Lần thứ hai đi ngang qua con đường định mệnh ấy, vẫn là chiếc Chevrolet quen thuộc, Jason vẫn đang bị nhét trong cốp sau.
Dắt tù binh đến đại bản doanh địch là hành vi cực kỳ ngu xuẩn, nhưng giữ hắn ở đại bản doanh phe mình còn ngu xuẩn hơn. Bởi vì những thứ càng nguy hiểm, càng phải được bảo quản đúng cách.
Rất nhiều người không hiểu đạo lý này, và rồi, họ tạch!
Dù là tiểu thuyết hay phim ảnh, những kịch bản kiểu này không hề ít: bắt được phản diện không giết mà lại giam, cuối cùng để hắn đào thoát, gây ra đại họa rồi mới hối hận không kịp.
Rõ ràng chỉ cần mười vạn chữ là có thể tiễn Boss về vườn, vậy mà cứ cố chấp bắt rồi trốn, trốn rồi lại bắt, lặp đi lặp lại đúng là câu chương cả triệu chữ!
Chờ chút...
La Tố trầm tư, khẽ gật đầu, như thể vừa ngộ ra điều gì đó!
Khụ khụ, loại kịch bản cẩu huyết này, La Tố kiên quyết tẩy chay! Tạm thời chưa thể giết Jason, vậy thì cứ để hắn dưới mí mắt mà canh chừng. Dù có bất trắc xảy ra, cũng có thể kịp thời xử lý, tránh để đối phương đào thoát rồi lén lút giáng đòn chí mạng lúc mình không kịp trở tay.
Chiếc Chevrolet chạy trên con đường đất, chẳng mấy chốc đã gặp hai chiếc xe con màu trắng. Bánh xe bị dây kẽm đâm thủng, chúng nằm bất động giữa đường.
Nhớ đến mấy người trẻ tuổi kia nói là đi cắm trại dã ngoại bên hồ, La Tố không khỏi cảm thán: Đúng là dân Mỹ, sống sờ sờ mà cứ thích "tự hủy" là sao?
Đế quốc Mỹ hiếm có gia đình ba người, mỗi cặp vợ chồng ít nhất cũng nuôi hai đứa trẻ. Gia đình người da đen và Mexico thì con cái càng đông, cộng thêm dân nhập cư hợp pháp lẫn bất hợp pháp, dân số quốc gia này lẽ ra phải bùng nổ từ lâu rồi chứ.
Vậy mà sao không thấy?
Người ngoài hành tinh mỗi lần tấn công Trái Đất đều nhắm vào Mỹ đế trước tiên là một chuyện, nhưng nguyên nhân chính yếu nhất vẫn là do chính bọn họ "tự biên tự diễn"!
Nói về khoản tìm đường chết, La Tố chỉ phục dân Mỹ đế! Họ đúng là những dũng sĩ, những kẻ tiên phong, toát ra cái khí chất "man di mọi rợ" pha lẫn "ngáo ngơ" cực kỳ đặc trưng.
"Tôi lần đầu tiên nghe được quan niệm kinh người như vậy, cậu nói thật đấy à?" Nghe xong La Tố phân tích về tỷ lệ tăng trưởng dân số tự nhiên hơi thấp của Mỹ đế, Jennifer lúc này chỉ thấy một trán hắc tuyến.
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, hình như đúng là có chút lý. Loài sinh vật mang tên "nhân loại" này, có thể làm ra những chuyện gì, đến cả bản thân họ cũng không thể ngờ được.
...
Dùng lưỡi đao Desert Eagle Thiên Thần chặt đứt sợi dây kẽm chắn đường, hai người thuận lợi đến được đích đến – Hồ Crystal!
Hồ nhỏ yên tĩnh nằm xa chốn ồn ào náo nhiệt, trời xanh mây trắng, non xanh nước biếc, còn có gió mát lùa qua buổi tà dương. Đúng là một nơi tuyệt vời để dạo chơi ngoại thành.
Dù bây giờ không phải thời điểm lý tưởng để bơi lội, nhưng rủ vài đứa bạn tụ tập, mang theo vỉ nướng, nhâm nhi bia, phơi nắng trăng thì vẫn cứ là "chill" hết nấc.
Không cần xoắn xuýt vì mình độc thân, cũng chẳng sợ bị người khác "phát cẩu lương" vào mặt. Nơi đây là Mỹ đế, cứ "bung lụa" ra*, là sẽ được mời "đánh đoàn chiến" ngay!
Bảy thanh niên ôm mục đích kể trên đi tới Hồ Crystal, "tìm đường chết" đào mộ của tên sát nhân, rồi bị Jason đang "nổi điên" lần lượt "điểm danh" chém.
Thi thể ngổn ngang la liệt trong doanh địa. La Tố nhặt chiếc máy quay phim dưới đất, đoạn video cuối cùng là cảnh Jason đứng dậy từ trong ngôi mộ.
Chiếc máy quay phim có chức năng quay đêm, cậu nhóc này cũng khá có "ý tưởng" đấy chứ, đúng là một "khối vàng" có thể tạo hình! Đáng tiếc chưa kịp "xuất sư" đã tạch, một đạo diễn phim hành động đại tài đã sớm yểu mệnh, mất đi không ít "biển số xe" rồi!
Mở camera, La Tố mặc kệ đống thi thể ngổn ngang, cứ theo những gì video ghi lại mà đi tới ngôi mộ.
Ngôi mộ chính giữa trống rỗng, Jason trước đây từng được an táng ở đây, không có vật tùy táng, chỉ dựng một cây Thánh giá gỗ.
Ngôi mộ không phải tọa độ của ma pháp trận. La Tố và Jennifer chia làm hai đường, dọc theo bốn phía Hồ Crystal tìm kiếm căn nhà gỗ bị bỏ hoang. "Mắt Quầng Thâm" đã tìm thấy bản thảo trong căn nhà gỗ, đó là nơi phù thủy từng sinh sống, khả năng lớn nhất.
Hai bên hồ có những con đường vòng chuyên dụng cho du khách đi lại, cùng với bến tàu gỗ để neo thuyền. La Tố cố tình chọn những con đường nhỏ, vì căn nhà gỗ chắc chắn nằm ở nơi hẻo lánh, bí ẩn. Bằng không, qua ngần ấy năm, bản thảo đã sớm bị người khác lấy mất, làm sao có thể còn lưu lại đến bây giờ?
Chẳng biết "Mắt Quầng Thâm" đã gặp may kiểu gì, La Tố phải tốn một hồi công sức mới tìm thấy căn nhà gỗ nằm sâu trong rừng rậm.
Lâu năm không được sửa chữa, căn nhà gỗ đã bị gió táp mưa sa tàn phá đến không còn hình dạng. Nhiều chỗ bị thực vật xanh biếc bao trùm, hòa mình vào rừng rậm xung quanh, lướt qua mà không để ý, người ta còn tưởng đó là một khối sườn đất.
Cánh cửa gỗ đã biến mất. La Tố nhìn thấy dấu chân ở lối vào: hai dấu chân, một lớn một nhỏ. Sơ bộ phán đoán, "Mắt Quầng Thâm" cùng một cô gái nào đó đã giao chiến tại đây.
Trong phòng còn sót lại đồ dùng gia đình, sàn nhà cơ bản đã mục nát thành đất. Chỉ cần khẽ dùng sức là có thể để lại một dấu chân. Theo dấu vết của "Mắt Quầng Thâm" để lại, La Tố đi tới một căn phòng rất có thể là phòng chứa đồ.
Căn phòng có không gian rất nhỏ, vài tia nắng xuyên qua những tấm ván gỗ, mang theo ánh sáng le lói. La Tố tìm thấy một tế đàn – tế đàn thi pháp của phù thủy. Một vòng dụng cụ bao quanh trung tâm, trưng bày một cái đầu lâu khô héo của người chết.
Làn da xám xịt nhăn nheo, hai hàm răng trồi ra ngoài, hốc mắt trống rỗng nhìn thẳng vào lối vào, mái tóc trắng rối bù như cỏ dại.
Đầu lâu phù thủy này, chính là mẹ của Jason!
Trong mắt La Tố lóe lên vẻ ngưng trọng. Sau vụ nữ thi vô danh, hắn không dám xem thường bất kỳ phù thủy nào. Những kẻ này sở hữu năng lực không thể tưởng tượng, cái chết đối với họ không phải là dấu chấm hết, mà chỉ đơn thuần là thay đổi một cách thức tồn tại.
Đối mặt với đôi mắt trống rỗng của đầu lâu, La Tố cảm nhận được một luồng cảnh cáo như có như không. Nhưng ngoài ra, phụ cận không hề có khí tức ma lực nào bị tiết lộ.
La Tố đi vòng quanh tế đàn một lượt, lật bản thảo ra đối chiếu, rồi sắp xếp lại mấy món dụng cụ đặt sai vị trí. Như thể kích hoạt một cơ quan nào đó, mặt đất dưới tế đàn đột nhiên hiện ra một đồ hình ma pháp trận màu xanh nhạt.
Mục tiêu đã xác nhận, phá hủy nó là xong.
Cạc cạc cạc cạc —— ——
Hàm trên và hàm dưới của đầu lâu khô héo nảy lên, phát ra tiếng xương va chạm rợn người. Đôi mắt trống rỗng một lần nữa nhắm thẳng vào La Tố, lần này, ý vị cảnh cáo càng thêm rõ rệt.
La Tố bĩu môi, đã đến nước này thì sao mà bỏ cuộc được? Hắn rút Desert Eagle ra, một phát bắn nổ cái đầu lâu, sau đó xả súng liên thanh, phá nát toàn bộ dụng cụ.
Ma pháp trận vẫn còn đó, chỉ là ánh sáng có phần ảm đạm hơn một chút.
La Tố nhíu mày. Phù thủy thì có, nhưng mà mấy thứ này đúng là dai như đỉa!
Lửa và sấm sét là lựa chọn hàng đầu để phá giải ma pháp trận. La Tố không triệu hồi được sấm sét, ngón tay cũng chẳng thể tạo ra lửa, nhưng hắn có một cái bật lửa. Hắn bóc mấy viên đạn, đổ thuốc nổ lên tế đài, cởi áo khoác trên người xé thành vải rách, trong nháy mắt đã châm lửa đốt cháy toàn bộ tế đàn.
Ngọn lửa bám vào cái đầu lâu vỡ nát, mái tóc trắng khô héo như cỏ dại cháy trước tiên. Theo thế lửa lớn dần, những mảnh vỡ dụng cụ bắt đầu rung động kịch liệt.
Từ sâu thẳm, La Tố đột nhiên cảm nhận được một luồng nguy cơ. Hắn bật người nhảy tránh sang một bên. Từ hư không phía trên tế đàn, hai đạo hồng quang phun ra, bắn thẳng vào vị trí La Tố vừa đứng, như tia laser xuyên thủng hoàn toàn bức tường phía sau.
Vết cắt nhẵn nhụi, thẳng tắp, xì xì bốc lên khói trắng!
Bỗng nhiên, tiếng nguyền rủa trầm thấp vang lên trong phòng. La Tố tìm kiếm khắp bốn phía nguồn phát ra âm thanh, nhưng không cách nào phân rõ phương hướng.
Tiếng mài răng "chi chi nha nha" từ nhẹ dần thành nặng. Tường nhà gỗ xuất hiện những khe hở, mảnh vụn kèm theo tro bụi rơi xuống, căn nhà sắp sụp đổ đến nơi.
Nơi đây không nên ở lâu. La Tố quay người chạy ra ngoài. Ma pháp trận trên mặt đất lúc sáng lúc tối, như chiếc đèn pin cạn pin, giãy giụa hai lần rồi cuối cùng tắt hẳn.
"Jason! ! !"
Trong khoảnh khắc đó, La Tố dường như nghe nhầm, trong giác quan của hắn, một lão thái bà tóc trắng xóa đứng giữa tế đàn, cái đầu âm trầm cúi thấp, không nhìn rõ hình dáng ngũ quan, chỉ có thể nghe nàng thì thầm đứt quãng.
"Jason! ! !"
La Tố quay người bắn thêm hai phát vào trong phòng. Ngay khi hắn vừa chạy thoát ra khỏi căn nhà gỗ, cả gian phòng hoàn toàn sụp đổ thành phế tích. Ngọn lửa không thể tiếp xúc với dưỡng khí, cuộn lên làn khói đen đặc quánh bay lên trời. . .
Theo căn nhà gỗ đổ sụp, mặt đất nứt ra những khe hở như mạng nhện, một cái hố đen sì xuất hiện, nuốt chửng toàn bộ căn nhà gỗ. Miệng hố rộng lớn khép lại, thậm chí còn phát ra tiếng nhấm nuốt, tựa như tiếng "lạch cạch lạch cạch" của xương cốt bị nghiền nát.
La Tố nổi da gà. Cảnh tượng trước mắt vượt quá mọi nhận thức của hắn. Trong bản thảo không hề có giải thích nào về hiện tượng này, ngay cả ký ức của phù thủy trong đầu hắn cũng không có.
Đột nhiên, mu bàn tay La Tố tê rần, cảm giác nóng rát như giòi trong xương ăn sâu vào tận xương tủy. Hắn giơ lên xem xét, trên mu bàn tay xuất hiện một ký hiệu ma pháp phức tạp, những văn tự huyết sắc ẩn hiện vẻ chẳng lành.
La Tố nhận ra những văn tự này, đó là một loại nguyền rủa mà các phù thủy thường xuyên sử dụng: dùng oán hận làm dẫn để thi triển, khiến mục tiêu phải hứng chịu vận rủi và ma quỷ.
Xào xạc xào xạc!! Tiếng bước chân vang lên trong rừng rậm. Ánh mắt La Tố sắc như điện bắn phá qua, mắt đến súng đến, viên đạn trực tiếp găm vào vị trí phát ra âm thanh.
Bắn trượt. Nơi đó chẳng có gì cả.
La Tố hít sâu một hơi, hắn vững tin mình không nhìn lầm, vừa rồi nơi đó rõ ràng có người. Dù chỉ là thoáng nhìn, nhưng cái thân ảnh cao lớn ấy, cùng chiếc mặt nạ khúc côn cầu quá đỗi bắt mắt, khiến hắn nhận ra ngay đối phương là ai.
"Jason!?"
Mày không phải đang bị nhốt trong thùng xe phía sau à?
—— —— —— —— —— —— —— —— ——
【 Nhật ký của kẻ viết truyện "phác nhai" 】
Công việc bận rộn là một lý do "ngon lành cành đào" đấy, nói thật cứ như thể viết thêm vài chương là có thể thành thần được vậy...