Kiếm khí lướt qua người, Vương Bá trong lòng vừa sợ vừa giận. Hắn kinh hãi vì kiếm đạo của La Tố đạt đến tiêu chuẩn cao như vậy, còn tức giận là bởi rõ ràng thực lực mình vượt trội hơn đối phương, nhưng giao chiến lại không chiếm được chút lợi thế nào, thậm chí hai lần suýt chết, chút nữa đã thành vong hồn dưới lưỡi đao.
Bất quá, hắn vẫn tin tưởng chiến thắng cuối cùng sẽ thuộc về mình. Nội lực của La Tố dù mạnh đến mấy cũng có hạn, trong khi hắn dung hợp Nạp Quyền, Chưởng, Chân Tam Tuyệt làm một thể, Tam Phân Quy Nguyên Khí hòa hợp quy nhất, nội lực đã sớm dồi dào vô tận, dùng mãi không cạn, không sợ bại trận.
Đây chính là sự tự tin của một võ giả. Vương Bá tuy mê trai đẹp, thói quen "đánh" cửa sau là điểm đen chí mạng của hắn, nhưng bỏ qua điểm này, tư chất võ học và mức độ cố gắng của hắn không hề thua kém ai. Lòng tin tự nhiên mạnh hơn người khác gấp trăm lần.
Vương Bá tự tin vào bản thân, nhưng La Tố còn tự tin hơn nhiều. Có nội lực chống đỡ, hắn có thể thỏa sức phát huy tài nghệ kiếm đạo của mình.
Tây Môn Xuy Tuyết đối đầu Hùng Bá thắng bại ra sao không ai biết, nhưng cái bản Kiếm Thần "phá sản" của hắn, chắc chắn pro hơn Hùng Bá phiên bản "nhược hóa" nhiều.
Không sai, theo La Tố, Vương Bá chính là Hùng Bá phiên bản "nhược hóa" mà thôi. Hùng Bá là kỳ tài võ học, có tư chất kiêu hùng một đời, bất luận là Tam Phân Quy Nguyên Khí hay Tam Phân Thần Chỉ đều là tự sáng tạo, là võ học phù hợp nhất với bản thân hắn.
Vương Bá toàn bộ hành trình rập khuôn võ học của người khác, có thể một bước lên trời trở thành luân hồi giả cường đại, nhưng trong nhóm người mạnh nhất thì khẳng định không có hắn. Võ học không dễ luyện như vậy, hắn muốn trở thành mạnh nhất, chỉ có thể trước tiên đột phá những ràng buộc mà Hùng Bá để lại.
Nhưng hiển nhiên, thiên phú của hắn không bằng Hùng Bá, không đổi nghề, hạn mức cao nhất của hắn cũng chỉ đến vậy.
Có Chủ Thần Không Gian ở đó, Vương Bá muốn đổi nghề rất dễ dàng, chỉ cần dùng điểm tích lũy để đổi một môn võ học mạnh hơn Tam Phân Quy Nguyên Khí là được. Bất quá, hắn không có cơ hội, hắn và bảy tên tiểu đệ của hắn, La Tố đều muốn "xử lý" hết.
La Tố còn có một tấm thẻ nhân vật Nữ Superman, kết quả của bọn họ đã được định đoạt!
"Trong Chủ Thần Không Gian, mỗi vài vòng nhiệm vụ đều sẽ xuất hiện một hai kẻ may mắn, nhưng bọn họ chú định không thể tỏa sáng quá lâu, ngươi biết tại sao không?" Vương Bá mặt lộ vẻ mờ mịt, gắt gao nhìn chằm chằm khuôn mặt bị áo bào đen che phủ của La Tố, muốn nhìn rõ tướng mạo hắn.
La Tố không trả lời, Vương Bá tự hỏi tự trả lời tiếp tục nói: "Bởi vì tài nguyên! Đơn độc tác chiến thua xa sức mạnh của đoàn đội!"
Vương Bá nói xong liền lấy ra một viên Huyết Bồ Đề màu đỏ từ trong không gian giới chỉ, ăn tươi nuốt sống toàn bộ.
"Chơi đùa với ngươi quá lâu rồi, tiếp theo ta sẽ giải quyết ngươi trong một hơi..."
Huyết Bồ Đề là thánh dược hồi phục, Vương Bá một hơi nuốt vào bảy tám viên, thương thế trên người thoáng chốc khôi phục hoàn toàn, hộ thể chân khí càng bùng nổ tăng trưởng. Công lực mà Huyết Bồ Đề mang lại chỉ được hắn hấp thu một phần cực nhỏ, còn lại toàn bộ bạo phát ra, trong chốc lát cả người bao phủ trong một đoàn khí mông lung, ngay cả hô hấp từ miệng mũi cũng phun ra kình khí thực chất hóa.
Oanh!
Luồng khí xoáy xé toang không khí, được hộ thể chân khí bao bọc, Vương Bá đạp đất vọt đi như đạn pháo, tốc độ và lực lượng đạt đến cực hạn, tạo ra một vùng chân không khớp nối. Hữu quyền giơ cao, đánh thẳng vào trán La Tố.
Dưới sự chống đỡ của công lực bá liệt hùng hồn, hắn gần như không cần chiêu thức võ công gì, tùy ý thi triển quyền cước cũng có thể phát huy ra sức phá hoại kinh người.
La Tố tay cầm trường đao, kiếm thế bùng phát phía trước còn chưa kết thúc, thừa dịp dư thế cuối cùng lần nữa vung xuống một đạo kiếm khí quang mang óng ánh.
Kiếm khí dài mấy chục mét vung chém xuống, hình thành một trảm kích hình trăng khuyết, thẳng tắp đâm vào hộ thể chân khí như đạn pháo. Lồng khí hoàn toàn thực chất hóa gợn sóng lắc lư, Vương Bá thôi động chân khí ngăn cản, tốc độ không tự chủ được chậm xuống ba phần, chân khí cường hóa cũng khó đỡ được phong mang của kiếm khí.
Tốc độ thật nhanh! Phòng ngự thật mạnh!
La Tố hít sâu một hơi, cường độ của Tam Phân Quy Nguyên Khí kinh người, cho hắn một thanh tuyệt thế hảo kiếm cũng chưa chắc đã phá vỡ được.
Vương Bá phóng người áp sát, hắn không có thời gian cảm khái quá nhiều, huy kiếm cùng hắn chiến tại một chỗ. Trường đao trong tay công kích càng mãnh liệt, chiêu chiêu không rời yếu hại của Vương Bá, thế nhưng mỗi lần đều chỉ có thể phá vỡ một nửa phòng ngự, chính là không cách nào chém hắn dưới đao.
"Ha ha ha, chịu chết đi!"
Vương Bá yên lòng, kiếm khí không cách nào ngăn cản, vậy thì dùng công lực hùng hậu để tiêu hao. So về nội lực cường đại, La Tố trước mặt hắn chả là cái thá gì. Chỉ thấy quyền phong của hắn bốn phía, xé toang không khí phát ra tiếng thét dài bén nhọn, chỉ khi va chạm kiếm khí mới có thể dừng lại trong chốc lát.
Đương nhiên, hắn cũng không phải loại ngu ngốc thiểu năng. Bề ngoài nhẹ nhõm xem thường La Tố, nhưng trong lòng lại chưa bao giờ cẩn thận đến thế. Dù sao phía trước đã nếm qua thiệt thòi vì kiếm khí, biết rõ chỉ cần chủ quan một chút, mình ngược lại sẽ lâm vào hiểm cảnh.
Vương Bá sau khi "đập" Huyết Bồ Đề, tốc độ càng tăng thêm một bậc, ra đòn tấn mãnh cương liệt, càng đánh càng nhanh, ý đồ dùng tốc độ để kéo chết La Tố. Vô số tàn ảnh nối liền thành lốc xoáy tùy ý tàn phá địa hình phụ cận, tốc độ nhanh đến mức ngay cả cái bóng cũng không thể bắt giữ, La Tố chỉ có thể nghe được tiếng quyền phong gào thét cùng tiếng va chạm kịch liệt khi kiếm khí chém xuống.
Không nhìn thấy thì không nhìn thấy, La Tố quyết định chắc chắn, nhắm mắt lại vung đao liên trảm bát phương, tám đạo kiếm khí tung hoành mà xuống, kiếm khí xé rách tiếng gió, dư ba cắt chém mặt đất, lưu lại những vết cắt giăng khắp nơi.
Vương Bá lướt qua khe hẹp giữa các đạo kiếm khí, nội khí hùng hậu ngưng tụ, một chưởng vỗ mở kiếm khí phía trước, tay kia thẳng tắp đánh vào áo lót của La Tố.
La Tố lúc này hai mắt nhắm nghiền, giống như sớm dự báo mà xoay người, hai tay cầm đao đâm thẳng vào nắm đấm đang đánh tới.
Đinh! !
Lưỡi đao đâm vào chân khí quyền phong, phát ra tiếng giòn vang như sắt thép va chạm. Kiếm khí của La Tố ngoại phóng, từng chút một làm hao mòn chân khí ngăn cản kiếm phong, Vương Bá cũng thôi động nội kình, liên tục không ngừng bổ sung tiêu hao.
Trong cuộc so đấu lực lượng, cuối cùng vẫn là Vương Bá nhỉnh hơn một bậc, đẩy La Tố lùi nhanh về phía trước.
La Tố hai chân cắm vào mặt đất, Mã Bộ Tiền cung bị đẩy lùi nhanh chóng, hai chân cày ra hai đường rãnh sâu trong đất bùn.
Lùi xa mấy chục mét, tinh mang trong mắt Vương Bá tăng vọt, thấy khí tức của La Tố suy sụp đến cực điểm, trong lòng biết thời cơ chín muồi, lúc này điên cuồng gào thét một tiếng: "Tam Phân Thần Chỉ Quy Nguyên Nhất Kích!"
Vương Bá hai tay dựng thẳng lên, ngón giữa lơ lửng bất định, nhắm thẳng vào các yếu huyệt trên người La Tố, giữa không trung vạch ra một hình dạng quỷ dị, hai tay liên tục điểm ra.
Quy Nguyên Nhất Kích, tuyệt sát cuối cùng của Tam Phân Thần Chỉ. Tuy nói con đường võ học không có điểm cuối, nhưng chiêu này là chiêu thức mạnh nhất do Hùng Bá tự thân thôi diễn mà ra. Bởi vì sau này hắn bị "cắt đứt", cho nên chiêu này chính là sát chiêu mạnh nhất của Vương Bá.
Trên ba đầu ngón tay phóng ra ba đạo quang mang đỏ, xanh biếc, lam, hội tụ dung hợp thành một đạo điện mang bán trong suốt, cấp tốc bắn về phía ngực La Tố.
Về phần tại sao ba loại màu sắc xen lẫn vào nhau không phải màu đen, có thể là bởi vì không phải đỏ vàng thanh ba nguyên sắc. Đương nhiên, có phải nguyên nhân này hay không cũng không đáng kể, chuyện của thế giới võ đạo cao cấp, khoa học không giải thích nổi đâu!
"Ta thắng..."
Vương Bá mặt lộ nụ cười nhe răng, hắn đã chờ cơ hội này rất lâu, La Tố không thể nào nhanh chóng vượt qua được.
La Tố hai tay cầm đao nâng tại đỉnh đầu. Vương Bá chờ đợi cơ hội tốt đã lâu, hắn sao lại không phải?
'Hệ thống, dùng 'Thẻ kỹ năng: Tam Phân Quy Nguyên Khí'!'
Ra lệnh một tiếng, kình khí trong cơ thể La Tố bạo tăng. Sự bền bỉ của Thần Thoái, sự cương mãnh của Bài Vân Chưởng, sự âm hàn của Thiên Sương Quyền, ba loại kình khí hoàn toàn khác biệt hội tụ một chỗ, thúc đẩy kiếm khí của hắn đến một tình trạng không thể mạnh hơn.
"Chém!"
Lưỡi đao rơi xuống, nhanh như sấm sét, giữa thiên địa tĩnh mịch một mảnh, chỉ còn lại tiếng quát khẽ vang vọng không dứt.
Đạo kiếm khí cao trăm mét phóng thẳng lên trời, hóa thành một vệt sáng bạc va chạm với Quy Nguyên Nhất Kích. Thuộc tính tương khắc, Quy Nguyên Nhất Kích không hề có chút phản kháng nào đã bị kiếm khí chém làm đôi.
Trước mắt Vương Bá trắng xóa không thể thấy vật, đột nhiên bạch quang lóe lên kích thích hai mắt chảy lệ không ngừng. Trong lúc mơ hồ phát giác được bóng ma tử vong ập tới, không chút nghĩ ngợi toàn lực thôi động chân khí chống cự, đồng thời, thân thể hơi nghiêng sang một bên.
Keng! ! !
Kiếm khí lan đến tận phương xa, vạch ra một con đường tử vong, mọi vật cản đều bị chém làm đôi. Không cát bay đá chạy, không kiếm khí tán loạn, dù chỉ một chút dư ba cũng không tiết ra, kiếm khí ngưng tụ thành một đường thẳng tắp.
"A a a —— —— "
Mấy người quan chiến cũng bị bạch quang chói mắt làm không mở mắt ra được, bên tai nghe thấy tiếng kêu thảm thiết. Vừa vặn khôi phục thị lực liền thấy Vương Bá bị đứt một cánh tay.
Máu vẩy trời cao, cánh tay bị đứt của hắn bị kiếm khí xoắn thành phấn tiết, biến mất không còn chút tung tích.
Miệng nhỏ của Giản Thiều Hâm há thành hình chữ O, mặt mũi tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi: "Thật mạnh! Mạnh đến vậy... Ta còn báo thù kiểu gì đây?"
Trong mắt Đoạn Tâm Lan phóng ra dị sắc, gen hiếu chiến khiến nàng nhiệt huyết sôi trào, hận không thể xông vào giữa sân, thay thế Vương Bá cùng La Tố đại chiến ba trăm hiệp.
Dưới sự kích động, mặt nàng ửng hồng, sau đó... cúi đầu bắt đầu thổ huyết.
"Bá ca!?"
Bảy tên tiểu đệ hai mắt nổi lên, từ trước đến nay Vương Bá đại sát tứ phương hôm nay lại bị người đánh thành chó, kinh hãi đến mức bọn họ cho là mình đang nằm mơ, từng người phi thân đuổi đến bên cạnh hắn.
"Bá ca, quân tử báo thù mười năm không muộn, rút lui trước đi!"
Lão đại còn không phải đối thủ, tiểu đệ càng không thể nào. Bọn họ không có can đảm cùng La Tố so chiêu, liền vác Vương Bá muốn rút lui.
Sắc mặt Vương Bá xanh xám, huyết khí cuộn trào phun ra một ngụm máu, oán độc liếc nhìn La Tố, không cam lòng nói: "Đi, chúng ta rút lui."
Bóng dáng tám người chớp động, Vân Khí Khinh Công hướng nơi xa bay đi. Giản Thiều Hâm lúc này hô to: "Ngươi đang làm gì, bọn họ muốn chạy trốn!"
Giản Thiều Hâm tức giận đến ngực đau, địch nhân đều chạy rồi, La Tố vẫn còn đứng đó "tạo dáng deep", trang bức cho ai xem vậy trời?
Thả hổ về rừng hậu hoạn vô tận, đạo lý đơn giản như vậy cũng đều không hiểu sao?
Nghĩ đến một nửa, nàng đột nhiên ý thức được La Tố thật đúng là có khả năng không hiểu, chứ không thì lúc nàng bị bắt, đâu chỉ đơn giản là bị "dụ dỗ" bằng sữa chua.
La Tố chậm rãi xoay người, thu hồi Ō Wazamono Shusui, lấy ra đại khảm đao đã tích trữ cho Jason. Sau một chiêu đó, khí tức của hắn hạ xuống, nội kình Tam Phân Quy Nguyên Khí biến mất, muốn phát ra một kích vừa rồi đã không còn khả năng.
Hắn cong ngón búng ra, kiếm khí bành bái trên đại khảm đao, thân đao vừa vặn vỡ thành tám mảnh.
"Hệ thống, dùng 'Thẻ kỹ năng: Tiểu Lý Phi Đao'!"