Gã thanh niên da đen nghe vậy thì nụ cười càng rạng rỡ hơn, miệng ngoác tận mang tai, để lộ cả hàm răng trắng bóng: "Quá tuyệt! Bọn tôi đang định đi bar đây, nhưng lại không biết mấy giờ rồi. Nếu cậu cho bọn tôi biết giờ, bọn tôi sẽ dắt cậu đi cùng, tiện thể mời cậu một ly."
"Trùng hợp thật, tôi cũng đang muốn làm một ly."
La Tố cười khẩy mở cửa xe, trong đầu thầm kích hoạt 'Thẻ Vật Phẩm: M9'. Kết quả là khi cửa xe vừa mở ra, gã thanh niên da đen đã bị một họng súng lục dí thẳng vào trán, sợ hãi lùi lại từng bước.
Mấy tên côn đồ còn lại thấy tình hình không ổn, quay người định chuồn, nhưng chưa chạy được hai bước đã nghe thấy tiếng quát lạnh lùng của La Tố.
"Thằng nào chạy nhanh nhất, tao bắn thằng đó!"
Đám côn đồ đành bất lực dừng lại, đứa này nhìn đứa kia, cuối cùng cực kỳ kinh nghiệm mà úp mặt vào tường, hai tay giơ lên, đứng thành một hàng. Ở cái đất Mỹ này, đây là kỹ năng sinh tồn cơ bản, chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
"Anh bạn, bọn tôi không có ác ý, thật sự chỉ muốn hỏi giờ thôi, cậu có thể bỏ súng xuống được không?" Gã thanh niên da đen khóc không ra nước mắt. Mục đích của bọn chúng rất đơn giản, chỉ muốn "mượn" xe dùng một lát, tiện thể sau khi dùng xong thì bán đi kiếm chút tiền tiêu vặt.
"Xin lỗi, các cậu không có ác ý, nhưng tôi có!" Nụ cười trên mặt La Tố vẫn không đổi: "Móc hết đồ trong túi ra đây, mỗi đứa chỉ có một cơ hội thôi. Nếu để tôi phát hiện ra còn giấu giếm thứ gì, biết đâu tôi bực mình, súng lại cướp cò thì phiền."
Đám côn đồ thầm kêu xui xẻo, cam chịu số phận mà ủ rũ lôi từ trong túi ra tiền lẻ, dao găm, bằng lái xe và đủ thứ linh tinh khác. Sau khi La Tố đuổi bọn chúng đi, hắn ngồi xổm xuống đất lựa lựa chọn chọn. Trong đống tiền lẻ, tờ có mệnh giá lớn nhất là 20 đô la, vứt hết tiền xu đi thì tổng cộng được 80 đô la.
"Đến một cái thẻ tín dụng cũng không có..."
La Tố cảm thán một câu, sau đó nhặt lên một con dao gấp. Niềm vui bất ngờ là hắn lượm được một tấm bằng lái xe của người châu Á, trông như một cậu sinh viên mặt non choẹt, có lẽ là đối tượng bị đám côn đồ này bắt nạt thường xuyên.
La Tố cứ thế yên tâm thoải mái trưng dụng tấm bằng lái này. Trong mắt người Mỹ, ngũ quan của người da vàng rất khó phân biệt, cơ bản là na ná nhau. Cứ thử để ảnh của một diễn viên Hàn Quốc nổi tiếng bên cạnh một ca sĩ V-Pop xem, đảm bảo bọn họ chịu chết không phân biệt nổi.
. . .
Quán bar!
Lúc này đã là tám giờ tối. La Tố đã tiêu 10 đô la để giải quyết bữa tối ở chỗ ông già KFC, và phải công nhận, phần ăn đó nhiều đến mức hắn ăn không hết.
Giải quyết xong bữa tối, La Tố đi bộ qua hai con phố để đến quán bar này. Dưới ánh mắt im lặng của nhân viên phục vụ, hắn ném ra 10 đô la tiền boa rồi gọi một ly nước lọc có đá.
Nhạc trong quán bar khá nhẹ nhàng, rất nhiều người sau giờ làm rủ rê bạn bè tụ tập ở đây. La Tố tìm một góc khuất rồi ngồi chờ Cross đến.
Hắn không lo Cross không tìm được mình. Một sát thủ hàng top, định vị một con gà mờ như hắn chắc chắn là dễ như trở bàn tay.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, La Tố đã uống hết hai ly nước đá nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh lạ thường. Hắn tỏ ra một phong thái điềm tĩnh và ung dung, không hề nóng vội. Hắn biết rõ Cross chắc chắn đang quan sát mình từ trong bóng tối, vì vậy hắn cần phải tạo dựng một hình tượng cao thủ để tiện cho cuộc gặp mặt sắp tới.
Đây là những tiểu xảo trong đàm phán, đơn giản mà thực dụng, rất dễ dàng để nắm thế chủ động.
"Reng reng reng~~~ reng reng reng~~~"
Chuông điện thoại di động vang lên. La Tố nhìn dãy số trên màn hình, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười trầm ổn rồi bắt máy, áp lên tai.
Giọng của Cross vẫn trầm thấp, khàn khàn mà đầy từ tính như cũ. Hắn lạnh lùng nói: "Chết tiệt, tao tìm mày hai tiếng đồng hồ rồi mà không thấy, mày trốn xó nào thế?"
La Tố: "..."
. . .
Hai mươi phút sau, Cross với bộ dạng phong trần mệt mỏi đã tìm đến quán bar theo địa chỉ La Tố cho. Hai gã đàn ông, mỗi người cầm một ly nước đá, mặt mày đều im lặng một cách khó tả.
Cross: "..."
La Tố: "..."
Ngoại hình của Cross khá hợp với giọng nói của hắn, bộ râu ria xồm xoàm trông có vẻ suy sụp, khoác trên người một chiếc áo bành tô cao bồi màu xám, nhìn qua chẳng có gì đặc biệt. Nhưng chính cái ông chú trung niên với khí chất u buồn này lại là sát thủ hàng đầu thế giới, không một ai có thể thoát khỏi sự truy sát của hắn.
Cross khá xấu hổ. Lúc trước hắn còn thề son sắt rằng sẽ tìm được La Tố, kết quả chỉ tìm thấy chiếc xe bán tải trống không. Nếu không phải La Tố báo địa chỉ quán bar, chắc giờ này hắn vẫn còn đang lượn lờ ngoài đường.
Rất nhanh, Cross đã quẳng sự xấu hổ này ra sau đầu. Hắn là sát thủ hàng top, da mặt... khụ khụ, tố chất tâm lý cực kỳ vững vàng. Hắn đổi sang vẻ mặt tươi cười như gặp lại bạn cũ, chủ động bắt chuyện với La Tố.
"Đây là lần đầu tiên chúng ta chính thức gặp mặt. Tự giới thiệu một chút, tôi là Cross, cậu có thể gọi tôi như vậy."
"La Tố!"
Cross nhướng mày: "Russell? Cái tên này nghe giống dân chơi bóng rổ nhỉ, siêu trung phong của đội Celtics ấy."
"Ý ông là 'Chúa Nhẫn' à? Tôi còn tưởng ông sẽ nói đến Ninja Rùa chứ!"
Cross khó hiểu hỏi: "Ninja Rùa... là ai thế?"
La Tố lặng thinh. Thế giới hắn đang ở là thế giới trong bộ phim mang tên 【Wanted / Sát Thủ Vô Hình】, mốc thời gian hiện tại là những năm đầu của thế kỷ 21. Ninja Rùa của thế giới này chắc vẫn còn là một cậu choai choai, chưa cày được mấy cái Triple-Double MVP nên chẳng ai biết là phải.
La Tố một lần nữa phải cảm ơn kỹ năng 'Thông Thạo Tiếng Anh', nếu không với trình độ tiếng Anh bồi kiểu 'hao a du', 'ai lớp du', 'dét, ai đu' của mình, thì đừng hòng nói chuyện trôi chảy với Cross.
Hai người lúng túng tán gẫu một hồi, Cross liền đưa câu chuyện vào chủ đề chính: "Tôi đã thấy cuộc chiến của cậu trên sân thượng, rất đặc sắc. Người bình thường không thể làm được như cậu... Cậu rất có thiên phú!"
La Tố hỏi tiếp: "Thiên phú gì?"
"Thiên phú trở thành sát thủ hàng đầu!"
La Tố: "..."
"Cậu có thắc mắc tại sao đạn lại có thể bẻ cong, tại sao thể chất con người lại có thể mạnh đến mức bay qua các tòa nhà không?" Thấy La Tố không nói gì, Cross tiếp tục.
Vì biên kịch và đạo diễn chứ sao!
La Tố thầm đưa ra đáp án trong lòng, nhưng trên mặt vẫn phối hợp lộ ra vẻ nghi hoặc: "Tại sao?"
Cross khẽ cười, cá đã cắn câu.
"Đó là một loại kỹ xảo, một kỹ xảo khai phá tiềm năng bên trong con người. Trải qua huấn luyện nghiêm ngặt, cậu cũng có thể làm được."
La Tố giả vờ suy tư, nhíu mày: "Nghe có vẻ dễ dàng, nhưng trước đây tôi chưa từng thấy loại người này, ừm, nghe cũng chưa từng nghe qua!"
"Chưa từng nghe qua là đúng rồi. Dù là thiên tài cũng cần mười năm mới có thể làm đạn bẻ cong, hai mươi năm mới có thể tùy tâm sở dục mà nắm giữ kỹ xảo đó."
La Tố nhún vai: "Hai mươi năm... Con số này thật quá đáng. Đổi lại là tôi thì chắc chắn bỏ cuộc, tôi không kiên trì được lâu như vậy đâu."
Cross cười hai tiếng, lộ ra nụ cười đầy ẩn ý: "Không, thiên tài cần hai mươi năm, còn cậu thì khác. Cậu là một sát thủ bẩm sinh!"
La Tố: "..."
Mắt nào của ông nhìn ra tôi là sát thủ bẩm sinh thế? Còn nói nhảm nữa, tin tôi cho ông ăn cùi chỏ không!
Cross cầm ly nước đá lên nhấp một ngụm, giải thích: "Lúc ở trên sân thượng, vào thời khắc nguy hiểm nhất, cậu có cảm thấy mình tiến vào một trạng thái rất kỳ diệu không? Tim đập điên cuồng, luồng không khí chuyển động rõ như lòng bàn tay, đối thủ trong mắt cậu như đang chiếu chậm... Cậu không cần phủ nhận, tôi thấy rất rõ, vào thời khắc cuối cùng cậu đã làm được."
La Tố: "..."
Ông hình như hiểu lầm gì đó rồi.
Cross đặt ly nước xuống, hạ thấp giọng nói: "Tim của cậu đập vượt quá 400 nhịp mỗi phút, khiến cho máu của cậu tràn ngập adrenaline, giúp cậu có thể quan sát và phản ứng nhanh hơn người thường. Đây là thiên phú bẩm sinh, cả thế giới chỉ có vài người sở hữu thiên phú này, và họ đều là những sát thủ hàng đầu. Giải thích như vậy, cậu hiểu rồi chứ?"
La Tố gật đầu, hắn đại khái đã hiểu ý của Cross. Trong mạch máu của sát thủ hàng đầu không phải là máu, mà là adrenaline!
"Nếu tôi đoán không lầm..." Nói đến đây, Cross dừng lại một chút, liếc nhìn La Tố rồi nói tiếp: "Cha hoặc mẹ của cậu, một trong hai người chắc chắn là sát thủ hàng đầu, thiên phú của cậu bắt nguồn từ đó."
La Tố nghe vậy thì ngạc nhiên đến câm nín. Cha mẹ hắn đúng là "sát thủ" thật, nhưng xin lỗi, nghề chính của họ là "sát phạt" trên bàn mạt chược và thu tiền thuê nhà, chẳng dính dáng gì đến hai chữ "hàng đầu" cả.
"Xem ra là tôi đoán đúng rồi!"
Không, toàn là do ông tự biên tự diễn trong đầu thôi