Kỹ năng Vận Rủi Đương Đầu phát huy hiệu quả cực nhanh. Sauron cùng hai lão già đối chọi đại chiêu, bị buộc phải lùi từng bước, giẫm lên hai thanh trường đao, chân trượt cái roẹt...
"Bịch" một tiếng, hai thanh trường đao nát bét, hắn vẫn đứng vững như bàn thạch!
Sauron là một Maia, một pháp sư vong linh khiến các chiến binh phải bó tay. Tốc độ phản ứng của hắn cực nhanh, lực bộc phát tức thời mạnh mẽ, tuyệt đối sẽ không vì một cú trượt mà ngã sấp mặt.
Hai lần cũng không!
Vận rủi ập đến, chỉ số may mắn của Sauron còn thấp hơn cả bệnh binh. Thế là, cảnh tượng sau đó cứ thế lặp đi lặp lại: chân trượt, giẫm nát trường đao rồi lại đứng vững. Cuối cùng, dùng sức quá mạnh, hắn đạp hụt một bước, rơi tọt xuống khe nứt đất.
Cái khe nứt này chính là "thành quả" hắn làm màu lúc trước. Ai dè, tự mình đào hố lại tự mình chôn mình.
"..."
Sauron câm nín, chống trường kiếm chắn trước người, hắc vụ bao trùm toàn thân. Hắn bị Gandalf và Saruman ghì chặt trong khe nứt, đến động đậy một ngón tay cũng khó.
Nắm giữ Nhẫn Chí Tôn, Sauron một mình đối đầu hai Bạch Bào vẫn ung dung tự tại. Một lát sau, Gandalf đã vã mồ hôi trán, bước chân phù phiếm. Toàn lực áp chế Sauron khiến ông tiêu hao lượng lớn thể lực, cảm giác như cơ thể bị rút cạn.
Ánh sáng chỉ là khoảnh khắc, bóng tối mới là Vĩnh Hằng!
Sauron cười lạnh một tiếng, vung vẩy trường kiếm đẩy lùi lực lượng ánh sáng đang yếu dần. Một cơn lốc đen càn quét toàn trường, thổi thân thể rồng xương của Saruman lảo đảo.
"Nhìn kìa!"
La Tố hét lớn một tiếng, khiến Gandalf và Saruman cùng rùng mình. Hắn dùng hết sức bình sinh, ném cục xà phòng về phía Sauron.
Một vệt sáng trắng lao thẳng tới mặt. Sauron nghiêng người né tránh sang bên. Chưa kể vật thể bay không nên tùy tiện đỡ, chỉ riêng vẻ mặt hoảng hốt của Gandalf và Saruman đã đủ biểu lộ mức độ nguy hiểm của nó rồi.
"Lạch cạch!"
Cục xà phòng rơi xuống đất, trượt đi thật xa về phía trước. Sauron không nói hai lời, ném phăng bội kiếm trong tay, quay người lao như bay về phía cục xà phòng.
Gandalf và Saruman theo sát phía sau. Vừa thấy Sauron nâng cục xà phòng trong tay, tạm thời quay lưng về phía họ, trong lòng hai người liền mừng như điên.
Nói về chuyện nhặt xà phòng, hai lão già này có kinh nghiệm với Sauron hơn hẳn. Họ biết rõ, kẻ nào nhặt xà phòng lên sẽ rơi vào trạng thái cứng đờ trong một khoảng thời gian. Trong trạng thái này, hắn sẽ phải chịu đòn toàn tập, tạm thời không thể... phản kháng.
Hai người tăng tốc vọt tới sau lưng Sauron. Trạng thái cứng đờ rất ngắn, nếu không giết chết Sauron, lần sau đến lượt họ gặp nạn.
Gandalf hét lớn một tiếng, vận đủ lực khí toàn thân, thắp sáng Thuật Chiếu Sáng, một trượng đâm xuyên đầu Sauron, dùng man lực của mình chứng minh rằng không cần súng, đầu vẫn có thể bị đâm chết.
Saruman thầm cười nhạo, Gandalf quả nhiên ngu không ai bằng. Sauron nắm giữ bất tử chi thân, đâm một trăm lần cũng chẳng chết được. Hồng quang trong hốc mắt hắn lóe lên, vung lợi trảo xé rách cánh tay Sauron đang đeo Nhẫn Chí Tôn.
"Tê lạp!"
Tia lửa tóe ra liên tục, giáp trụ của Sauron vẫn bình yên vô sự, ngược lại móng vuốt của Saruman lại gãy lìa.
"Làm sao có thể?"
"Ngu xuẩn!"
Gandalf khinh miệt liếc Saruman: "Cái tên tự cho là thông minh kia, lần trước Sauron thua vì giáp trụ không đủ kiên cố, làm sao hắn có thể ngã xuống cùng một cái hố đến hai lần được?"
Khinh bỉ xong Saruman, hai tay ông nắm chặt pháp trượng dùng sức vặn một cái, sau đó mở bình thủy tinh, như một cha xứ dùng nước thánh khu ma, dội toàn bộ Ánh Sáng Eärendil lên người Sauron.
Cùng lúc đó, Thuật Chiếu Sáng lần thứ hai bộc phát, nổ tung bên trong linh thể Sauron.
"Ong ong ong!!!"
"A a a —— ——"
Trong tiếng kêu thảm thiết thê lương của Sauron, quang mang tràn ngập bên trong áo giáp, từng tia từng tia sáng bắn ra ngoài qua các khe hở của áo giáp. Linh thể bị không ngừng làm hao mòn, cả người hắn phát sáng thành một quả cầu quang.
Ba giây đồng hồ sau, trạng thái cứng đờ kết thúc. Sauron kêu thảm giơ cục xà phòng lên, định ném về phía sau lưng. Trí tuệ của Maia không thể khinh thường, Sauron ăn một lần thua thiệt, rất nhanh liền kịp phản ứng, trong tay hắn đang nắm là thần khí.
"Biu~~~"
Tay trượt, cục xà phòng đập vào mũ giáp của Sauron, rồi từ từ rơi xuống đất.
Hiệu ứng của kỹ năng Vận Rủi Đương Đầu vẫn còn!
Gandalf và Saruman mặt lộ vẻ hoảng sợ, ánh mắt di chuyển theo cục xà phòng. Một giây sau, cảnh tượng quen thuộc lại xuất hiện: một cánh tay từ dưới đất thò ra, vớt lấy cục xà phòng.
Thấy thế, hai lão già cười đến điên dại. Saruman duỗi long trảo ghì Sauron xuống đất, Gandalf tiếp tục phóng thích Thuật Chiếu Sáng.
Đây là cơ hội tốt nhất, dù không giết chết được Sauron, cũng có thể trọng thương hắn.
Về phần La Tố, trạng thái cứng đờ kết thúc, hắn thu "đại sát khí" vào nhẫn không gian, rồi cầm một đao một kiếm chui lên từ lòng đất, xông vào chém loạn Sauron.
"Đinh đinh đang đang!"
Giáp trụ của Sauron tóe ra tia lửa. La Tố xem xét thấy đao Adamantium không thể phá giáp, ngược lại thánh kiếm lại có thể bổ nát "xác rùa đen" kia. Hắn dứt khoát thu đao Adamantium lại, hai tay nắm thánh kiếm điên cuồng liên kích.
Nếu nói về độ sắc bén, thánh kiếm 'Narsil' có chạy đằng trời cũng không sánh kịp đao Adamantium. Nhưng thanh kiếm này từng đánh bại Sauron một lần, là khắc tinh định mệnh của hắn.
La Tố không ngu ngốc đến mức chém đầu Sauron. Mỗi nhát kiếm của hắn đều nhắm vào cánh tay đeo Nhẫn Chí Tôn. Dần dần, lưỡi thánh kiếm bắt đầu sứt mẻ.
Hắn thầm thì xin lỗi Aragon, rồi đổi sang mặt kiếm khác tiếp tục chém.
"Đinh đinh... Keng!"
Một tiếng vang giòn, thánh kiếm gãy làm đôi. Cổ tay Sauron đeo Nhẫn Chí Tôn cũng vừa vặn bị chém đứt. Trong chớp mắt, thân thể hắn ngừng giãy giụa, một đoàn hắc vụ cuốn lấy Nhẫn Chí Tôn, lao thẳng về phía Mordor.
"Đuổi!" x3
La Tố nhảy phóc lên lưng rồng xương. Saruman vỗ cánh bay vút, tăng tốc độ lên cực hạn, đuổi theo vệt hắc vụ phía xa. Con cá ướp muối này của hắn liệu có thể xoay mình, giành lại sự ưu ái của đại lãnh đạo hay không, tất cả đều phụ thuộc vào màn thể hiện hôm nay.
"Hống hống hống —— ——"
Rồng xương xẹt qua bầu trời, ven đường tung xuống màn che đen kịt. Saruman gầm gừ, khoảng cách với vệt hắc vụ phía trước càng ngày càng gần. Cuộc truy kích dần kéo dài, phía trước xuất hiện một tòa hùng thành quy mô khổng lồ.
Barad-dûr!
Từng tầng từng tầng tường thành san sát nối tiếp nhau, từng con sông hộ thành chằng chịt. Những tòa tháp thép cao vút sừng sững, cắm đầy gai nhọn sắc bén như đao kiếm, lực lượng bóng tối tràn ngập không khí.
Nơi đây chính là cứ điểm Barad-dûr, căn cứ của Ma Quân Sauron, được kiến tạo từ sức mạnh của Nhẫn Chí Tôn, là cứ điểm đáng sợ nhất trên toàn Trung Địa.
Hắc vụ xông thẳng vào cứ điểm Barad-dûr, tốc độ tăng lên nhanh hơn gấp đôi. Saruman bị màn ánh sáng đen chặn lại, giận dữ vung lợi trảo xé nát nó, nhưng đành trơ mắt nhìn Nhẫn Chí Tôn biến mất bên trong cứ điểm.
"Tìm ra Sauron, linh thể hắn bị thương, bây giờ không giết chết hắn, về sau sẽ không còn cơ hội nữa." Gandalf quả quyết nói.
La Tố nhìn xuống cứ điểm thành trì chiếm diện tích khổng lồ, lông mày nhíu chặt. Quá lớn, tìm ra Nhẫn Chí Tôn chẳng khác nào mò kim đáy bể.
"Ầm ầm!!"
Đột nhiên, chuyện bất ngờ xảy ra. Cứ điểm Barad-dûr chấn động kịch liệt, tường thành, tháp cao đổ sụp. Mặt đất nhô lên một khối "núi" khổng lồ, một bóng tối đen kịt dài hơn ngàn mét phá đất mà lên, hung hăng quất vào thân thể rồng xương của Saruman.
"Két lạp lạp!"
Rồng xương vỡ tan thành vô số mảnh, hóa thành một vệt sao băng bay vút lên cao. Chưa kịp phục hồi, nó lại bị bóng tối từ trên không trung giáng xuống, đập ầm ầm xuống đất.
Gandalf từ trong hố bò ra, thắp sáng Thuật Chiếu Sáng để chữa thương cho mình và La Tố. Saruman chỉ có thể tự cầu phúc, bởi rồng xương mang trong mình ma lực bóng tối cuồn cuộn, dùng Thuật Chiếu Sáng cứu hắn chẳng khác nào giết hắn.
Saruman nằm rạp trên mặt đất, hồng quang trong hốc mắt chớp động không ngừng, run rẩy nói: "Ancalagon... Đó là Ancalagon..."
"Không thể nào, hắn đã chết, chết từ Kỷ Nguyên Thứ Nhất rồi." Gandalf trừng to mắt: "Thi thể hắn rơi xuống ngọn núi kia, cũng trong Trận Chiến Phẫn Nộ, tính cả toàn bộ đại lục cùng một chỗ biến mất... Sauron không thể nào tìm thấy hắn..."
La Tố: Ai vậy?
"Lão già áo xám ngu ngốc, Sauron đích xác không có khả năng đó, nhưng người kia thì có thể..." Đề cập đến cái tên bị cấm kỵ, Saruman không cách nào che giấu nỗi sợ hãi của mình: "Chủ nhân của Sauron, Morgoth!"
La Tố: Hả!?..