"Cây ngô đồng, mưa lúc canh ba, đâu biết là lúc đau khổ biệt ly vì tình..."
- Là điệu của Canh Lậu Tử, thuyền nhà ai?
Trong phòng không có ánh đèn, từ chấn song nhìn thấy ánh sáng di động, Nhiếp Vân Trúc đã tỉnh lại, mặc áo lót xanh nhạt ngồi lên, bị bạn ngủ cùng giường ép nằm xuống, Cẩm Nhi vòng ôm lấy vai cô, ngủ như heo nhỏ vậy.
- Haiii, nửa đêm không ngủ được, làm người ta tỉnh mộng...
- Trời sắp sáng rồi.
- Trời sáng vẫn chưa ngủ được, cho nên ban ngày nhất định sẽ ngủ gà ngủ gật.
Cẩm Nhi ngáp một cái, mắt vẫn nhắm, một lát sau mới lẩm bẩm:
- Cây ngô đồng, mưa canh ba... Rõ ràng là nói mùa thu, vì câu thơ phú gượng nói sầu...
Vân Trúc đang ở trong chăn cười rộ lên:
- Người ta nói là tình ly biệt, em lại nói về thời tiết... hoặc là có cái người quan trọng đã ra đi rồi.
- Vân Trúc tỷ tỷ gần đây lại nói tới tình ly biệt ư...
- Cho nên mới phải nắm lấy cơ hội này để thường xuyên gặp huynh ấy.
- Đúng là không biết xấu hổ...
Cẩm Nhi lẩm bẩm:
- Vân Trúc tỷ nghĩ thông suốt chưa? Người ta đã có thê tử, thật sự ... không được.
Những câu tương tự, thực ra trước đây nàng đã nói không ít lần, nhưng thái độ của Vân Trúc kiên định nên Cẩm Nhi không nói nữa, nhưng trong hành động luôn nhằm vào quan hệ ở giữa Vân Trúc và Ninh Nghị, làm cho bọn họ không có gì tiến triển. Nhưng thực ra mà nói, cho dù có không tiến triển gì thì hai người cũng vẫn thích ứng được trong mọi hoàn cảnh, đánh đàn hát ca cũng đã cảm thấy hài lòng rồi.
Tâm tình Vân Trúc tỷ như vậy, Cẩm Nhi rất hiểu, chẳng qua trước đấy, sau khi nữ tử được một nam tử phong lưu rộng rãi yêu thích, sẽ muốn tiến thêm một bước, chiếm được tấm thân thanh bạch của nữ nhân. Sống ở trong Kim Phong Lầu nhiều năm, Cẩm Nhi cũng hiểu rất rõ, nên đối với tác phong của Ninh Nghị thật sự đã khiến cho Cẩm Nhi có chút bội phục.
Những ngày gần đây, nghe nói Ninh Nghị sau mùa hè sẽ cùng thê tử đi Tô Hàng một chuyến, đoán chừng có thể còn ở lại đó mấy tháng. Nhận thấy thời gian gặp nhau không được nhiều lắm, Vân Trúc lại càng thêm quý trọng cơ hội gặp gỡ hắn. Cẩm Nhi cũng có thể nhìn thấy sự phiền não trong mắt Vân Trúc. Với thân phận này của các nàng, không thể nào được làm chính thiếp của nam nhân, tạm thời nói là bởi số mệnh cũng được, nhưng ở bên Ninh Nghị, ngay cả thiếp thất cũng rất khó làm, điều này cũng thật quá đáng.
Làm bằng làm hữu, làm oan gia đối đầu, hay có là ân khách ủng hộ trước đây tại Kim Phong lầu, công bằng mà nói, các cô sẽ thưởng thức loại đàn ông như Ninh Nghị này, chỉ là trên chuyện này, lý trí nói cho nàng biết, Vân Trúc tỷ và Ninh Nghị chia tay vẫn là hơn, nếu không sau này sẽ rất thương tâm. Vì thế lúc rạng sáng nàng không kìm được lại mang vấn đề này ra hỏi.
Vân Trúc cười cười:
- Sống trên đời, tìm được một người đàn ông để phó thác đã là tốt lắm rồi.
- Mãi đến giờ vẫn chưa lấy chồng thì phó thác thế nào?
- Cẩm Nhi, ta nói với em này.
Suy nghĩ một chút, Vân Trúc mới nói thêm một câu:
- Em đừng có cười ta!
- Ừ.
- Trước ta cũng đã suy nghĩ vấn đề này một thời gian, nhưng rồi sau đó ta cảm thấy, đợi cho đến khi lúc ta sáu mươi tuổi, trở thành một bà lão rồi, nhưng khi trời chưa sáng ta vẫn thức dậy sớm, huynh ấy thì từ bên kia tản bộ đi tới, còn ta ở chỗ này chờ huynh ấy, đó cũng là chuyện tốt mà.
-...
Cẩm Nhi trầm mặc.
- Ta biết, Cẩm Nhi em muốn cười ta, cho nên ta vẫn không nói... Có đôi khi ta cũng hiểu, có lẽ hàng ngày huynh ấy đến đây trò chuyện với ta, có thể vì ta vẫn còn xinh đẹp, hoặc chưa chắc lòng huynh ấy đã nghĩ như vậy nhưng khó tránh khỏi nguyên nhân đó. Những văn nhân tài tử trước mặt nữ nhân thường làm thơ phú, mà làm thơ ở trước mặt nữ nhân xinh đẹp còn thú vị hơn làm thơ trước mặt một bà lão .
Vân Trúc cười nói:
- Có lẽ đến mấy chục năm sau, huynh ấy sẽ không thích nghe ta nói chuyện nữa, vì những chuyện ta nói chẳng còn gì thú vị, nhưng trong phần lớn thời gian ta vẫn nguyện tin tưởng huynh ấy. Huynh ấy nguyện ý trò chuyện với ta, không chỉ bởi vì ta xinh đẹp. Cẩm Nhi, ta cảm giác nếu sống vì nữ nhi, chỉ vì cô ta xinh đẹp được nhiều người thích, như vậy đến lúc cô ta không xinh đẹp nữa, bị người ta chán ghét cũng là chuyện đương nhiên, bởi vậy cũng phải có gì khác chứ. Cũng giống như em và Lập Hằng suốt ngày đấu khẩu với nhau, chưa chắc huynh ấy đã cảm thấy Cẩm Nhi xinh đẹp, mà là bởi vì cảm thấy Cẩm Nhi thú vị. Vậy thì chắc hẳn ta cũng có điểm gì đó được thích.
- Đương nhiên là có rồi!
Cẩm Nhi nói:
- Nhưng Vân Trúc tỷ cũng không cần phải nói cả em vào, em lại cảm thấy hắn ta không có gì thú vị cả. Đàn ông thối!
- Nếu có thể có mười năm, tình cảm tích lũy đương nhiên cũng có thể đến hai mươi năm, sau đó ba mươi năm, bốn mươi năm, có lẽ mỗi ngày huynh ấy qua đây, việc trò chuyện với ta cũng biến thành những chuyện không đâu, đều nói với ta một chút cho xong chuyện. Cẩm Nhi, ta cảm thấy nếu mình có một chút tự tin thì tốt biết mấy, biết rõ Lập Hằng khác với những người khác, hẳn là rất đáng tin tưởng, nhưng nếu không phải như vậy...thì cũng chỉ có thể nói mình mệnh khổ thôi. Chỉ là ta nghĩ muốn trao bản thân cho một người khác, vậy thì còn cách nào nữa?
Cẩm Nhi yên lặng một lúc lâu sau đó ôm Vân Trúc càng chặt hơn, hai người dù sao cũng đều là nữ, ngủ cùng một chỗ, ôm nhau cũng là chuyện thường, nhưng sao cảm giác ôm ấp này có gì đó không giống, nhưng Vân Trúc vẫn không nhận ra rốt cục nó là cảm giác gì. Chỉ là một lúc sau Cẩm Nhi lầm bầm:
- Vậy cho ta đi...
- Hả, Cẩm Nhi, tương lai em cũng sẽ gặp được nam nhân mà mình muốn phó thác cả đời đó.
- Không muốn, em muốn cùng Vân Trúc tỷ, đợi cho sau này tên Ninh Nghị kia phụ lòng tỷ. Chúng ta sẽ ở nhau trở thành hai bà lão là được.
- Ta cũng không muốn bị phụ lòng đâu, hơn nữa Cẩm Nhi, em chỉ là chưa gặp được người trong lòng thôi...
- Em có.
- Ừ?
- Trước kia em đã từng nói với Vân Trúc tỷ rồi mà, hồi đó có một cậu bé từ Biện Kinh đến, nhìn rất khá, thoạt trông rất giống con gái nhưng em khẳng định không phải là con gái, khi đó em có thích rồi... Nhưng mà em nguyện ở bên Vân Trúc tỷ.
Ánh mắt tức giận của Vân Trúc híp lại:
- Ta rất cảm động đấy.
- Ồ, bộ dạng củaVân Trúc tỷ lúc này thật giống tên Ninh Nghị đáng ghét kia... Nhưng em sẽ không cho các người được bên nhau đâu...
***
Giống như trước kia, tán gẫu trên giường xong, Vân Trúc vẫn là xuống giường trước. Lúc này đèn trong phòng khách đã bật sáng lên, nha hoàn Khấu Nhi của Cẩm Nhi đã quen với việc nghỉ ngời của hai chủ nhân, nên thức dậy còn sớm hơn hai nàng, đun nước rửa mặt trước, rồi chờ Vân Trúc dậy dùng.
Mặc xong quần áo, trang điểm sơ qua, Vân Trúc tắt đèn rồi đi ra ngoài phòng khách bên kia. Trong khi chờ Ninh Nghị đến, nàng pha xong một ấm trà, hoặc là đọc sách, nghiền ngẫm nhạc phổ. Giống như nàng đã từng nói, điểm ở nàng khiến người ta thích không chỉ có vẻ ngoài xinh đẹp.
Trước kia trong thanh lâu, nàng cũng nghiền ngẫm thứ này thứ kia, vì để cho đủ loại người phải thích mình, lúc này nàng đọc lướt qua, mục đích là từ nhiều người biến thành một người. Mặc dù lúc đó Ninh Nghị vẫn chưa xuất hiện, Vân Trúc cũng có những chỗ khiến người ta yêu mến, nhưng lúc này ngoài những thứ đó ra, nàng đang nghĩ xem Ninh Nghị còn thích gì nữa, không thể nói đến lợi ích nhưng Cẩm Nhi biết Vân Trúc tỷ chính là để ý đến cái tên kia.
Thiếu nữ nằm trong chăn bị sự ấm áp hấp dẫn. Sự ấm áp này là từ chăn đệm, đến từ chính nhiệt độ cơ thể của Vân Trúc tỷ nhưng cũng có cảm xúc đến từ chính câu chuyện vừa rồi Vân Trúc nói. Cô cảm thấy cơ thể dẫn được thả lỏng nhưng vẫn không sao ngủ được.
Cô cảm giác mình đã thích Vân Trúc tỷ rồi.
Trước kia cô cũng đã thích rồi, Vân Trúc tỷ rất lợi hại, lúc trước ở Kim Phong lầu, khi còn chưa mở tiệm, cô đã cảm thấy Vân Trúc lợi hại. Có thể không chút do dự mà thoát tịch, chấm dứt dĩ vãng, Vân Trúc tỷ như vậy thật quá lợi hại. Sau đó cô chạy theo Vân Trúc tỷ đi bán trứng muối, đương nhiên cũng là vì lý do kiếm tiền. Cô không mạnh mẽ như vậy, làm việc còn luôn phải lo lắng thực tại. Nhưng Vân Trúc tỷ rất lợi hại, tuy Dương ma ma và những người khác nói tỷ ấy rất quái gở, nhưng Cẩm Nhi lại cảm thấy tỷ ấy như mặt trời vậy, nếu như mình có thể đi theo tỷ ấy thì cũng sẽ trở lên lợi hại, giỏi giang như thế.
Cô vẫn thích Vân Trúc tỷ, điểm này thì không thể nghi ngờ gì được. Nhưng sau khi Vân Trúc nói xong những câu này, thì cảm giác thích của mình không giống trước kia nữa, mà là thích bởi được dựa dẫm. Nghe tỷ ấy nói thích một người đàn ông, nàng cũng cảm thấy ấm áp, vốn dĩ mình không phải là "không tự ái" mà là tức giận mới đúng, nhưng lúc này lại càng cảm thấy thích.
Bây giờ không có cách nào để tiếp nhận thứ tình cảm tốt đẹp này nhưng trong sự ấm áp này, Cẩm Nhi đã quyết định rồi, giữa Vân Trúc tỷ và tên trứng thối Ninh Nghị kia nhất định là không có kết quả gì, cứ thế này cũng không sao, mình sẽ dành tình cảm của mình cho tỷ ấy.
Lúc này Vân Trúc đang ở ngoài phòng cũng không biết Cẩm Nhi lại có quyết định như vậy, xem thời gian đã gần đến lúc có lẽ Ninh Nghị sắp đến. Cô lên bậc thang ngồi một lát. Màu quần áo xanh nhạt lẫn với màu ngọn đèn có vẻ thanh lệ, váy dài trùm lên đôi hài thêu người đi đường từ xa nhìn thấy sẽ thấy giống như tiên tử hạ phàm. Với kiến thức của Ninh Nghị sau mỗi lần gặp mặt, y phục của nàng đều hướng về phong cách cũ.
Lúc vô tình có vật gì đó rơi trên mu bàn tay của cô, lạnh thấm, cô giơ tay lên nhìn rồi ngẩng đầu lên.
- Trời mưa rồi...
Mưa bụi từ trên trời rơi xuống, trước Thanh Minh, trời thường mưa tầm tã cũng không có gì làm lạ. Chỉ là còn cách lập hạ có một tháng nữa, những cơn mưa vào buổi sáng kế tiếp, cơ hội mà cô gặp Ninh Nghị sẽ không còn nhiều...Chỉ trong lát sau Cẩm Nhi cũng nhìn mưa bụi bên ngoài cửa sổ, có vẻ tiếc nuối:
- Hai, tên kia hôm này không đến sao... Vốn có mấy lời muốn nói với hắn.
Thời tiết mưa xuân thường là mưa trong thời gian dài. May mà cơn mưa thường đến chiều thì tạnh, sáng sớm hôm sau, Cẩm Nhi rời khỏi giường cùng với Vân Trúc, cùng đợi Ninh Nghị đến, có vài lời nàng muốn nói với hắn. Đương nhiên nàng thấy, đây nên gọi là đàm phán thì đúng hơn.
Chương 182: Lặng lẽ
Chuyện có liên quan đến Lý Sư Sư, cuối cùng thì đã quyết định là trước Thanh Minh hai ngày sẽ tổ chức hội Đạp thanh ở ngoại ô Giang Ninh. Lần tụ hội này trên danh nghĩa đương nhiên không phải là do Lý Sư Sư mời khách, mà là một vị tên là Trần Lạc Nguyên ở Giang Ninh khởi xướng, mời một nhóm tài tử giai nhân ra ngoài thành Giang Ninh dạo chơi. Nghe nói Trần Lạc Nguyên này cùng đại tài tử Chu Bang Ngạn là bạn tốt, cho nên thông qua mối quan hệ này mà quen biết Lý Sư Sư.
Nói thì như thế còn trên thực tế trong đó còn có nguyên nhân gì nữa cũng khó mà nói được. Nhưng bất luận thế nào làm cho Đệ nhất danh kỹ Kinh Thành Lý Sư Sư xuất hiện ở Giang Ninh, thì lần hội Đạp Thanh này sẽ thu hút được rất nhiều sự chú ý của Giang Ninh. Tần Thiệu Hòa đã có tác động với bên kia, sau hai ngày nói với Ninh Nghị, tin tức được công bố, liên tiếp có mấy tấm thiệp mời gửi tới, nhưng hắn nhận được lại là thiệp mời đầu tiên của bên Bộc Dương Dật đưa tới.
Ninh Nghị dự định sẽ đi tham gia lần tụ hội này, nguyên nhân chủ yếu không phải là do có người mời hắn, mà là vì chịu ảnh hưởng của Vân Trúc. Hắn vốn không có hứng thú lắm với âm nhạc thời đại này, Lý Sư Sư kia nếu có thể lưu danh truyền kỳ, vậy thì chắc chắn có tài năng xuất chúng, hắn không ngại có thể đến để xem. Thời đại này để được nghe người hát hay nổi tiếng cũng chi có thể gặp dịp mới được nghe, có những lúc cũng thật nhàm chán.
Lời mời như này thông thường gia quyến hoặc bằng hữu cũng có thể tham gia, Ninh Nghị muốn Tô Đàn Nhi cùng đi, nhưng trong thời gian này Tô Đàn Nhi đang sắp xếp chuẩn bị mùa hè sẽ đi Hàng Châu, thật ra vẫn có thời gian rảnh nhưng cô vẫn lắc đầu từ chối. Hai người từng nói chuyện trên hành lang lầu hai về vấn đề này hơn một lần.
Lần tụ hội này đều là những văn nhân tài tử chưa từng kết hôn, tướng công định mang một thiếu phụ luống tuổi đi thì còn có ý nghĩa gì nữa?
- Nàng tự nhận mình là thiếu phụ luống tuổi có chồng rồi sao? Không ngại à?
Không ngại Tướng công, nghĩ mà xem, nếu chàng mang thiếp đi hội Đạp Thanh, Khởi Lan cô nương, Lạc Miểu Miểu cô nương, Lý Sư Sư cô nương trước mọi người yêu cầu chàng làm thi từ, chàng có sáng tác thi từ cho các cô ấy được không?
Ninh Nghị nhìn nàng một lúc lâu rồi ôm lấy vai nàng cười rộ lên:
Hãy nghĩ đơn giản thôi, thê tử à, chúng ta đi nghe ca vũ, nếu Bộc Dương Dật thực sự muốn ta viết thơ cho y, lén lút giao cho y là được, còn sống hay chết còn lại là do y.
Xì, thiếp không thích.
Tô Đàn Nhi lắc đầu cười:
Ca vũ thì có gì thú vị, tướng công không biết chứ, gần đây thiếp hay trò chuyện với con gái, phu nhân của chưởng quỹ, thích nghe họ đàm luận về thi từ gì đó của tướng công. Lúc trước nghe các cô ấy nói chuyện về tài tử Lý Tần, Tào Quan, cảm giác thật là lợi hại. Bây giờ, thiếp thân lại thích tán gẫu với người khác về những thứ này, thiếp trò chuyện về những người như Tào Quan này, sau đó tam cô lục bà sẽ nói, tướng công nhà ngươi cũng không kém gì bọn họ, thậm chí còn có người nói, bọn họ thì tính gì. Thiếp sẽ làm bộ như thật khiếm tốn nói: 'Tướng công không thích những chuyện này lắm, chi là ngẫu hứng thì viết mấy câu này thôi.' Nhưng trong lòng lại thấy vui vui.
Cô nhắp miệng ngạo nghễ vỗ tay, có vẻ dương dương tự đắc, nhưng nói thế nào cũng không chịu đi cùng. Ninh Nghị cũng biết tụ hội thi từ là lệ cũ thôi, mà đây thực ra cũng là để cho đám tài tử văn nhân dương danh mà thôi, mà đa số những người đến để dương danh
này cũng đều có liên quan đến công danh khoa cử. Nếu có gia quyến đi cùng, có mấy người phong lưu sẽ không câu nệ mà viết ra được những bài thơ hay chứ.
Tuy biết Ninh Nghị không như bọn họ nhưng Tô Đàn Nhi cũng hiểu được, mình đi dù thế nào cũng chỉ làm mất hứng.
Thật ra trong mùa xuân này hai người đã từng đi ngoại thành dạo chơi hai lần, Ninh Nghị xức hương liệu, mang đồ ăn đi nướng biểu diễn tay nghề. Tô Đàn Nhi lúc đó còn phát giận nói đàn ông phải tránh xa nhà bếp, đây là việc của nữ nhi, cô giương nanh múa vuốt cướp đồ trên tay Ninh Nghị, hai người giằng co một hồi, Tô Đàn Nhi còn bị hắn đẩy ngã xuống bãi cỏ làm cô xấu hổ đến đỏ cả mặt, dù là dã ngoại nhưng hành động ban ngày như này đối với nàng thật sự là hơi quá phận, kết quả là hắn buộc cô phải nói không dám nữa mới buông tha cho cô, cũng may hai người họ chọn chỗ yên vắng không người, không bị ai nhìn thấy.
Sau đó thì đám người Thiền Nhi mặt đỏ rực cũng mang đồ ăn được chuẩn bị tới, Tô Đàn Nhi đầu tiên là thở phì phì không chịu ăn đồ của Ninh Nghị làm, sau đó ăn lấy ăn để, tuy tay nghề tàm tạm nhưng cô lại thấy do tướng công làm nên có một tư vị khác biệt. Trong lòng cô, đạp thanh như vậy mới là đạp thanh, thì cô sẽ nhất định đi cùng, mà hội thi hội thiếc gì đó, tướng công có thể làm náo động, những người còn lại lục đục diễn trò với nhau, cô nhìn thấy nhiều rồi, nên trong lòng thấy nhạt nhẽo không muốn tham gia.
Thấy thê tử mình không chịu đi, Ninh Nghị suy nghĩ định sẽ đưa thiệp mời cho Vân Trúc và Cẩm Nhi, bình thường nghe Vân Trúc hát, hắn cảm thấy cô hát còn hay hơn Lý Sư Sư kia.
Vì hôm trước có mưa, sáng hôm sau hắn mới gặp Vân Trúc tại tiểu lâu được, nói đến việc này, cô hơi nghiêng đầu, có chút do dự.
Lập Hằng... .muốn muội cùng đi huynh sao?
Thực ra cô do dự là vì vấn đề thân phận, hội Đạp Thanh trước Thanh Minh, Lý Sư Sư, Khởi Lan, Lạc Miểu Miểu đều sẽ tham gia, thì nhiều thiếu nữ thanh lâu cũng sẽ đến. Nếu quả thực cô đi cùng Ninh Nghị, đại khái sẽ có người nhận ra cô là Nhiếp Vân Trúc ở Kim Phong lầu, đặc biệt là cẩm Nhi lại càng bị người ta nhận ra. Nếu như cô còn ở Kim Phong lầu, tham dự buổi tụ hội như này thì đương nhiên có thể làm cho hắn càng dương danh hơn. Lúc này nếu Lập Hằng bảo cô xuất đầu lộ diện, cô có lẽ sẽ nhẫn nhịn chịu đựng được, nhưng trong lòng cô sẽ đau.
Chẳng qua những suy nghĩ này chi hơi xẹt qua trong đầu, cô biết Ninh Nghị sẽ không để mình làm chuyện này, quả nhiên như vậy hắn nói:
Đương nhiên không thể mặc trang phục nữ để đi rồi, giả làm nam thì được rồi.
Tay nghề nướng nướng của ta rất được, đến lúc đó chúng ta sẽ cùng ăn đồ nướng, xem họ đối tác ngâm thơ, xem Lý Sư Sư bọn họ hát ca nhảy múa. Thực ra bị ảnh hưởng nhất là muội, muốn nhìn xem rốt cuộc là Lý Sư Sư có bao nhiêu lợi hại, nếu như rối tinh rối mù mà dám xưng là đệ nhất kinh thành thì ta sẽ viết một bài thơ mắng cô ta, ha ha
Vân Trúc ngồi ở đó, suýt bật cười, Ninh Nghị nói cô bị ảnh hưởng, trong lòng ngọt ngào, lại có chút cao hứng:
Chưa từng nghe, tất nhiên là đúng như vậy rồi. Nhưng nếu cô ấy có thể được xưng là đệ nhất kinh thành thì như hẳn cũng là người tài nghệ xuất chúng, mà muội cũng không sợ cô ấy.
Tính cách cô đơn giản, không ham danh lợi, do dự một lúc lâu sau mới nói câu cũng không sợ cô ấy rất khẽ, nhưng cũng đã bộc lộ sự kiêu ngạo và tự tin nho nhỏ.
Ninh Nghị cười lắc đầu:Không hẳn là sẽ đấu cùng cô ta đâu ừm, quyết định rồi?
Lập Hằng đã nói vậy, thì đi.
Cô suy nghĩ một chút:
Thực ra muội cũng không muốn xem Lý cô nương biểu diễn.
- A
Hai người bàn bạc chuyện này xong, lúc đang ngồi trên bậc thang nói chuyện thì cửa phòng đằng sau mở ra. Bình thường vào lúc này người xuất hiện đằng sau cũng chi có một,
không cần quay đầu lại nhìn là biết, Nguyên cẩm Nhi hôm này là mặc nam trang, ngồi xuống bên cạnh Vân Trúc, thoáng nhìn qua bên này, sắc mặt không thiện cảm chút nào.
Tuy trước kia sắc mặt cô bình thường cũng không hề thiện cảm nhưng hôm nay cảm giác không giống, Ninh Nghị ngẩn người ra, nói qua Vân Trúc:
Sắc mặt của cô hôm nay không được tốt lắm.
Cẩm Nhi hất cằm với hắn một cái, sau đó nhìn vào người bên cạnh:
- Vân Trúc tỷ, tỷ đi vào một chút được không? Em có lời muốn nói với hắn!
Hả
Vân Trúc ngẩn người ra, cũng không nghĩ ra cái gì, sắc mặt đỏ lên có chút nghi ngờ nhìn sang cẩm Nhi. cẩm Nhi nói nhỏ:
Vân Trúc tỷ yên tâm đi, sẽ không nói với hắn chuyện lúc sáng đâu, chi là có chuyện quan trọng muốn nói với hắn thôi.
Vân Trúc suy nghĩ, nhìn vẻ mặt nàng kiên quyết, rốt cuộc vẫn phải đứng lên, cười nói:
Hai người đứng đánh nhau đấy nhé!
Sẽ không đánh đâu!
Ninh Nghị cười phá lên:
Cùng lắm là ẩu đả đơn phương.
- Hừ!
Cẩm Nhi khinh thường cười lạnh. Đợi cho Vân Trúc đi vào đóng cửa lại, hai người nhìn nhau một lúc lâu, hắn cười nói:
Được rồi, hôm nay lại làm sao vậy? Ta lại làm chuyện gì tai hại rồi sao?
Cẩm Nhi vòng qua Ninh Nghị ngồi vào đúng chỗ của Vân Trúc, liếc mắt nhìn hắn sau đó quay đầu về phía trước:
Ta có lời muốn nói với ngươi.
Cô nghiêm trang, Ninh Nghị cũng thôi cười gật đầu: ừ, đang nghe đây.
Cho dù ngươi cười cũng vô ích.
Tâm lý học đã chứng minh, lúc bạn nói ra những lời này thì người khác cười nửa phần cũng có ích.Ta thích Trúc Vân tỷ.
- Hả?
Ninh Nghị ngẩn cả người ra, trước kia cẩm Nhi cứ luôn mồm gọi cái gì mà Trúc Vân
tỷ, nhưng lần này cảm giác không giống, cẩm Nhi không nghe thấy câu trả lời của hắn, một lát sau quay sang nhìn, lặp lại một lần nữa: truyện cập nhật nhanh nhất tại tung hoanh chấm com
Ta thích Vân Trúc tỷ.
Thích không giống trước kia hả?
Nói chuyện với người thông minh thật đơn giản
Cẩm Nhi bực bội lẩm bẩm một câu, nhưng biểu hiện nghi hoặc của đối phương như vậy cũng là bình thường:
Chính là ta thích thôi.
Chuyện này ta không có thành kiến gì, nhưng mà Ta thừa nhận nghe cô nói ra cảm giác của ta rất phức tạp.
Ninh Nghị cười, nhưng không phải là nụ cười đùa cợt.
Hôm qua ta phát hiện ra, vì những lời của Vân Trúc tỷ nói với ta, sau đó nói về người, sau đó ta thấy mình đã thích tỷ ấy rồi.
Cô chống cằm nhìn ra con đường phía trước có chút buồn bã, thoạt nhìn cứ như là nỗi buồn của một thiếu niên vậy, sau đó quay sang nói:
Ta biết ngươi sẽ cảm thấy kì lạ, nhưng chuyện này trước kia cũng có nơi có đấy, ai bảo đàn ông các người chẳng có ai tốt cả!
Ta không thấy lạ
Ninh Nghị bĩu môi, kiếp trước ở vị trí cao ta cũng từng thấy nhiều người cổ quái rồi, đồng tính nữ có gì lạ. Đương nhiên ngàn năm sau họ kiên định là chấp nhận được nhưng trước mắt thì thật khó tiếp nhận. Mà xem ra cẩm Nhi cũng có chút cảm giác hoài nghi với bản, có lẽ cô cũng không dám khẳng định nên mới nói kiêu ngạo như vậy:
Ngươi biết không? Ngươi không xứng đáng với Vân Trúc tỷ Cô không nhìn hắn mà cứ thế nói:
Tuy tính cách ngươi cũng không tệ nhưng ngay cả đem Vân Trúc tỷ về nhà mà ngươi cũng không có cách nào, ngươi cũng biết, Vân Trúc tỷ cũng biết, mà ngươi lại cố tinh không hề giấu giếm, không che đậy lỗi lầm, nhưng mọi trách nhiệm đều để Vân Trúc
tỷ gánh chịu, ngươi là tên đê tiện nhất...Ngươi biết không? Sáng sớm hôm qua chúng ta đã nói về ngươi.
- ừ.
Ninh Nghị gật đầu, không biện giải, hắn vốn định nói cho dù là cô thích người ta nhưng cũng không có kết quả gì với Vân Trúc đâu, nhưng thấy tâm tình cẩm Nhi không ổn định, vì thế buông tha cho cô.
Ta hỏi Vân Trúc tỷ, hai người sau này sẽ định thế nào, tỷ ấy nói một câu
Cô chi về con đường phía trước, lúc này sắc trời đã sáng hẳn, rặng liễu dài bên bờ sông sương trắng giăng mờ mịt, làm cho con đường cũng biến mất:
- Vân Trúc tỷ nói 'Đợi đến lúc sáu mươi tuổi thành bà lão rồi, ta cũng có thể dậy sớm, lúc đó trời còn chưa sáng, huynh ấy từ bên kia tản bộ đi tới, còn ta thì ở chỗ này đợi huynh
ấy
Ninh Nghị hoàn toàn im lặng, cẩm Nhi nhìn hắn:
Tỷ ấy nói như vậy đấy, ngươi nghe rõ chứ?
Chương 183: Sắp xếp
- Tỷ ấy nói như thế đó, ngươi nghe rõ rồi chứ?
Tia nắng ban mai vừa hé lộ, sương mù dần tan đi, ngồi trước bậc thang Cẩm Nhi nghiêm túc nói ra những lời này, trong lòng cũng có chút đau đớn, cũng có chút khắc nghiệt. Từ trước tới nay, việc mà Ninh Nghị làm có thể tự nhận định, lúc này đây hắn không có nhiều điều để nói. Trong chuyện này hoàn toàn không có áy náy hay cảm động gì, có quan hệ với Vân Trúc có quan hệ với Đàn Nhi, thật ra hắn cũng từng suy nghĩ lo lắng, chỉ là dù cho có lo lắng thế nào cũng không có lời biện giải thích hợp.
Im lặng một lúc lâu sau, hắn nhìn sang Cẩm Nhi cười nói:
- Cho nên thích Vân Trúc rồi?
Vốn Gấm Nhi chờ hắn tỉnh lại hoặc là ngồi đó mà áy náy một hồi, ai biết được hắn lại mang vấn đề quay trở về, làm cô hơi sửng sốt:
- Ừ. Một lúc sau lại nói:
- Dù có thế nào, ta cũng không hi vọng tương lai Vân Trúc tỷ sẽ phải cô đơn cả đời tỷ ấy tốt như vậy, nếu ai có lỗi với tỷ ấy thì sẽ gặp báo ứng! Dù sao cũng không trông cậy gì vào ngươi được, tốt nhất là ngươi nên cút đi sớm một chút.
- Không trông cậy được vào cô mới đúng ý
- Ta
Thần sắc Cẩm Nhi trầm ngâm:
- Dù sao ta sẽ ở cùng Vân Trúc tỷ. Ta thích tỷ ấy
Chuyện này dù sao cũng là tối kỵ, với tính cách của Cẩm Nhi, vừa rồi lấy hết dũng khí ngã bài với Ninh Nghị, nhưng lúc này cũng không hùng hồn phát biểu nữa.
Ninh Nghị gật đầu:
- Ừ.
- Ngươi không phản đối sao?
- Cô thật lòng quan tâm đến cô ấy đó là chuyện tốt.
Ninh Nghị cười :
- Hơn nữa dù sao thì Vân Trúc cũng không thích phụ nữ...
- Ngươi Cẩm Nhi tức giận lườm hắn rồi hừlạnh một tiếng, đứng dậy bỏ đi, Ninh Nghị kéo tay áo cô nói:
- Có lẽ ta đã làm sai những chuyện này.
Dù mặt hắn tươi cười nhưng thái độ lúc này không giống với như đang khiêu khích, Cẩm Nhi bất đắc dĩ ngồi xuống, một lát sau nghe hắn nói:
- Trước kia ta có nghĩ đến chuyện của Vân Trúc, suy nghĩ xong rồi quyết định, nhưng bây giờ xem ra thấy không đúng nữa.
Đó là lúc Vân Trúc thổ lộ tiếng lòng với hắn, về việc này hắn cũng từng lo lắng. Lúc đó vấn đề vải vóc của Tô gia phát sinh trắc trở, hắn ra tay giúp đỡ, trong lúc đó trải qua hơn một năm ở chung với Tô Đàn Nhi mà tình cảm cũng tốt đẹp hơn. Lúc đó hắn từng nói với Tần lão, Khang lão về chuyện khó xử này nên giải quyết thế nào.
Hắn là người có tính cách quyết đoán, nếu thực sự không có có một chút cảm giác nào với người khác, thì dù là một cô gái xinh đẹp như thế nào hắn cũng chẳng thèm ngó ngàng tới. Kiếp trước là người chức vị cao, bên cạnh đàn bà không thiếu, nếu bàn về sắc đẹp thì con gái hiện đại từ nhỏ đã được nuôi dưỡng tốt thì còn hơn cả Vân Trúc, Đàn Nhi. Đương nhiên, những cái đó cũng không thể khẳng định được. Ninh Nghị thích chủ yếu là tới từ trái tim họ, còn về phần thích ở hình thức thì lại không nhiều lắm.
Vị trí của hai người đã bày ra trước mắt, lúc không thể quyết tuyệt, với tính cách của hắn có buồn rầu đến mấy cũng không ảnh hưởng đến việc xử lý vấn đề thực tế. Cái gọi là vấn đề thực tế, cũng chính là không tìm kiếm lý do, không thèm để ý đến khổ đau, tóm lại là chuyện đã như vậy rồi, cũng không cần phải hối hận, tóm lại là nghĩ một chút thì sẽ có cách giải quyết. Cũng như thái độ lúc trước hắn với người nhà, cũng chính là như thế, dù bất kì lý do gì, tóm lại trước mắt chính là như vậy rồi. Ngươi tính kế ta, ta tính kế ngươi. Ngươi ti tiện, ta giết cả nhà ngươi cũng không đủ như rắn nuốt voi, cũng không hiền lành gì, nhưng nói những thứ này thì có lợi gì chứ? Hiện thực hicnhs là, lúc này, ta đã chiếu tướng đã giết ngươi, ngươi cũng không thể bảo ta thủ hạ lưu tình, đã đến bước này tiếp theo cũng chỉ tính nên đi như thế nào thôi.
Người sống tình cảm rất khó chọn lựa. Ninh Nghị đương nhiên cũng có loại khuynh hướng này, nếu chuyện không thể làm, hắn sẽ quả quyết hơn người bình thường, nhưng lúc chuyện không nghiêm trọng, cũng có thể hòa hoãn.
Bình tĩnh mà xem xét, hắn cũng sẽ cảm thấy đàn ông không công bằng với phụ nữ, thực ra hắn cũng từng nghĩ, nếu quan hệ của hắn và Vân Trúc có tiến triển nhanh một chút, lúc hắn và Tô gia không còn nhiều tình cảm, hắn sẽ cùng Vân Trúc dời khỏi Tô gia, rời khỏi Giang Ninh, đến một nơi khác bắt đầu lại. Nếu như quan hệ của hắn và Đàn Nhi phát triển nhanh hơn, có lẽ giữa hắn và Vân Trúc sẽ không có bước tiến gì thêm. Nhưng hiện tại như vậy nghĩ nhiều cũng vô ích.
Bất luận là rời xa Vân Trúc hay Đàn Nhi thì cũng là điều rất khó, cứ như vậy đi ở phương diện này tìm cách giải quyết khác. Thực ra Đàn Nhi là một người phụ nữ rất có thủ đoạn, còn với tính cách của Vân Trúc cũng không cần phải vào Tô gia. Hắn sẽ có trách nhiệm ở phương diện bạn trai, người chồng, vì thế hắn cũng từng nói với Vân Trúc. Hắn không thể rời khỏi Tô gia, nói nếu hai người ở cũng sẽ gặp phải tình huống xấu hổ, lúc đó nếu cô thực sự muốn một danh phận chính thức thì hắn cũng không có cách nào. Nếu quả thực hai bên bắt buộc hắn đến thời điểm đưa ra quyết định thì hắn vẫn có thể làm được.
Lúc Cẩm Nhi nói với hắn những điều này, trong lòng hắn cũng cảm động và hối hận, bất luận thế nào, mình thực sự làm sai một chuyện rồi. Vân Trúc quá thiệt thòi, nhưng lại không có cách nào nói với Cẩm Nhi được nhiều hơn, hắn chỉ nghiêm chỉnh bổ sung một câu:
- Nhưng mà ta sẽ không để Vân Trúc buồn, hứa thì sẽ làm, trách nhiệm này phải làm. Tình cảm của Cẩm Nhi với Vân Trúc khiến ta rất cảm kích
- Ngươi Vốn dĩ là ngươi không hề hối lỗi!
Ninh Nghị thu lại sự nhiêm túc, còn giễu cợt nói với Gấm Nhi:
- Nhưng cô cũng không có cách khiến cho Vân Trúc vui vẻ.
- Ai nói là ta không thể
- Vân Trúc không thích phụ nữ
- Nhưng theo ngươi, Vân Trúc tỷ cũng không vui, chỉ là tỷ ấy không nói mà thôi, tỷ ấy lại không vào được nhà ngươi, không có bất kì một danh phận nào, con gái ai mà không coi trọng thứ này cơ chứ.
Cẩm Nhi hừ nhẹ một tiếng:
- Ta thừa nhận ở những phương diện khác ngươi là người tốt, nhưng ngươi lại không giải quyết được những thứ này mà chỉ là nói suông!
- Không phải là không có cách mà là rất khó, có lẽ lấy được danh phận rồi thì cuối cùng lại càng không vui Đương nhiên lúc này không gì là toàn mỹ. Nhưng ta đã nói với Vân Trúc, ta thân phận ở rể cũng không vào được Từ đường gì đó, thực ra vào được Tô gia cũng chẳng có hứng thú gì, nghe ra cũng rất khó, Vân Trúc của cô cũng không lạ gì với danh phận này Nhưng ta cam đoan sau khi ta chết, chúng ta sẽ chung một ngôi mộ, không ai ngăn cản được. Cô thấy danh phận rất quan trọng, nhưng ta càng thấy như thế này tốt hơn.
- Hả
Cẩm Nhi trừng mắt lên một lúc:
- Ngươi nói bậy, sao có thể
- Không phải là ta chết bây giờ.
Ninh Nghị bật cười:
- Còn nhiều năm nữa, mọi người sẽ rõ việc ta phải làm, Tô gia sẽ không ngăn cản được. Duy chỉ có một rắc rối, chỉ sợ vị trí kia trong nhà của ta, nhưng cho đến lúc đó, bảy tám chục tuổi rồi, việc này hẳn là cũng có thể được cảm thông.
Hắn dừng lại một chút rồi lắc đầu nói:
- Bây giờ nói những thứ này còn quá sớm, cô thích thì thích, cải trang là nam cũng tùy cô, ta không ngăn cản cô có thể làm cho Vân Trúc vui vẻ, ta cũng thấy vui. Nhưng trước tiên ta nói cho cô biết, Nguyên huynh đệ, cô không có cơ hội, cả đời chỉ đau lòng thôi
Ninh Nhị tỏ thái độ không để tâm, làm Cẩm Nhi chỉ cảm thấy hắn thật ghê tởm, cô tức giận cắn răng nói:
- Đợi đấy!Vốn cô biết việc mình thích Vân Trúc là không được nhưng nếu Ninh Nghị đáng ghét như vậy thì cô cũng không vì thế mà ngại ngần nữa, liền ngừng đối thoại xoay người trở về phòng.
Ninh Nghị quay đầu nhìn bóng lưng của cô bất giác bật cười. Nghe nói phụ nữ có khuynh hướng đồng tính nhiều hơn, chuyện này Ninh Nghị cũng không phải là người hiểu nhất, nhưng tình cảm của Cẩm Nhi với Vân Trúc có phải thật là tình yêu không thì cũng rất khó nói. Có một chút khẳng định được, cô thực sự để ý đến tỷ tỷ này, thật sự lo lắng thực sự vì cô ấy, bênh vực cô ấy, nếu như đối phương là đàn ông thì đương nhiên là trong lòng hắn sẽ có khúc mắc nhưng chuyện này lại xảy ra ở Cẩm Nhi, làm Ninh Nghị cảm thấy có lẽ tình cảm của Cẩm Nhi đối với Vân Trúc là thân thiết như ruột thịt mà thôi.
Cha mẹ của Vân Trúc đều đã chết, lại không có người thân, lúc rời khỏi Kim Phong lầu, cùng Hồ Đào sống dựa vào nhau. Cũng bởi vì cô xác định tình cảm với Ninh Nghị, trong lòng mới có điểm tựa, mới gả Hồ Đào đi. Từ đó về sau Ninh Nghị nói cô bái Tần lão làm nghĩa phụ rốt cuộc cũng chỉ là sự trao đổi, dù cho Tần lão thật sự yêu mến Vân Trúc, nhưng đương nhiên là rất khó để trở thành thân thích. Cẩm Nhi lại không giống, hai người có thể sớm chiều dựa vào nhau, Vân Trúc có chỗ dựa, Ninh Nghị cũng thấy vui mừng.
Danh phận, thứ này có lẽ là rất khó cho, nhưng ở nhiều phương diện khác, hắn đã quyết định sẽ đối xử thật tốt với Vân Trúc, đương nhiên là sẽ làm được. Với tính cách của Vân Trúc thì dù Cẩm Nhi có là nam nhân, cũng khó mà khiến Vân Trúc thay lòng đổi dạ, về mặt này cô không đến mức bị Cẩm Nhi lôi kéo, nếu không chỉ có thể chứng minh hắn thất bại Cẩm Nhi ở cạnh Vân Trúc, tóm lại cũng là vì toàn tâm toàn ý muốn tốt cho cô ấy, mình cũng nên thoáng ra một chút, cũng để nhắc nhở mình một chút, bất cứ lúc nào cũng có một người đang sẵn sàng giành lấy Vân Trúc.
Hắn ở đây cười một trận rồi đi vào phòng khách nói với Cẩm Nhi chuyện hội Đạp Thanh:
- Đến lúc đó Nguyên huynh đệ cũng cùng đi nhé
Bình thường Ninh Nghị đấu võ mồm với Cẩm Nhi, các loại xưng hô cổ quái đều dùng, lúc này hắn gọi cô là Nguyên huynh đệ, Vân Trúc cũng không thèm để ý, chỉ nắm tay muội muội bên cạnh:
- Đương nhiên là Cẩm Nhi sẽ đi cùng muội.
Sáng hôm nay trở về lúc ăn sáng lại cảm thấy thú vị, hắn cười, Đàn Nhi hỏi hắn đã xảy ra chuyện gì, hắn cười nói:
- Ta có một bằng hữu Là nữ
- Ồ?
Tô Đàn Nhi tươi cười cảm thấy hứng thú nhưng cũng hơi cảnh giác, Quyên Nhi, Hạnh Nhi cũng vây quanh, hắn kịp phản ứng nhìn các cô một lát:
- Cô ấy thích con gái.
- Hả?
Trong mắt Đàn Nhi và ba cô nha hoàn toát lên tia cổ quái,Thiền Nhi hỏi nhỏ Hạnh Nhi:
- Thích, không phải là cái thích kia đấy chứ
- Đương nhiên phải
Tô Đàn Nhi tỏ vẻ thông thái:
- Thật ra chuyện như này cũng có
Thực ra cô cũng không biết chuyện này.
- Dạ, tiểu thư, em cảm thấy Quyên nhi thích Thiền nhi
- Thực ra người ta thích là Hạnh Nhi tỷ
Trong phòng mấy người ríu rít, cười đùa một trận tai mặt đỏ hết lên.
Gần đến tiết Thanh Minh, hai ngày sau đó Nhị thiếu gia Tần gia Tần Thiệu Khiêm cũng đã trở về.
Chương 184: Đầu người
Tần Tự Nguyên nhìn con trai, thở dài, thật ra Tần Thiệu Hòa muốn cười cũng không cười được. Nam tử thanh tú được gọi là Tiểu Hổ vội vã chạy đến nhận đầu người, mang đầu người bỏ vào trong cái hộp lúc này còn đang được tỳ nữ Tiểu Thúy ôm trong lòng.
Nàng tỉnh lại trong lòng Tần Thiệu Khiêm, mở trừng hai mắt nghiêng đầu lại hôn mê bất tỉnh, lại là một trận hỗn loạn, có người vội vàng đến giúp, ấn vào huyệt nhân trung giữa mi và miệng. Tần Thiệu Khiêm buồn rầu nhíu mày:
-Như này không tốt cho sức khóe đâu, mau gọi đại phu Trước kia ông ở trong quân đội, đối với người chết cũng chẳng có cảm giác gì chi là có chút thương tiểu nha hoàn, sợ là sẽ dọa cô ta sinh bệnh mất.
Có biến cố gà bay chó sủa này, sau đó là màn tự giới thiệu với nhau, cũng không tỏ vẻ xa lạ nữa. Tần Thiệu Khiêm nhỏ tuổi hơn rất nhiều so với đại ca Tần Thiệu Hòa của gã, năm nay mới ba mươi tuồi, nghe nói là giữa hai người vốn là còn có một người huynh đệ nữa nhưng sinh ra chưa được bao lâu đã chết. Gã để râu xồm nhìn có vẻ dữ dằn nhưng ánh mắt và dáng người thì vẫn còn trẻ, nếu cạo râu ria đi nhìn mặt còn như búp bê.
Thanh niên đi cùng gã tên là Tiểu Hổ thân hình cao lớn tuấn tú, theo Tần Thiệu Khiêm nói thì vò nghệ rất cao cường. Vì thế, trong doanh trại có đánh lộn thường hay lôi kéo anh ra, vì thế họ thành huynh đệ sinh tử.
Mặc dù lời nói của Tần Thiệu Khiêm có ý miêu tả mình thành một binh sĩ càn quấy nhưng Ninh Nghị thấy hai người này giơ chân múa tay cũng vẫn không giống với một binh lính nối loạn, hắn không quen với quân nhân thời kì này mà chi có cảm giác như vậy thôi.
Sau đó Tần phu nhân gọi Ninh Nghị trở lại nhà, dù sao thì đó cũng là đầu người chết, đồ đạc cũng ngốn ngang hết cả lên, phải rửa mấy lần mới được, Đàn Nhi cũng đi đến, muốn rửa vết bẩn trên tay Ninh Nghị. Từ lúc cô nhìn thấy cái đầu kia thì vẫn mím môi đừng bên cạnh Ninh Nghị, cố nhịn. Lúc này Ninh Nghị cũng thấy tay mình có dính dính, nàng lại muốn lau cho hắn, làm hắn có chút áy náy, nói tự mình làm là được, nhưng Đàn Nhi lắc đầu. Hôm nay cô ăn mặc đẹp đẽ. trang điểm cẩn thận, lúc lắc đầu môi đỏ mọng lên, biểu hiện kiên quyết, còn cầm khăn tay lau nước vôi trên tay Ninh Nghị đi.
Hắn cảm thấy hơi ngại, cho rằng đó là hành động thân thiết của hai vợ chồng chốn phòng the còn đây là ở Tần gia. Nhưng lúc quay đầu nhìn, ngoài Tiểu Thiền chuẩn bị dội nước thì đám người Tần Tự Nguyên cũng không để ý bên này, lúc đang nghĩ, Đàn Nhi đã lôi tay hắn nhúng vào chậu nước, sau đó rửa, đối nước mấy lần rửa sạch hai tay hắn. Ninh Nghị cau mày hỏi mấy lần, vừa rồi còn mới thấy nàng buồn rầu nhíu mày:
- Kia Kia là đầu người, nhìn mà sợ
- Ừ!
Đàn Nhi nhếch miệng:
- Tướng công lấy tay đụng vào đồ kia, đêm nay lại đụng vào người thiếp thiếp nghĩ đến mà nối cả da gà
- Vậy mà còn tự mình muốn rửa tay cho ta?
Ở nhà người khác mà nói Ninh Nghị chạm vào người mình Đàn Nhi cũng hơi đò mặt, nhưng vẫn cúi đầu:
- Rửa rồi, tự mình rửa càng sạch, có sự chuẩn bị tâm lý rồi thì tối nay cũng không sợ nữa.
Ninh Nghị hơi ngẩn người ra, rồi bật cười, suy cho cùng thì Tô Đàn Nhi cũng là nữ nhi. Nếu là Ninh Nghị tự rửa tay, mà dù là rửa nhiều lần, chi e nàng vẫn cho rằng tay hắn chưa sạch, cũng hết cách thôi, nàng nghi ngờ, vậy thì nàng muốn tự mình rửa sạch tay cho hắn, hai người cũng một chậu nước, như thế nàng mới thấy sạch. Ninh Nghị nhìn thấy chậu nước trong sạch thấy cả mười ngón tay trắng nõn của mình, trong lòng cũng có chút cảm động. Rửa qua mấy lần như vậy cũng khá sạch, mới nhìn thấy hai huynh đệ Tần Thiệu Hòa và Tần Thiệu Khiêm cười đi vào cửa.
Qua chào hòi, Tần Thiệu Khiêm vỗ mạnh vào vai Ninh Nghị cười nói:
- Vừa rồi thật xin lỗi quá, nhưng mà Ninh huynh đệ cũng là một nam tử hán, từ trước đến giờ ta chưa rừng thấy một vị văn sĩ thanh tú nào bắt phải vật đó mà sắc mặt không hề thay đối. Đó vỗn là đầu của người Liêu, trở thành đầu chó cho chúng ta xem rồi.
- Tất cả đều là nhờ huynh!
Ninh Nghị cười chắp tay:
- Nhưng mà, vừa rồi Tần huynh nói đó là do dân bao vây đánh chí tử, chi e không phải là thực thôi.
Trong lòng hắn không nề hà gì, chi nhìn biểu hiện của Tần Thiệu Khiêm, thoáng thăm dò, hắn hỏi mấy câu, Tần Thiệu Khiêm liền phá lên cười, Tần Thiệu Hòa cũng cười nói:
- Cha ta nói, ánh mắt Lập Hằng rất lợi hại, quả nhiên không sai, tiểu tử bình thường múa đao lộng thương, không ngờ lúc này lại phát huy công dụng rồi.
Lúc này y đã gần bốn mươi, Tần Thiệu Khiêm cũng gần 30, nhưng lại xưng là tiểu tử này. Quan hệ của hai huynh đệ của Tần gia cũng lục đục. Tần Thiệu Khiêm cười biũ môi:
- Hừ, cũng may là y chết ờ trong tay của ta, bằng không, ta phải đi giết đến nước Liêu, lấy mạng của cả họ nhà y.
Gã nói đến đây, trên mặt toát lên sát khí, vốn dĩ cái mặt trẻ trung dần dần đã bị thay thế bởi sự uy nghiêm như Tần lão. Chi là khí thế kia chi trong chóp mắt đã biến thành cái nhe răng do huynh trướng vỗ lên vai y khen ngợi mấy cái, không biết vỗ mạnh thế nào mà khiến sắc mặt của gã thay đối.
- Sao vậy?
Tần Thiệu Hòa nghi ngờ hòi.
- Đại, đại ca Lưng đệ có vết thương.
Tần Thiệu Khiêm thở một hơi lạnh, giơ tay chi vào vai, Tần Thiệu Hòa vén áo gã nhìn nhìn hỏi:
- Vết thương rất nặng? Đệ...
- Đừng nói với mẹ, đừng nói với mẹ...
Tần Thiệu Khiêm nhịn đau liều mạng vẫy tay, nhỏ giọng nói:
- Mẹ kiếp, lúc đó đệ cùng Tiểu Hồ giết đám người Liêu chó chết này không được cẩn thận lắm, sau lưng trúng một nhát đao mới đối lại được tính mạng của ba tên đó. Ôi,ôi,...ôi đau quá, tuvệt đối không được nói với mẹ, đệ cũng chưa dám bôi thuốc quá nhiều, sợ mẹ đoán ra, Ninh huynh đệ, cũng phiền huynh che dấu hộ ta, ta sợ nhất là mẹ khóc.
Tần Thiệu Hòa nhíu máy:
- Bị thương nặng như vậy, lại ờ trong nhà nhiều ngày, mẹ quan tâm đệ nhất, làm sao mà giấu được? Cố gắng chịu đựng...
Câu này chính là câu vừa rồi Ninh Nghị nói, gã vừa nhe răng vừa nói khiến mấy người trong phòng đều bật cười, trong tiếng cười cũng có mấy phần nể phục.
Ninh Nghị còn nhớ trong nhà mình còn có mấy viên thuốc trị thương mà Lục Hồng Đề để lại, có trị được ngoại thương, vị thuốc cũng không quá nặng, để tối mang đến. với tính cách của Tần Thiệu Khiêm, gã sẽ rất cảm kích. Sau đó mấy người đi về phía phòng khách, vừa mới đi được một nửa đã thấy Vân Nương và hai cô gái bưng đồ đi qua.
Tần Thiệu Hòa và Tần Thiệu Khiêm miệng đều gọi là dì Vân Nương thì đương nhiên tuồi của học cùng xấp xỉ với tiểu thiếp của Tần lão, hai cô gái đi vào với bà ta khiến Ninh Nghị ngẩn người ra, một là Nhiếp Vân Trúc còn người kia là Nguyên Cẩm Nhi. Lần này Tần phủ mớ gia yến là có ý cảm ơn, quan hệ của Vân Trúc và Cẩm Nhi với Tần phủ cũng rất tốt, lần này mời cả các nàng, Ninh Nghị cũng không biết, lúc này nhìn nhìn, hai nàng thật giống là người hầu của Tần phủ đang chuẩn bị tiệc tối.
Vân Nương mang theo các nàng còn có việc, giới thiệu qua rồi đi về phía hậu viện, đương nhiên là Đàn Nhi biết Nguyên Cẩm Nhi, nhưng những người khác trong nhà cũng không có biểu hiện gì là tò mò. Vân Trúc thấy bọn họ thì sớm đà biết là Ninh Nghị sè đưa Đàn Nhi đến thừa lúc Đàn Nhi không chú ý nàng đã lén lén cười với Ninh Nghị, cúi đầu hành lễ rồi đi về phía hậu viện. Một lúc sau đi vào phòng khách, hàn huyên với Tần lào mấy câu thì Vân Trúc các nàng cũng tới, rò ràng là lão Tần Tự Nguyên cũng cười với các nàng.
Ninh Nghị cười bất đắc dĩ, lão nhân biết mối quan hệ buồn rầu của hắn và Vân Trúc, trước đó còn cười Ninh Nghị lo lắng không đâu, nhưng lão cũng có thiện cảm với cô gái Nhiếp Vân Trúc này. Lần này mờ tiệc chiêu đãi, khiến cho Ninh Nghị có cảm giác lào ta đang chơi cờ sát chiêu với hai người vậy. Lúc đánh cờ, Ninh Nghị hoặc "kiếm tẩu thiên phong" hoặc "đại khai đại hợp", phong cách rò ràng, lào nhân này cũng bình thản, ung dung, lần này lào đặt một quân cờ thật sự khiến người khác có áp lực, nhưng về phương diện khác, lại sạch trơn không một tiếng động, khiến cho người ta không thể tức giận.
Chương 185: Gặp lại(1)
Tuy rằng có thái độ bình thản nhưng thật ra mà nói Tần lão là người làm chuyện lớn, mà người làm chuyện lớn thường có khí phách. Tuy ông ta cũng là người khá trọng tình cảm nhưng không đến mức coi bằng hữu như chân tay, thê tử như quần áo. Thái độ với nữ nhân, lão không nông cạn đến mức cho rằng họ không biết tính của mình, nhưng phải thành thật mà nói, chi hai nữ nhân hèn mọn, không phải là chuyện cần tốn quá nhiều công sức. Đối với Ninh Nghị, lúc ban đầu hắn cùng có chút phản đối với quan niệm này, nhưng đến cuối cùng cũng đành phải thừa nhận quan niệm cố quái thời phong kiến của họ.
Bừa tiệc chiêu đãi này, lão bảo Vân Nương mời Vân Trúc mà không hề nói với Ninh Nghị, mà ngược lại mời Ninh Nghị, lại cũng không hề nói cho Vân Trúc biết. Lý do mà lão mời cũng rất đầy đủ, nói rằng tại Trúc Ký, Ninh Nghị cứu mạng lão, mà Vân Trúc và Cẩm Nhi cũng ra sức, cũng là chỗ thân cận, như vậy thì không vấn đề gì. Trên thực tế cũng nhân tiện cũng để hai bên gần nhau hơn.
Vân Trúc nhìn thấy cái chớp mắt của Ninh Nghị là hiểu được, có người muốn làm khó, nàng hơi cười nhưng từ lúc đó nàng không có biểu hiện gì đặc biệt, thần sắc thanh nhã, không muốn gây thêm phiền toái cho người ta. Tần lão ngay từ đầu cũng tươi cười sau đó cũng không để tâm tới nữa. Tiếp theo là một bữa tiệc phân ra nam nữ, Nguyên Cẩm Nhi nhanh nhẹn tán gẫu tìm hiểu cách thức làm ăn với Đàn Nhi, nàng muốn trở thành một nữ cường nhân, vì thế vui vẻ hòi những kinh nghiệm của một nữ cường nhân, Đàn Nhi hỏi nàng về tình hình mở tiệm, nàng vui vẻ đưa ra một số chủ ý cho Đàn Nhi, hai người nói chuyện rất vui vẻ.
Ninh Nghị ớ bên này, Tần Thiệu Khiêm đang nói về chuyện quân doanh, sau đó liền hỏi về hội Đạp Thanh hai ngày tới, nhắc tới Lý Sư Sư, y cười rộ lên:
- Ta biết Phàn lâu, Lý Sư Sư kia ấy à, ta cũng từng gặp rồi, đến lúc đó chúng ta sẽ cùng đi gặp cô ấy. Tần Thiệu Hòa liền nghi ngờ:
- Đệ đến Phàn Lâu không ít, nhưng Lý Sư Sư mới xuất hiện mấy năm nay sao mà lại quen biết được.
- Khụ, năm đó lúc đi Biện Kinh, đệ từng qua lại với một nhóm người, bọn họ nói Lý Sư Sư cô nương nối tiếng nhất, vì thế đã đến Phàn Lầu, còn chưa thấy người đâu đã thấy Cao Cầu ỷ thế ức hiếp động tay động chân với một nữ tử bán dưa và trái cây.
Lão tử...à, đệ đây ghét nhất là loại chuyện này, sau đó mọi người đánh nhau trên Phàn lâu, nếu như bên cạnh ông ta không có một người tên là Lục Khiêm võ nghệ rất khá thì đệ đã sớm cho ông ta hai đấm rồi. Lúc này trên bàn tiệc, ngoài ba cha con Tần gia thì còn có Ninh Nghị và Tiểu Hổ. Tần Tự Nguyên nghe thấy con trai kể chuyện này đặt đùa xuống, lấy thêm cơm vào bát rồi cau mày:
- Làm càn. Nhưng thực ra trong lời nói lại không hề có ý trách cứ nào. Lúc này Cao Cầu ờ Đông Kinh đã lên giữ chức Thái úy, nhưng ông ta vẫn a dua, nịnh hót lộng quyền, văn võ trên dưới cả triều không một hai dám đắc tội. Tần Tự Nguyên mặc dù nói hai câu làm càn nhưng xem ra vẫn hiểu sự lợi hại của Cao Cầu. Đương nhiên Tần Thiệu Khiêm cũng hiểu được tính cách của cha mình, giang tay ra:
- Đâu có làm càn, trước kia chúng con làm náo loạn ớ Biện Kinh, cũng chi là đánh nhau với đám lưu manh phi nhân thôi. Cha, đã lâu rồi cha chưa đi Biện Kinh, không biết bên đó nhiều chướng khí mù mịt lắm, năm đó con đi chưa được mấy tháng đã nghe nói trong cấm quân Cao nha nội có tên giáo đầu họ Lâm phạm tội, sau đó... Y dừng lại một chút:
- Hây, sau đó vợ của Lâm giáo đầu còn chết ờ trong phòng của Cao Nha Nội, Lâm giáo đầu bị sung quân, vậy mà năm ngoái lại nghe nói rằng đi Lương Sơn. Mẹ kiếp... Trên đường đi Biện Kinh con dò hỏi, mười người thì có đến tám người đều biết chuyện gì sẽ xảy ra, nếu không phải là Lục Khiêm và Cảnh thúc thúc ngăn cản, con đã rút đao giết ông ta rồi...
- Hi Đạo ở đó? Cảnh Hi Đạo, đó là Cảnh Nam Trọng. Tần Thiệu Khiêm gật đầu:
- Vâng, Cảnh thúc bảo con gửi lời chào đến cha. Ông ấy đi làm người giải hòa, chúng con chi có thể giữ thể diện cho ông ta. Lý ma ma ớ Phàn Lầu cũng dẫn Sư Sư cô nương kia ra khuyên can, sau đó mọi người tìm một phòng khách ngồi xuống, tên họ Cao ngồi một bên, Sư Sư cô nương thì ngồi ớ giữa đàn hát, chẳng thú vị tẹo nào, giải tán trong không vui...
Y nói xong nhún vai, vùi mặt đầy râu vào bát cơm, mây người còn lại bật cười. Tần Tự Nguyên gật đầu:
- Hi Đạo làm người hòa giải rất giỏi đấy.
Sau mọi người nói đủ thứ chuyện, lúc nói tới Tiểu Hổ kia, mới biết người thanh niên đó cũng là một cao thủ võ lâm, từng luyện nội gia công thượng thừa chân chính, nhưng Tần Thiệu Khiêm lại chưa luyện bao giờ, đánh nhau cũng chi là dựa vào sức mạnh bản thân mà thôi. Tần Tự Nguyên tiện thể cũng nhắc tới Ninh Nghị cũng là người ham mê luyện tập võ công, vậy là Ninh Nghị không tránh được đành phải quay sang Tiểu Hổ nói những câu đại loại như "Ngưỡng mộ đà lâu ngưỡng mộ đã lâu, tại hạ nhân xưng Huyết Thủ Nhân Đồ".
Theo như Tần Thiệu Khiêm nói, võ công của Tiểu Hổ dũng mãnh, nhất là Ba Tử Quyên, Thông tí quyền, nhưng tính cách lại vô cùng thật thà, thậm chí đôi khi còn hơi ngại ngùng. Ninh Nghị luvện võ công đã lâu như vậy rồi, đúng lúc có rất nhiều nghi vấn đối với võ nghệ, hắn hòi, Tiểu Hổ biết gì nói đó, dần dần hắn cũng nhận thấy đại thể gần giống với cách nói của Lục Hồng Đề. Võ thuật chung quy là đánh ra, chỉ luvện nhiều không thôi sẽ không đạt được hiệu quả, trình độ thân thủ chung quy không có ý nghĩa lớn lắm, nói cách khác, quan trọng nhất vẫn là luyện hình thành phản xạ có điều kiện mới được.
Kết thúc bữa tiệc, cả khách lẫn chủ đều vui vẻ.
Lại một ngày trôi qua, đến hội Đạp Thanh. Đây là hai ngày trong tiết Thanh Minh, cố danh Hàn thực vì kỉ niệm thiết lập Xuân Thu mà có. Trước kia thời Tam Quốc trước sau Hàn thực một tháng đều không dùng lửa, ăn món lạnh, sau đó những người già yếu không chịu được, đến Ngụy Vũ Đế mới bỏ tập tục này. Càng về sau, tết hàn thực và đạp thanh đều tố chức cùng nhau. Hôm nay thời tiết không đẹp, sáng sớm đã ùn ùn mây đen nhưng sau đó cũng tan hết. Trước tiểu lầu bên sông Tần Hoài, Vân Trúc và Cẩm Nhi đang giả nam trang, mỗi người cầm một cây quạt phe phẩy, chuẩn bị ra ngoài.
Lúc này gió xuân đã ấm, từng đám mây trên trời như bạch long bay lượn, rặng liễu bên bờ sông Tần Hoài đã xanh, đúng là thời tiết đẹp để đi hội Đạp Thanh. Cư dân trong thành Giang Ninh giàu có và đông đúc, phồn hoa hơn. Đi trên con đường ngoại ô, rừng đoàn người tốp năm tốp ba ăn mặc sạch sẽ vui vẻ nhìn như đang đi du lịch vậy, trẻ con thì nắm tay người lớn, vui mừng phấn khởi. Người hôm nay đi du ngoạn có vẻ nhiều hơn, trên sông Tần Hoài cũng nhìn thấy một hai chiếc thuyền hoa từ xa đi tới. Cành liễu bay bay, các thư sinh hướng tới cổng thành cũng nhiêu.
Hôm nay là hội Đạp Thanh do Trân Lạc Nguyên mở. nơi được chọn là gần Bạch Lộ Châu ngoài thành Giang Ninh. Mấy năm trước kia Vân Trúc chưa rừng đi Đạp thanh, khi còn ờ Kim Phong lầu có đi một lần nhưng cũng không phải vì bản thân mình. Hai năm đầu chuộc thân nàng lại tận hưởng cảm giác tự do thoái mái, nên rất ít ra ngoài, giống như tiểu thư nhà quan sợ gặp người ngoài, sau đó lại đi bán trứng Bắc Thảo cũng chi là để mưu sinh. Nếu không như thế, hẳn nàng cứ tự tại ờ mãi trong nhà, trong xương cốt nàng chính là một nữ tử bảo thủ truyền thống, làm nữ tử thì khi ra ngoài du ngoạn, luôn phải có người nhà đi cùng, còn nhò thì theo cha mẹ, lớn lên gả chồng thì theo phu quân.
Vì thế khi Ninh Nghị bảo nàng đi, trong lòng nàng rất vui mừng, giả trang nam rồi nhưng vẫn khó tránh khỏi cảm giác khẩn trương.
- Ta hơi hồi hộp. Nàng sửa góc áo, trên đường đi nghiêng đầu nói với Cẩm Nhi. Cẩm Nhi đang phe phấy chiếc quạt, nhún vai:
- Có gì mà hồi hộp, Vân Trúc tỷ khoác tay muội đi thôi. Vân Trúc cười:
- Bây giờ ta với muội cùng là công tử, sao mà khoác được.
Vốn hai người hẹn gặp Ninh Nghị ờ gần Bạch Lộ Châu, lúc cười đùa tới gần cửa thành rồi mới đón xe, đi về phía Thạch Đầu Thành. Ninh Nghị cho rằng hôm nay là đi xem hội nên không vội, thành ra trước khi đi còn đến thư viện Dự Sơn sắp xếp mấy khóa học, đợi khi đến địa điểm đã hẹn, bên bờ sông gần Bạch Lộ Châu đã có rất nhiều người tới hội Đạp Thanh. Bạch Lộ Châu thời này thật ra không phải là công viên Bạch Lộ Châu Nam Kinh ở hậu thế.
Bạch Lộ châu này chính là địa điểm ban đầu "Tam sơn bán lạc thanh thiên ngoại, nhị thủy trung phân bạch lộ châu" trong thơ của Lý Bạch, nó là một bồi đất nằm ở giữa Trường Giang bên ngoài Thạch Đầu Thành, đem chia Trường Giang làm hai phần, trên cồn nhiều cỏ lau, bởi vậy hay có cò trắng đến tụ tập.
Sau này Trường Giang bùn cát trầm tích, Bạch Lộ châu cùng bờ nam Trường Giang nổi liền nhau, hậu thế dần dần không còn nữa. Lúc này phong cảnh gần Bạch Lộ châu rất đẹp, nhưng không họp với dã hội Đạp Thanh, không cần thiết phải đến bài cồn lau sậy hay là đi dạo hai bên bờ sông của Bạch Lộ Châu để Đạp Thanh.
Hoạt động đạp thanh có rất nhiều loại, một nhà ba người đi dà ngoại chơi diều cũng là đạp thanh, vài người đi dạo tùy ý cũng là đạp thanh, mà tương đối chính thức hơn một chút, thông thường là hình thức văn hội, một nhóm thư sinh trẻ tuồi được nhiều văn đàn có tên tuồi lâu năm hoặc là quan lớn khảo khoa mời tới, nơi núi non các đại lão ra một đề mục, để các tài năng trẻ tại hội văn được thể hiện, cũng gọi là đạp thanh; như Hội Lan Đình của đám người Vương Hi Chi, Tạ An nổi danh trong lịch sử, bọn họ gọi là Tu Hễ, quy thành hội Đạp thanh cũng không phải là vấn đề quá lớn.
Hội Đạp thanh lúc này cũng không quá mức nghiêm ngặt, nhưng tham dự nhiều nhất cũng chủ yếu là văn nhân, cũng có thương nhân, quan viên tham dự cũng không ít, nhưng đương nhiên cùng đều thông hiểu viết văn. Đại nho Trần Lạc Nguyên làm người tổ chức có một lâm viên cá nhân ờ ngay tại nơi này, địa đểm đặt ở bên kia, tránh cho quá nhiều thành phần người tạp nham đến tham dự.
Nhưng thực ra có thể mời được văn nhân quanh đây đến là khả quan rồi, đương nhiên bọn họ sẽ không nói là do Trần Lạc Nguyên mời mà đến, chỉ là ngại có quá nhiều người hỗn tạp trà trộn vào, hoặc là cũng sẽ tìm cách chuẩn bị tổ chức một buổi tụ hội văn đàn lớn hơn ở ngay bên cạnh, chèn ép toàn bộ danh tiếng của Lý Sư Sư, Trần Lạc Nguyên xuống. Như thế, khi Ninh Nghị đến, nhiều người tạp nham đã tụ tập rất đông ở bên bờ sông, cũng có cả những thuyền hoa đậu bên lầu kia, trong đó cũng có cả nữ nhân được mời tham gia. Ninh Nghị và Vân Trúc, cẩm Nhi hẹn địa điểm gặp quá chung chung, hai nàng lại cải nam trang, lúc tìm được cũng đã mất khá nhiều thời gian.
Đầu tiên hắn cũng không phát hiện ra các nàng, mà là bị thu hút bởi sự ồn ào ờ bên kia liền đi tới đó, vài người đang đứng ở dưới tàng cây, bầu không khí rất không thoải mái, một bên đương nhiên là Vân Trúc và Cẩm Nhi, bên kia là ba gã thư sinh và mấy nữ tử thanh lâu đi cùng, trong đó, Ninh Nghị có quen biết một người, đó chính là đại tài từ Liễu Thanh Địch trước đây rất ngưỡng mộ Cẩm Nhi, đã từng tức điên khi nhìn thấy Ninh Nghị thân thiết với nàng.
Nhưng xem ra bây giờ, sắc mặt của Liễu Thanh Địch có chút kiêu ngạo, mà thần sắc Cẩm Nhi lại không vui. Đại khái là Liễu Thanh Địch thấy mình không lấy được lòng người đẹp, nên đã bắt đầu có tâm lý chống lại, quyết định không để cho cô ta được yên, bởi vậy hai bên mới có tranh chấp.
Hừ, tán gái như vậy, thật sự là mất mặt, nhưng thái độ của Vân Trúc còn khá hơn cẩm Nhi. Ninh Nghị khè thở dài, đang định qua đó, chợt có một cánh tay từ sau kéo lại, bắt lấy vai hắn:
- Ninh huynh, huynh cũng đến ư?
Trong giọng nói có chút vui mừng. Ninh Nghị quay đầu lại nhìn, chi thấy một gương mặt vui mừng đã từng gặp, chính là người mà hôm đó đi theo cô gái họ Vương, tên là gì nhỉ Ninh Nghị nghĩ nghĩ: Vu Hòa Trung.
Chương 186: Gặp lại (2)
Nói thật lòng thì hôm nay gặp lại Ninh Nghị, Vu Hòa Trung vẫn rất cao hứng.
Lần trước cùng Lý Sư Sư tìm được người bạn thời thơ ấu này, gã vẫn còn chút khúc mắc trong lòng, chủ yếu là bởi vì gã biết vị Sư Sư cô nương này hảo tâm, nếu gặp người xa lạ thì cũng đối đãi thân thiết như với gã, khó tránh khỏi có phần ghen tuông. Nhưng nay lại biết thân phận của Tiểu Ninh và thái độ của hắn với Sư Sư rồi, chút lo lắng này đương nhiên là tan đi, cảm giác về Tiểu Ninh cũng biến thành một loại tình huống khác.
Lần này gã từ Biện Kinh trở về Giang Ninh, ngoài mặt đương nhiên không nói là chạy theo Sư Sư đến đây, chỉ nói là trở lại nơi mà ngày bé đã từng lớn lên. Nhưng thật ra thì nhà cũ của gã không phải ở Giang Ninh, phụ thân làm quan, bôn tẩu khắp nơi, khi đó gã không lớn lắm nên ở lại Giang Ninh cũng không hề lâu, thành ra cũng không có bằng hữu giao tình thâm hậu gì ở nơi này.
Lần này trở về ngoài cùng Sư Sư nhớ lại những chuyện đã qua, tìm con ngõ nhỏ lúc trước thì chẳng có mấy chuyện để làm, chỉ có thể coi là độc thân đến Giang Ninh du lịch mà thôi. Dù sao nay Sư Sư cũng trong tình trạng thân bất do kỷ, cho dù có thân thiết với mình thì thực tế cũng chẳng bớt được nhiều thời gian đến với gã, nếu ở trong kinh mà có thể ngẫu nhiên đi cùng như vậy cũng là vinh quang mà bao nhiêu quan lại quyền quý cầu không được. Lần này người theo đội ngũ Phàn lâu xuôi Nam, ngoài gã ra thì còn mấy tên công tử cực kỳ rảnh rỗi nữa, tất nhiên không cần nói đến tên Đại tài tử Chu Bang Ngạn theo đuổi Sư Sư ân cần nhất kia, ba bốn người Đường Duy Diên hay Từ Đông Mặc còn lại kia hoặc là cũng rất có tài học, hoặc là giàu có, có thân tộc làm quan, bởi vậy vẫn luôn lấy cái thái độ nhị thế tổ tới cùng. Những người này dạo gần đây nhàn rỗi không chuyện gì, sợ Sư Sư ra khỏi Biện Kinh rồi là không có nhiều đối thủ tranh giành tình nhân như vậy nữa, nếu có thể nắm bắt cơ hội này mà thu phục được Đệ nhất danh hoa của kinh thành thì từ nay về sau sẽ rất có mặt mũi.
Vu Hòa Trung rất khinh thường những kẻ này. Chu Bang Ngạn tuy tài danh nổi tiếng khắp kinh thành, nhưng lại hơn ba mươi sắp mãn bốn mươi tuổi, cứ quấn lấy Sư Sư chẳng chịu buông, già mà kính. Ông ta cũng là quan lại, vài năm trước nhậm chức chủ bộ Quốc Tử Giám, nhưng năm ngoái do phạm ít chuyện nên bị thôi chức, nghe nói là không nghiêm trọng lắm, người biết nội tình thì nói là ông ta còn có thể được thẳng lên, làm quan ở kinh thành chính là như vậy, lên lên xuống xuống. Ông ta nhàn rỗi liền nói cùng đi Giang Ninh lần này để thăm bạn hữu, trợn tròn mắt lên nói dối, đúng là không biết xấu hổ.
Mà đám còn lại, Đường Duy Diên là tộc chất của Thị lang hộ Bộ Đường Khác Đường Khâm Tẩu, mà gia đình Từ Đông Mặc cũng là thế gia nổi tiếng ở Biện Kinh. Đám người này hoặc là có quyền thế, hoặc là có tài hoa, Vu Hòa Trung so về thi văn hay tiền tài đều không thể sánh bằng. Nhưng gã và Sư Sư là tình nghĩa ngày xưa, không cần tiêu tiền lại có thể giống như người nha, đây là điểm khác biệt, vì thế mà gã cảm thấy đám người kia thật giống chó, vây quang khúc xương Sư Sư này chảy nước dãi, thật đáng xấu hổ.
Oán thầm thì là oán thầm, phần lớn tình huống gã chẳng cách nào thay đổi được. Sư Sư vẫn phải cùng đám người kia hư dữ ủy xà, nay nàng có thanh danh, địa vị như vậy, phải cùng người này hay người kia là điều tất nhiên.
Vu Hòa Trung biết Sư Sư không hề muốn như vậy, bởi vì đôi khi hai người ở cùng nhau, gã thấy Sư Sư cười đầy cô đơn, thở dài:
- Có thể làm thế nào đây, Vu đại ca, tình trạng bực này của Sư Sư, nếu nói là nở mày nở mặt thì cũng có thể coi là vậy, rất nhiều nữ tử thanh lâu đều hâm mộ mà hâm mộ không tới. Nhưng sau này, ngay cả tự do thích ai đó, chuộc thân lập gia đình sợ là đã không còn nữa, thật sự không tự tại như những năm chưa được chú ý kia...
Ở kinh thành, kỳ thật Sư Sư rất ít khi không được chú ý, mười bốn tuổi nàng đã được tâng lên đầu bảng của Phàn lâu, từ đó về sau thanh danh vẫn luôn tăng lên. Nhưng sự bất đắc dĩ trong lời nói của nàng, Vu Hòa Trung hiểu được. Người với thân phận như nàng luôn bị các thế lực khắp kinh thành rình rập, tuy nói nữ tử thanh lâu cũng chỉ là một thân phận vô cùng bất đắc dĩ, nhưng rất nhiều lục đục, tranh giành tình nhân đều diễn ra xung quanh nàng, mọi người theo đuổi nàng vì cái gọi là tiếng tăm và mặt mũi, mà dần về sau thì thành chấp niệm, thậm chí có vị Thế tử của Vinh vương phủ đã từng tuyên bố: "Lý Sư Sư, ta muốn chắc rồi!" Nói loại lời này, còn có không ít biết nói đạo lý hay không, nếu nàng luôn ở thanh lâu, tất cả mọi người đều tâng bốc cổ động thì không sao, nhưng nếu thật sự thích ai đó mà muốn chuộc thân rời đi, nếu là một tên không địa vị không tên tuổi gì e là mạng cũng không đảm bảo.
Sư Sư chỉ nói như vậy đúng một lần, cũng là nhìn gã và nói, Vu Hòa Trung cảm giác rằng mình có thể hiểu được nỗi chua xót trong những lời nói đó, gã thầm cảm thấy đây là sự ăn ý độc hữu giữa hai người bọn họ, cô gái nhu nhược như Sư Sư lại mang theo nhiều tâm sự như vậy, ngày ngày cố gắng cười vui, dù ở cùng gã thì cũng chỉ nói những chuyện vui vẻ.
Nàng là đệ nhất danh hoa ở kinh sư, tính tình cao thượng, luôn hướng tới tự do nhưng lại thân bất do kỷ; mà gã nay chỉ là một tên sinh đồ mới tuổi hai mươi, dù có tình cảm vô cùng chân thành với cố hữu này nhưng nhất thời lại chẳng có cách nào giúp nàng thoát khỏi bể khổ được. Nhìn qua thì thật giống những chuyện xưa trong các thoại bản truyền kỳ kia, bọn họ đều là nỗ lực từng chút từng chút một với ước mong ngày nào đó sẽ có kết cục tốt đẹp.
Áp lực của Sư Sư so với gã thì nặng hơn nhiều, nghĩ như vậy, gã lại càng cảm thấy: Sư Sư thật là một cô nương tốt.
Những suy nghĩ này chỉ có thể cất sâu trong lòng, không thể nói cùng ai, lần này trở về, gã chẳng có ai để thăm hỏi, không ai biết quan hệ thân thiết giữa gã và Sư Sư, điều này khiến tâm sự của gã dần thay đổi. Hôm nay là hội đạp thanh, gã đã đến từ sáng sớm, không có người nào để chào hỏi, chỉ đứng nhìn một tốp rồi một tốp thư sinh đi tới bên này, nhiều người còn không có thiệp mời, cảm thấy bọn họ hệt như là cẩu, nhưng khoảnh khắc khi thấy Tiểu Ninh, gã đột nhiên thấy lòng mình ấm áp.
Hắn cũng tới, thật quá tuyệt vời! Nhìn hắn lẻ loi một mình, chắc là một phần tử không có thiệp mời nhưng lại chạy đến góp vui, không sao, mọi người đều là bạn cũ năm xưa, gã dẫn hắn vào là được, sao có thể khiến bạn tốt không được vào cơ chứ. Vì thế, gã kích động chạy tới chào hỏi.
- Mấy ngày không gặp, không ngờ được là Ninh huynh cũng đi ra đạp thanh, ồ, không dẫn người nhà tới đây sao?
Vu Hòa Trung cười nói với thái độ thân thiện, nhìn xung quanh. Ninh Nghị thì đang chú ý đến chuyện huyên náo dưới tàng cây bên kia, cười chắp tay nói:
- Người nhà không tới, chỉ là hẹn hai vị bằng hữu. Vu huynh cũng tới, thật là khéo.
Ở bên kia, sắc mặt Cẩm Nhi có vẻ không được tốt, chỉ là không giống như rơi vào hạ phong, mà nữ tử thanh lâu bên Liễu Thanh Địch kia là nhíu mày, vừa rồi có lẽ là cô gái này gây hấn trước, xem ra là đá trúng cục sắt rồi. Mà Vân Trúc chỉ đứng ở đó, lạnh lùng nhìn ba nam một nữ trước mặt.
Là người nhà bị khiêu khích, Ninh Nghị chuẩn bị đi tới để hỗ trợ, nói vài lời nói mát để tức chết tên Liễu Thanh Địch kia nên không để ý Vu Hòa Trung bên cạnh này lắm. Chẳng qua Vu Hòa Trung cũng nhìn sang bên này, lập tức có hứng thú:
- A, người kia không phải... tên là Liễu Thanh Địch sao?
- Vu huynh biết?
- À, mấy ngày trước có được người giới thiệu, nghe nói vị này là văn nhân trẻ tuổi số một ở Giang Ninh hiện nay, Ninh huynh cũng biết hắn ư?
Làm người tới từ kinh sư, đối với những người có thân phận số một Giang Ninh như Liễu Thanh Địch này, Vu Hòa Trung cũng không để ý cho lắm, chỉ là tên Liễu Thanh Địch quá nửa là được Trần Lạc Nguyên mời, nếu Tiểu Ninh bên cạnh gã này có hẹn với Liễu Thanh Địch thì có lẽ là cũng được mời, Vu Hòa Trung không khỏi nhìn Ninh Nghị thêm nhiều lần.
Ninh Nghị lắc đầu:
- Không quen thuộc cho lắm.
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi tới bên kia. Trận khắc khẩu dưới tán cây đại thụ kia dường như cũng đã qua một giai đoạn, Liễu Thanh Địch dường như là thấy Ninh Nghị đi tới, sắc mặt liền trầm xuống, sau đó nói hai câu rồi cùng mấy tên đồng bạn kia xoay người đi. Dưới tán cây Cẩm Nhi và Vân Trúc cũng nói với nhau hai ba câu rồi xoay người đi tới phía khác. Sau đó, Cẩm Nhi quay đầu lại thì thấy được Ninh Nghị, hơi nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt.
Ninh Nghị đang định gọi thì thấy Cẩm Nhi phồng má lên, sau đó giơ hai tay lên làm một cái mặt quỷ với hắn, rồi lại quay đầu nói chuyện với Vân Trúc, cười đẩy đẩy Vân Trúc rồi đi.
Trong rừng cây bên kia, Liễu Thanh Địch quay đầu lại hẳn là thấy được động tác của Cẩm Nhi, tuy cách xa không thấy rõ được vẻ mặt nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự khó chịu trong lòng y. Sau đó y dừng bước lại, nhìn sang bên Ninh Nghị, cũng ngẩng đầu, chắp tay từ đằng xa. Tuy là hành lễ nhưng ý tứ kiêu căng và khiêu khích ẩn trong lại vô cùng rõ ràng, cơ bản đây là đang nói: "Ta nhìn ngươi liền thấy khó chịu." Sau đó chắp tay, xoay người lại đi tiếp.
Ninh Nghị đúng là không biết nói gì với những hành vi ngây thơ đó, Cẩm Nhi bên kia hay Liễu Thanh Địch bên này đều không có gì khác biệt, hắn đi đến dưới tán cây đã không còn ai ở đó nữa, hơi nhàm chán nhún vai một cái, thở phào nhẹ nhõm. Vu Hòa Trung đi ở bên cạnh, không rõ cảnh vừa rồi là như thế nào, nãy giờ gã đều chỉ chú ý đến Liễu Thanh Địch, lại nhìn động tác của Liễu Thanh Địch mà không nhìn thấy Cẩm Nhi làm mặt quỷ, đến khi thấy biểu cảm "Tất cả đều bỏ đi rồi" của Ninh Nghị kia, gã mới "hiểu" sơ sơ là chuyện gì đã xảy ra.
Tiểu Ninh ở rể nhà thương nhân, dù có chút học thức nhưng loại người như vậy vốn không được quan tâm, vừa rồi hắn nói là có hẹn với Liễu Thanh Địch, quá nửa là ý của riêng hắn hoặc là tự thiếp vàng lên mặt mình, giờ thì người ta bỏ đi, chẳng để cho ngươi chút mặt mũi nào. Nhưng không sao, giờ phút này Vu Hòa Trung sẽ không khinh thường hắn, nhà thương nhân rồi lại còn ở rể, thân phận này đã quá đáng thương, có thể hiểu được sao hắn lại muốn tới chỗ cao, không được tiếp nhận cũng rất đáng để đồng tình, là cố hữu, gã sẽ không đi khinh thường người khác.
Vu Hòa Trung cười cười:
- Ha ha, thực ra ta thấy tên Liễu Thanh Địch cũng chẳng có gì đặc biệt! Tiểu Ninh, y phải tới Biện Kinh mới biết cái gì gọi là nhân tài đông đúc, anh tài thiên hạ tụ tập ở kinh sư, vừa rồi người kia trông thật kiêu ngạo, có thể thấy được độ lượng như nào, làm người cũng không hơn gì cái này... À, đúng rồi! Hôm nay Tiểu Ninh tới tụ hội mà Trần Lạc Nguyên tổ chức kia chứ?
Từ rất xa, Vân Trúc bị Cẩm Nhi chặn tầm nhìn cũng phát hiện ra hắn, vẫy vẫy tay, sau đó đại khái là bị Cẩm Nhi quấn quít kéo đi nên nàng chỉ có thể cười bất đắc dĩ rồi làm mấy thủ thế, sau đó bị kéo đi không thấy đâu nữa.
Ninh Nghị cười nói:
- Vu huynh cũng vậy chứ?
- Đúng vậy, Tiểu Ninh có thiệp mời không?
- Có!
Ninh Nghị gật gật đầu, Vu Hòa Trung lại hơi kinh ngạc, gã vốn cho là Tiểu Ninh không có thiệp mời, lại lập tức cười nói:
- Thiệp mời này cũng không dễ lấy. Ninh huynh cũng có quan hệ đấy nhỉ.
- À, là có quen với một người tên là Bộc Dương Dật, lấy được một tấm.
- Chẳng lẽ là Bộc Dương gia được xưng là thủ phủ Giang Ninh sao?
Ninh Nghị gật gật đầu, Vu Hòa Trung cũng "à" một tiếng. Gã liếc Ninh Nghị một cái với vẻ mặt khá cổ quái, nhưng cuối cùng lại không nói gì thêm. Thực tế thì trong lòng lại nghĩ, Tiểu Ninh ở rể nhà thương nhân bởi vậy nên chỉ có thể nhờ cách như thế để lấy được thiếp mời, với thương nhân thì loại chuyện này dù sao cũng không được tốt lắm, mình không nên nói gì nhiều để tránh cho hắn thương tâm.
Vì thế, Vu Hòa Trung cười lên một cách khá săn sóc:
- Nhưng ta cũng không có thiệp mời.
- Ồ?
- Chính là vì không có thiệp mời, nhưng hôm nay ta cũng có thể đi vào. Tiểu Ninh đi theo ta đi, ha ha... chút nữa cho huynh một niềm vui bất ngờ.
Gã vẫy vẫy tay, xoay người đi đến phía trước, cười thân thiết mà thần bí nói.
Chương 187: Gặp lại (3)
Thái độ Vu Hòa Trung thần bí, nhìn vẻ tươi cười của y, giống như là tìm được mật đạo, trong nụ cười tươi kia có vài phần tự đắc và huyền bí, đại thể là có chút tin tức thú vị.
Ninh Nghị nghĩ đoán chừng Cẩm Nhi đã lôi kéo Vân Trúc đến tòa nhà của Trần Lạc Nguyên, nếu đó là chuyện thú vị, vậy thì có chuyện để nói rồi, lập tức hắn đi theo Vu Hòa Trung đi về phía cánh rừng bên kia. Trên đường đi, Vu Hòa Trung vừa cười vừa kể chuyện đạp thanh với Ninh Nghị.
- Buổi tụ hội hôm nay, nói vậy hẳn Tiểu Ninh đã biết rồi, nói là do Trần công mời, trên thực tế, là đi gặp vị cô nương từ kinh thành đến nhiều hơn. À, lúc ta ở bờ sông thấy đã có khá nhiều thuyền hoa rồi, ồ, đúng rồi, hoa khôi Hành thủ vùng Giang Ninh này, Tiểu Ninh có quen biết không?
- Thật sự không quen ai.
- Ồ, nghe người ta nói, Khởi Lan cô nương giỏi thơ văn, rất có phong độ của người trí thức, cũng rất giỏi đánh đàn, còn có Lạc Miểu Miểu múa đẹp như tiên nữ tán hoa...Những người này đại khái đều tới, mọi người sẽ được chứng kiến một buổi biểu diễn tuyệt vời...
Trong miệng y nói như vậy, nhưng trong mắt lại ánh lên tia chế giễu.
Ninh Nghị cười gật đầu:
- Ừm, nhiều người tới, lúc này bỏ qua, sợ là phải chờ tới lần thi đấu hoa khôi mỗi năm một lần mới có cơ hội được xem, các cô ấy biểu diễn cứ biểu diễn, chúng ta chỉ cần xem là được.
- Chẳng lẽ Tiểu Ninh chỉ là vì biểu diễn mà tới?
- Vậy chẳng lẽ còn vì gì khác sao?
- A.
Vu Hòa Trung có chút cổ quái nhìn hắn, nhưng rồi lập tức lại tỏ vẻ tự nhiên, lắc đầu:
- Thật ra...trong những người tới lần này, không ít người muốn được nổi bật, thể hiện tài năng, hẳn Tiểu Ninh cũng từng nghe nói, trước đó có một vị cô nương ở kinh thành tới, tin tức này đã làm cục diện trở nên hỗn loạn, xôn xao rồi. Nói cái gì mà vị cô nương này tới là để khiêu chiến với Hoa khôi Giang Ninh, sau đó lại có một đám sĩ tử văn nhân bàn tán, nói cần phải làm cho các cô nương Giang Ninh áp đảo người của kinh thành. Hừ, việc này, đáng tiếc bọn họ đều bị người ta lợi dụng mà không biết, nếu không phải có người tuyên truyền thành như vậy, buổi tụ hội này, người bên kia vốn không định tham gia, lần này chỉ sợ cũng đành phải lộ mặt mà thôi.
Trong lời nói của Vu Hòa Trung chứa nhiều ý tứ, Ninh Nghị suy nghĩ một chút:
- Vu huynh. . . rất thân thuộc Lý cô nương phải không?
- À, đợi một chút là biết, ta tạm thời giữ bật mí, tuyệt đối là một sự bất ngờ lớn đấy.
Trong lời nói của y, trên thực tế đã thẳng thắn thừa nhận rồi.
Hai người tiếp tục đi về phía trước, Vu Hòa Trung tiếp tục lải nhải:
- Tào Quan, hay là Liễu Thanh Địch vừa rồi, còn có các văn nhân nổi danh hiện nay của Giang Ninh, hoặc là vô danh muốn nổi danh, chỉ muốn sáng tác ra vài bài thi từ, được hội văn chú trọng, sau này nhất định sẽ được mọi người truyền xướng. Chẳng qua, bọn họ tuy rằng cũng có tài học, nhưng lần này tới cùng Lý cô nương còn có đám người Chu Bang Ngạn, Đường Duy Duyên, tài học cũng vô cùng xuất chúng ra mặt, nhất định sẽ rất đặc sắc, nếu Tiểu Ninh cũng có vài câu tâm đắc tuyệt diệu, cũng có thể đưa ra...
Lâm viên của Trần Lạc Nguyên nằm ở giữa sườn núi, trong lúc nói chuyện, hai người đã đi lên đó, rừng cây mảnh nhỏ, chung quanh tầm nhìn rộng rãi. Đây là cửa ngách hoặc là cửa sau của Lâm viên, tường bao quanh, có gia đinh bảo vệ, Vu Hòa Trung đi trước nói vài câu, quả nhiên là không cần thiệp mới cũng được bọn họ cho vào.
Đi qua rừng trúc nhỏ mới có đình viện, hai người tới trước tiểu viện, Vu Hòa Trung bảo hắn chờ ở đây, còn mình đi thẳng vào cổng viện, lát sau lại đi ra, hơi nhíu mày, như là chưa tìm được người muốn tìm. Y nhìn trái phải, rõ ràng là cũng không quen thuộc viện tử này lắm, cười nói với Ninh Nghị vài câu, lại đi qua một cánh cửa bên trái, còn ra hiệu bảo Ninh Nghị chớ đi lung tung kẻo bị lạc không tìm thấy.
Ninh Nghị liền ngồi xuống một ghế đá gần đó, một chốc lát sau, hắn nghe gần đó, phía bên sân bên phải như có âm thanh vọng tới.
- ...Nghĩ quá tốt rồi...những người đó là vì đều muốn nổi danh mà đến, cùng người ta nói cái gì mà hào hoa phong nhã, nếu bọn họ thật sự muốn gây sự, lẽ nào bên chúng ta phải rụt chân chứ?
- Luôn luôn tiếp được.
- Nhưng bọn họ hiện tại dự định khó dễ thế nào thì không rõ lắm, nghĩ cũng phí công thôi.
- Nói chung những thứ như xướng khúc, thi văn, khúc nghệ, đã có Sư Sư ra tay, không cần lo lắng, còn khảo nghiệm văn tự, với tài học của Chu huynh, Đường huynh, chẳng lẽ còn không đáng tin tưởng sao. Đừng nghĩ nữa, binh đến tường ngăn, nước đến đất chặn.
- Giang Ninh này, các tỷ tỷ cũng là người trong nghề, nhưng thật ra Sư Sư không nhất định phải tham gia tranh giành làm gì, Từ đại ca cũng không nên quá tự tin...
- Ha ha, Sư Sư không nên nói thế...Bọn họ hẳn là không đến mức làm quá, mà đoán chừng muội đàn hát hai bài xong, những người đó sẽ câm như hến ngay.
- Khó nói lắm, đứng phía sau phá rối chính là loại thương nhân hám lợi, đâu hiểu phải có chừng mực, một khi Khởi Lan khiêu chiến với Sư Sư, Lạc Miểu Miểu cũng khiêu chiến nữa, chó mèo nào cũng muốn Sư Sư chỉ giáo, vậy thì thật sự là mệt chết đi được...
- ...Thật ra cũng không cần quá lo lắng, thi văn của những người như Tào Quan, Thanh Địch, Tề Ngọc Khang cũng không hề kém, còn Lý Tần thì năm ngoái tại Biện Kinh ta cũng từng gặp hắn rồi, nay hắn không ở Giang Ninh, mà thi văn của Tào Quan trung quy trung củ, mặc dù cũng có tài, nhưng vẫn không thể bằng Chu Bang Ngạn được. Ô, nghe nói bọn họ còn tìm được Ninh Lập Hằng, không biết có phải là thật hay không, người này không gì nổi bật, nhưng lại có thể sáng tác được thi văn như Thủy Điều Ca Đầu, Thanh Ngọc Án có thể lưu truyền đời sau đó.
- Hắn thì có tài cán gì, chỉ là sáng tác được ba bài từ mà thôi, thế mà cũng bị người ta tâng bốc lên cái gì mà Đệ nhất tài tử Giang Ninh, theo ta thấy, việc này thật sự là phóng đại lên thôi. Tài văn là cần phải được nghiệm chứng, ai mà biết có phải hắn đi mua danh chuộc tiếng không.
- Ừ, nghe nói người này hành vi chẳng có gì nổi bật, những người tham gia hội văn thi từ đều là mưu cầu danh lợi, nói hắn mua danh chuôc tội nghe cũng rất có lý. Chỉ là sau đó mấy lần trùng hợp, cũng khiến nhiều người hoài nghi đấy.
- Nếu không phải là mưu cầu danh lợi, vậy vì sao lần này lại muốn tới...
- Ai biết được, nói chung, đến lúc đó hắn tới thật, chúng ta sẽ tiếp, việc này, ai sợ ai chứ? Chẳng qua, nếu thật sự để bọn họ chiếm trên nước thì không hay, ở đây ta có vài đề mục, có thể sử dụng, trước tiên dọa một đám vô tri phải sợ mà tự rút, để tránh cho con chó con mèo nào cũng muốn tới để gây khó dễ...
Thanh âm bên kia ngắt quãng liên tục, sau đó thì dần dần càng rõ hơn. Nghe bọn họ nhắc tới mình, Ninh Nghị cũng thấy thú vị. Hắn biết tài học thi từ văn chương của mình tất nhiên là kém so với những người này, nhưng hắn cũng không kiêng kỵ.
Nghe được một lát, một giọng nói vang lên từ phía sau.
- Ngươi là ai, ở đây không cho phép người ngoài vào.
Một nữ tử ăn mặc trang phục nha hoàn xuất hiện ở sau lưng hắn, đang chau mày hết sức khó coi, Ninh nghị nhìn cô ta, đáp:
- Có người đưa ta vào.
- Nếu không phải là người mà tiểu thư báo trước, thì không được vào. Nếu công tử có thiệp mời, đi lầm đường, thì hãy theo Xuân Mai trở lại.
Thái độ nha hoàn hết sức kiên quyết, lập tức muốn dẫn Ninh Nghị rời khỏi chỗ này.
Ninh Nghị còn chưa lấy thiệp mời ra, thì người ở bên kia viện cũng bước nhanh tới, ra cổng viện, nhìn sang bên này:
- Ai ở đây nghe trộm?
Đương nhiên đó là một trong những người vừa nghị luận.
- Đường công tử, vị công tử này hẳn là đi nhầm chỗ, Xuân Mai đang chuẩn bị dẫn hắn quay lại trạch viện đằng trước.
Vị công tử họ Đường nhíu mày:
- Có thiệp mời không? Nếu không thì hẳn là đã trèo tường vào rồi...
Đại khái gã nghĩ Ninh Nghị lén lút ở đây nghe kế hoạch của bọn họ, bởi vậy thái độ không chút thiện cảm. Ninh Nghị bĩu môi, nghĩ thầm Vu Hòa Trung đi lâu vậy mà chưa quay lại, hắn thật cũng có chút khó xử. Đang định lấy thiệp mời ra, chỗ viện môn lại xuất hiện vài người, trong đó có giọng nói của một nữ tử:
- Ồ, chờ chút, Tiểu Ninh ca, huynh cũng tới rồi....Xuân Mai, đây là khách ta mời tới.
Có người từ trong viện đi ra, hơn nữa còn có cả vị công tử họ Đường kia, tổng cộng là năm người, bốn nam một nữ, cô gái kia mặc trang phục mùa xuân mỹ lệ, quần áo màu xanh, dáng người mềm mãi ưu nhã, tóc dài buông tự nhiên sau đầu, được buộc bởi hai vòng màu trắng, trên mái tóc điểm hai đóa hoa màu trắng, trang phục không quá tầm thường, cũng không quá thoát tục, khí chất không quá khiêm tốn cũng không quá cao nhã, rõ ràng là cũng có chút tâm tư.
Cô gái đó chính là cô nương họ Vương mà hắn đã gặp với Vu Hòa Trung, tóc được buông xuống, cái trán đã không còn quá rộng nữa, cằm cũng vừa phải, toát lên vẻ quyến rũ, so với lúc mặc trang phục nam trang, rơi vào trong mắt Ninh Nghị, thậm chí còn có một cảm giác kinh diễm.
Cô nương vừa nói chuyện với Ninh Nghị này, còn có một thân phận khác, đương nhiên đó là nhân vật mà mọi người ao ước muốn gặp, Đệ nhất danh hoa kinh thành Lý Sư Sư. Lúc trước thái độ của Vu Hòa Trung thần thần bí bí, Ninh Nghị đại khái là có chút suy đoán, nhưng lúc này xác nhận xong, khiến hắn nghĩ việc này cũng thật sự trùng hợp.
Cuộc đời Ninh Nghị đã trải qua bao khảo nghiệm, rất ít sản sinh cảm quan kinh diễm đối với con người, đại thể là từ lúc trước cô gái cải nam trang đến lúc này là kiểu tóc củ cải trái thật sự khác biệt với nhau, đương nhiên, dụng mạo của cô gái vô cùng đẹp đẽ, nhưng đối lập với dung mạo, càng khiến người ta cảm giác được, chính là loại cảm quan khí chất cao nhã kết hợp với khiêm tốn, sự kết hợp giữa trang điểm đậm với nhạt.
Đại khái là lo lắng Ninh Nghị không được mời mà vào, nữ tử trước tiên ngăn không cho lấy thiệp mời ra, mà xác lập quan hệ với Ninh Nghị, lúc này đứng ở đó, cười vui vẻ, bất cứ ai nhìn thấy sẽ cho rằng niềm vui của nàng thật sự là bởi người mới tới này.
Nha hoàn mới vừa rồi định dẫn Ninh Nghị rời khỏi vội khom người, khẽ "vâng" một tiếng, đứng qua một bên, mà ở phía trước, nam tử họ Đường bật cười, chắp tay xin lỗi.
- Thì ra là người quen của Sư Sư, hồng thủy xông tới miếu Long vương, mới vừa rồi thật sự là đắc tội.
- Không có gì.
Ninh Nghị gật đầu, sau đó cười cười bước tới gần Lý Sư Sư.
- Mới vừa rồi ở bên ngoài gặp Vu đại ca, hắn dẫn ta tới đây, lúc này chẳng biết chạy đi đâu rồi.
Tuy rằng nàng không hỏi, nhưng chắc chắn trong lòng rất hiếu kỳ, Ninh Nghị nghĩ mình cần phải giải thích một chút.
- Thì ra là Vu đại ca cũng tới, Xuân Mai, ngươi có thấy Vu đại ca không?
- Hắn đang ở chỗ Lý ma ma.
Nha hoàn khẽ trả lời.
- Ồ, ngươi dẫn huynh ấy tới chỗ chúng ta đi.
- Vâng, tiểu thư.
Một màn hội thoại đơn giản, nhưng lại làm cho Ninh Nghị thấy kỳ quái. Nha hoàn tên là Xuân Mai nghe câu hỏi của Lý Sư Sư tựa như là có chút chột dạ thì phải. Tuy rằng hắn có thể nhận ra, lý do đương nhiên là đoán không được, mới vừa rồi Vu Hòa Trung đi tìm Lý Sư Sư, đương nhiên không tìm được, nhưng lại tìm được Lý ma ma kia.
Bản thân Lý ma ma có chút thành kiến với Vu Hòa Trung, không phải là bởi vì y không có tiền đến thanh lâu, gia cảnh của Vu Hòa Trung không tệ, nhưng so với những người khác thường lui tới tìm Lý Sư Sư thì đương nhiên kém xa, mà Sư Sư bởi vì nguyên nhân người quen cũ mà ưu đãi y nhiều hơn người khác, việc như này luôn luôn không tốt lắm.
Chỉ vài câu xã giao, nghe nói y tới tìm người quen cũ, lại còn rất đắc ý, đương nhiên Lý ma ma không công khai trở mặt, chỉ kiềm chế Vu Hòa Trung ở mức độ nào đó, sau đó thông báo cho nha hoàn Xuân Mai nhanh chóng đuổi người này đi, đây cũng là duyên cớ mà Xuân Mai có chút khó xử.
Nguyên do này Ninh Nghị không biết, nhưng thần sắc những người kia đều rơi vào trong tầm mắt của hắn. Lúc hắn nói ra cái tên Vu Hòa Trung, bốn vị công tử thư sinh kia lập tức lộ thần sắc nghiêm trọng, rõ ràng là bọn họ không có thiện cảm với Vu Hòa Trung. Sư Sư cô nương đã giao phó cho nha hoàn đi lấy chút hoa quả điểm tâm tới, sau đó nhìn Ninh Nghị thật lâu, hơi cúi chào, nói:
- Lúc trước gặp mặt, thật sự không tiện nói rõ thân phận, Tiểu Ninh ca không trách ta chứ.
Ngữ khí vẫn rất thân thiết như cô nương nhà bên.Đương nhiên không có gì đáng giận cả, Ninh Nghị cười nói:
- Thật sự là khiến ta sợ đấy.
- Ồ.
Sư sư cúi đầu cười, sau đó quay đầu lại:
- Ôi, Tiểu Ninh ca ngồi đi, tiểu muội giới thiệu với huynh một chút...
Nàng vừa nói, vừa chỉ vào vị công tử ở giữa, người đó cũng đang nhìn Lý Sư Sư, phất phất tay nói;
- Nếu là bằng hữu của Sư Sư, thì cũng là bằng hữu của ta, không cần phải nhiều lời, mọi người cugng thương lượng đối sách một chút, mới là chính sự.
Mấy người đều đi về phía sân bên kia, bốn nam tử đi trước, vẫn thương nghị xem hôm nay làm thế nào ứng phó với việc khiêu chiến các phương diện, Sư Sư đi sau cùng Ninh Nghị, vén sợi tóc mai bên tai:
- Gặp mặt như này, cũng có chút đột ngột, Sư Sư sợ mới đúng. Vu đại ca cũng thật là, trước đó chẳng nói sớm một tiếng.
Sau đó lại cười cười, nói:
- Đối sách mà bọn họ nói, thật ra là cũng nói quá thôi, buổi tụ hội này tuy là việc quan trọng của văn đàn, nhưng lại không liên quan tới Sư Sư, nếu Tiểu Ninh ca có hứng thú, cũng có thể thi triển tài hoa, không cần phải lo lắng cho Sư Sư.
Nàng nghĩ Ninh Nghị vẫn là con một sách trước kia, khó có đóng góp cho buội hội văn này, không hy vọng hắn có gánh vác gì, đương nhiên, nếu hắn thật sự có thể sáng tác được bài thơ gì, thì mình cũng có thể khen vài câu.
Thanh âm của nàng vẫn bị nam tử họ Đường nghe được, gã quay lại, cười nói:
- Hài, Sư Sư sai rồi, đây không phải là chúng ta phóng đại, lần hội văn này, đệ nhất mỹ nhân kinh thành là cô gặp nguy hiểm trùng trùng, thể diện của những học trò kinh thành là chúng ta cũng nguy hiểm trùng trùng, đối sách cần phải có. Vị công tử này xem ra là người địa phương, hẳn là hiểu rõ hơn chúng ta. Sư Sư không gạt được hắn đâu.
Sân bên này có một lương đình nơi sườn núi, phong cảnh tuyệt đẹp tầm nhìn rộng rãi, vừa nói chuyện, ba người đi trước đã vào đình, ngồi xuống bàn tròn, cười gật đầu, tiếp tục bàn luận, trong đó có người nói:
- Không sai, không sai, lần tụ hội này là nhỏ, mặt mũi mới là lớn, lần này đám người Tào Quan luân phiên ra trận, mọi người cũng không thể thua trận được.
- Phong tiêu tiêu hề Dịch Thủy hàn....
- Nói chung mọi người nay phải nghênh chiến với quần hùng Giang Ninh, cần phải mang tới một giai thoại trên văn đàn đấy.
- Cho dù là Ninh Lập Hằng lợi hại nhất đến, ta cũng tiếp được.
Mấy người hỉ hả, nhưng lại rất có phong thái danh sĩ rộng rãi, đang cười đùa, Ninh Nghị và Sư Sư cũng đã ngồi xuống.
Vị công tử họ Đường nói chuyện đầu tiên với Ninh Nghị sau vài câu nói đùa đã gạt bỏ được khúc mắc, chắp tay nói:
- Đúng rồi, còn chưa giới thiệu, tại hạ Đường Duy Duyên.
Ninh Nghị gật đầu:
- Ngưỡng mộ đã lâu. . .
Người khác chắp tay nói:
- Từ Đông Mặc.
- Tại hạ Phương Văn Dương.
- Tại hạ Chu Bang Ngạn, vị tiểu huynh đệ này là...
Trong những người này đại khái nhiều tuổi nhất và danh tiếng lớn nhất chính là Chu Bang Ngạn, gã giới thiệu bản thân mình xong, quay sang Sư Sư hỏi:
- Đây là...
Ninh Nghị cũng chắp tay:
- Ninh Lập Hằng.
- Hả, thì ra là Ninh huynh...chúng ta trước tiên...
Bầu không khí ôn hòa vui vẻ, tất cả mọi người đang cười nói, đầu tiên Đường Duy Duyên nói trước, đến đây thì chợt ngẩn gười, những người còn lại cũng phát giác ra điều bất thường, sau vài giây, biểu hiện của mọi người đều vô cùng cổ quái, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi.
Ninh Nghị cũng gật đầu, hết sức tự nhiên nhìn bọn họ, mà ngồi cạnh hắn, cô nương tên là Sư Sư cũng quay sang nhìn, môi hé mở, đôi mắt chớp chớp vài cái, rồi lại chớp chớp. Chỉ chốc lát, Ninh Nghị bất đắc dĩ xòe tay, hắn cũng biết sẽ gặp tình huống như này, nhưng lại không thể không giới thiệu được...
Chương 188: Tiểu Ninh với Ninh Lập Hằng
- Các hạ là Ninh Lập Hằng?
- Là Ninh Lập Hằng sáng tác bài Thủy Điều Ca Đầu? Núi xanh cỏ xanh phủ một màu xuân về, ánh mặt trời nghiêng đọng trên bầu trời, đang là buổi sáng nhưng hãy còn sớm. Giữa tiểu đình, một nhóm văn sĩ kinh thành vốn quyết định để Ninh Nghị là quân xanh khó đi ứng phó, miệng nói thơ lấy thủ đoạn, ai biết nói nửa ngày quay lại nhìn, quân xanh đã đánh vào bên mình từ lúc nào rồi, trong lúc nhất thời tình huống trở nên ngượng ngập, cũng may hai bên nhìn nhau chốc lát, đám người Chu Bang Ngạn hồi phục tinh thần đầu tiên, thần tình khó khăn hỏi mấy vấn đề.
Ninh Nghị cũng chỉ nhún vai biểu thị thừa nhận.
Nếu như mọi người thật sự đối chọi gay gắt, thì Ninh Nghị đã liên tiếp đạt được tỷ số rồi, chẳng qua Lý Sư Sư ngồi bên cạnh kinh ngạc chớp chớp mắt nhìn hắn nửa ngày, câu nói đầu tiên, đã làm xoa dịu tình huống:
- Tiểu Ninh ca chính là Ninh Lập Hằng được mời đến để làm khó tiểu muội sao?
Biểu hiện của nàng lúc này hồn nhiên, còn hơi có chút ấm ức, trong lúc nhất thời làm Ninh Nghị cũng khó mà ứng phó được:
- A, đều là tin vịt, ta chỉ đến để xem mọi người biểu diễn tài nghệ thôi.
- Biểu diễn tài nghệ?
- Ừ, cùng với mấy bằng hữu du sơn ngoạn thủy, xem mỹ nữ ca hát khiêu vũ.
Ninh Nghị nhón một hạt đậu phộng vào miệng, bật cười:
- Chuyện mà làm khó dễ, Bộc Dương Dật có tìm ta một lần, nhưng ta thích thi từ không phải là muốn mưu cầu danh lợi, sao có thể đồng ý với hắn ta, cho nên Sư Sư nên chú ý những người khác mà Bộc Dương Dật mới tới, còn ta là người tốt.
Hắn nói mình đến là chỉ vì xem ca hát khiêu vũ, mấy người tất nhiên là không tin, chỉ là mới vừa rồi bọn họ còn đang thương lượng nên có đề mục nào để làm khó văn sĩ Giang Ninh, cũng không biết đã bị đối phương nghe được bao nhiêu, ngoài sự xấu hổ, thì nhiều hơn là không dám nhắc tới việc làm khó dễ nữa. Huống chi từ chuyện ba bài thơ được truyền bá tới kinh thành mà nói, tài học của Ninh Nghị nhất định là cực cao, bất luận là Thủy Điều Ca Đầu hay là Thanh Ngọc Án, ngay cả Chu Bang Ngạn tài học nhất trong mọi người ở đây đều tự nhận không thể làm được, nếu làm một chút loạn nhỏ trước mặt hắn, đương nhiên là sẽ tự rước lấy nhục.
Mới vừa rồi mấy người còn thề thốt quyết tâm nếu thật sự phải chạm mặt, bọn họ sẽ đảm nhiệm trọng trách, nhưng lúc này ở giữa tiểu đình, khí thế của bốn người đã bị áp chế, những lời tiếp theo toàn những câu khách sáo.
- Thật ra, năm xưa Sư Sư học cầm tại Giang Ninh, sống ở đầu phía đông của ngõ Tam Liên, nhà Tiểu Ninh ca thì ở ngay giữa ngõ, khi đó còn nhỏ, mỗi ngày nhìn huynh ấy cầm quyển sách đọc ê a, tất cả mọi người đều gọi huynh ấy là con mọt sách. . .
Sư Sư ngồi đó kể chuyện làm bầu không khí sinh động hẳn lên, cũng đã giải thích mối quan hệ với Ninh Nghị trước mọi người, Phương Văn Dương cười phụ họa:
- Thật ra tại hạ cũng là một gã mọt sách, giống Ninh huynh đây.
Sau đó mở miệng nói về Thủy Điều Ca Đầu và Thanh Ngọc Án đã được lưu truyền tới kinh thành, chuyển thành trọng tâm câu chuyện, mọi người cũng cười nói góp lời mỗi người một câu.
Trò chuyện được một lúc, bên kia cổng, Vu Hòa Trung cũng đã tới, chào hỏi với mọi người xong, lại nói với Ninh Nghị:
- Gặp Sư Sư, rất là bất ngờ đúng không.
Quan hệ giữa y và đám người Chu Bang Ngạn không tốt cho lắm, lúc này Chu Bang Ngạn đang ăn hoa quả, vừa nhai nuốt vừa dùng ánh mắt cổ quái nhìn y, thầm nghĩ hóa ra là y đưa người ta tới đây, mà nhìn họ Ninh này có vui vẻ nhưng chẳng bất ngờ gì cả, mà mấy người chúng ta mới là bất ngờ và chẳng có vui vẻ đấy.
Vu Hòa Trung vẫn chưa rõ chuyện gì xảy ra, ngồi xuống còn đùa đùa nói nói, còn mọi người thì đáp lời có lệ.
Ninh Nghị chợt nhớ mình đã ngồi đây khá lâu, chắc chắn Vân Trúc và Cẩm Ninh đã vào rồi, lập tức tức đứng dậy cáo từ chuẩn đi đến tiền viện, Sư Sư đứng dậy tiễn hắn, hắn cười nói vài câu, nàng tiễn hắn đến cửa sân, sau đó bảo Xuân Mai đưa hắn đi.
- Tiểu Ninh ca thật sự không đáp ứng vị Bộc Dương Dật công tử kia không tới làm khó dễ tiểu muội sao?
Đứng ở cổng viện, Lý Sư Sử hỏi, thanh âm không lớn, mí mắt khẽ cụp xuống.
Ninh Nghị nhìn nàng:
- Nếu đáp ứng thì sao?
- Vậy...Tiểu muội cũng đành nhận thua.
- Ha ha.
Ninh Nghị cười, sau đó bước tới gần hơn, khẽ nói:
- Vương gia tiểu muội, cô không giống là người sẽ đơn giản nhận thua người khác.
Lý Sư Sư ngẩng đầu lên, nhìn hắn, ánh mắt sáng trong suốt, sau đó nhỏ giọng nói:
- Ta sẽ dùng hết sức để đấu.
- A, vậy lúc đó gặp.
- ...Lúc đó gặp.
Nữ tử tên là Lý Sư Sư phất phất tay.
Đi theo nha hoàn Xuân Mai, đối với lần gặp mặt này, Ninh Nghị cảm thấy khá thú vị, nhng ở phương diện nào đó cũng thấy mọi người không giản đơn, đặc biệt Lý Sư Sư, hắn cảm giác khá phức tạp. Lúc trước gặp mặt tại ngõ Tam Liên, nàng cải nam trang, đã mang tới một cảm giác, lúc đó là nàng bởi vì quay lại thăm nơi cũ, làm cho người khác cảm thụ khá ôn hòa.
Mà mới vừa rồi, nàng lại mang đến cảm giác thân thiết như cô nương nhà bên, sau đó lại cùng mọi người ngồi một chỗ, trong thân thiết lại có chút ưu nhã thoát tục, còn lúc tiễn hắn đi thì trong lời nói tiễn hắn đương nhiên là không thật. Ninh Nghị nhìn thấu tư thái của nàng, nàng nói mình sẽ hết sức để thi đấu, toát lên lập trường kiên trì, nhưng dường như thái độ như vậy, chưa hẳn là thật.
Xét toàn bộ, đây thực sự là nội uẩn khiến kẻ khác tán thưởng, có thể trở thành đệ nhất danh kỹ kinh thành, đương nhiên không chỉ có dung mạo xuất sắc, nhìn cách cười nói của nàng, giống như là đang xem một buổi biểu diễn vui tai vui mắt.
Ninh Nghị không khỏi lắc đầu, người như cô ấy, có mấy nam nhân theo đuổi được, thật sự là có chút thương cảm. Cũng không phải nói vị Sư Sư cô nương này tính cách lạnh lùng, có thể làm được ở trình độ này, mạnh vì gạo, bạo vì tiền thường thường thị thiên phú, có thể liếc mắt là có thể nhìn ra được ham muốn, dục vọng của người khác. Nàng lại đi làm việc này, tự cũng không có gì có thể nói, chẳng qua nếu nàng thực sự thích ai đó, chắc chắn sẽ không để nam nhân mình thích ở vào trong loại tình huống như này.
Ninh Nghị vừa cất bước, Sư Sư quay người lại, nhéo nhéo tay:
- Tức chết rồi.
Sau đó mới quay về.
Lúc trở lại lương đình, Vu Hòa Trung còn đang kể chuyện sáng sớm chạm mặt với "Tiểu Ninh", còn nói có lẽ hắn biết Thanh Địch, hoặc giả chưa hẳn là Thanh Địch đang đợi gặp hắn, còn kể với mọi người quan hệ giữa y, Tiểu Ninh và Sư Sư trước đây từng sống ở trong ngõ nhỏ, vân vân.
Mọi người đều dùng ánh mắt nhìn y như một kẻ ngốc, Sư Sư trở về thấy vậy thì bật cười.
- A, đúng rồi, mới vừa rồi ta ở bờ sông, thấy học trò Giang Ninh tới cũng không chỉ có một hai người tới thôi đâu, Chu huynh, Đường huynh thương nghị làm sao đối phó, kết quả thế nào rồi? Ta còn nghe nói, Đệ nhất tài tử Giang Ninh Ninh Lập Hằng cũng tới, Chu huynh nghĩ tài văn chương của hắn như nào?
- Lần trước Sư Sư ca "Thủy Điều ca đầu" của hắn, ta nghe xong, kỹ kinh tứ tọa, thi từ cũng thật sự là hay nha...
Vu Hòa Trung nói có vẻ rất thành thật, tuy rằng y không có tài hoa bằng đám người Chu Bang Ngạn, Đường Duy Duyên, Phương Văn Dương, nhưng cũng không phải là tệ, thi từ hay dở, đương nhiên y có thể nhìn ra, bởi vậy thời gian vừa rồi y cũng chuyên tâm tìm hiểu về tình hình tài tử Giang Ninh, mà về Ninh Lập Hằng, y cũng chỉ biết kỳ danh mà thôi, lúc này nhắc đến Thủy Điều Ca Đầu, mượn nói một câu, chủ yếu là để tạo áp lực cho đám người Chu Bang Ngạn: Chẳng phải ngươi rất lợi hại sao, đừng quên ở đây còn có một người lợi hại hơn ngươi đang chờ ngươi đấy.
Chẳng qua y vừa hỏi xong, sắc mặt mấy người lại càng trở nên cổ quái hơn. Chu Bang Ngạn liếc y, sau đó cầm ấm trà rót một tách trà:
- Có thể bị đoạt mất ba quân, nhưng thất phu không thể làm mất chí hướng, nhuệ khí hôm nay đã mất, sao có thể khiêu chiến cùng hắn?
- Hả?
Vu Hòa Trung không hiểu. Sư Sư ngồi bên cạnh hé miệng cười, Từ Đông Mặc liếc y:
- Chẳng lẽ Hòa Trung không biết thân phận của Tiểu Ninh?
- Biết chứ, là hàng xóm ở ngõ Tam Liên với ta và Sư Sư mà, sau này mới gặp lại, các ngươi có thể chứng thực từ Sư Sư mà.
- Vậy là Hòa Trung không biết rồi, con mọt sách mà ngươi và Sư Sư nhắc tới ấy, thật ra họ Ninh tên Nghị, tên chữ Lập Hằng.
- Hả? Hắn cũng tên chữ là Lập Hằng? Sao trùng hợp thế nhỉ?
Vu Hòa Trung nói xong câu đó mới kịp phản ứng, ngẩn người ra, nghếch cổ lên, nhìn Sư Sư:
- Không, không thể nào? Tiểu Ninh chính là Ninh Lập Hằng kia?
Sư Sư gật đầu.
- Vậy...vừa rồi các ngươi tỷ thí rồi? Thua rồi?
Vu Hòa Trung nhìn bốn người Chu Bang Ngạn, bọn họ lúc nãy nói muốn tỷ thí với Ninh Lập Hằng, giờ nhìn bộ dạng kiểu này, thì y thấy, rõ ràng là đối phương vừa tới, mấy người đã mở miệng khiêu khích, sau đó thì chỉ giây lát, bốn người được coi là tài tử đứng đầu kinh thành này dĩ nhiên là thua rồi. Rốt cuộc Tiểu Ninh này lợi hại bao nhiêu....Trong lòng y vô cùng chấn động.
Đường Duy Duyên lắc đầu:
- Nào có tỷ thí, nào có người nào chiếm nước trên, tất cả đều sóng yên biển lặng. Mới vừa rồi chúng ta thảo luận làm thế nào để gây khó dễ cho tài tử Giang Ninh, chúng ta không biết xấu hổ còn nói muốn tìm hắn tỷ thí, chẳng qua, người ta đã đáp ứng lần này sẽ không tham gia gây khó dễ chúng ta....
Gã nói đến đây, cảm thấy chút khó chịu, lại lắc đầu nói:
- Nói đến, hắn mở miệng nói là không gây khó dễ cho chúng ta, vậy chẳng phải là tự nói hắn đã thắng rồi, bởi vậy, trong lòng ta thật sự khó chịu.
Nghe vậy, mấy người trong lúc nhất thời đều có chút bất đắc dĩ, lại có chút nực cười, Phương Văn Dương nói:
- Lúc trước ta từng hỏi được chút tin đồn về Ninh Lập Hằng, hắn ở Giang Ninh không tham gia bất cứ buổi văn đàn nào, nhưng nghe nói có một lần...hình như là buổi thi đấu hoa hôi tại Giang Ninh vào năm ngoái, mấy tài tử nổi danh viết thơ, vừa lúc hắn đi ngang qua liền tham gia, mọi người dĩ nhiên không ai dám hạ bút. Hài, Thủy Điều Ca Đầu, Thanh Ngọc Án, Định Phong ba, ba bài từ này...
Gã ngẫm lại:
- Xác thực là khiến người ta bất ngờ. Nhưng nếu có cơ hội, ta vẫn muốn lĩnh giáo với hắn một lần, Sư Sư không trách ta chứ?
Sư Sư cười nói:
- Chuyện văn nhân các ngươi, hỏi nữ tử ta làm gì?
Vừa nói xong, nàng lại nhớ đến tình huống gặp Ninh Nghị, thật ra lúc đó gặp mặt, trong tay hắn cầm một quyển sách cũ kỹ rách nát, y phục dính bụi bẩn, xem ra cuộc sống khá khó khăn. Nàng từng nghe nói người đi ở rể cuộc sống không tốt, thân phận ở rể giống như cu li, phải làm đủ thứ việc để giúp nhà vợ, nhưng lại nghe có người nói gia cảnh nhà vợ mà hắn ở rể cũng không tệ, còn có nha hoàn rất xinh đẹp đi theo hầu hạ, không giống như người khác nói là hắn đi làm cu li, với danh tiếng hiện nay của hắn, nghĩ cũng không có lý do gì làm khó dễ được hắn.
Hơn nữa, với tài học bậc này của hắn, năm xưa vì sao lại chọn đi ở rể, việc này thật sự là kỳ quái, làm cho người ta khó hiểu.
Lúc hắn giới thiệu thân phận thật của "Tiểu Ninh", thật khó để nàng liên hệ với hình ảnh một "Tiểu Ninh" lúc còn nhỏ, một cậu bé ngây ngô năm xưa tay cầm quyển sách, với hình ảnh một Ninh Lập Hằng đã sáng tác nên bài thi từ Thủy Điều Ca Đầu. Những hình ảnh này xẹt qua trong đầu, hai hình ảnh, dần dần dung hợp làm một.
Còn lúc này, Ninh Nghị cũng đã tới trạch tử phía trước, để hội hợp với Vân Trúc và Cẩm Nhi, hỏi lý do vừa rồi vì sao các nàng lại tranh chấp với Liễu Thanh Địch.