Trình Thực đần thối cả mặt.
Ngươi nói cái gì?
Cái chết của An Thần Tuyển giúp cho Thần Tìm Vui đoạt được một tia sức mạnh 【Nguyên Sơ】, mà Ngài ấy lại dùng chính tia sức mạnh 【Nguyên Sơ】 đó để lập cục, mục đích là dùng ông đây làm mồi câu cá sao!?
Hèn gì Ngài ấy bảo khi đại triều diệt thế ập đến, Ngài ấy có thể trộm đi một tia sức mạnh từ tay 【Nguyên Sơ】. Hóa ra cái gọi là đại triều diệt thế là giả, còn chuyện trộm sức mạnh 【Nguyên Sơ】 mới là thật!
Ông đây thành mồi câu rồi?
Sự phản kháng trong tuyệt vọng cùng cực đến cuối cùng lại thành toàn cho âm mưu quỷ kế của Thần Tìm Vui!?
Trình Thực trầm mặc hồi lâu, sau đó cười lớn điên cuồng.
Được, được lắm, ông đây là mồi câu, ông đây là keo dính, ông đây là cái "Ký Định" chó má gì cũng được, duy chỉ đéo phải là chính mình!
Tuyệt thật đấy, nhìn xem, cái mũi của gã hề trên sân khấu sao mà đỏ chót thế kia!
Hộp sọ khổng lồ thấy hộp sọ nhỏ thất thố tự giễu, lại vang lên tiếng ồm ồm:
"Đây, chỉ là, phỏng đoán, của Ta.
Muốn, phản kháng, 【Nguyên Sơ】, chỉ dựa vào, sức mạnh thế giới, là hoàn toàn, không có, hy vọng.
Điều duy nhất, có thể làm, chính là, cướp đoạt, sức mạnh của, 【*Hắn】, nhưng, một đổi một, cũng không, có lời, thậm chí, còn có, rủi ro, bị 【Nguyên Sơ】, phát hiện...
Ta, cũng không biết, toan tính, của Ngài ấy, chỉ có thể, suy đoán, như vậy.
Nhưng ngươi, có lẽ thực sự là, chìa khóa, của thế giới."
Ông đây đếch muốn làm chìa khóa thế giới gì sất.
Tuy rằng tất cả đều là do ông chủ 【Tử Vong】 đoán, nhưng Trình Thực cảm thấy suy đoán này không phải là không có khả năng. Đừng quên, thế giới từng bị reset một lần, điều đó có nghĩa là sức mạnh 【Nguyên Sơ】 trong tay Thần Tìm Vui chắc chắn đã bị hao hụt.
Cái trò "lấy cũ đổi mới" này, đến hắn còn biết làm, huống chi là vị Thần Tìm Vui tinh ranh đến cực điểm kia.
Có tín đồ thế nào thì có ân chủ thế ấy, Thần Tìm Vui đức hạnh ra sao, Trình Thực quá hiểu mà.
Chuyện này gần như tương đương với việc soi gương vậy.
Tuy nhiên, tất cả những suy đoán này đều có một tiền đề, đó là Ngài ấy không thể là Ngoại Thần!
Sau khi trải qua một màn tuyệt vọng kia, Trình Thực đã mắc chứng PTSD với Ngoại Thần rồi.
"Nói vậy là, màn hạ màn của thời đại đầy ngột ngạt và tuyệt vọng kia, thực chất là do Thần Tìm Vui dùng sức mạnh 【Nguyên Sơ】 kích hoạt quyền bính biến hóa trộm được từ 【Vận Mệnh】, tạo ra một màn mô phỏng ngày tận thế theo trí tưởng tượng của Ngài ấy?
Nhưng vấn đề là, sự biến hóa của 【Vận Mệnh】 rõ ràng đã..."
Trình Thực nghĩ đến ngọn lửa hy vọng, nhưng ngẫm kỹ lại, ngọn lửa hy vọng chỉ là những biến hóa mà 【Vận Mệnh】 cắt bỏ vì không thể chấp nhận, bản thân 【Vận Mệnh】 vẫn nắm giữ quyền bính biến hóa.
"Chính là, như thế.
Đủ loại, kịch bản, đều do, 【Khi Trá】, đặt bút, bịa đặt.
Ngươi chớ nên, chịu ảnh hưởng, của nó, mà lẫn lộn, ý chí, chư Thần.
【Đản Dục】, có lẽ sẽ, vì sự sinh sôi, mà lên tiếng, nhưng, 【Trầm Mặc】, tuyệt đối sẽ không, dùng cách này, để bày tỏ, sự nghi ngờ."
"Hả?" Tinh thần Trình Thực chấn động, ngẩng đầu nói, "【Trầm Mặc】 cũng thuộc phe Sợ Hãi, đúng không thưa đại nhân!?"
"Phe Sợ Hãi...
Quả nhiên là, một cách mô tả, xác đáng.
Phải, Ngài ấy cũng đang, sợ hãi.
Có lẽ, nỗi sợ, của Ngài ấy, khác với, Ta, nhưng 【Trầm Mặc】, từ đầu đến cuối, đều đồng hành, cùng, 【Khi Trá】.
Ngài ấy, vừa sẽ không, nghi ngờ, 【Khi Trá】, lại càng không, báng bổ, ý chí bản thân, mà phá vỡ, sự im lặng."
Hah.
Hóa ra ý chí vặn vẹo và tư thái biến dạng của chư Thần đều là do Thần Tìm Vui bôi đen ác ý lên các đồng minh của mình.
Đây đâu phải là 【Khi Trá】, đây chẳng phải là Chân Hân sao?
Nghe đến đây, Trình Thực cuối cùng cũng yên tâm.
Dù hắn vẫn chưa biết phương pháp phản kháng 【Nguyên Sơ】 của Thần Tìm Vui là gì, ít nhất hắn xác nhận được một điểm, đó là phe Sợ Hãi vẫn còn đó!
Thế là đủ rồi, đủ để hắn thở phào một hơi giữa khe hở của tuyệt vọng.
Tin xấu đến quá nhiều, đã khiến hắn quên mất cách tận hưởng một tin tốt, hắn chỉ muốn nhanh chóng thu thập thông tin từ chư Thần phe Sợ Hãi, nắm rõ bố cục của Thần Tìm Vui, để không còn bất lực như trong Thử Luyện nữa.
Tuy nhiên, 【Tử Vong】 cũng chỉ có thể đưa ra vài lời bình luận về màn hạ màn giả tạo trong quá khứ, còn về việc 【Khi Trá】 muốn làm gì... thì không ai đoán được.
"Ta, biết, ngươi gấp gáp, tiếp theo, Ta, cũng sẽ, đi gặp, chư Thần, để kiểm chứng, đôi chút.
Nhưng, trước, lúc đó, tung tích, tín đồ của Ta..."
Trình Thực khựng lại, giọng điệu có chút nặng nề: "Anh ấy không còn ở thế giới này nữa."
"Ầm ——"
Ngọn lửa thiêu đốt thế giới gần như ngay lập tức càn quét cả hư không, hộp sọ khổng lồ nhìn chằm chằm vào Trình Thực, hỏi từng chữ một: "Hắn, đã đi, đâu?"
"Vì cứu một gã hề, anh ấy đã đi đến hậu trường của một sân khấu hề khác.
Nhưng đại nhân hãy yên tâm, anh ấy sẽ trở lại.
Người phải tin rằng tín đồ của Người sẽ không dễ dàng quy phục dưới thần tọa của một 【Tử Vong】 khác.
Người cũng phải tin rằng gã hề trước mặt Người, có thể mang lại kỳ tích cho thế giới này.
Tôi sẽ đích thân đi đón.
Tôi sẽ đích thân đi thắng."
...
Cùng lúc đó, ở một nơi khác.
Nhóm Sửu Giác cuối cùng cũng tan họp, Lý Cảnh Minh, người nói muốn tìm lại ký ức cho mọi người, một lần nữa bước vào Tàng Viện 【Ký Ức】.
Hắn đến tìm ân chủ.
Bất kể 【Ký Ức】 có sở hữu đoạn ký ức mà Trình Thực nói hay không, Lý Cảnh Minh đều tự tin có thể moi được chút gì đó từ miệng ân chủ.
Hắn hiểu ân chủ của mình, nếu đối phương không biết, thì sự dâng hiến của hắn đủ để kích thích lòng hiếu kỳ của đối phương, khiến một vị Thần cai quản ký ức tham gia vào việc khai quật những ký ức này; còn nếu đối phương biết, thì những gì hắn biết sẽ trở thành "vốn liếng đàm phán", để tìm hiểu thêm chi tiết từ miệng ân chủ.
Bàn tính của Long Vương gõ rất vang, tiếc là hắn tính sót một điểm duy nhất.
【Ký Ức】 không có nhà.
Cả Tàng Viện 【Ký Ức】 yên tĩnh đến cực điểm, những vật phẩm trưng bày vốn mờ ảo ngày thường hôm nay bỗng trở nên rõ nét một cách quỷ dị. Lý Cảnh Minh đứng trước một bức tường, chỉ liếc mắt qua, liền ghi nhớ vào đầu những câu chuyện đặc sắc kéo dài hơn trăm năm của một giai đoạn quá khứ nào đó tại Hy Vọng Chi Châu.
Những ký ức này không phải do hắn "xem" được, mà là chúng đang ùa vào hắn!
Luồng ánh sáng xanh thẳm kia giống như cơn cuồng triều của biển ký ức, trực tiếp nuốt chửng Lý Cảnh Minh, dìm hắn vào dòng chảy hỗn loạn của ký ức. Mỗi hơi thở của hắn không còn là không khí, mà là ký ức thuần khiết.
Những ký ức không thuộc về hắn điên cuồng tràn vào não hải, chẳng mấy chốc đã đe dọa đến nhận thức của chính bản thân hắn.
Lý Cảnh Minh nhận ra nếu cứ tiếp tục thế này, hắn sẽ không còn là chính mình nữa, hắn phải giãy giụa, nhưng làm sao để ngoi lên từ cơn sóng thần ký ức này...
Nói ra cũng đơn giản, trong lúc chìm xuống, hắn nhìn thấy một tia sáng, tia sáng đó giống như sự chỉ dẫn duy nhất trong bóng tối dưới đáy biển, thu hút hắn bơi về phía quang minh.
Lý Cảnh Minh cố nén sự khó chịu khi ký ức bị nhồi nhét vào não, liều mạng giãy giụa về phía trước. Ký ức về Vân Dã Quan đang dần trở nên nhỏ bé giữa biển ký ức mênh mông, hình bóng của sư phụ cũng dần mờ nhạt giữa hàng vạn hình bóng khác. Lý Cảnh Minh không thể chấp nhận điều này, hắn tuy thích ghi chép, nhưng chưa bao giờ dùng cách xóa bỏ quá khứ.
Mọi ký ức của hắn đều có ý nghĩa, nhưng hiện tại, "ký ức" thực sự đang dần làm tan rã những ý nghĩa đó.
May thay, sự giãy giụa đã có tác dụng, trước khi nhận thức bản thân bị mài mòn, hắn cuối cùng cũng nắm được tia sáng kia, sau đó liền ngất lịm đi.
Trong giây cuối cùng trước khi ý thức biến mất, hắn chỉ cảm thấy mọi nhận thức đều quay trở lại, và trong tay hắn có thêm một vật gì đó trong suốt, rực rỡ.
Đây, là cái gì?
...