Virtus's Reader
Chư Thiên Phần Cuối

Chương 863: CHƯƠNG 853: TÌNH HÌNH BẤT ĐỊNH, CỨ CHILL CHILL QUAN SÁT ĐÃ

Bùm! Bùm! Bùm! Bùm —— ——

Song súng liên tục bắn phá, Jason đang tê liệt ngã xuống đất, thân thể run rẩy. Hắn trúng một phát đạn phá hủy ma lực cường độ cao, nổ tung tóe khắp nơi.

Nửa chiếc mặt nạ khúc côn cầu bay lên, lăn hai vòng rồi rơi xuống đất, lăn thẳng đến chân La Tố.

La Tố: (. _. )

Hắn khẽ lắc đầu, nhấc chân giẫm lên nửa chiếc mặt nạ, một cước nghiền nát nó thành phấn vụn: "Cái tổ chức tà ác đáng chết này, dám ra tay với tiểu đệ của ta... Dù có giống nhau cũng không được, lương tâm ta sẽ đau đấy."

La Tố đau lòng không thôi, lúc nổ súng tay đều đang run rẩy. Cảm quan của hắn về cái gọi là tổ chức vệ sĩ Trái Đất tụt dốc không phanh, lập tức dán nhãn phản diện cho chúng.

Năm người Teco cũng căm thù tổ chức vệ sĩ Trái Đất đến tận xương tủy. Bọn họ không biết chuyện nghi thức hiến tế, nhưng điều đó không ngăn cản họ nhìn ra âm mưu bố cục trong đó.

Nếu không phải có kẻ cố tình hành động, sao một nơi hoang tàn hẻo lánh lại có thể quỷ quái tụ tập đông đúc, cứ như thể một buổi tụ họp cuối năm, bình chọn nhân viên ưu tú vậy.

"Cha xứ, đường hầm đổ sụp, con đường phía trước bị chắn mất rồi!" Trong đường hầm truyền đến tiếng Martin hoảng hốt hô to.

La Tố bước nhanh về phía trước, năm ngón tay mở ra, sử dụng chiếu minh thuật mà Gandalf đã truyền thụ, chiếu sáng rực rỡ cả đường hầm đen kịt.

Lối ra bị một đống đá vụn chặn kín mít, không chừa một khe hở nào.

"Chết tiệt, đây là cái chương trình truyền hình thực tế điên rồ gì vậy?"

Kurt và mấy người khác chửi mắng không ngừng, quá cố tình, không thể nào là trùng hợp.

"Một đống tảng đá mà thôi, so với quỷ quái, chúng sẽ không động đậy, cũng sẽ không nhào lên cắn các ngươi, có gì mà phải sợ?"

La Tố đảo mắt nhìn năm người: "Đứng sang một bên, ta đến mở đường!"

Năm người Kurt liên tục gật đầu, thầm nghĩ có đại lão bao bọc đúng là sướng thật, bọn họ chẳng cần làm gì, cứ ôm chặt đùi là được.

Trong mắt năm người, La Tố như làm ảo thuật, cất khẩu Desert Eagle ra sau lưng, sau đó một tay rút ra từ không khí một thanh đại kiếm rực cháy ngọn lửa trắng.

Ngay lúc năm người lộ vẻ kích động, mong chờ La Tố phóng đại chiêu, hắn đột nhiên nhíu mày dừng lại, quay người nhìn về phía sau đường hầm.

"Cha xứ, sao vậy?"

"Quân truy binh chịu chết đến rồi, ta phải kiểm kê một lượt đã..."

Nói rồi, La Tố quay người vòng qua nhà xe, một tay xách Thánh Viêm đại kiếm, đi về phía sau đường hầm.

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Từng con quỷ quái Alien nối đuôi nhau tràn vào từ lối vào đường hầm, hoặc bay lượn, hoặc leo trèo vách đá, càng nhiều hơn là bước nhanh chân phi nước đại.

Joker, sát thủ mặt nạ, thực nhân ma, Zombie, Scarecrow, Cự Kiến, Jack-O'-Lantern, máy móc sát thủ, hấp huyết quỷ, người tuyết... đợt thứ hai này có thể gọi là quần ma loạn vũ, chẳng hề yếu hơn đợt đầu tiên vừa rồi chút nào.

Trong số đám quỷ quái liên tiếp này, có mấy con nhìn dáng vẻ đã thấy rất lợi hại.

Hình thể cao lớn, áo bào đen che đậy toàn thân, đầu là đầu trâu xương, hốc mắt hồng quang thiêu đốt - Titan; thân mang áo giáp thời Trung cổ, cầm trong tay đại kiếm mục nát, toàn thân băng cứng bao vây - vong linh kỵ sĩ; bóng đen tối đen như mực, thân hình bất quy tắc không có cố định hình thái, đang phi tốc bò - cái bóng; huyết sắc đường vân quấn quanh toàn thân, móng dê, sừng thú, lợi trảo, đến từ địa ngục - Thâm Uyên ác ma.

Mấy con tạp nham khác thì không nói, bốn con quỷ quái này cho La Tố cảm giác, thực lực rõ ràng vượt trội hơn hẳn, thuộc về độc lập một cõi, nhưng so với đám Hell-Lords trước đó thì kém xa một mảng lớn.

Thánh Viêm đại kiếm trong tay biến mất, La Tố đứng thẳng tại chỗ, đón đám quỷ quái đang vọt tới như thủy triều, gỡ vòng cổ thập tự giá ra nâng trước người.

Năng lượng trắng tinh túy hóa từ cơ thể La Tố tản ra, trong chốc lát chiếu sáng cả đường hầm, đồng thời tạo thành một vòng khí tràng thánh khiết màu trắng dưới chân hắn.

Theo ánh sáng trắng uy nghiêm bốc lên, một đôi quang dực chói lóa ngưng thực phía sau hắn, đôi cánh thánh khiết gần như hóa thành thực thể, khiến bọn quái vật dừng lại bước chân xung kích.

Trong lúc nhất thời, bên trong đường hầm đến tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.

"Thượng Đế ơi!"

Năm người Kurt lẩm bẩm, nhìn qua bóng lưng La Tố, trong mắt chỉ còn lại đôi cánh trắng noãn, cảm giác hôm nay kinh nghiệm có thể viết thành một cuốn best-seller, biết đâu còn được dựng thành phim ấy chứ.

Cảm nhận được khí tức thánh khiết tản mát từ La Tố, lại bị quang huy bao phủ, bọn quỷ quái cùng nhau lùi lại phía sau, cứ như thể bị ngọn lửa thiêu đốt đau đớn, khiến chúng hoảng loạn bỏ chạy tán loạn.

Muộn rồi!

Một luồng sức mạnh uy nghiêm hùng vĩ ầm vang bộc phát, ánh sáng trắng óng ánh tuôn trào không ngừng, với lực xuyên thấu cực mạnh và tốc độ kinh hồn, trong chớp mắt đã phủ kín toàn bộ đường hầm.

Đối với năm người Kurt, đó là thánh quang ấm áp, nhưng đối với sinh vật bóng tối không nghi ngờ gì là hình phạt tàn khốc nhất. Nếu trong cơ thể chúng bóng tối mạnh hơn ánh sáng thì dễ nói, trở tay liền có thể áp chế, dùng bóng tối biến thành khắc tinh của ánh sáng.

Nhưng chúng không có bản lĩnh đó, bị chùm sáng Thánh Viêm oanh kích, ngay cả một chút chống cự ra hồn cũng không có, vô thanh vô tức tiêu vong thành mảnh vỡ.

Bên trong đường hầm, dòng lũ thánh quang cuồn cuộn trào lên, như vỡ đê quét sạch như chẻ tre khắp toàn trường, tịnh hóa toàn bộ sinh vật bóng tối trong một hành động.

Lối ra đường hầm, dư chấn ánh sáng không chỉ tiếp tục trào lên, một vài con quỷ quái tốc độ hơi chậm, vừa kịp ngửi thấy mùi người mà chạy đến, bị ánh sáng xung kích, lập tức bị thiêu rụi toàn thân, hóa thành tro bụi tiêu tán.

Bạch quang kết thúc, La Tố đeo lại thập tự giá, quay người, vỗ cánh bay về phía nhà xe.

Sau lưng hắn, ngọn lửa trắng rực cháy khắp đất, kéo dài một đường, thiêu rụi cả hai bên đường hầm, mở rộng không gian không chỉ gấp đôi.

"Thần... Cha xứ!?"

Năm người Kurt run rẩy tiến lên, nhìn qua đôi cánh sau lưng La Tố, trong mắt đều là ý kính bái.

"Đừng nói nhảm, mau lên xe, tranh thủ cút đi."

Quang dực thu lại, La Tố phất tay ngăn lại mấy lời nịnh hót sáo rỗng sắp buột miệng của mấy người kia, nghe nhiều có chút ghét.

Hắn đưa tay triệu hồi ra một thanh thánh quang thương, ném về phía đường hầm đổ sụp phía trước. Khoảnh khắc rời tay, thánh quang thương hóa thành vòng xoáy lửa xoắn ốc rực cháy, thiêu rụi đá vụn, một lần nữa mở ra một thông đạo.

...

Trong căn cứ, người phụ trách nhìn qua hình ảnh giám sát nhanh chóng biến mất, nội tâm một mảnh mê mang.

Một đợt Thánh Viêm đã cuốn đi tất cả quỷ quái, liên đới cả camera trong đường hầm cũng bị thiêu hủy. Hình ảnh cuối cùng là Angel tay cầm vòng cổ thập tự giá, ánh sáng trắng tràn ngập thế giới.

Mọi người bừng tỉnh đại ngộ, trách không được thân phận cha xứ không tra ra được, người ta căn bản không phải cha xứ gì cả, mà là một Angel giáng trần.

Fallen Angel ngụy trang thành Pháp sư, khi giằng co với cựu thần đã vô tình tiết lộ khí tức. Một Angel đi ngang qua truy tìm đến đây, từ đó mới có hàng loạt sự kiện tiếp theo.

Điều này vô cùng hợp lý!

Vậy thì vấn đề đến rồi, bọn họ nên làm gì, tương lai Trái Đất rồi sẽ ra sao?

"Trưởng quan, năm vật tế sắp rời đi rồi..."

"À, ta biết, nhưng ta thì có biện pháp gì đâu?"

Nhân viên công tác nghe vậy trầm mặc, Angel, Fallen Angel, cựu thần, những đại lão này bọn họ một ai cũng không thể trêu vào. Hơn nữa, dù có hiện tại chạy tới đuổi vật tế trở về, thời gian cũng không kịp.

Căn cứ Bắc Mỹ hiến tế thất bại, hy vọng cuối cùng của văn minh nhân loại cũng không còn.

"Cứ vậy đi, ta đi lấy chai Tequila trân tàng, mọi người cùng làm một ly... Hy vọng có thể nhìn thấy mặt trời mọc ngày mai."

...

Rầm rầm!!

Ngọn núi hơi rung chuyển, Kurt lập tức khởi động nhà xe, một cước đạp ga, trực tiếp lái xe xông ra đường hầm.

Nhìn qua đèn đuôi xe rời đi, La Tố chau mày, kịch bản đã bị hắn sửa đổi đến mức hoàn toàn lệch khỏi nguyên tác, vậy mà vẫn không có luân hồi giả nào xuất hiện ngăn cản.

"Là vì nguyên kịch bản thuộc về loại không thể nghịch chuyển, nằm ngửa cũng có thể qua ải, cho nên đám luân hồi giả không quản không hỏi cách làm của ta, hay là thế giới này căn bản không có luân hồi giả?"

La Tố lẩm bẩm, luân hồi giả của Chủ Thần không gian cứ như rau hẹ, cắt một gốc lại mọc một gốc, trước đây nhiều đến mức ôm đồm, lần này vậy mà một ai cũng không gặp được.

"Trùng hợp sao?"

La Tố suy nghĩ sâu xa nguyên nhân, có hai khả năng: hoặc là thế giới quá nhiều, luân hồi giả phân tán hết rồi, vẫn còn chỗ trống; hoặc là nhiệm vụ lần này chỉ nhằm vào đỉnh cấp luân hồi giả, cùng loại với cấp độ nữ Superman, nhân số tương đối ít hơn.

Nhà xe vừa chạy được 10 mét, Kurt đạp phanh, thò đầu ra cửa xe hô lớn: "Cha xứ, ngài không đi cùng chúng tôi sao?"

Ông bạn này không tệ, có lương tâm hơn cả Chùy Thần!

La Tố vẫy vẫy tay, hắn ngược lại muốn đi ra ngoài, thế nhưng trước đó đã thử, lối ra đường hầm cũng có Trường AT ngăn cản, hắn căn bản không ra được.

Tựa hồ là để nghiệm chứng một phen, La Tố nhấc chân bước một bước, sau đó...

Nửa sải chân bước vào màn ánh sáng trắng, một vòng gợn sóng đẩy ra, phảng phất biến mất không còn tăm hơi.

"Đi ra ngoài!?"

La Tố trừng to mắt, thu hồi chân đã vươn ra, đưa tay dò xét về phía trước, đích xác có thể rời đi.

Hắn chỉ cảm thấy một hồi không thể tưởng tượng nổi, tại chỗ trầm ngâm, không nghĩ ra đạo lý trong đó.

Nguyên kịch bản là hiến tế thất bại, cựu thần nổi giận bão nổi. Bây giờ bị hắn sửa đổi sau đó, vẫn như cũ là hiến tế thất bại, từ một mức độ nào đó mà nói, đích thật là thuận lợi thông quan.

"Có phải hay không có chút đơn giản, cũng bởi vì cứu năm vật tế, bọn họ mới là trọng điểm?" Không rõ ràng nhiệm vụ của đám luân hồi giả, La Tố thiếu hụt thông tin thông quan quan trọng, phân tích không ra nguyên nhân cụ thể, liều mạng đốt não cũng chỉ là lãng phí sức lực.

Rầm rầm!

Đường hầm rung động kịch liệt, mảng lớn đá vụn rơi xuống. La Tố phát giác được ánh mắt phẫn nộ đến từ dưới mặt đất, cựu thần Kronos không có được vật tế của mình, cực kỳ bất mãn với cách làm không giữ lời của La Tố.

Bất mãn thì bất mãn, La Tố đầy đầu lo nghĩ hơn cả Kronos, làm sao có thời giờ cùng hắn chơi trò nhìn nhau của người lớn, lúc này hai mắt lóe lên sắc đen, hung dữ trừng lại.

Ngụ ý rất đơn giản, tất cả mọi người là người có thân phận, ngươi nếu có bất mãn gì, cứ đi lên nói thẳng mặt.

"Hống hống hống!!!"

Tiếng gào thét ngột ngạt oanh kích dãy núi, vực sâu hạp cốc vỡ ra khe hở, từng dòng nham thạch nóng chảy phun trào.

La Tố bình tĩnh nhìn chăm chú một màn này, rất hiếu kỳ Kronos hiện thân nhân gian sẽ xảy ra chuyện gì. Có cựu thần thì ắt có tân thần, nếu như hắn thật sự hiện thân, có thể hay không dẫn tới tân thần?

Nói ví dụ như tên nào đó cầm cây đinh ba, có thể hay không xuất hiện cùng lão phụ thân của mình nói chuyện phiếm?

Còn nữa, cây đinh ba của hắn... Có xiên đẹp không?

Tư duy của La Tố bay xa, vẻ mặt thản nhiên khiến Kronos bên dưới không tài nào đoán được ý đồ. Sấm to nhưng mưa nhỏ, hắn liều mạng chấn động mặt đất, chính là không xuất hiện.

Nghi thần nghi quỷ, thấy tình hình không rõ ràng, cứ chill chill quan sát đã rồi tính.

Địa chấn tiếp tục năm phút đồng hồ, La Tố kiên nhẫn hao hết, không tiếp tục khiêu khích nữa, nhấc chân bước vào màn sáng, rời đi thế giới tiền nhiệm.

Phát giác được La Tố biến mất, địa chấn lập tức đình chỉ, cơn phẫn nộ của Kronos dường như tan biến vào hư không.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!