**CHƯƠNG 111: NGƯNG QUANG**
Bên kia Trần Dật trở lại phòng thí nghiệm tạm thời, cắn vải, để Phun Hỏa Long lấy viên đạn trong cánh tay ra.
Phun Hỏa Long giết người chơi khác mắt cũng không chớp một cái, lại chần chờ không dám ra tay.
"Ngươi không ra tay ta đau càng lâu."
"Yên tâm có nhẫn ở đây, ta hẳn là sẽ không đau đến ngất đi."
Trần Dật không an ủi còn đỡ, vừa an ủi tay Phun Hỏa Long có chút run rẩy.
Nhìn Phun Hỏa Long cánh tay có chút run rẩy, Trần Dật nhất thời cũng có chút hoảng.
Cũng may lo lắng là dư thừa, Phun Hỏa Long vung móng vuốt vẫn vừa ổn vừa nhanh.
Theo việc viên đạn trong cánh tay được lấy ra, thuốc rốt cuộc bắt đầu chậm rãi phát huy hiệu lực của nó.
Băng bó đơn giản một chút.
Trần Dật liền đứng dậy giúp Phun Hỏa Long trị liệu.
Một số đòn tấn công của người chơi dường như có giấu độc, cần rửa sạch phần vết thương, giải độc trong cơ thể thì chỉ có thể tìm biện pháp khác, trước mắt cứ dựa vào thuốc chống đỡ.
Có một số là tấn công loại tử linh, khu vực vết thương trở nên trắng bệch.
Cũng may những sức mạnh này đã thuộc về nguồn nước không nguồn.
Nhớ lại pháp thuật loại Thánh Quang từng thấy trước kia, hơi vụng về xây dựng cấu trúc trong đầu.
Loại Thánh Quang không hổ là hệ thống khắc chế tử linh, vong linh nhất, cho dù không thành thạo hiệu quả đạt được vẫn không tệ.
"Có lẽ phải tìm một số thủ đoạn trị liệu..."
Trạng thái của Trần Dật và Phun Hỏa Long đều không tốt lắm, nhưng không rời khỏi doanh trại nghỉ ngơi.
Đây là bởi vì kẻ nên sợ hãi là đám người chơi tự do, chứ không phải bọn họ.
Nếu Trần Dật mang theo Phun Hỏa Long rời đi, uy tín vừa mới dựng lên trong vô hình sẽ bị đả kích.
Không bao lâu sau, có vị Pháp sư công hội Vĩnh Pháp hơi gò bó gõ cửa Trần Dật.
"Trần Dật tiên sinh, Lê Nguyệt mang theo y sư tới rồi."
Trần Dật trong phòng mở mắt ra từ trong minh tưởng, sau đại chiến thể lực tiêu hao nghiêm trọng, điều này dẫn đến hiệu quả Vô Vi Minh Tưởng cũng không tốt lắm.
"Két ~"
Trần Dật mang theo Phun Hỏa Long đi ra khỏi phòng, rõ ràng không nói chuyện, nơi đi qua người chơi nhao nhao tản ra.
Rất nhanh liền nhìn thấy y sư từ Lê Nguyệt tới.
Không ngoài dự đoán quả nhiên là Bạch Thuật (Baizhu) của Nhà Thuốc Bubu.
Bất quá nghĩ lại cũng đúng, ngoại trừ vị này, những y sư khác cũng không dám chạy tới đây.
Trên vai Bạch Thuật cuộn một con rắn trắng Trường Sinh, vảy con rắn trắng này trong suốt, chẳng những không có sự âm u của loài rắn khác, ngược lại mang theo cảm giác thanh linh.
"Trần Dật tiên sinh xin chào, tôi là y sư do Ngưng Quang đại nhân phái tới, tôi tên Bạch Thuật."
Lần đầu gặp mặt Bạch Thuật biểu hiện không thân thiết cũng không xa cách.
Trước khi hắn tới Ngưng Quang đã bảo hắn phải tạo quan hệ tốt với vị này.
Bất quá... chuyện quan hệ này, cứ từ từ là được.
Giọng nói của Trần Dật có chút khàn khàn: "Ta biết ngươi Bạch Thuật, vất vả ngươi đường xa chạy tới một chuyến."
"Không vất vả, Ngưng Quang đại nhân đã trả tiền rồi."
"Chúng ta cần mau chóng khôi phục chiến lực, hy vọng kê đơn thuốc hiệu quả mạnh hơn chút."
"Không thành vấn đề."
"Làm phiền ngươi giúp Phun Hỏa Long giải độc một chút."
Sau đó Phun Hỏa Long liền bước lên phía trước.
Bạch Thuật nhìn vết thương: "Ừm... Trần Dật tiên sinh xử lý rất đúng chỗ, tôi kê đơn thuốc đơn giản nữa là được."
"Bất quá hai ngày gần đây vẫn nên tránh vận động kịch liệt, mặc dù vị... Phun Hỏa Long nữ sĩ này cơ thể rất cường tráng, cũng là cần từ từ chữa thương."
Trần Dật ánh mắt quỷ dị nhìn Bạch Thuật một cái, không nói gì chỉ gật đầu.
Không bao lâu sau vị y sư tự tin này liền buồn rầu, sao cơ bản đều là vết bỏng, thảo dược mang đến có khả năng không đủ.
Bất quá lo lắng của hắn là dư thừa, người chơi tự do đa số đều sẽ cộng điểm Thể chất, Nhanh nhẹn rất cao, chủ yếu là tăng cường năng lực giữ mạng.
Chỉ cần xử lý sơ qua một chút, sau đó giao cho sức sống của bọn họ cùng thuốc là được.
Hai ngày thời gian Trần Dật để lại, một là dùng để triệu hồi người chơi, một là để nghỉ ngơi.
Khu vực người chơi tự do vốn dĩ không náo nhiệt lắm, lần này càng yên tĩnh hơn.
Bất quá hôm nay Gia Cát Thông Minh đột nhiên quấn lấy Kasim, nguyên nhân là hắn nghe người chơi khác nói, chỉ cần trên đầu có dấu chấm than màu tím, hơn nữa sở hữu đủ nhiều Nguyên Thạch, như vậy Nhà Lữ Hành sắp đến liền có thể thay hắn hoàn thành tất cả mọi chuyện.
Kasim trực tiếp cạn lời: "Đó là người chơi khác trêu chọc cậu đấy, làm sao có thể thật sự có người nhìn chằm chằm dấu chấm than."
Gia Cát Thông Minh không nghe, cơ trí như hắn làm sao có thể bị người ta lừa.
Ánh mắt cảnh giác nhìn Kasim: "Lão tiểu tử ngươi sẽ không phải muốn lừa gạt ý tưởng của ta chứ, ta nói cho ngươi biết chuyện này không thể nào!"
"Vậy cậu có Nguyên Thạch không?"
"Cậu ngay cả Nguyên Thạch cũng không có thì trả thù lao cho Nhà Lữ Hành thế nào."
Gia Cát Thông Minh hùng hồn nói: "Ta dựa vào bản lĩnh làm ra dấu chấm than, tại sao còn phải trả thù lao."
Kasim không còn gì để nói.
Không chịu nổi Gia Cát Thông Minh dây dưa, hết cách Kasim cuối cùng thương lượng một lát với mấy Pháp sư khác, dựa theo Thuật Ánh Sáng cải biên ra một cái dấu chấm than.
"Muốn màu tím!"
"......"
Thời gian cứ thế trôi qua từng ngày, rất nhanh đã đến ngày xuất phát.
Trần Dật nhìn Thú Cảnh Liệp Khuyển còn chưa nghiên cứu ra, có chút không nỡ, nhưng kho hệ thống lại không nhét được vật sống.
Xiềng xích phong tỏa Thú Cảnh Liệp Khuyển bỗng nhiên bùng lên ngọn lửa màu bạc.
Cho dù là bộ xương ngoài sở hữu lực phòng ngự cường đại, cũng đang từ từ cháy trong ngọn lửa.
Không bao lâu sau chỉ còn lại một chút cặn bã, cho đến khi ngọn lửa tắt.
Cảnh này đột nhiên cho Trần Dật một linh cảm, ghi nhớ lại.
Trên kênh chat công cộng;
**Dật (Tán nhân) LV26:** Tự mình sắp xếp đội ngũ, phải chuẩn bị xuất phát rồi.
**Kasim (Vĩnh Pháp) LV28:** Trần Dật đại lão yên tâm, Vĩnh Pháp đã chuẩn bị xong.
**Tang Thắng Nam (Miêu Miêu) LV29:** Trần Dật đại lão yên tâm, Miêu Miêu đã chuẩn bị xong.
**Gia Cát Thông Minh (Thiết Quyền) LV28:** Ta đến làm rối loạn đội hình!
**Xem Ta Chỉ Huy (Thiết Quyền) LV26:** Mau thu hồi, câu này để ta gửi.
Trần Dật trực tiếp tắt kênh chat công cộng, sau đó một mình đi tới nơi Thiên Nham Quân đóng quân.
Mặc dù Trần Dật là một mình đến đây, nhưng biểu hiện trước đó của Trần Dật, thực sự là tạo áp lực cực lớn cho Thiên Nham Quân bên cạnh.
Không ít Thiên Nham Quân tay nắm chặt trường thương.
Trần Dật dừng bước: "Nói cho Ngưng Quang đại nhân, làm phiền cô ấy mở phong ấn."
Đúng lúc Ngưng Quang đi ra: "Tôi đi cùng cậu đi."
Lời này vừa nói ra Thiên Nham Quân lập tức lo lắng: "Ngưng Quang đại nhân!"
Ngưng Quang giơ tay phải lên ngăn cản bọn họ.
"Chúng ta đi thôi."
Vị Thiên Quyền Tinh đại nhân này đi ở phía trước Trần Dật, một bộ dạng không đề phòng Trần Dật.
Bất quá... Trần Dật vốn dĩ cũng không có sát ý là được.
"Không thể không nói, sự rộng lớn của thế giới vượt xa tưởng tượng của tôi đấy."
Ngưng Quang dẫn đầu bắt chuyện.
Bất quá cũng không nhận được hồi đáp.
Cô bật cười: "Xem ra Trần Dật tiên sinh cũng không thích giao tiếp lắm."
"Hay là nói tất cả người chơi đều như vậy?"
"Tôi vốn dĩ ước mơ lớn nhất đời này, là để Quần Ngọc Các treo trên bầu trời 7 nước, bây giờ tôi đột nhiên phát hiện, ước mơ như vậy dường như còn chưa đủ."
"Không biết tiền ở thế giới Trần Dật tiên sinh là dạng gì nhỉ?"
Trần Dật suy tư một lát, đưa qua 100 tiền đồng.
"Tiền đồng, một loại vật trung gian hiệu quả mạnh hơn Ma Lạp."