Nghĩ gì ra nấy, chẳng lẽ ngoài khẩu nghiệp, mình còn có khả năng "phán" gì ra nấy như Tào Tháo?
La Tố đưa tay đón lấy bông tuyết từ không trung bay xuống, muốn xác nhận xem rốt cuộc có phải tro tàn than đá hay không. Ngón tay vừa chà xát, đích thị là tro tàn không sai.
Lập tức, La Tố cảm thấy hơi cấn cấn, bởi vì năm đó hắn xem *Silent Hill* là xem lướt, ấn tượng sâu sắc nhất là đủ loại quái vật buồn nôn trong phim, đặc biệt là mấy cô y tá với đường cong nóng bỏng.
Cứ tắm rửa sạch sẽ, che mặt lại, mấy cô y tá vẫn cứ là... ngon lành cành đào!
Ngoài ra, hắn chỉ biết một vài kịch bản đơn giản, ví dụ như *Silent Hill* chia làm hai thế giới: thế giới bên ngoài tương đối an toàn, nhưng khi còi báo động phòng không vừa vang lên sẽ hóa thành thế giới bên trong, bóng tối sẽ thống trị tất cả.
"Ô ô ~~ ô ô ô ~~~"
Tiếng cảnh báo bỗng nhiên vang lên, bầu trời đen kịt sụp xuống, một lực lượng vô hình ăn mòn bốn phía, mặt đất cùng vách tường cấp tốc mục ruỗng bong tróc, lộ ra màu đỏ sẫm như rỉ sét.
Hai bên tòa nhà vọng ra tiếng gầm rú của sinh vật không rõ, từng con quái vật hình thù kỳ dị từ trong nhà bước ra. Chúng hoặc đi bằng hai chân, hoặc bò trên mặt đất, tốc độ đều không nhanh. Những quái vật này lờ mờ có thể phân biệt là hình người, thiếu tay gãy chân, trên đầu không có ngũ quan, chỉ có một cái miệng rộng che kín răng nhọn.
Trừ những quái vật dơ bẩn xấu xí này, La Tố còn chứng kiến mấy cô y tá đi bộ như khiêu vũ, cùng với thân hình cao lớn, đầu kim loại góc cạnh, tay cầm Đao Trảm Nguyệt.
La Tố: ". . ."
Đậu xanh rau má, mình cũng chỉ nghĩ vu vơ thôi mà, có cần ứng nghiệm nhanh như tên lửa vậy không?
La Tố không nói hai lời, quay người định chạy về quặng mỏ. Hắn thà lạc đường cả đời cũng không muốn ở *Silent Hill* thêm một giây. Nhưng vừa quay người, hắn đã trợn tròn mắt, con đường lúc đến đã biến mất, sau lưng các thành viên đội chỉ còn một bức tường trơn nhẵn.
Các đội viên đang trong trạng thái đứng hình lúc này mới phát hiện đường lui đã bị cắt đứt. Trước ý muốn cầu sinh, họ không nghĩ nhiều, liền chạy về phía một con đường lớn.
Người dẫn đường là La Tố, trên cột mốc chỉ rõ hướng rời khỏi *Silent Hill*. Xung quanh hắn, con đường bị ăn mòn rất nghiêm trọng, quái vật cũng càng ngày càng nhiều.
"Hệ thống, sử dụng 'Thẻ nhân vật: Bolt'."
La Tố thật sự không nghĩ ra tấm thẻ này còn có công dụng gì, dứt khoát dùng luôn ở đây. Hiệu quả nhanh chóng, các thành viên đội chỉ có thể trơ mắt nhìn La Tố biến mất trong sương mù dày đặc.
Mặc dù Bolt chỉ có tốc độ 37.6 km/h, thời gian chạy nhanh liên tục cũng rất ngắn, nhưng La Tố không tham lam. Hắn không định phá kỷ lục, khi bị quái vật đuổi, chạy nhanh hơn đồng đội chính là thắng lợi.
Vừa hết 10 giây, tốc độ của La Tố liền chậm lại. Sự ăn mòn xung quanh cũng biến thành không còn dữ dội như lúc đầu. Phía trước màn sương mù xuất hiện đứt gãy, hắn dừng bước tiến lên xem xét, phát hiện con đường rời khỏi *Silent Hill* đã bị cắt đứt, chỉ còn lại sườn đồi sâu không thấy đáy.
Sườn đồi, lại là sườn đồi!
"Sao phim kinh dị luôn có mấy đoạn thế này nhỉ? Chờ có tiền, mình sẽ đầu tư một bộ phim kinh dị mà nhân vật chính có thể bay, tức chết lũ quỷ quái đó." Thoát khỏi vùng đất *Silent Hill* vô vọng, La Tố oán hận mà cằn nhằn.
Tiếng bước chân không ngừng tới gần, Mũi Ưng dẫn đội viên chạy đến. Thấy La Tố đứng bên vách núi, Mũi Ưng thở hổn hển nói: "Mẹ kiếp, mày chạy nhanh vãi, tao nên đề cử mày đi Olympic luôn đi!"
Quái vật phía sau không đuổi theo, các đội viên đều còn sợ hãi. Lúc này, một thành viên đội túm lấy bình oxy, hít vài hơi không khí bên ngoài, nói với Mũi Ưng: "Đầu, không khí ở đây không độc, bỏ mặt nạ xuống đi!"
Các thành viên đội dường như rất tin tưởng người này, nhao nhao tháo bình oxy xuống. Mũi Ưng cũng tháo theo, nói với La Tố: "Hắn là 'Giấy thử', có khả năng kháng chất độc cực cao, còn có thể kiểm tra không khí, nước, thức ăn có độc hay không."
La Tố gật đầu, lúc này mới tháo bình oxy xuống. Mọi người nhìn sườn đồi đều bó tay. Phía trước là đường cùng, phía sau là thị trấn đầy quái vật, đã vậy họ còn không mang vũ khí, trừ thuốc diệt côn trùng và dao rựa, dao găm tùy thân, đến cái bộ đàm cũng không có.
"Không có đường ra, chúng ta nghĩ cách cầu cứu bên ngoài!" Mũi Ưng nhìn dòng chữ tiếng Anh trên sườn đồi, thầm ghi nhớ *Silent Hill*. Có một tin tốt, nơi này vẫn là trong lãnh thổ Mỹ.
Các thành viên đội không muốn quay lại, quay lại là phải đối mặt với vô số quái vật. Họ thiếu vũ khí, không muốn liều mạng với lũ quái vật. Nhất là sau khi thấy tạo hình ghê tởm của chúng, họ càng thêm bài xích, quỷ mới biết bị mấy thứ này cào có lây nhiễm không.
La Tố không dính líu vào tranh chấp giữa các thành viên đội và Mũi Ưng, hắn đang cố gắng hồi tưởng kịch bản nguyên tác.
Đầu tiên, cầu cứu bên ngoài là không thể. Trong phim có một nhà thờ, bên trong vẫn còn người sống. Ai mà ngốc đâu, nếu cầu cứu được thì người ta đã cầu cứu từ đời nào rồi, đâu đến lượt Mũi Ưng.
Thứ hai, hắn đột nhiên nhận ra, *Silent Hill* là một bộ phim liên quan đến tôn giáo. Boss vốn là một cô bé bình thường, bị vu oan thành phù thủy và bị thiêu chết. Vì căm hận mà trả thù tất cả mọi người, oán niệm mạnh mẽ đã sinh ra một ác ma, và cuối phim đã hoàn thành báo thù.
Kịch bản thì thứ hai, La Tố đột nhiên phát hiện, cô bé và nữ thi vô danh đều có liên quan đến phù thủy. Đây có lẽ chính là nguyên nhân kênh kết nối với *Silent Hill*.
Liên tục khiêu chiến hai phù thủy, La Tố nghĩ thôi đã thấy đau cả óc. Thực lực của nữ thi vô danh tạm thời không nói, riêng cửa ải cô bé này hắn đã thấy khó nhằn rồi.
Vô số quái vật cấp dưới, tự do chuyển đổi thế giới trong ngoài, thậm chí còn có thể tạo ra thế giới... La Tố bày tỏ hắn vẫn là tân binh, vừa ra khỏi Tân Thủ thôn, tay mơ level 0 sao mà đọ được với Đại Ma Vương!
Một bên khác, Mũi Ưng và các đội viên kết thúc tranh chấp. Hắn đã dùng năng lực của mình, thôi miên hơn hai mươi người một lần rất khó, nhưng thêm chút hướng dẫn, vô thức kích thích dục vọng cầu sinh thì không làm khó được hắn.
Ai cũng sợ chết, trở về thị trấn là phải đối mặt quái vật, nhưng ở lại đây cũng không có đường sống. Quay lại còn có thể tìm thấy mỏ lúc đến, ở lại đây chỉ chờ quái vật. Kết quả đơn giản là nhảy núi hoặc bị ăn thịt, cơ hội sống càng thêm xa vời.
"La Tố, cậu vẫn chưa phải thành viên đội của tôi, tôi không thể dùng thân phận cấp trên để ra lệnh cho cậu... Tôi tôn trọng lựa chọn của cậu, có muốn cùng chúng tôi quay về không?"
Mũi Ưng nói chuyện rất khách khí, nhưng các đội viên của hắn thì không hề. Từng người nhìn chằm chằm La Tố, rất có vẻ muốn chết thì cùng nhau xông lên.
La Tố nhún vai, một lựa chọn một mất một còn, hắn còn có thể làm sao.
Một mình solo Đại Ma Vương thì auto dâng đồ ăn rồi, nhưng thêm nhiều pháo thế này... Khụ khụ, nhiều đồng đội *pro* thế này thì chưa chắc, liều một phen cũng không phải là không thể.
Trở lại thị trấn, thế giới bên trong chẳng biết từ lúc nào đã rút lui. Thị trấn bị sương trắng bao phủ, cứ như thể địa ngục vừa rồi chỉ là ảo ảnh.
Tro tàn bay lượn trên bầu trời, đường phố vắng tanh, trống rỗng. Mọi thứ nhìn thấy đều bị tro tàn bao phủ, tràn ngập cảm giác tàn tạ tiêu điều.
La Tố quyết định trước đi nhà thờ xem sao, hắn liếc nhìn xung quanh, sương mù rất dày không phân biệt được phương hướng.
"Nếu có cái bảng chỉ dẫn thì tốt biết mấy..."
La Tố dừng bước, nhìn thấy một cái bảng chỉ dẫn vừa xuất hiện ở ngã rẽ, lông mày hắn nhướng lên. Miệng hắn hôm nay đúng là được khai quang, nói gì là y như rằng thành sự thật!
Mũi Ưng thấy La Tố dừng lại, cũng đi theo đến xem bản đồ rút gọn của *Silent Hill*: "Sao rồi, phát hiện gì à?"
La Tố chỉ vào kiến trúc nhà thờ được đánh dấu: "Nếu thị trấn này là địa ngục, vậy nhà thờ chính là thiên đường duy nhất ở đây, có lẽ chìa khóa cầu sinh của chúng ta nằm ở chỗ này."
"Nếu không có thì sao?"
"Vậy thì cầu nguyện lũ quái vật chỉ xấu xí thôi, thật ra tâm địa vô cùng thiện lương, cùng nhau xông lên la hét ầm ĩ là cách chào đón đặc trưng của thị trấn, kiểu 'mời' chúng ta vào nhà chơi vậy đó."