Hắn không phải bị bắt vào trong, mà là rút lui ra xa hai dặm.
Đối với một tuyển thủ hệ vững vàng mà nói, chủ động đáp lại tiếng gọi tà môn như vậy là một trong những hành vi không thể chấp nhận được nhất, ai biết trong cỗ quan tài kia giấu nguy hiểm gì?
Khoảnh khắc này, hắn thậm chí muốn quay về tìm công cụ người của mình đến để dò đường, nhưng vừa nghĩ tới công cụ người của ván này dường như chỉ có Trần Thuật...
Thôi bỏ đi, trong quan tài có giấu thứ gì cũng không thể “nguy hiểm” hơn Trần Thuật được.
Dù sao đó cũng là một Người Truyền Lửa muốn tự thiêu đốt bản thân.
Thế là Trình Thực đổi một hướng suy nghĩ, hắn trầm tư một lát, tranh thủ lúc trời chưa sáng, ngẫu nhiên chọn vài “người may mắn” trong những căn nhà dân bên cạnh, đánh thức họ dậy và ném vào hố đất.
Tín đồ của **【Si Ngu】** đâu có ngu, bất cứ ai nhìn thấy cảnh tượng trước mắt này đều biết tên ác đồ đã phá hỏng giấc mộng đẹp của họ này là nhắm vào bí mật của pho tượng mà đến!
Tên ác đồ này dám đào cả móng của pho tượng, xúc phạm đến sự thuần khiết của tín ngưỡng, loại người này nên bị băm vằn thành trăm mảnh dưới chân pho tượng để chuộc tội chịu hình!
Thế là, những tín đồ **【Si Ngu】** phẫn nộ giơ con dao phẫu thuật trong tay lên, trừng mắt hung dữ nhìn kẻ đầu sỏ trước mặt, từng nhát từng nhát một, chém vào... chính mình.
Họ tự băm vằn chính mình.
Không có gì khác, vẫn là câu nói đó, họ không phải kẻ ngu.
Giữa chịu hình và chịu chết, rõ ràng cái trước tỏ ra thông minh hơn.
Họ chỉ có thể lựa chọn chịu hình, hơn nữa còn là thản nhiên chịu hình, bởi vì họ biết chỉ có thỏa mãn dục vọng vặn vẹo của tên ác đồ này, mới có khả năng giành được một tia hy vọng sống.
Thế là trước lúc bình minh, tại thị trấn Redicor tràn đầy trí tuệ này đã diễn ra một màn không được trí tuệ cho lắm.
Mỗi khi Trình Thực hừ lạnh một tiếng, các tín đồ **【Si Ngu】** lại phẫn nộ thêm một phần, mà họ càng phẫn nộ, con dao phẫu thuật đâm vào chính mình lại càng hung bạo, nhưng nhìn thấy “ngu hành” mang tính “tự cho là thông minh” này của họ, Trình Thực lại bắt đầu hừ lạnh khinh bỉ.
Trong nhất thời, **【Khi Trá】** và **【Si Ngu】** đã bắt đầu một vòng lặp ác tính.
Tất nhiên, đối với Trình Thực mà nói, đây không tính là ác tính, bởi vì ngay khi vết thương của những tín đồ **【Si Ngu】** này càng nặng, chuyện thần kỳ đã xảy ra!
Từng luồng ánh sáng đỏ lan tỏa ra từ vết thương của họ, hóa thành những sợi tơ mịn, chui vào cỗ quan tài dưới chân pho tượng, cỗ quan tài khẽ rung lắc vài cái, phát ra tiếng rít tham lam hút lấy.
Trình Thực sững sờ, nhưng chấn động hơn là những tín đồ **【Si Ngu】** đang tự tàn trước mặt hắn, họ vừa kinh vừa sợ, từng người một mặt mày tái mét nhìn về phía quan tài, không dám tin nói:
“Chuyện này không thể nào! Chúng ta không phải tội nhân, sao có thể bị pho tượng hấp thụ nguyên tội của sự ngu muội chứ!?”
“Cả đời tôi cẩn thận dè dặt, khi nào đã phạm phải tội biết ngu phạm ngu?”
“Không, đây không phải sự thật, đây là ảo giác, tôi vẫn còn đang nằm mơ, ha ha ha, tôi hiểu rồi, tôi vẫn chưa tỉnh, đây chỉ là một cơn ác mộng!” Nói đoạn, người này trực tiếp dùng con dao phẫu thuật trong tay đâm vào tim mình, và mặt mày dữ tợn nói, “Tôi phải tỉnh lại, tôi không thể phạm phải... tội biết ngu phạm ngu trong mơ được...”
Hắn chết rồi.
Sau khi chết, ánh sáng đỏ tản ra trên vết thương càng thêm nồng đậm, hóa thành những dòng suối nhỏ cuồn cuộn chảy hết vào trong quan tài.
Trình Thực thận trọng lùi lại nửa bước, dùng xẻng sắt chỉ vào một người dưới chân hỏi:
“Nguyên tội của sự ngu muội là cái gì?”
Người đó vẫn không dám tin vào tất cả những gì trước mắt, hắn giải thích với biểu cảm sụp đổ:
“Ở Redicor, không phải tất cả những kẻ biết ngu phạm ngu đều mang trong mình sự ngu muội thực sự, họ có thể chỉ là nhất thời ngu muội mà phạm phải tội lỗi, loại tội nhân này khi chịu phạt, pho tượng sẽ không đưa ra bất kỳ phản hồi nào. Nhưng có một loại người ngu muội tuyệt đối, khi chịu hình, sự ngu muội của hắn sẽ bị quất roi mà ra, pho tượng Kẻ Săn Ngu cảm nhận được nguyên tội của sự ngu muội, liền sẽ hấp thụ nó, không để sự ngu muội lưu lại thế gian. Ánh sáng đỏ vừa rồi, rõ ràng chính là nguyên tội của sự ngu muội, nhưng chúng tôi ngay cả tội biết ngu phạm ngu còn chưa từng phạm phải, dựa vào cái gì mà khẳng định chúng tôi có nguyên tội của sự ngu muội chứ! Tình huống này trong lịch sử Redicor, một năm cũng chẳng xảy ra được mấy lần, sao lại rơi trúng đầu chúng tôi?”
Còn có chuyện này sao?
Trình Thực hơi sững sờ, thầm nghĩ không đến mức trùng hợp như vậy chứ, mình tùy tay bắt đại vài người, toàn bộ đều là kẻ ngu muội tuyệt đối?
Không đúng!
Ánh sáng đỏ này rõ ràng không giống sự ngu muội gì cả, trái lại càng giống huyết khí hơn.
Và sau khi hút được nhiều huyết khí như vậy, âm thanh trong quan tài trở nên rõ ràng hơn một chút.
“Thêm chút nữa... ta còn cần nhiều máu hơn...”
Quả nhiên là máu!
Đồng tử Trình Thực co rụt lại, đột nhiên phát hiện thứ chôn trong cỗ quan tài này rất có khả năng không phải là thi thể của Kẻ Săn Ngu đầu tiên thực sự, mà là một thứ tà vật nào đó bị phong ấn tại đây?
Các tín đồ **【Si Ngu】** rõ ràng cũng đã phát hiện ra điểm này, họ kinh hãi vạn phần, chỉ cảm thấy tín ngưỡng thuần khiết nhất của Redicor đã bị chà đạp!
Bên trong rốt cuộc giấu thứ gì!?
Trình Thực nhíu mày, mắt đảo liên tục, không hỏi tại sao, cũng không đồng ý, mà nói một câu: “Cầu xin ta đi.”
“?”
Mấy tín đồ **【Si Ngu】** chưa chết sững sờ, lần lượt quay đầu nhìn về phía tên ác đồ này, thầm nghĩ dục vọng của đối phương quả nhiên vặn vẹo, đến lúc này rồi mà vẫn còn đang tận hưởng ham muốn kiểm soát.
Nhưng điều khiến họ chấn động hơn là, quan tài thế mà lại phản hồi.
“Cầu xin ngươi... thêm chút nữa...”
“...”
Chẳng trách cỗ quan tài này cứ rung bần bật, hóa ra nó thực sự là một con "đỗ nghèo khỉ" thèm máu...
Hiện trường rơi vào im lặng trong chốc lát.
Trình Thực nhướng mày, thầm nghĩ có thể vì cầu sống mà buông bỏ thể diện, chứng tỏ vị thế sinh mệnh bị phong ấn trong quan tài này không cao đến thế, ít nhất là những vị cao cao tại thượng kia tuyệt đối không nói ra được lời này.
Không phải thần minh gì là tốt rồi.
Trong lòng Trình Thực hơi yên tâm, lại truy hỏi: “Ngươi là ai?”
Trong quan tài im lặng một lát, giọng nói lại trở nên hữu khí vô lực.
“Ta là... Scarlett.”
“!!!”
Lần này Trình Thực còn chưa kịp phản ứng, mấy tín đồ **【Si Ngu】** trước mặt đã không ngồi yên được nữa.
“Không thể nào! Ngài Scarlett sao có thể còn sống được!”
“Tổ tiên của tôi đã đích thân xác nhận tin ngài Scarlett qua đời, và tận tay chôn cất ngài ấy, ngươi sao có thể là vị đại nhân đó được!?”
“Đây nhất định là quái vật, đây là tà vật xúc phạm sự thần thánh! Tôi biết rồi, ngài không phải ác đồ, ác đồ thực sự là con quái vật trong quan tài! Ngài đến để vạch trần con quái vật đúng không? Ngài đánh thức chúng tôi, và dùng máu của chúng tôi để đánh thức con quái vật này, chính là muốn phơi bày con quái vật chà đạp tín ngưỡng và vinh quang này dưới ánh mặt trời, vạch trần trước bàn dân thiên hạ, đúng không!?”
Trong nhất thời, ánh mắt các tín đồ **【Si Ngu】** nhìn Trình Thực tràn đầy sự kỳ vọng, khoảnh khắc đó, họ dường như đã quên mất bên cạnh họ đã chết một người đồng bào.
Tất nhiên, cũng có khả năng là họ đã tự thuyết phục bản thân, dù sao việc vạch trần luôn đi kèm với sự hy sinh.
Tuy nhiên Trình Thực căn bản không có thời gian diễn kịch với họ, hắn cười nhạo một tiếng nói:
“Không đúng.”
“...”
Vài người ngay lập tức ngã ngồi trở lại, hy vọng trong mắt cũng biến thành tuyệt vọng.
Trình Thực không thèm để ý đến họ, tiếp tục hỏi quan tài: “Ngươi rốt cuộc là ai, cơ hội cuối cùng, nói thật thì sẽ có huyết khí.”
Kẻ Lừa Đảo Bậc Thầy do sự ngăn cách của pho tượng nên không có hiệu lực, vì vậy Trình Thực cũng không chắc chắn thân phận của Scarlett rốt cuộc là sự ngụy trang của đối phương hay là có mục đích khác, nhưng quan tài vẫn kiên trì, chỉ là lần này hơi thở của nó càng yếu ớt hơn.
“Ta... thực sự... là Scarlet... tt...”
“Vậy tại sao ngươi sống được đến bây giờ? Hay là, sức mạnh của tín ngưỡng đã phục hồi ngươi? Cũng không đúng, hành vi hút huyết khí này của ngươi trông không giống như đến từ sự che chở của **【Si Ngu】**, ngươi rốt cuộc là ai!?”
“...”
Trong quan tài không còn động tĩnh gì nữa, nó dường như đã cạn kiệt sức lực.
Trình Thực nhíu mày, xách một người may mắn dưới chân lên, trực tiếp kết thúc nỗi đau của hắn.
Vài luồng ánh sáng đỏ lại rót vào quan tài, trong quan tài lại truyền đến tiếng thở dốc khàn khàn.
“Thêm chút nữa... ít quá...”
Ngươi còn kén chọn nữa à?
Khóe miệng Trình Thực khẽ giật, đá đá vào quan tài nói:
“Trả lời câu hỏi của ta, ngươi sẽ có vô cùng vô tận huyết khí để hút, nếu không... trời sắp sáng rồi, ta sẽ sớm lấp đầy chỗ này lại, muốn gặp lại ta lần nữa, thì phải xem tâm trạng tối mai của ta thế nào đã. Hoặc là, ngươi chỉ có cơ hội duy nhất này thôi. Có lẽ mặt trời vừa lên, ta sẽ báo cáo tất cả những chuyện ở đây cho Cấm Ngu Sở, đến lúc đó, dưới sự trừng phạt của tín ngưỡng cuồng nhiệt, ngươi còn trốn được nữa không?”
“...”
Quan tài im lặng, một lát sau, nó u u nói:
“Ta chính là Scarlett... nhưng ta chưa bao giờ là Kẻ Săn Ngu gì cả... Bởi vì ta là một Thợ Săn Đỏ... Ta là tín đồ của **【Tử Vong】**...”
“!!??”
Không phải chứ, người anh em!?
...