Gió lạnh gào thét thổi qua, La Tố vỗ cánh đuổi kịp Wade đang rơi xuống, tóm lấy mắt cá chân hắn rồi bay thẳng đến trung tâm chiến trường.
Mặc dù tốc độ của hắn vượt xa máy bay trực thăng chiếu đèn pha, nhưng đôi cánh ánh sáng tự thân mang theo hiệu ứng đặc biệt, lấp lánh chói lọi giữa trời đêm, nhanh chóng thu hút tiếng kinh hô từ đám dân thành phố.
Thiên sứ ư?
Siêu anh hùng mới sao?
Khi Green Goblin nhí Harry xuất hiện trên sân khấu, ống kính liền trở lại trực tiếp hiện trường, nên khán giả trước TV may mắn được chứng kiến cảnh tượng này.
Cũng giống như khán giả tại hiện trường, cư dân New York trước màn hình TV cũng ngạc nhiên đến ngây người. Không ít người tin vào sự giáng lâm của thiên sứ, nhưng số người tin vào sự xuất hiện của một siêu anh hùng mới thì còn nhiều hơn. Tuy nhiên, khi ống kính thu ngắn lại, họ mới phát hiện, siêu anh hùng mới xuất hiện không chỉ có một.
Mà còn có một kẻ... Ờm, đang bị xách ngược, trông ngốc xít hết sức!
Hắn là ai?
Hiệp Sĩ Ngốc Xít?
Hai vị siêu anh hùng mới xuất hiện, cộng thêm Spider-Man và Green Goblin nhí, đã khiến số lượng anh hùng ở thành phố New York tăng vọt lên bốn người.
Khoảnh khắc này, cả New York đồng loạt nghẹn lời. Những kẻ đang tính toán làm một phi vụ cướp bóc vào ngày mai đều vứt súng ống vào thùng rác, ngoan ngoãn lật báo tìm kiếm mấy công việc chân tay có thể kiếm sống qua ngày.
Đã có tận bốn siêu anh hùng rồi, trời mới biết New York còn ẩn giấu bao nhiêu đại ca nữa. Chỉ có kẻ điên mới dám đi cướp ngân hàng lúc này!
Đến chiến trường, La Tố lao thẳng về phía Sandman khổng lồ hóa, đôi cánh ánh sáng thần thánh phía sau che khuất cả bầu trời, trải rộng ra như hai lưỡi dao cạo sắc bén, chớp mắt đã chém Sandman thành ba đoạn.
Sandman gào thét khản giọng, thân thể yếu ớt trượt xuống như sợi mì, những vết cắt bốc lên ngọn lửa trắng xóa, từng chút một nuốt chửng cơ thể nguyên tố cát, khiến thân hình hắn càng lúc càng thu nhỏ.
Sandman kinh hãi nhận ra nguy cơ tử vong ập đến, trong sợ hãi đã từ bỏ phần lớn cơ thể. Không còn sự thao túng của hắn, Titan cát vàng sừng sững kia trong chớp mắt sụp đổ, biến thành dòng lũ thể rắn như thác nước.
Bùm!
La Tố đưa tay bóp cò súng, một viên đạn phá hủy ma lực cường độ cao vút ra khỏi nòng, đánh bay Venom đang trợn mắt há hốc mồm, sau đó mang theo Deadpool đáp xuống trước mặt Parker và Harry.
"Không phải thế này!"
Deadpool, người nãy giờ im lặng, đột nhiên nổi cáu, ném đôi song đao trong tay xuống đất, thở phì phò nói: "Chết tiệt, dựa vào đâu mà mỗi lần ngươi xuất hiện đều ngầu lòi như thế, còn ta... Ta trong mắt khán giả lại thành một thằng ngốc xít sống sờ sờ!"
Đó là bởi vì khán giả xuyên thấu sự thật, phát hiện bản chất.
"Với lại, ngươi biết bay sao không nói sớm, hại ta cứ như thằng ngốc xít nhảy từ trên lầu xuống vậy."
"Ngươi có hỏi đâu!"
La Tố bĩu môi, bỏ lại Deadpool đang trợn mắt há hốc mồm tại chỗ, đôi cánh ánh sáng phía sau thu lại, rồi đi về phía cặp đôi bạn thân: "Parker, sao không gọi điện cho tôi?"
Lúc này La Tố đang trong tạo hình Deathstroke, hai khẩu súng bên hông, một thanh trường đao sau lưng, bộ giáp kim loại đầy uy lực khiến khí chất hắn cực kỳ lạnh lùng. Dù chỉ nói một câu bâng quơ cũng khiến Parker chịu áp lực cực lớn.
"Ngươi rốt cuộc là ai vậy?"
Harry hung hăng hỏi một câu, vừa tới đã trưng ra vẻ mặt cao cao tại thượng, còn chất vấn người bạn thân Parker của hắn. Nhìn xem Parker bị dọa kìa, có chuyện gì mà không thể nói năng tử tế được sao?
La Tố đưa tay đè mặt Harry, tốc độ nhanh như chớp giật. Harry chỉ kịp thấy một tàn ảnh, cả người đã bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất.
"La Tố tiên sinh, Harry không có ý mạo phạm ngài, xin..."
Parker nói được một nửa thì đã trợn mắt há hốc mồm, bởi vì trên bàn tay La Tố đang nắm Harry bỗng sáng lên một luồng bạch quang. Chờ khi hắn buông tay thả Harry xuống, khuôn mặt bị hủy dung của Harry đã hoàn hảo như lúc ban đầu, con mắt phải từng mất đi ánh sáng giờ phút này cũng đã nhìn thấy rõ.
Đôi mắt dưới mặt nạ của La Tố đối diện với Harry: "Người trẻ tuổi, ngươi vừa nói gì cơ?"
Harry đứng nghiêm, cúi đầu: "Xin lỗi đã làm phiền, tôi muốn xin một chữ ký để làm bảo vật gia truyền!"
Thấy La Tố chỉ dăm ba câu đã thu phục được hai fan cuồng, Deadpool ỉu xìu nhặt lại đôi song đao của mình, ngồi xổm trong một góc vắng vẻ vẽ vòng tròn: "Cái gì mà đội đặc nhiệm X, cái gì mà siêu anh hùng lập hội, cái gì mà lập hội duy trì chính nghĩa, chả có tí ý nghĩa nào cả."
Đúng là chả có tí ý nghĩa nào thật, hào quang cứ để La Tố chiếm hết...
"Parker, trả lời câu hỏi trước đó của tôi đi, sao không gọi điện cho tôi?"
Parker há hốc miệng, áy náy nói: "Xin lỗi, La Tố tiên sinh, tôi đã phụ lòng mong đợi của ngài. Sau khi suy nghĩ kỹ càng, tôi quyết định ở lại New York, không thể tham gia đội đặc nhiệm X của ngài."
"Là của tôi! Là đội đặc nhiệm X của 'Deadpool' Wade Wilson!"
Tiếng nói không biết từ đâu vọng đến, ba người tự động bỏ qua hắn. La Tố nhíu mày nói: "Parker, tôi không hỏi chuyện đó. Tại sao khi gặp phải nhân vật phản diện khiêu khích, dù biết rõ không địch lại cũng không gọi điện cho tôi?"
"À... ừm..."
Parker gãi đầu. Hắn nghĩ rằng La Tố không thể đánh lại tổ hợp Venom + Sandman, nhưng lời thật thì không thể nói ra, nên cứ rầu rĩ không biết mở lời thế nào.
"Parker, tôi hiểu ý cậu. Cậu đã đánh giá quá cao hai tên phế vật ngoài kia rồi, tôi còn chưa thèm để chúng vào mắt." La Tố vừa nói vừa liếc nhìn ra ngoài.
Trong lúc hắn nói chuyện, Sandman đã vứt bỏ cơ thể bị đốt cháy, một cơ thể khổng lồ mới đang được tái tạo. Venom không biết từ lúc nào đã bò lên vai Sandman, chỉ chờ Sandman ngưng tụ thành hình là sẽ bắt đầu liên thủ tấn công.
"La Tố tiên sinh, có cần hỗ trợ không?" Parker tiến lên một bước, Harry cũng đứng dậy theo hắn.
"Không cần! Mấy đứa thanh niên các cậu, vừa mới dấn thân vào nghề siêu anh hùng nên tầm nhìn còn nông cạn lắm, đến cả ai mạnh ai yếu tối thiểu còn chưa phân rõ. Cứ trung thực đứng yên tại chỗ, tận dụng cơ hội này mà học hỏi một chút, xem thế nào mới là một siêu anh hùng dày dặn kinh nghiệm!"
La Tố nói xong, quay người đi về phía Sandman và Venom, dáng vẻ cao ngạo và vĩ đại của hắn càng được tôn lên, phía sau là hai kẻ sùng bái với đôi mắt lấp lánh đầy sao.
"Wade, nhanh lên đây, đến lượt chúng ta rồi."
Deadpool quay đầu nhìn La Tố một cái, rồi tiếp tục vẽ vòng tròn, mặt ủ mày chau nói: "Ngươi lên là được rồi, dù sao ta lên cũng chỉ là đóng vai thằng ngốc xít thôi."
Làm ơn bỏ chữ 'đóng vai' đi, rồi lặp lại lần nữa.
La Tố thầm oán trong lòng, rồi nói rõ từng chữ: "Đội trưởng, tôi cần ngài chỉ huy trận chiến!"
Cái rụp, Wade lập tức bật dậy, song đao trong tay, oai phong lẫm liệt vai kề vai cùng La Tố tiến tới.
Hai người cùng nhau bước ra từ công trường xây dựng đang dang dở, ống kính trực tiếp lia đến họ. Bất kể là khán giả tại hiện trường hay trước TV đều vỗ tay hò reo.
Nhìn Sandman đã lắp ráp hoàn chỉnh, Deadpool hít sâu một hơi, hỏi: "La Tố, ngươi lén nói cho ta biết đi, Thượng Đế thật sự tồn tại sao?"
La Tố: "..."
Quả nhiên, ngươi mãi mãi cũng đoán không đến Deadpool trong đầu suy nghĩ cái gì.
"Ta nào biết được!" La Tố tức giận nói, "Đang chiến đấu đấy, có thể nào tôn trọng đối thủ một chút không hả?"
"Với cái tạo hình này của ngươi, sao có thể nói là không biết được chứ." Deadpool bất mãn, cho rằng La Tố đang qua loa hắn.
"Ta thật sự không biết, ta chưa từng thấy Thượng Đế, chỉ thấy qua Đại Thiên Sứ Trưởng Gabriel thôi."
Deadpool: "..."
Gầm gừ gầm gừ —— ——
Sandman rít lên một tiếng, cắt ngang hai người. Deadpool nắm chặt song đao, nghĩ đến Parker đang đứng phía sau quan sát, bèn quyết định lần này sẽ nghiêm túc một chút, hỏi: "La Tố, tuy nói ngươi bảo ta chỉ huy trận chiến, nhưng ta quen đánh đơn rồi, với lại phong cách chiến đấu của ta chỉ hợp với đồng đội cũng có thân thể bất tử thôi. Tình hình này, ngươi có đối sách nào hay không?"
"Có!"
La Tố nói ngắn gọn nhưng đầy ý tứ, vẫy tay một cái, một thanh thánh quang trường kiếm đã được kéo ra từ hư không.
"Đối sách gì?"
"Còn nhớ lần đánh Doctor Octopus không?"
"?"
"Lần trước chúng ta phối hợp cực kỳ ăn ý, lần này cứ rập khuôn kế hoạch cũ là được."
"..."
Deadpool: Lần trước, ta chẳng phải cứ ăn đòn suốt sao, lấy đâu ra phối hợp ăn ý chứ?..