệt, chìa khóa của chư giới, Thiên và Địa

trong truyền thuyết... tại sao lại chỉ còn chuôi kiếm?"

"Bình tĩnh đi nào, ngươi là đồng đội của lão Cố đó." Địa kiếm nói với giọng bình tĩnh.

"Vậy còn ngươi..."

"Ta đã vỡ thành rất nhiều mảnh, trải rộng khắp ngôi trường này, ngươi phải tìm tất cả

những mảnh vỡ của ta, mới có thể hoàn toàn đánh thức ta." Địa kiếm nói.

"Vậy chúng ta đi tìm mảnh vỡ của ngươi thôi." Trương Anh Hào nói với giọng vội vàng.

"Đợi đã!"

Giọng nói của Địa kiếm bỗng trở nên nghiêm nghị:

"Ngôi trường này là trường đại học quốc lập đứng đầu, hội tụ toàn bộ cao thủ của thế

giới ẩn này... Trương Anh Hào, ngươi muốn tìm kiếm những mảnh vỡ khác của ta,

phải có giác ngộ sẽ chết bất cứ khi nào."

"Chết? Tại sao chứ?" Trương Anh Hào hỏi với vẻ khó hiểu.

"Mảnh vỡ thứ hai ở trong phòng thay quần áo nữ." Địa kiếm nghiêm túc nói.

"... Vậy mảnh thứ ba thì sao?"

"Ngươi có thể sống sót đã rồi nói sau."

Bỗng nhiên, từ trong túi áo Trương Anh Hào truyền ra giọng nói của đồng hồ bỏ túi:

"Chú ý!"

"Người tranh cướp với ngươi đã tới!"

Trương Anh Hào cũng có cảm giác, bỗng quay đầu lại.

Trên bầu trời.

Một con chim bay xuống, hóa thành hình người, hạ xuống trước mặt anh ta.

Đây là một người đàn ông...

Anh ta...

Rất xinh đẹp.

Sắc đẹp của anh ta, cơ bản là không kém hơn bất cứ nữ sinh nào của trường học này.

Trương Anh Hào cầm chuôi kiếm, cảnh giác mà lùi về sau vài bước.

"Thả lỏng chút đi, Trương Anh Hào, ta là Quạ, không phải là bạn gái của Cố Thanh Sơn."

Người đàn ông kia ôm hai tay, nói.

"Cho nên ngươi không phải tới tranh cướp kiếm sao?" Trương Anh Hào hỏi.

"Ta cũng giống ngươi vậy, muốn dùng lực lượng của Địa kiếm, đi tới Huyết Hải hỗ

trợ Cố Thanh Sơn." Quạ nói.

"Không có vấn đề, ta có thể mang cả hai các ngươi cùng đi." Địa kiếm nói.

Trương Anh Hào cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cũng vậy.

Nếu như là những cô gái kia có được kiếm của Cố Thanh Sơn, chắc chắn sẽ không

chia sẻ thanh kiếm đó cho những cô gái còn lại.

Thế nhưng chúng ta đều là đàn ông con trai, là có thể dùng chung thanh kiếm này, cùng tới hỗ trợ Cố Thanh Sơn.

"Được rồi, thừa dịp lúc này còn không có cô nàng nào tới cướp kiếm, chúng ta phải tìm hết những mảnh vỡ còn lại nhanh lên." Trương Anh Hào nói.

"Không có vấn đề, mảnh vỡ thứ hai ở đâu?" Quạ vỗ tay, nói.

Trương Anh Hào trầm giọng nói: "Trong phòng thay quần áo... nơi này quá nhiều cao thủ, sợ rằng chúng ta không thể giấu được những cô gái này... muốn đi vào nơi đó

chắc chắn phải trải qua một trận chiến khốc liệt."

Quạ vặn eo, nhíu mày nói: "... Cũng không cần thiết chứ, ta có thể hóa trang thành phụ nữ, đi vào lấy kiếm."

Trương Anh Hào liếc nhìn Quạ.

Đã thấy Quạ lấy một cây son môi, cầm một chiếc gương nhỏ, bắt đầu hóa trang cho

bản thân.

... Cũng tốt.

Người đàn ông này có vẻ cũng am hiểu về kỹ năng diễn xuất.

Trong việc diễn xuất, anh ta và Cố Thanh Sơn có nhiều điểm tương đồng, cũng khó

trách có thể trở thành bạn bè xưng huynh gọi đệ với Cố Thanh Sơn.

Đang suy nghĩ, Quạ bỗng ngẩn người.

"Thế nào?" Trương Anh Hào hỏi.

Sắc mặt Quạ hơi mơ màng, nói mớ: "Cái tên dâm dê, vừa rồi ngươi nhìn lén người

khác phơi quần áo, đã làm cho cao thủ trong trường này để ý tới ngươi, có vẻ như các

nàng đang chạy tới nơi này."

"Cái gi!" Trương Anh Hào giật mình nói.

Anh ta còn chưa kịp hỏi thêm điều gì thì bỗng có cảm giác, ngẩng đầu nhìn lên.

Trên bầu trời, có bảy tám bóng người phái nữ bỗng xuất hiện, theo đó từng luồng khí

tức vô cùng mạnh mẽ cũng xuất hiện.

Đều là nữ giáo viên cực kỳ xinh đẹp.

Đó là những cao thủ của trường trung học phổ thông này!

Những cô gái này nhìn Trương Anh Hào, rồi đưa mắt về phía Quạ, thấy được trên tay

Quạ đang cầm một thỏi son môi.

Cô gái cầm đầu lập tức hét lớn với vẻ tức giận: "Hóa ra là hai tên biến thái... giết bọn hắn!"

"Đừng! Xin hãy nghe ta giải thích!" Trương Anh Hào cao giọng nói.

Không còn kịp rồi.

Ngay sau đó, mấy chục loại pháp thuật có sát thương khủng bố đập tới!

...

Ở một bên khác.

Huyết Hải.

Cố Thanh Sơn đang cầm một cần câu, bỗng nhiên run lên.

Ở cạnh hắn, người đàn ông có vẻ lạnh lùng kia đang viết cái gì đó, cũng không ngẩng

đầu lên, nói:

"Ngươi cứ thấp thỏm như vậy là không câu được cá."

"Ta biết..."

Cố Thanh Sơn cau mày, lẩm bẩm:

"Ta vẫn luôn cảm thấy... hình như có chuyện không ổn nào đó đang diễn ra..."

Người đàn ông kia cười cười, đang định nói gì đó thì sắc mặt thay đổi.

Hắn ta đứng dậy, trầm giọng nói:

"Không ổn rồi, ta phát hiện ra một vài chuyện, phải rời đi ngay lập tức."

"Ngươi muốn đi đâu vậy? Trở về thế giới hiện thực sao?" Cố Thanh Sơn hỏi với vẻ

kinh ngạc.

"Không phải."

Người đàn ông kia nhìn chằm chằm vào biển máu, ánh mắt giống như đã xuyên qua mặt biển, đi tới hư không... thậm chí ánh mắt của hắn ta còn vượt qua cả hư không.

"Thế mà có loại chuyện này..."

Người đàn ông giống như nhìn thấy cái gì đó, lẩm bẩm nói.

"Cái gì?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"Tạm thời ngươi không cần biết, tóm lại, thời điểm chia tay giữa chúng ta đã tới...

ngươi cứ ở lại nơi này, ta phải đi ngay lập tức." Người đàn ông kia nói.

"Này, mỗi lần ta gặp nguy hiểm, ngươi đều phải chạy sao?" Cố Thanh Sơn nói với vẻ

khó chịu.

Người đàn ông kia vỗ vai hắn, cười nói: "Ngươi chính là Cố Thanh Sơn mà."

Sau khi nói xong, người đàn ông này dần dần biến mất.

Trên biển máu lại khôi phục sự bình tĩnh.

Cố Thanh Sơn lại câu cá thêm một lát, thì cảm thấy càng ngày càng không ổn.

Hắn quyết định thu cần câu lại.

"Cũng đúng... mặc kệ là nguy hiểm gì... chẳng lẽ ta sẽ ngồi im chờ chết sao?"

Hắn vươn tay ra...

Một phù văn tràn ngập khí tức hủy diệt xuất hiện trong tay của hắn.

Giờ phút này.

Người Ghi Chép Lịch Sử đã rời đi.

Không có ai biết Cố Thanh Sơn định làm gì.

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!