Vì sao chỉ một lần là có thể phán đoán mình hiện tại là thân phận sát thủ, mà không phải đặc công chấp hành nhiệm vụ? Nguyên nhân rất đơn giản, trong thời đại trọng visual này, nhan sắc nói lên tất cả.
Bốn gã thợ sửa chữa ai nấy đều hung thần ác sát, mặt mũi dữ tợn, một bộ dáng "nhìn thêm lần nữa thử xem", chỉ thiếu điều viết thẳng hai chữ "kẻ xấu" lên mặt.
Trong phim truyền hình, mấy thằng khốn nạn sống không quá hai phút trông thế nào, bọn họ y chang vậy.
Chuyện này đối với La Tố mà nói cũng không phải là một tin tức tốt. Hắn hiện tại có quan hệ đồng đội với bốn người này, nếu như bọn họ sống không quá hai phút, vậy tình cảnh hiện tại của La Tố cũng rất nguy hiểm.
"Hệ thống, đây là nơi nào? Thân phận cụ thể của ta là gì? Nhiệm vụ lại là gì?"
La Tố yên lặng thì thầm trong lòng, nhưng Hệ thống cứ như bị đứt dây, im thin thít, chẳng hé răng nửa lời.
Hệ thống không đáp lời, La Tố cũng không có cách nào, chỉ có thể lựa chọn hành sự tùy theo hoàn cảnh. Trên thực tế, hắn đối với chuyện này đã có chuẩn bị tâm lý. Hai lần thế giới nhiệm vụ trước đó, ngay từ đầu, Hệ thống cũng không báo cho biết thế giới nhiệm vụ là nơi nào.
Khác biệt duy nhất là, hai lần thế giới nhiệm vụ trước liếc qua là thấy ngay, không cần Hệ thống nhắc nhở, hắn cũng có thể đoán được mình đang ở đâu.
Mà bây giờ...
La Tố nhìn một chút người đàn ông trung niên bị gạch đỏ trên tấm ảnh, ngũ quan rõ ràng, sống mũi cao, hốc mắt sâu, trán rộng, kiểu tóc vuốt ngược ra sau – một gương mặt điển hình của người Âu Mỹ.
Một tấm ảnh đen trắng không thể cung cấp quá nhiều manh mối, trừ việc có thể phân tích ra mục tiêu nam tử có khí chất đại lão, còn lại không thu hoạch được gì.
La Tố nhìn về phía ống ngắm, trong văn phòng ở tòa nhà cao ốc đối diện thấp hơn một tầng, mục tiêu nam tử "Vuốt Ngược" đang nhìn chằm chằm. Ba tầng trên dưới chỉ có căn phòng làm việc này có người, rất dễ dàng liền phát hiện hắn.
Vuốt Ngược có lòng cảnh giác rất cao, có lẽ là xuất phát từ thói quen, cũng có lẽ là phát giác được điều gì, hắn giấu thân thể sau tủ làm việc, độ khó ám sát rất lớn.
La Tố khẽ lay động đầu súng, trong ống ngắm xuất hiện một nữ tử người Ấn Độ. Nốt ruồi cát tường màu đỏ trên trán nàng quá dễ thấy, đến nỗi La Tố nhịn không được nhắm thẳng tâm ngắm vào đó.
Tựa như quốc huy trên mũ giáp quân Nhật thời kỳ kháng chiến, một hồng tâm hoàn hảo để bắn tỉa, ai nhìn cũng sẽ vô thức ngắm một cái. Lại tựa như nam giới đồng bào khi đi vệ sinh, nhìn thấy một vết bẩn nhỏ giữa nền men sứ trắng, cuối cùng sẽ nhịn không được bỏ qua việc đọc sách để ngắm một cái.
Theo tổng điều tra của Cục Thống kê Liên Hợp Quốc, 250% nam giới đều đã làm việc này, dù cho trong đó có một số người "phân nhánh", dùng súng shotgun!
Bùm!
Một tiếng súng vang, nữ tử trong ống ngắm lập tức trúng đạn bỏ mình, viên đạn từ trán xuyên vào, đầu nàng nổ tung như quả bóng bay... Đầy màn hình là máu me.
"Ngầu vãi!"
"Đỉnh của chóp!"
"Đại ca, trúng hồng tâm luôn, anh bắn đỉnh quá!"
La Tố nhẹ nhàng hít một hơi khí lạnh, thả khẩu súng bắn tỉa trong tay xuống, trong dạ dày dời sông lấp biển, nghe bốn người tàn nhẫn đối thoại, trên mặt càng là một hồi lạnh sống lưng. Hắn càng thêm vững tin, thân phận hiện tại của mình tuyệt đối không phải kẻ tốt lành gì, bởi vì người phụ nữ bị nổ đầu không phải mục tiêu, mà nguyên nhân cô ta bị ám sát là để tên Vuốt Ngược chủ động lộ diện từ sau tủ làm việc.
"Mục tiêu xuất hiện, xử lý hắn!"
Vuốt Ngược đúng như kế hoạch, đẩy cửa ban công, chạy ra ngoài hành lang. Giờ khắc này, hắn giống như bật hack, bốn khẩu súng liên tiếp điểm xạ khai hỏa, không có một viên đạn nào trúng hắn.
La Tố đối với chuyện này ngược lại cảm thấy rất bình thường. Tay súng thiện xạ bách phát bách trúng trong phim điện ảnh đều là lừa người. Bồi dưỡng một tay bắn tỉa ưu tú, cái giá phải trả dù không bằng phi công, nhưng cũng không kém là bao. Mà bốn người bên cạnh hắn, nhìn thế nào cũng không phải tay bắn tỉa ưu tú, ám sát mục tiêu đang di chuyển, còn không bằng mở liên xạ loạn quét, tìm kiếm chút vận may.
"Đậu má, để nó chạy mất rồi!"
"Tên kia chạy nhanh thật, tôi chỉ thấy cái bóng, loáng một cái người đã biến mất."
"Này, La Tố, tại sao ngươi không bắn súng?" Giữa những lời phàn nàn, đại ca tiểu đội Râu Quai Nón chất vấn hỏi, vừa vặn chính là hắn đã nổ đầu nữ tử kia.
Râu Quai Nón đội mũ giáp cấp ba trong game "ăn gà" (PUBG), trông như mũ của đốc công hàn điện, nhưng thực chất là mũ hợp kim titan chuyên dụng của đặc nhiệm.
La Tố không trả lời, hắn tìm không thấy lý do nổ súng, hắn thậm chí còn không biết thân phận của Vuốt Ngược. Hơn nữa, dù cho hắn có nổ súng, với tình thế vừa rồi, cũng không thể nào trúng đích.
Lời tra hỏi của Râu Quai Nón cung cấp cho La Tố một tình báo hữu dụng: trong thế giới này, hắn vẫn dùng tên thật của mình. Dù không biết có phải hắn đang thay thế một người trùng tên nào đó hay không, nhưng ít nhất hắn không phải dân đen không có giấy tờ.
"La Tố, ta đang hỏi ngươi, trả lời câu hỏi của ta, tại sao không bắn súng?" Râu Quai Nón hỏi lần nữa, lần này giọng nói rất bất mãn.
La Tố không nhúc nhích, duy trì động tác phía trước, nhìn xem ống ngắm đột nhiên mở miệng: "Chờ một chút, hắn trở về!!"
"Ai!?"
"Mục tiêu của chúng ta, hắn chạy nhanh từ trong hành lang, tốc độ rất nhanh... Thật sự rất nhanh." La Tố ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía tòa nhà cao ốc đối diện.
Khó khăn lắm mới thoát thân, vậy mà lại chủ động quay về, chán sống đi tìm cái chết ư?
Râu Quai Nón nghe vậy vô thức xoay người, ba người khác cũng giống hắn, sau đó bọn họ liền thấy một màn khó quên cả đời. Vuốt Ngược từ trong hành lang một đường phi nước đại, thẳng tắp xông vào văn phòng, sau đó đâm nát kính cường lực, phía sau mông giống như mở khí nitơ, bay vút giữa không trung.
La Tố nhìn mắt chữ A mồm chữ O. Khoảng cách giữa hai tòa nhà lớn ít nhất cũng có 30 mét, trên người Vuốt Ngược không có cánh, muốn dựa vào thân thể phàm thai gia tốc xông qua, cơ bản chẳng khác nào nhảy lầu tự sát, trừ phi hắn có siêu tốc độ chạy.
Một giây sau, La Tố liền bị vả mặt, đồng thời bị vả mặt còn có Newton, Galileo, Einstein và đám người khác, vách quan tài của họ lại lần nữa bị bật tung.
Newton một mặt bình tĩnh nằm xuống lại, kéo tốt vách quan tài, bày tỏ đã tập mãi thành thói quen, lần sau đừng có lại vì loại chuyện nhỏ nhặt này quấy rầy hắn.
Bùm! Bùm! Bùm!
Vuốt Ngược người đang giữa không trung, phát ra tiếng kêu thảm như heo bị làm thịt, lướt qua khoảng cách không thể vượt qua, trước khi đà lao dừng lại, trước sau rút ra hai khẩu súng lục. Một khẩu Beretta 92F, một khẩu súng kíp kiểu cũ có chiều dài vượt quá 30 centimet. Beretta 92F nháy mắt liền bắn hai phát, trước sau đánh chết hai tên sát thủ đang ngơ ngác nhìn trời.
Viên đạn bắn ra từ khẩu súng kíp kia còn khoa trương hơn, Râu Quai Nón trốn sau trụ xi măng, một góc độ cực kỳ an toàn, vậy mà hắn vẫn chết, bị hạ gục từ góc độ khó nhất. La Tố đứng ngay bên cạnh, lấy bộ não văng đầy đất của Râu Quai Nón mà thề, viên đạn đó đã bẻ cong đường bay.
Mũ giáp cấp ba không mang lại may mắn cho Râu Quai Nón. Nếu là đạn 9mm của Beretta 92F, nói không chừng hắn còn có thể cầm cự được một chút, nhưng khẩu súng kíp kiểu cũ kia, bắn ra viên đạn uy lực cực lớn, trực tiếp xuyên thủng mũ giáp.
Vuốt Ngược thuận thế rơi xuống hai tầng lầu, tiếng kêu như giết heo im bặt. Hắn chỉ bắn ba phát, liền nổ ba cái đầu, lại còn là khi đang di chuyển tốc độ cao giữa không trung. Kỹ năng bắn súng này đúng là vô đối.
Trên tầng thượng chỉ còn lại La Tố đang mắt chữ A mồm chữ O, cùng với một sát thủ cuối cùng cũng đang ngơ ngác không kém, người này đeo kính bảo hộ, vậy thì cứ gọi hắn là Kính Bảo Hộ.
"Đạn có thể bẻ cong... Cái thế giới này..." Sau khi hoàn hồn, hắn kinh hãi đến mức mồ hôi lạnh ướt đẫm cả người, vội vàng ôm súng bắn tỉa ngồi xuống, lưng tựa vào hàng rào xi măng trên tầng thượng.
Khi Vuốt Ngược nổ súng, tất cả mọi người đều ngẩn người, đến nỗi cò súng đều không ai bóp, La Tố cũng không. Nói cách khác, hắn lúc trước đã lướt qua Tử thần, dựa vào hai phần năm xác suất để sống sót.
—— —— —— —— —— —— —— —— —— —— ——
Để chứng minh ta là tác giả flop, về sau mỗi ngày sẽ cập nhật một đoạn "Nhật ký tác giả flop", còn có tên là "Tác giả flop tự động viên bằng canh gà"!
【 Nhật ký tác giả flop 】
Giờ mới vài vạn chữ, không ai đọc là chuyện thường. Đợi đến khi số chữ nhiều lên, ngươi sẽ phát hiện, vẫn chẳng có ai đọc...