Virtus's Reader
Chư Thiên Phần Cuối

Chương 24: CHƯƠNG 24: TA LÀ BA BA CỦA NGƯƠI

Dù là vóc dáng, nhan sắc hay khí chất, Firefox đều xứng đáng lọt top những mỹ nữ hàng đầu. Mỹ nữ thì đúng là mỹ nữ, nữ thần cũng đích thị là nữ thần, nhưng La Tố thừa biết đối phương nguy hiểm cỡ nào. Hơn nữa, nữ thần này đâu có thuộc về hắn, nên đương nhiên sẽ chẳng nương tay.

Sau khi đứng dậy nhìn Firefox đã bất tỉnh, La Tố nhặt khẩu M9 trên đường ray, giơ súng nhắm thẳng vào đầu cô nàng. Lúc này, thẻ nhân vật có tác dụng trong thời gian hạn định đã hết hiệu lực, hắn do dự một chút rồi hạ súng xuống.

Firefox có thể chết, nhưng không thể chết dưới tay hắn, bằng không thì Wesley sẽ cùng hắn liều mạng.

La Tố ngẫm nghĩ một lát, nhìn cô nàng đang bất động nằm trên đất với dáng người uốn lượn, liền tháo dây lưng quần của mình ra... trói ngược hai tay Firefox lại. Sau đó, hắn rút luôn dây lưng quần của Firefox... trói chặt hai chân cô nàng.

La Tố lục lọi khắp người Firefox, xác nhận không có bất kỳ thiết bị theo dõi nào, rồi mới nắm lấy sợi dây lưng quần ở chân cô nàng, kéo lê đến cạnh chiếc Pickup. Hắn ném cô ta vào khoang chở hàng phía sau không có mái che, dùng tấm bạt mưa quấn cô nàng thành một cái "bánh chưng" khổng lồ, rồi mới vỗ vỗ tay mở cửa xe.

Trong gương chiếu hậu, La Tố nhìn khuôn mặt bầm tím của mình, mở giao diện Hệ thống, lấy ra bình rượu thuốc trị thương. Hiệu quả đúng là không tồi, chốc lát sau hắn lại biến thành chàng thanh niên đẹp trai, rạng rỡ như ánh mặt trời.

Đinh linh linh ~~~ Đinh linh linh ~~~ Đinh linh linh ~~~

La Tố tìm thấy điện thoại dưới ghế xe, là Cross gọi tới. Hắn trực tiếp kết nối: "Thế nào, kết quả ra sao rồi?"

Giọng Cross có chút bực bội: "Tệ lắm, tôi đã chế phục Wesley, nói cho nó biết tôi là cha nó, nhưng nó căn bản không nghe, còn bảo muốn giết tôi."

La Tố nhíu mày: "Vậy nên?"

"Tôi đã đánh ngất xỉu nó, cậu về nhà xưởng chờ tôi trước, đến lúc đó nói chuyện sau."

"Được thôi!"

"Bên cậu thế nào rồi, thoát khỏi Firefox chưa? Cẩn thận đừng để cô ta theo dõi."

"Chưa, tôi đã bắt sống cô ta!"

Cross im lặng hai giây, rồi có chút không vui nói: "Sao lại bắt sống? Rủi ro quá lớn, cậu nên xử lý gọn gàng luôn chứ."

La Tố khẽ nhếch khóe miệng: "Chuyện xảy ra có chút khúc mắc, tôi chỉ có thể nói nếu giết cô ta, cả ông và Wesley cũng sẽ không bỏ qua cho tôi."

"Vì sao?"

"Nói ra cậu có khi không tin, cô ta bảo cô ta đang mang thai con của Wesley!"

". . ."

. . .

Tại nhà xưởng máy tiện, La Tố cột Firefox vào một chiếc ghế cố định, chờ khoảng hai tiếng, Cross mới khiêng Wesley đang hôn mê bất tỉnh trở về.

Nhìn Firefox biến thành cái đầu heo, Cross giật giật khóe miệng. Nếu không nhầm thì Firefox đang mang thai con của Wesley, ăn một trận đòn tơi bời thế này, liệu có ảnh hưởng đến đứa bé không?

La Tố tiếp nhận Wesley, rất thuần thục trói nó vào ghế. Trước khi Wesley tin Cross là cha ruột của mình, cứ trói lại vẫn là tốt nhất.

Trong cơn hôn mê, Wesley chợt cảm thấy trên mặt lạnh lẽo. Sau khi tỉnh lại, hắn liền thấy La Tố đứng trước mặt mình, cùng với chén nước trên tay đối phương. Trong hoàn cảnh lạ lẫm, nhìn thấy người lạ mặt với vẻ mặt viết rõ "không có ý tốt", ý nghĩ đầu tiên của Wesley là mau chóng thoát thân. Đáng tiếc tay chân bị trói, hắn giãy giụa mấy lần liền từ bỏ.

"Đây là đâu, ngươi là ai?"

Huấn luyện của Brotherhood có hiệu quả rõ rệt, không nói trước cái khác, nếu là Wesley phiên bản "điểu ti" của hai tuần trước, giờ phút này đã kêu khóc xin tha vì không có tiền rồi.

La Tố không trả lời, nghiêng người tránh ra, để lộ Cross phía sau.

Nhìn Wesley bị trói tay chân, Cross trong lòng mềm nhũn, thay đổi một vẻ mặt từ phụ. Đáng tiếc, cảnh tượng cha con ôm đầu khóc rống đầy ấm áp như dự liệu đã không hề xuất hiện. Wesley nhìn thấy Firefox đang hôn mê bất tỉnh ở một bên, liền mắng Cross không ngừng, nước bọt phun đầy mặt hắn.

"Mẹ kiếp! Đồ khốn nạn đáng xuống địa ngục nhà ngươi! Ta nguyền rủa ngươi đẻ con trai không có 'cái ấy', mà nếu có thì cũng chỉ là 'đường chuyên dụng' cho gay thôi!""

Đây không phải là nguyên văn lời của Wesley, nhưng phiên dịch ra thì ý tứ cũng gần như vậy. Cross mặt mày ngơ ngác, La Tố cũng bị sự liều lĩnh của Wesley làm cho chấn động.

Đúng là nam chính trong nguyên tác có khác, một khi đã máu chó thì đến bản thân cũng không tha!

Tâm trạng của Wesley rất tệ. Sau khi học nghệ ở Brotherhood, vốn tưởng sẽ đại sát tứ phương, thành công giết chết Cross để báo thù cho cha. Ai dè, trên tàu lại bị Cross treo lên đánh.

Kỹ năng bắn đường vòng cung của hắn trước mặt Cross lộ ra cực kỳ non nớt. Sau khi hết đạn, hắn bị Cross đè xuống đất quần ẩu, còn bị ép gọi "ba ba".

Wesley cảm nhận được sự khuất nhục chưa từng có, hắn phấn khởi phản kháng, nhưng lại một lần nữa bị đánh cho tơi bời.

Trong lúc đó, Cross dùng đủ thứ "công cụ gây án" như giày da, dây lưng, cán chổi... quất Wesley lăn lộn khắp sàn. Có lẽ do cảm giác "phụ từ tử hiếu" này quá mạnh mẽ, Cross vốn chỉ thấy ở nhà người khác, nay lần đầu trải nghiệm thấy "cảm giác" không tệ, cao hứng đến nỗi quất thêm mấy roi dây lưng nữa.

Wesley bị hành hung, một lần nữa đối mặt với lời lẽ vũ nhục "kêu ba ba" của Cross. Hắn phun một bãi nước bọt vào mặt Cross, rồi bị một cú đấm KO đánh bất tỉnh.

Wesley cứ ngỡ mình đã chết chắc, thi thể còn sẽ được chôn ở dã ngoại hoang vu, chờ đợi mấy trăm năm sau nhà khảo cổ học đào móc, xương đầu bị trưng bày tại viện bảo tàng. Song khi hắn tỉnh lại mới phát hiện mình còn sống, nữ thần của hắn Firefox cũng ở đây, chỉ là mặt Firefox sưng phù giống cái đầu heo, nếu không nhìn quần áo thật đúng là không nhận ra được.

Đầu heo thì thôi đi, tại sao ngực lại còn to nhỏ bất thường nữa chứ?

Nhìn thấy nữ thần yêu quý gặp phải ngược đãi, Wesley tại chỗ liền nổi giận, tuôn ra một tràng thóa mạ đổ ập xuống Cross. Đại ý là có gì thì nhắm vào ta đây, động thủ với phụ nữ thì có gì hay ho. Hắn trước kia tính cách nhu nhược, rất ít cãi lộn với người khác, cho nên lời mắng người lặp đi lặp lại cũng chỉ có vài câu.

Đẻ con trai không có "cái ấy", đẻ con trai không có mắt, mà có thì cũng là hai loại hình đó!

Hành động của Cross một lần nữa nằm ngoài dự đoán của Wesley. Hắn vốn cho rằng đối phương sẽ giận tím mặt, đem phần nghiêm hình tra tấn của Firefox cùng một chỗ thêm vào người hắn.

Thế nhưng, Cross hoàn toàn không có ý định động thủ, ngược lại dùng một ánh mắt nhìn "ngốc xít" mà nhìn hắn. La Tố bên cạnh cũng vậy, ánh mắt mang theo sự khâm phục và kính ý, nhìn Wesley đến mức hắn có chút xấu hổ.

Cảnh tượng nhất thời im lặng, La Tố tự rót cho mình chén nước, đứng sang bên cạnh đóng vai quần chúng vây xem, để hai cha con thỏa sức biểu diễn.

Cross một lần nữa làm mới cái "hạn cuối" của một sát thủ đỉnh cấp trong suy nghĩ của La Tố. Chớ nhìn hắn tâm địa đen tối, ra tay lạnh lùng, giết người không đổi sắc mặt, đối mặt với con trai ruột lại có chút vâng vâng dạ dạ. Lặp đi lặp lại chỉ một câu "Ta là ba ba của ngươi", ngôn ngữ trống rỗng nhạt nhẽo, một chút sức thuyết phục cũng không có.

Wesley cũng là đồ cứng đầu, đã định kiến rằng tên "vuốt ngược ra sau kiểu tóc" mới là cha ruột của mình, không buông tha chửi mắng Cross đẻ con trai không có mắt.

La Tố nhìn hồi lâu, thực sự nhịn không được cười phá lên.

Cross trợn mắt nhìn, cảnh tượng cảm động như vậy mà cũng có thể cười ra tiếng, cậu có nhân tính hay không?

"Nói thật, ông là người cha tệ nhất mà tôi từng gặp. Lùi sang một bên mà xem đây này, đây mới là cách dạy dỗ một đứa con trai tuổi nổi loạn đúng chuẩn!"

La Tố đẩy Cross ra, không còn ảo tưởng gì về khả năng tổ chức ngôn ngữ sứt sẹo của sát thủ này, quyết định tự thân xuất mã. Hắn hắt một ly nước nóng vào mặt Wesley, giữa tiếng kêu gào thê thảm của đối phương, lại là một cú đấm móc bên phải đánh tới.

Mí mắt Cross giật liên hồi, suýt chút nữa rút súng xử lý La Tố, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống. Hắn quyết định xem trước đã, nếu La Tố không thể thuyết phục Wesley, hắn sẽ trả lại cú đấm mà con trai mình đã phải chịu.

La Tố khoác hai tay lên vai Wesley, vẻ mặt ôn hòa nói: "Nhóc con, cậu quá kích động rồi, điều này không có lợi cho cuộc trò chuyện hữu nghị của chúng ta đâu. Nếu đã bình tĩnh lại thì gật đầu, nếu chưa, tôi sẽ lại đấm cậu một quyền nữa, cho đến khi cậu bình tĩnh lại thì thôi. Bây giờ nói cho tôi biết, cậu đã bình tĩnh chưa?"

Người cần bình tĩnh là cậu mới đúng!

Wesley thầm nhả rãnh một câu trong lòng, nhìn vẻ mặt mỉm cười của La Tố, trong lòng không chắc, liền gật gật đầu bày tỏ mình đã bình tĩnh.

Loài người sinh vật này chính là như vậy, vẻ mặt ôn hòa không đổi được sự tha thứ và lý giải, sẽ chỉ làm đối phương được voi đòi tiên. Hung thần ác sát cùng quyền cước cộng lại mới có thể thật sự nghe lời, tóm lại là một chữ: Đáng ăn đòn!

"Nghe đây, tôi biết cậu là người cứng đầu, cậu cho rằng tên 'vuốt ngược ra sau kiểu tóc' là cha cậu, cho nên Cross nói gì cậu cũng sẽ không tin."

"Tên 'vuốt ngược ra sau kiểu tóc' là ai?"

La Tố im lặng, theo trên mặt bàn lật ra tấm ảnh bị đánh xiên. Wesley vừa nhìn thấy, cảm xúc lại trở nên cực kỳ kích động, bất quá làm La Tố giơ lên nắm đấm thì hắn lập tức trung thực.

La Tố xé toạc tấm ảnh của tên "vuốt ngược ra sau kiểu tóc": "Hắn không phải cha cậu, cũng không có liên hệ máu mủ gì với cậu cả, cậu bị lừa rồi. Cái tên râu ria mặt mày tang thương kia mới là cha ruột của cậu."

"Mơ tưởng lừa tôi, hắn là kẻ thù giết cha của tôi!"

La Tố cười khẩy: "Vì sao Brotherhood nói cho cậu tên 'vuốt ngược ra sau kiểu tóc' là cha cậu thì cậu tin, mà tôi nói cho cậu biết Cross là cha cậu thì cậu lại phủ nhận?"

Wesley nhướng mày: "Đây không phải là đương nhiên sao?"

La Tố lắc đầu: "Nếu tên 'vuốt ngược ra sau kiểu tóc' thật sự là cha cậu, vậy kẻ thù giết cha của cậu hẳn phải là tôi mới đúng. Sao, chẳng lẽ Sloan không nói cho cậu biết, chính tôi là người đã kết liễu tên 'vuốt ngược ra sau kiểu tóc' đó trên mái nhà sao?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!