"Mày là Billy đúng không?"
La Tố túm cổ áo Billy, ép hắn vào tường. Một người nhẹ cân, một người nặng cân, nhưng thực tế lại nghiêng về phía ngược lại.
"Nghe này, cái thằng cảnh sát thối tha lạm dụng chức quyền kia, tao thề sẽ kiện mày!" Billy bị ép vào tường, thẹn quá hóa giận. Mặc dù viên cảnh sát gốc Á trước mặt cứ như Bruce Lee nhập hồn, một chiêu đã hạ gục hắn, nhưng có thể thua trận, sĩ khí thì không thể mất, đó là phẩm chất nghề nghiệp của một tên lưu manh.
"Đương nhiên có thể, đó là quyền của mày, nhưng trước đó mày phải vào tù nhặt xà phòng một thời gian đã." La Tố nắm cổ áo Billy nhấc lên, giễu cợt nói: "Billy, mày bị bắt. Mày dính líu đến tội ác ý tấn công cảnh sát, buôn lậu phi pháp, buôn bán, vận chuyển, chế tạo chất cấm, tao còn nghi ngờ mày có liên quan đến một vụ án giết người hàng loạt."
"Cái gì!?" Billy mặt đen như nhọ nồi, đầy dấu chấm hỏi. Ngay cả là vu oan giá họa thì cũng quá lộ liễu rồi. Hay là dạo này sở cảnh sát phá án tỉ lệ thấp quá, muốn bắt mấy thằng ngu làm vật tế thần? Billy trợn tròn mắt, chẳng lẽ mình chính là cái tên ngu xuẩn đó sao?
"Billy, mày còn gì muốn khai không?" La Tố đưa tay ra sau lấy còng số 8, vô tình để lộ khẩu Desert Eagle Tenjin với tạo hình cực ngầu.
Billy nuốt ngụm nước bọt, vội vàng giải thích: "Khoan đã, cảnh sát, tôi chẳng biết gì cả, chỉ là đi ngang qua thấy bọn họ đang giao dịch thôi, chuyện này không liên quan gì đến tôi!"
Ồ, thật sự có thu hoạch bất ngờ sao!? La Tố dừng một chút, đặt Billy xuống đất, đưa tay vuốt thẳng cổ áo hắn: "Tôi biết không liên quan gì đến anh, bằng không thì tôi đã nói chuyện với anh trong phòng thẩm vấn rồi. Giờ thì... nói hết những gì anh biết cho tôi nghe."
...
Sau mười phút, Billy mình đầy bụi đất từ ngõ hẻm bên kia chạy đi.
Ada hứng thú dạt dào nhìn La Tố: "Không ngờ đấy, anh cũng thạo việc phết nhỉ!"
"Cô nói về phương diện nào?"
"Mọi phương diện luôn!" Ada nói: "Trong khu vực quản hạt có giao dịch súng đạn, đây chính là một vụ án lớn, anh định làm gì?"
"Còn làm thế nào được nữa, đương nhiên là báo cáo chi tiết cho John rồi, chẳng lẽ hai chúng ta cầm súng lục đi sống mái với hắc bang à?"
Ada ngạc nhiên: "Anh chắc chứ? Nếu thật vậy, công lao sẽ bị chia chác hết đấy!"
La Tố tự tin gật đầu: "Tôi biết, nhưng tôi là lính mới mà, phải không?"
"Ha ha ha, tôi thích tính cách của anh, còn cả thân thủ của anh nữa..." Ada vỗ vai La Tố, chạm vào cơ bắp săn chắc dưới lớp áo, ánh mắt lửa nóng, liếm nhẹ đôi môi gợi cảm: "Sao nào, tan làm rồi cùng tôi luyện tập chút nhé?"
"Không được... Này, chúng ta vừa mới quen biết, có phải hơi nhanh quá không?" La Tố nghiêm túc nói, trạng thái "thánh nhân" vẫn còn đang đếm ngược, trước lời mời "đi thận" của Ada, hắn có chút lực bất tòng tâm.
"Ha ha!"
...
"Hô hô ~~"
Ada thở hồng hộc, tê liệt ngã xuống sàn nhà, mấy lọn tóc ngắn ướt đẫm mồ hôi dính bết vào hai bên má, mấp máy đôi môi khô khốc, cảm giác như toàn thân xương cốt đều sắp rã rời.
Bị áp đảo hoàn toàn suốt cả trận, chưa từng chiếm được thế thượng phong, đây là lần đầu tiên nàng trải qua!
"Chậc chậc, tôi nhớ có ai đó từng nói là rất tự tin về thể lực mà nhỉ, nhưng thực tế hình như không phải vậy. Tôi còn chưa dùng hết sức, cô đã gục rồi." La Tố đứng trên cao nhìn xuống, thần sắc nhẹ nhõm, nửa thân trên trần trụi không một giọt mồ hôi, tạo thành sự tương phản rõ rệt với Ada.
Một trận đồ sát một chiều, La Tố tự nhận không đấu lại Nữ Siêu Nhân, nhưng một Ada Wong thì chưa bõ bèn gì.
"Đừng có khoác lác nữa, lại đây!"
Ada không thích bị nhìn xuống, cảm giác bị áp bức khiến nàng cảm thấy mình bị khinh thường, nhanh chóng bò dậy từ dưới đất, hai tay nắm đấm đặt trước mặt, thân thể khom xuống, chuẩn bị tư thế tự do đối kháng.
Không sai, hai người đang đấu tự do đối kháng trên sàn đấu ở phòng tập thể thao, chỉ có điều, chỉ có La Tố là ôm tâm lý đùa giỡn, còn Ada thì vô cùng nghiêm túc. Đáng tiếc, La Tố trên con đường "phi nhân loại" càng chạy càng xa, Ada dốc hết sức phát huy 200% thực lực, vẫn không tránh khỏi một trận thảm bại.
Rầm!
"Hô hô ~~~"
Lại một lần nữa bị La Tố đẩy ngã trên sàn đấu, Ada đã đến mức không muốn nhúc nhích một ngón tay nào nữa. Các kỹ thuật đá và vật lộn vốn rất thành thạo của nàng đều bị La Tố dễ dàng hóa giải, ngay cả kỹ thuật khóa khớp cũng bị thoát khỏi một cách nhẹ nhàng.
Năm 2035, mở phòng tập thể thao kiếm lời không nhỏ. Công nghệ cao ngày càng đại chúng hóa, tình trạng sức khỏe kém trở thành vấn đề toàn cầu không thể bỏ qua, chính phủ các nước đều khuyến khích công dân đến phòng tập thể thao rèn luyện.
Ada chính là fan cuồng của việc tập thể dục, hầu như mỗi ngày tan sở đều dành hai giờ ở phòng tập thể thao. Nàng có thiên phú phi thường trong lĩnh vực đối kháng, từng tham gia thi đấu nghiệp dư và giành được thứ hạng. Hôm nay gặp La Tố thân thủ khá, cố ý mời đồng nghiệp đến so tài một trận, chỉ là nàng đoán được mở đầu, nhưng không đoán được kết thúc.
Đồng thời mắng thầm là quái vật, lòng tự tin của nàng cũng bị đả kích nặng nề. Chủ động mời La Tố đấu tự do đối kháng chẳng khác nào tự tìm rắc rối, đối phương thần thái ung dung, cứ như thể cô ấy còn chưa đủ để hắn khởi động.
"Ada, còn muốn tiếp tục không?"
"Anh nghĩ sao?" Ada liếc mắt, cái tên này chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả, ngay cả giả vờ nhường nhịn một chút cũng không thèm, chắc chắn không có bạn gái.
"Vậy hôm nay cứ thế thôi!" La Tố nhún vai, khích lệ nói: "Thật ra cô đỉnh lắm, thật đấy, tôi suýt đổ mồ hôi rồi."
Ada: "..."
Thẹn quá hóa giận, nàng bỗng nhiên duỗi hai chân, quấn lấy cổ chân La Tố, dùng sức vòng eo xoay người, muốn lật tung La Tố, sau đó...
Rắc!
"A a a —— ——"
La Tố không nhúc nhích tí nào, dưới chân như cắm rễ vào đất thép, còn Ada thì ôm cổ chân lăn lộn tại chỗ, khớp bị trật.
...
La Tố lái xe dừng ở địa điểm gặp mặt buổi sáng, nhà Ada ở ngay tòa chung cư bên cạnh, nàng sống một mình.
"La Tố, anh chắc chắn không có bạn gái đúng không?" Ada hai tay ôm vai, vẻ mặt chắc nịch.
"Tạm thời thì coi như không có, sao thế?"
"Sao thế!?" Ada vịn trán: "Chân tôi bị trật rồi, chẳng lẽ lúc này anh không nên làm một quý ông, chủ động dìu tôi lên lầu sao?"
La Tố nhíu mày, đỡ Ada lên lầu thì không thành vấn đề, nhưng hắn sợ vào dễ ra khó. Mặc dù cô nàng thân hình cân đối, còn biết xoạc chân, nhưng hắn hiện tại không muốn trêu hoa ghẹo nguyệt, hơn nữa cũng không mang "đồ nghề", làm bậy sẽ có án mạng.
"Không được, John đã cảnh cáo tôi rồi, nếu tôi vào phòng cô, tôi sẽ bị toàn bộ đồng nghiệp trong sở cảnh sát tẩy chay."
Ada mặt đen sầm lại: "Anh nhường công lao ra rồi, còn không tham dự chiến dịch vây bắt, sẽ chẳng có ai bất mãn với anh đâu."
"Được rồi, nhưng chúng ta phải nói rõ trước, tôi chỉ dìu cô lên lầu, sẽ không ngồi lại uống trà, càng sẽ không vào phòng ngủ xoa bóp chân cho cô."
Mặt Ada co rúm lại, lòng tự trọng nhận một đòn chí mạng: "Anh nghĩ nhiều rồi, hormone của tôi có tiết ra mạnh đến mấy, gặp anh cũng sẽ lập tức biến thành cholesterol!"
"Nghe sao cứ như bị rối loạn nội tiết tuổi trung niên vậy?"
Ada: "..."
La Tố không tình nguyện đỡ Ada lên lầu, ít nhất trong mắt Ada là vậy. Nàng vô cùng oán giận, sau khi vào nhà bày ra mấy tư thế mê hoặc lòng người, mời La Tố ngồi xuống uống chén trà, không phải để câu dẫn mà là để hờn dỗi, nàng muốn chứng minh mị lực cá nhân của mình.
La Tố quả như chính mình nói, lấy lý do về nhà "lột mèo", từ chối chén nước của Ada.
...
Sau đó một tuần lễ, hai người ban ngày cộng tác làm việc, Ada giúp La Tố làm quen môi trường, sau khi tan việc Ada lại lôi La Tố đến phòng tập thể thao. Khoảng cách cấp độ quá lớn, Ada không thể thông qua La Tố để nâng cao thực lực thi đấu của mình, nhưng vẫn không biết mệt mỏi, chỉ cần đánh trúng La Tố một cái, nàng liền có thể đắc ý thật lâu.
Tuần này La Tố cũng không nhàn rỗi, làm quen với các đồng nghiệp trong sở cảnh sát. Hắn không ham công trạng, vui vẻ chia sẻ, nên mọi người ai cũng thích ở chung với hắn vì được hưởng lợi.
Hắn còn dò la thông tin về nhân vật nam chính của thế giới này, Dell Spooner – một người tính cách cố chấp, quật cường, tinh thần chính nghĩa ngút trời nhưng lại quá mức cứng nhắc, quan hệ xã giao trong sở cảnh sát cũng không tốt.
Còn một điều nữa, Spooner chưa từng tin tưởng người máy, kiên trì lối sống "người nguyên thủy" của mình, đến nỗi vợ hắn không thể chịu đựng được nữa mà chọn ly hôn.
Họa vô đơn chí, Spooner trên đường tan tầm về nhà gặp tai nạn xe cộ, hiện đang dưỡng thương ở nhà. La Tố không thể nào hiểu được, tại thời đại mọi thứ đều do máy tính quản lý này, vì sao lại xảy ra tai nạn xe cộ, nhưng Spooner chính là may mắn "trúng số", nghe nói là do tài xế mệt mỏi gây tai nạn.
Theo John nói, Spooner hồi phục khá tốt, kỳ nghỉ còn vài ngày nữa là kết thúc, rất nhanh sẽ trở lại vị trí làm việc. Spooner phụ trách khu vực quản hạt số 28, nói cách khác, hắn chính là đồng nghiệp của La Tố!
"Nhiệm vụ thế giới tự đưa tới cửa, cuối cùng mình không cần phải chạy đi tìm trước nữa."
Ngày này, trong văn phòng cảnh trưởng, John đau đầu gãi gãi mái tóc đen.
"Spoon, cậu vừa trở lại ngày đầu tiên đã bị người ta khiếu nại rồi, có thể truyền thụ kinh nghiệm, nói cho tôi biết cậu làm thế nào mà được vậy không?" John cảm thấy vợ của Spooner quá sáng suốt, nếu là hắn, hắn cũng sẽ chọn ly hôn với Spooner.
Mọi người đều biết, người máy tuân theo Ba Định Luật Người Máy, tỉ lệ phạm tội đến nay là con số 0, là người bạn đồng hành đáng tin cậy nhất của nhân loại. Rất nhiều người tin tưởng người máy thậm chí hơn cả cha mẹ con cái, nhưng duy chỉ có cái tên kỳ lạ Spooner này, một mực hoài nghi người máy sẽ phạm tội.
"John, lúc ấy cái thứ đó đang chạy, nó trong tay nắm lấy cái túi..." Spooner không cảm thấy mình đã làm sai điều gì, dưới tình huống lúc đó, một con người máy cầm túi chạy như bay quả thực rất đáng nghi.
"OK, OK!" John giơ tay ra hiệu Spooner dừng lại, tiếp tục hỏi: "Spoon, cậu nói rất có lý, vậy kết quả thế nào?"
Spooner trầm mặc một lát, thở dài: "Kết quả là trong túi xách có bình ô xy, chủ nhân của nó bị hen suyễn, thời gian gấp gáp nên mới chạy nhanh như vậy."
"Hi vọng đây là lần cuối cùng, tôi không muốn lại nhận được khiếu nại về cậu, đặc biệt là những khiếu nại liên quan đến người máy." John vỗ trán một cái, hắn rất thưởng thức Spooner, cậu ta rất có tinh thần chính nghĩa và trách nhiệm, năng lực cá nhân đứng hàng đầu trong sở cảnh sát, trừ điểm không tin tưởng người máy ra, những mặt khác không thể chê vào đâu được.
"Tôi biết, John."
John thống khổ lắc đầu, lời cam đoan này hắn đã nghe không biết bao nhiêu lần rồi: "Spoon, cậu chắc chắn mình đã sẵn sàng trở lại chưa? Thật ra cậu nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa cũng không sao, không cần lo lắng về vấn đề công việc, La Tố rất ưu tú, phá được hai vụ án chưa giải quyết, mọi người cũng đều rất thích hắn..."
"Khoan đã!"
Spooner giơ tay lên: "La Tố là ai?"
"Đồng nghiệp mới của cậu, hãy học hỏi hắn cách xử lý các mối quan hệ xã giao cho tốt, hắn giỏi hơn cậu nhiều." John liếc mắt một cái, ấn điện thoại trên bàn làm việc, cúi đầu nói: "Bảo cảnh sát La Tố đến văn phòng một chuyến, tôi có việc tìm cậu ấy."
Sau ba phút, La Tố đẩy cửa phòng làm việc, liếc mắt đã thấy Spooner, lộ ra nụ cười thân thiện gật đầu.
"La Tố, đây chính là Spooner, đồng nghiệp chính thức của cậu."
"Chào cậu, La Tố, tôi là Spooner!" Mặc dù bị đồng nghiệp mới coi thường khiến người ta rất khó chịu, nhưng Spooner vẫn rất hào phóng đưa tay ra.
"Chào cậu, Spooner." La Tố nắm tay Spooner và lắc: "Oa, lực tay của cậu thật lớn!"
"Cậu cũng vậy!"
"Tôi là nói tay trái đấy."
"Tôi cũng vậy!"