Virtus's Reader
Chúng Hương Quốc

Chương 16: CHƯƠNG 12: VĂN PHÒNG XUÂN SẮC, LẦN ĐẦU TIÊN SONG PHI CÙNG MẸ VÀ BÁC GÁI

"Tình tỷ, chị thật sự không có việc gì?" Bạch Yến có chút nghi hoặc ghé sát lại một chút, muốn xem Tô Mộng Tình rốt cuộc làm sao vậy.

Tô Mộng Tình cắn chặt răng ngà, cố nén khoái cảm mãnh liệt do con cặc lớn thao lộng trong lồn, từ kẽ răng nói: "Chị thật sự không có việc gì, em rốt cuộc tìm chị làm gì?"

Đối với Tô Mộng Tình, Bạch Yến xem ra vẫn là có chút sợ, thấy nàng tựa hồ rất không kiên nhẫn, không dám hỏi lại, lấy ra một hạt châu to bằng quả trứng gà, phát ra bạch quang mông lung, nói: "Đây là chiến lợi phẩm hôm qua của chúng ta, đào ra từ trên người con hung thú Thiên Nguyên Cảnh kia, bên trong ẩn chứa năng lượng rất tinh thuần, có tác dụng phụ trợ tu luyện, vừa rồi quên đưa cho chị."

"Được, để đó đi, lát nữa chị xem." Tô Mộng Tình tiếp tục cắn răng nói.

Thấy Tô Mộng Tình rõ ràng là đang hạ lệnh đuổi khách, Bạch Yến lập tức gật đầu, bước nhanh rời khỏi văn phòng, thuận tay đóng cửa lại.

Đi ra khỏi văn phòng Tô Mộng Tình, Bạch Yến đột nhiên nhớ tới, sao cháu trai Vương Việt của nàng không thấy đâu, chẳng lẽ là về rồi? Hơn nữa, trong văn phòng Tình tỷ tựa hồ có mùi là lạ. Bất quá vừa rồi Tô Mộng Tình đã có chút không kiên nhẫn, nàng cũng không dám đi vào hỏi han, lập tức gia tăng bước chân, về tĩnh thất của mình tu luyện.

Bạch Yến vừa rời đi, Tô Mộng Tình lập tức dùng sức ngồi xuống, sau đó một bên xoay tròn lắc lư cái mông bự, một bên nhanh chóng đứng lên ngồi xuống, để con cặc lớn của Vương Việt điên cuồng ra vào trong lồn mình, trong miệng nghiến răng nghiến lợi nói: "Thằng nhóc thúi, cho con giở trò xấu, dì nhỏ hôm nay không vặn gãy cặc con không được!"

Vương Việt trượt ra sau một cái, biến tư thế đang cong người thành nằm thẳng trên mặt đất. Tô Mộng Tình chút nào không có buông tha hắn, lập tức đuổi theo xuống dưới, tiếp tục dùng tiểu dâm huyệt của mình hung hăng sáo lộng con cặc lớn của hắn.

Vương Việt vươn tay bắt lấy chiến đấu phục của dì nhỏ, dùng sức xé mạnh sang hai bên, triệt để xé rách nó ra, để cái mông tuyết trắng tròn trịa to lớn của dì nhỏ hoàn toàn bạo lộ trước mắt mình. Sau đó một bên thưởng thức mỹ cảnh mông bự phập phồng và cặc mình ra vào trong lồn bánh bao của nàng, một bên ưỡn người lên trên, phối hợp với nàng.

Tô Mộng Tình trước đó đã tới biên duyên cao trào, lại không thể không ngạnh sinh sinh dừng lại, ở giữa lại bị Vương Việt dùng cặc trừu sáp biên độ nhỏ trong lồn trêu chọc, dục hỏa đã sớm tới tình trạng không tiết không được. Lúc này lại được hắn phối hợp như vậy, tức khắc sướng đến hét to lên:

"Cháu trai ngoan... Thân cháu trai... Côn thịt lớn lão công... Dì nhỏ... Hảo sướng... Hảo thích... Côn thịt lớn của con... Thân cháu trai... Đáp ứng dì nhỏ... Con cả đời... Đều phải thao... Lồn dâm của dì nhỏ... Dì nhỏ quá thích... Bị cháu trai ruột thao rồi... Mau... Dùng sức... Trong lồn dì nhỏ... Hảo sướng... Dùng sức nha... Thao chết dì nhỏ đi... Cháu trai ngoan... Dì nhỏ sắp ra rồi... Lồn dì nhỏ... Đều sắp bị... Cháu trai ruột địt tan chảy rồi... Dì nhỏ muốn... Tiết cho côn thịt lớn... Cháu trai ruột... Rồi... A... A..."

Theo một tiếng tê kêu thật dài, âm tinh đã bị nín lại một lần của Tô Mộng Tình rốt cuộc vô cùng thống khoái tuyên tiết ra ngoài, sướng đến mức nàng cưỡi trên người Vương Việt không ngừng run rẩy, tiểu dâm huyệt càng là cắn chặt cặc Vương Việt, ra sức co rút, mút vào.

Vương Việt cũng đi theo rên một tiếng, đem từng luồng từng luồng tinh dịch lớn phun vào sâu trong dâm huyệt dì nhỏ.

Hồi lâu sau, Tô Mộng Tình mới cả người mềm nhũn, ngửa mặt nằm trên người Vương Việt.

Vương Việt vươn song tí, vòng lấy thân mình dì nhỏ, hai tay nắm lấy đôi vú to trước ngực nàng nhẹ nhàng xoa nắn, khẽ hỏi: "Dì nhỏ, sướng không?"

"Hảo sướng, nhưng mà con vừa nãy xấu xa chết đi được!" Tô Mộng Tình nhắm mắt lại, hưởng thụ sự vuốt ve của cháu trai, trong miệng lại oán giận nói.

"Xấu sao? Con thấy dì nhỏ rất hưởng thụ mà." Vương Việt hắc hắc cười xấu xa nói.

"Hưởng thụ cái đầu con, tiểu phôi đản, chỉ biết tác quái dì nhỏ, nếu bị Bạch Yến nhìn thấy, con bảo dì nhỏ còn sống thế nào nữa?" Tô Mộng Tình mắng, nhưng ngữ khí lại vẫn mềm nhũn, nói là mắng, chi bằng nói đang cùng Vương Việt liếc mắt đưa tình.

Vương Việt cười nói: "Dì không phải nói muốn để con cùng các cô ấy Song Tu sao, chuyện này sớm muộn gì cũng phải biết, biết trước một chút cũng không có gì đâu."

"Làm gì phải để các cô ấy biết?" Tô Mộng Tình cảnh giác nói: "Tiểu tử con sẽ không tưởng lôi kéo dì nhỏ con cùng các cô ấy song phi chứ?"

Song phi? Đề nghị này không tồi a!

Vương Việt trong lòng động một cái, hắc hắc cười nói: "Hà chỉ song phi, đến lúc đó con muốn cùng năm tỷ muội các dì ngũ phi, đến lúc đó các dì cũng đừng vì tranh cặc mà tổn thương tình tỷ muội nha."

"Xú mỹ! Nói cứ như người khác đều ham cái thứ đồ chơi xấu xa kia của con lắm ấy." Tô Mộng Tình ngạo kiều một câu, sau đó lời nói xoay chuyển: "Không được, nhân lúc hiện tại con còn chỉ thuộc về một mình dì nhỏ, con phải thao dì nhỏ thêm mấy hiệp mới được!"

"Tuân mệnh!" Vương Việt đáp một tiếng, ôm lấy dì nhỏ đang đè trên người mình ngồi dậy, sau đó lại mạnh mẽ ưỡn một cái, cứ như vậy lấy tư thế cặc vẫn cắm sâu trong lồn nàng mà đứng lên, ôm nàng, đi tới trước cửa sổ sát đất khổng lồ phía sau văn phòng, ấn nàng lên mặt kính, từ phía sau lại ra sức thao lên.

Tô Mộng Tình ghé vào cửa sổ sát đất, cao ốc đối diện, người đi đường bên dưới toàn bộ đều rõ mồn một trước mắt. Tuy rằng kính cửa sổ sát đất này là đặc chế, có thể từ bên trong nhìn ra bên ngoài, bên ngoài lại nhìn không thấy bên trong, nhưng Tô Mộng Tình vẫn có một loại cảm giác bị cháu trai ruột ấn thao dưới sự chứng kiến của bao người. Điều này làm cho nàng vô cùng xấu hổ, nhưng đồng thời lại có một loại hưng phấn biệt dạng.

Vương Việt thì càng hưng phấn, hội trưởng Hiệp hội Mạo hiểm giả Kim Lăng, ở Kim Lăng cũng coi như là một đại nhân vật, hiện tại lại bị hắn ấn lên cửa sổ thao trong văn phòng của nàng. Hơn nữa người này còn là dì ruột của hắn, loại khoái cảm cấm kỵ và sự thỏa mãn về tâm lý làm cho hắn thao càng thêm ra sức.

Tô Mộng Tình cũng vì thế nhận được chỗ tốt cực đại —— cháu trai thao càng ra sức, nàng tự nhiên liền càng sướng.

...

Ngay lúc Vương Việt và Tô Mộng Tình đang vong tình thao lồn trong văn phòng của nàng, vài vị cao tầng của quân khu Kim Lăng cũng đang đàm luận về bọn họ.

"Lưu phó quan, tra được lai lịch của hai vị cường giả kia chưa?" Trong văn phòng thống lĩnh căn cứ quân khu, thống lĩnh tối cao quân khu Kim Lăng Trần Dương hỏi.

Trần Dương một thân quân trang thẳng tắp, diện dung cương nghị, nhìn qua bộ dáng hơn bốn mươi tuổi, kỳ thật tuổi thật đã qua trăm tuổi, nãi là một vị võ đạo cường giả, tu vi Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ, cũng là đệ nhị cao thủ trên mặt nổi của cả Kim Lăng.

Đứng trước mặt hắn, là một nam tử trung niên đồng dạng hơn bốn mươi tuổi, một thân thư quyển khí, chính là một trong các phó quan của hắn —— Lưu Ngạn.

Lưu Ngạn lắc lắc đầu nói: "Không có, theo các huynh đệ dưới tay nói, hai người kia một người bịt mặt khăn đen, nhìn không rõ diện dung, vị còn lại tuy rằng không che mặt, nhưng đối chiếu bức họa vẽ lại sau đó, lại hoàn toàn không tìm thấy tư liệu tương quan, căn bản không biết tra từ đâu."

Phải nói hai vị cường giả đột nhiên xuất hiện hôm qua, một người cứu hội trưởng Hiệp hội Mạo hiểm giả Kim Lăng, người kia càng là giúp đỡ giết tan thú đàn, thậm chí kích sát con hung thú Thiên Nguyên Cảnh kia xong ngay cả chiến lợi phẩm cũng không cần.

Lấy biểu hiện của bọn họ mà xem, hai người này là bạn không phải địch, căn bản không cần nghiêm trận dĩ đãi. Nhưng thân là người chưởng khống phương diện vũ lực của một khu vực, quân phương lại không thể không tra. Bởi vì lực phá hoại của cường giả Thiên Nguyên Cảnh quá mạnh mẽ, vạn nhất làm phá hoại thì tổn thất quá lớn, cho nên cho dù không thể đem hai người này chưởng khống trong tay, cũng cần phải biết lai lịch của bọn họ.

"Chẳng lẽ liền không có bất luận manh mối gì sao?" Trần Dương không cam lòng hỏi.

"Vị cường giả xuất hiện sau thật sự hoàn toàn không lưu lại bất luận manh mối gì, về phần vị phía trước kia..." Lưu Ngạn cười khổ một chút: "Lưu lại manh mối lại quá nhiều quá rõ ràng, ngược lại làm cho người ta không biết tra từ đâu."

"Nói như thế nào?" Trần Dương hỏi.

Lưu Ngạn nói: "Người nọ từ lúc người của chúng ta xuất động từ Kim Lăng, liền vẫn luôn đi theo phía sau, lái còn là xe huyền phù của Vương gia, sau lại đột nhiên ra tay, cứu Tô hội trưởng xong, cũng là lái chiếc xe kia rời đi, nhưng sau đó chiếc xe kia lại xuất hiện, lúc từ ngoài cứ điểm trở về, người bên trong lại là Tô hội trưởng và cháu trai của cô ấy, Vương Việt của Vương gia."

"Nga, chẳng lẽ người bịt mặt thần bí kia chính là Vương Việt?" Trần Dương nói, lập tức ách nhiên thất tiếu. Thân là người phụ trách phương diện an toàn khu vực Kim Lăng, hắn đối với tình huống Tam Đại Gia Tộc Võ Giả Kim Lăng có thể nói rõ như lòng bàn tay. Vương Việt kia, xác thực là một thiên tài võ đạo, nhưng năm nay mới vừa vặn mười lăm tuổi mà thôi, cho dù đánh từ trong bụng mẹ liền bắt đầu tu luyện, cũng không có khả năng có tu vi Thiên Nguyên Cảnh. Nếu không thì không phải thiên tài, mà là thần tiên rồi.

Nhưng có một điểm có thể khẳng định, vị cường giả thần bí kia nhất định có quan hệ với Vương gia, hơn nữa Tô Mộng Tình cũng khẳng định biết thân phận của hắn.

Nhưng Vương gia rốt cuộc là một trong Tam Đại Gia Tộc Võ Giả Kim Lăng, ở Kim Lăng có địa vị rất siêu nhiên, tuy rằng trên danh nghĩa cũng là quy quân phương quản hạt, nhưng cũng không thể đối đãi đơn giản thô bạo. Lại nói, vị cường giả thần bí kia người ta cũng không làm chuyện xấu gì, vậy thì càng không có lý do ép buộc Vương gia nói ra thân phận của hắn.

Về phần Tô Mộng Tình, kia càng là động không được. Hiện tại thành Kim Lăng, trừ bỏ Tam Đại Gia Tộc Võ Giả ra, còn có ba thế lực lớn, phân biệt là phân bộ Liên Minh Võ Giả, quân khu Kim Lăng và phân bộ Hiệp hội Mạo hiểm giả. Liên Minh Võ Giả siêu nhiên vật ngoại, đó là quái vật khổng lồ chưởng quản cả cương vực nhân loại, quân phương và Hiệp hội Mạo hiểm giả, thậm chí tất cả võ giả, người thường trong thiên hạ đều quy nó thống hạt, tương đương với triều đình trước khi linh khí phục hồi.

Mà hai tổ chức lớn quân phương và Hiệp hội Mạo hiểm giả, tắc phân công minh xác, một cái quản sự vụ quan phương, một cái phụ trách "giang hồ". Cho nên, luận thân phận địa vị, Tô Mộng Tình và hắn Trần Dương là bình khởi bình tọa. Hơn nữa quan hệ của hai tổ chức lớn này cũng luôn luôn rất tốt, ít nhất ở Kim Lăng là như vậy, nếu không sau khi nhận được tin tức cầu cứu của Tô Mộng Tình bọn họ, quân phương cũng sẽ không nhanh như vậy liền xuất động một chi chiến đội ngàn người đi cứu viện.

Trần Dương đảo không lo lắng mình đi Tô Mộng Tình nơi đó truy vấn sẽ đụng đinh, nhưng có thể khẳng định chính là, tất sẽ đụng cái đinh mềm. Người thần bí kia đã cứu Tô Mộng Tình xong lại thần bí mất tích, hiển nhiên chính là không muốn bạo lộ thân phận, Tô Mộng Tình lại há sẽ bán đứng ân nhân cứu mạng của mình?

Xoa xoa đầu, Trần Dương có chút đau đầu nói: "Nếu tra không được, vậy thì thôi, bất quá chuyện ngoài ý muốn lần này rất đáng suy ngẫm a."

Lưu Ngạn gật gật đầu, nghiêm trọng đồng ý nói: "Đúng vậy, ngoài cứ điểm ngàn dặm, bình thường ngay cả một con hung thú Địa Khuyết Cảnh cũng khó gặp, nhưng hôm qua không chỉ một chút xuất hiện vài con, thậm chí trong đó còn có một con đại gia hỏa Thiên Nguyên Cảnh, chuyện này thấy thế nào cũng không giống trùng hợp."

"Vậy cậu cảm thấy đây là vì cái gì?" Trần Dương hỏi: "Là nhằm vào Tô hội trưởng, hay là có mục đích khác?"

"Cái này trước mắt còn không thể đoán được." Lưu Ngạn nói: "Bất quá thuộc hạ hầu như có thể khẳng định, sau lưng đám hung thú này hẳn là có thống nhất chỉ huy."

Trần Dương gật gật đầu, Lưu Ngạn nói không phải không có lý. Đám hung thú này và nhân loại không giống nhau, bất đồng tộc đàn chi gian cơ bản vừa gặp mặt sẽ tương hỗ chém giết, chỉ có đến Thiên Nguyên Cảnh, sơ bộ khai khải linh trí, mới có thể tự hỏi vấn đề đơn giản. Mà muốn đối với thú đàn chuẩn xác điều động chỉ huy, tối thiểu cũng phải là yêu thú Quy Chân Cảnh mới được —— giống như nhân loại đến Quy Chân Cảnh liền bắt đầu có sự thay đổi về chất, thú tộc đến Quy Chân Cảnh, không chỉ thực lực càng cường đại, thậm chí ngay cả trí tuệ cũng sẽ không thua nhân loại bao nhiêu, cho nên đến cảnh giới này, đã không còn là đơn thuần hung thú, mà là yêu thú.

Thậm chí trong truyền thuyết, một số yêu thú có năng lực đặc thù, tu luyện đến Thuế Phàm Cảnh, còn có thể lột bỏ thú hình, hóa thành bộ dáng nhân loại, đáng sợ cực kỳ.

Nghĩ đến khả năng này, Trần Dương tức khắc lo lắng khôn nguôi. Hiện tại thành Kim Lăng, ngay cả một vị đại lão Quy Chân Cảnh cũng không có, nếu thật sự bị yêu thú Quy Chân Cảnh nhìn chằm chằm, e rằng sẽ là một cái phiền toái rất lớn. Cũng may giữa cương vực thú tộc, còn có sự tồn tại của cứ điểm nhân loại, nơi đó không chỉ có cường giả võ đạo mạnh hơn, hơn nữa còn có thể rất nhanh kéo ra một chi chiến đội vạn người, yêu thú Quy Chân Cảnh muốn xông vào, hầu như là chuyện không thể nào.

"Truyền lệnh xuống, phái thêm trinh sát, mật thiết quan chú động hướng thú tộc trong vòng ngàn dặm ngoài cứ điểm, nếu phát hiện dị thường, không thể ham chiến, mau chóng hồi báo." Nhắm vào tình huống này, Trần Dương quả đoán hạ đạt mệnh lệnh.

Lưu Ngạn ứng mệnh mà đi. Trần Dương đứng tại chỗ hồi lâu, đột nhiên khẽ thở dài một tiếng, cũng không biết nghĩ tới cái gì, vẻ lo âu trên mặt càng đậm.

...

Vương Việt và Tô Mộng Tình ở trong văn phòng của nàng ngây người thẳng đến buổi chiều, trong lúc đó hai người ngay cả cơm trưa cũng chưa ăn, thậm chí ngay cả lúc nghỉ giữa hiệp, hai người đều gắt gao liền ở bên nhau, chưa từng tách ra quá. Đương nhiên, tu vi đến Địa Khuyết Cảnh, đã có thể sơ bộ đạt tới cảnh giới tích cốc, vài bữa cơm không ăn hoàn toàn không có ảnh hưởng cũng là một nguyên nhân.

Sự thật chứng minh, cho dù là cường giả Thiên Nguyên Cảnh, năng lực khôi phục ở một số phương diện cũng không phải quá mạnh, tối hôm qua liên tiếp chín lần tuyệt đỉnh cao trào, đã tới cực hạn của Tô Mộng Tình. Hôm nay sở dĩ không có cự tuyệt Vương Việt, thậm chí còn chủ động phối hợp, lại là vì nàng vừa mới nếm được tư vị dục tiên dục tử này, có chút tham ăn.

Cho nên sáng hôm nay sau khi liên tiếp hai lần bị Vương Việt thao đến cao trào, nàng liền có chút chịu không nổi, chỉ có thể nghỉ giữa hiệp một hồi lâu, mới có thể tiếp tục. Vốn dĩ Vương Việt thấy dì nhỏ thảm như vậy, đều không nỡ lại thao nàng, nhưng nàng lại một hai phải quấn lấy đòi làm tiếp, ngay cả lúc nghỉ ngơi cũng không nỡ để cháu trai rút cặc ra.

Cứ như vậy, hai người lại đứt quãng làm bốn lần, Tô Mộng Tình rốt cuộc không cách nào thừa thụ nữa. Lúc này lồn nàng đã bị Vương Việt thao đến sưng đỏ lên, lồn bánh bao vốn dĩ no đầy sưng thành một quả đào chín mọng, "nhất tuyến thiên" cũng không cách nào giống như bình thường gắt gao bế hợp, mà là hơi hơi tách ra, lộ ra "thịt quả" kiều diễm ướt át bên trong, ngay cả hai chân cũng không cách nào khép lại. Cho dù dùng chân khí cường đại của Thiên Nguyên Cảnh tẩm bổ, cũng ít nhất phải mất hai ba ngày mới có thể khôi phục như lúc ban đầu.

Nhìn con cặc lớn của Vương Việt rốt cuộc từ trong lồn mình rút ra, nhưng vẫn kiên đĩnh vô cùng, Tô Mộng Tình không khỏi thập phần buồn bực: "Không phải nói ở phương diện này đàn ông trời sinh yếu thế sao? Sao con lại còn mạnh như vậy?"

"Con thiên phú dị bẩm mà." Vương Việt hắc hắc cười nói: "Dì nhỏ sau này cũng đừng như vậy nữa a."

"Dì mới không ngốc như vậy đâu, sau này dì chỉ cần mình sướng đủ là được rồi, mới sẽ không quản con có bị nghẹn hay không." Tô Mộng Tình kiều hừ một tiếng nói.

Vương Việt không khỏi thập phần cảm động, hóa ra dì nhỏ là sợ mình không có triệt để thỏa mãn, mới dây dưa vẫn luôn đòi a. Đáng tiếc ý tốt của nàng chú định phải thất bại, có Thuần Dương tâm pháp duy trì, Vương Việt ở phương diện này quả thực chính là cái động cơ vĩnh cửu, chỉ cần hắn muốn, tùy thời đều có thể bảo trì trạng thái toàn thịnh, căn bản sẽ không có lúc mệt mỏi. Cũng may mỗi một lần xuất tinh, đều là một lần thỏa mãn từ thân đến tâm, mà không phải loại siêu cường trì cửu làm thế nào cũng bắn không ra kia, nếu không thì, loại chuyện này đối với Vương Việt mà nói liền không phải hưởng thụ, mà là tra tấn.

Giúp dì nhỏ thay một bộ y phục rộng thùng thình, lại bồi nàng trò chuyện một hồi, Vương Việt liền bị nàng đuổi ra ngoài —— nàng thực sự quá mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi thật tốt một chút mới được.

Rời khỏi Hiệp hội Mạo hiểm giả, Vương Việt tịnh không có lập tức về nhà, mà là lái xe đi dạo lung tung không mục đích trong thành Kim Lăng.

Chạng vạng, lúc đi ngang qua một trường trung học, nhìn các thiếu nam thiếu nữ tan học vô ưu vô lự, Vương Việt đột nhiên có chút hâm mộ bọn họ. Do trong nhà có Tam thẩm là một vị đại tài nữ, văn hóa khóa của con cháu Vương gia đều là do bà tự mình truyền thụ, cho nên thế hệ này của Vương gia chưa từng có kinh lịch đến trường.

Trước kia Vương Việt còn cảm thấy như vậy rất tốt, nhưng hiện tại, lại đột nhiên có một loại cảm giác tiếc nuối. Hắn thề, hắn thật sự chỉ là hâm mộ cuộc sống cầu học vô ưu vô lự của những người đồng trang lứa kia, mà không phải vì cái gì hoa khôi ngồi cùng bàn, học muội thanh thuần, học tỷ phong tao, còn có cô giáo mỹ nữ thành thục tri tính hay xuất hiện trong tiểu thuyết điện ảnh đâu. Thật sự không phải!

Vương Việt trong lòng đột nhiên động một cái, hoặc là năm sau là một cơ hội. Thiên Hải là một trong mười đại thành thị đỉnh cấp nhất của cương vực nhân loại trừ bỏ Kinh Đô ra, mỗi năm đều sẽ có vô số thiên tài hội tụ về Học viện Thiên Hải. Tuy rằng đến lúc đó tu vi của Vương Việt e rằng sớm đã đột phá chân trời, hoàn toàn chính là hành vi tiến sĩ đi học mẫu giáo vô liêu, nhưng tịnh không ngại hắn hưởng thụ cuộc sống trường học a.

Hơn nữa, thú triều ba năm sau, hắn luôn ẩn ẩn cảm thấy hẳn là có quan hệ với phương diện Thiên Hải, đến lúc đó mượn thân phận học sinh Học viện Thiên Hải, âm thầm điều tra một chút, nói không chừng sẽ có phát hiện trọng đại. Về phần có thể được tuyển chọn hay không, hắn hoàn toàn không lo lắng, hắn cũng không phải là thiếu niên nhỏ bé chỉ có Luyện Khí Cảnh đỉnh phong, chỉ có thể mặc người xâu xé lúc tuyển chọn ở kiếp trước nữa.

Buổi tối về đến nhà, Vương Việt nơi nào cũng không đi, thành thật thật thà ở nhà mình nghỉ ngơi một đêm. Trải qua giáo huấn từ chỗ dì nhỏ, hắn đột nhiên ý thức được, tình dục loại chuyện này tuyệt không thể hào vô tiết chế, bản thân hắn là không có vấn đề gì, nhưng không thể không vì đối phương suy nghĩ —— loại chuyện này làm nhiều, cho dù là phụ nữ có sức chịu đựng trời sinh mạnh hơn đàn ông một chút, cũng là sẽ hại thân thể.

Tuy rằng Song Tu có thể nhanh chóng tăng lên tu vi, mà chân khí lại có thể tẩm bổ thân thể, nhưng vạn sự đều phải có cái độ, nếu không liền sẽ phản tác dụng. Trừ phi hắn có thể nhịn được sau khi đạt tới cái độ này, chỉ là cắm trong thân thể đối phương tiến hành Song Tu cơ sở nhất. Nhưng mà đem cặc cắm trong lồn mỹ nhân mà không thể địt, đối với hắn mà nói quả thực chính là cực hình lớn nhất.

Hơn nữa tiến hành Song Tu cơ bản nhất như vậy, công hiệu tịnh không tốt, còn không bằng để đối phương nghỉ ngơi nhiều vài ngày, sau khi hoàn toàn khôi phục lại làm một lần cuồng hoan, như vậy vừa có thể làm cho các nàng đạt được hưởng thụ lớn nhất, lại có thể đem công hiệu Song Tu phát huy đến cực hạn, tốc độ tăng lên so với mỗi đêm đều tiến hành Song Tu cơ sở còn nhanh hơn.

Cho nên tuy rằng trong nhà còn có một vị bác gái xinh đẹp lại nhu nhược đang đợi hắn, hắn lại tịnh không có đến chỗ đối phương. Duy nhất đáng tiếc chính là, bởi vì đêm nay không thể Song Tu, tu vi của hắn cũng đình chỉ tiến bộ, cũng may ban ngày ở trong văn phòng dì nhỏ lại tăng lên một cấp, hiện tại đã là Địa Khuyết Cảnh tầng tám, cự ly đỉnh phong đã không xa.

Hôm sau, ngày 31 tháng 5, cũng là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, Vương Việt y cựu một mình ra cửa. Vương Tâm Nhi bọn họ mấy ngày nay vẫn luôn không về nhà, không cần nghĩ cũng biết, nhất định là đi tìm đám tỷ muội Tô gia và Trần gia chơi rồi.

Vương Việt cũng muốn đi, hắn đã quá lâu không gặp các cô gái của hai nhà Tô Trần, đặc biệt là vị hôn thê Trần Hi của hắn. Hai người tuy rằng cũng là hôn sự do gia tộc liên nhân đính hạ, nhưng khác với thế hệ trước, bọn họ chính là tình cảm thanh mai trúc mã chân chính. Về phần cái gì mình trang bức, quỳ cũng phải trang cho xong gì đó, Vương Việt căn bản không để bụng, gặp vợ nhỏ của mình mới là quan trọng.

Hắc hắc, thiếu nữ mười lăm tuổi, hẳn là đã có thể rồi đi! Đương nhiên, mục đích của Vương Việt là vì dùng phương thức Song Tu tăng lên tu vi cho vợ mình, mới không phải vì cái gì quan hệ tình dục trước hôn nhân đâu! Tuyệt đối không phải!

Chỉ tiếc, đám gia hỏa kia phảng phật như hẹn trước vậy, thế nhưng thống nhất không nghe điện thoại của hắn, bao gồm cả cô em gái Vương Tâm Nhi thân yêu nhất của hắn, muốn tìm các nàng đều tìm không thấy. Xem ra chỉ có thể đợi lần nghỉ ngơi sau thao rồi.

Đi dạo khắp nơi một ngày, cũng không gặp chuyện gì mới mẻ, chỉ là đến chỗ dì nhỏ thăm nàng một chút, tuy rằng cố kỵ thân thể nàng tịnh không có cùng nàng ôn tồn, nhưng chỉ là nhìn dung mạo như thiên tiên, thân hình như yêu tinh của dì nhỏ, Vương Việt đã nhịn một đêm liền có chút chịu không nổi.

Cũng may buổi tối lúc về nhà, nhận được một tin nhắn của Nghiên mụ mụ. Trong tin nhắn không có chữ nào, chỉ có một cái thủ thế OK, Vương Việt lại biết, Nghiên mụ mụ đây là đang thông tri hắn, cái kia đã đi rồi, đêm nay có thể.

Buổi tối chín giờ, Vương Việt đang chuẩn bị đi chỗ Tiết Nghiên, đột nhiên nhớ tới một từ làm hắn hưng phấn không thôi —— song phi!

Vì thế cười xấu xa một tiếng, đi trước một bước đến chỗ bác gái Trần Dung, gọi thông tin liên lạc của nàng.

Trần Dung từ sau khi bị Vương Việt triệt để chinh phục, liền không thể tự kiềm chế mà mê luyến hắn. Nhưng mà hai ngày nay Vương Việt lại không có tìm nàng nữa. Điều này làm cho nàng không khỏi lo được lo mất: Tiểu tử này sẽ không ăn sạch sẽ xong liền không để ý tới mình nữa chứ? Trong lòng tuy rằng thập phần bất an, nhưng tính cách nhu nhược kia lại làm cho nàng không dám đi tìm Vương Việt hỏi rõ ràng.

Lúc này nhận được điện thoại của Vương Việt, tức khắc làm cho nàng tâm hoa nộ phóng, sau khi tiếp thông lập tức nói: "Bác ra mở cửa cho con ngay đây."

"Con không vào đâu, bác gái người ra đây, đi theo con." Vương Việt nói.

Trần Dung bên kia lập tức ngắt thông thoại, sau đó, chưa đến nửa phút, nàng liền vọt ra.

"Bác gái tốt, sao lại gấp gáp như vậy? Lồn dâm ngứa ngáy đến thế rồi, gấp không chờ nổi muốn con cặc lớn của con rồi?" Vương Việt hắc hắc cười xấu xa nói.

Trần Dung mặt đỏ lên, thấp giọng nói: "Bác... Bác là sợ con không cần bác nữa."

"Sao có thể chứ." Vương Việt nhẹ nhàng ôm lấy eo nàng: "Con là sợ con ngày nào cũng tới, bác sẽ chịu không nổi, cho nên hai ngày nay mới không có tìm bác."

Nghe Vương Việt thế nhưng vì mình suy nghĩ như vậy, Trần Dung không khỏi đại vi cảm động. Lần trước do bị Vương Việt cho ăn quá no, hai ngày nay nàng xác thực không có dục vọng gì, nhưng nếu Vương Việt muốn, nàng vẫn sẽ cho. Từ chỗ Trần Dung hắn đã biết, mấy ngày nay Trần Dung đến tháng, mà Vương Việt lại không có tới tìm mình, chẳng phải là nói hắn vẫn luôn nhịn?

Phụ nữ, có đôi khi rất dễ dàng cảm động, thậm chí các nàng còn sẽ tự mình công lược. Lần đầu tiên bị Vương Việt cưỡng gian, trong lòng nàng chỉ có khuất nhục và sợ hãi, sau lại bị Vương Việt dùng con cặc lớn triệt để chinh phục, những khuất nhục và sợ hãi kia đều biến thành mê luyến. Mà lúc này, bởi vì một câu đơn giản của Vương Việt, trong phần mê luyến kia thế nhưng lại nhiều ra một phần ái mộ.

Mê luyến thân thể ngươi, đàn ông sẽ vì ngươi mà xúc động; yêu ngươi, đàn ông lại sẽ vì ngươi mà nhịn xuống xúc động. Trần Dung tin tưởng vững chắc câu nói này, cho nên nàng cảm thấy, Vương Việt là thật sự yêu mình, bởi vậy trong lòng ngọt ngào không nói nên lời.

Mang theo Trần Dung, Vương Việt đi vào chỗ ở của Tiết Nghiên, do hệ thống trí năng nơi này đã coi hắn là chủ nhân, cho nên Vương Việt tịnh không có kinh động Tiết Nghiên, tính toán lặng lẽ đi vào, cho nàng một cái kinh hỉ.

Mẹ hôm đó bị con thao rồi

Hôm nay lại muốn bị con thao nữa

Thích nhất con ôm mẹ

Thích nhất con thao mẹ

Lúc bắn tinh trong lồn mẹ làm mẹ động tâm nhất...

Vừa mới vào cửa, hai người liền nghe được từ hướng phòng ngủ truyền đến một trận tiếng hát ngọt ngào, mang theo hơi thở vui sướng, chỉ là lời bài hát kia... Trần Dung nhịn không được "phụt" một tiếng cười.

Tiết Nghiên trong phòng ngủ tức khắc bị kinh động, lách mình vọt ra. Hôm nay nàng mặc một chiếc váy ngủ trong suốt, bên dưới cố ý mặc một chiếc quần tất lưới màu đen liền thân, không mặc quần lót và áo ngực, cặp vú to no đầy và tiểu dâm huyệt mê người như ẩn như hiện, nhìn qua vô cùng gợi cảm, hiển nhiên đã chuẩn bị tốt cùng Vương Việt đại chiến một trận.

Nhưng lúc này, khuôn mặt nàng lại đỏ bừng một mảnh —— bị Vương Việt nghe thấy cũng Thôi đi, cư nhiên còn có cả Trần Dung, quả thực quá mất mặt rồi!

"Em chỉ là tùy tiện hát chơi thôi." Tiết Nghiên đỏ mặt nói.

Vương Việt mỉm cười: "Rất êm tai, sau này phải hát nhiều mấy bài cho con nghe nha."

Trần Dung cũng hiếm khi trêu chọc nói: "Nghiên Nghiên, giai điệu này, lời gốc hẳn là 'Ngày mai em muốn gả cho anh' đi, sao em rất muốn gả cho Việt nhi sao?"

"Hận không gặp nhau khi chưa gả." Tiết Nghiên u u thở dài: "Gả cho nó là không có khả năng rồi, nhưng có thể vụng trộm đem lồn cho nó thao, cũng coi như không uổng cuộc đời này, chị dâu chị nói đúng không?"

Trần Dung không nghĩ tới Tiết Nghiên thế nhưng nói lộ cốt như vậy, trên mặt cũng đỏ lên, lại nghiêm túc gật đầu nói: "Không sai, cho dù vụng trộm, cũng là hạnh phúc."

"Bác gái tốt, mẹ tốt, chúng ta vào trong nói chuyện đi." Vương Việt vươn song tí, đem hai vị đại mỹ nhân thành thục một trái một phải ôm lấy, mang theo các nàng đi vào phòng ngủ.

Ba người ngồi xuống giường, Tiết Nghiên và Trần Dung cùng nhau rúc vào trong lòng Vương Việt, tịnh không có lập tức làm cái gì, mà là cùng hắn nói chuyện. Chuyện Tô Mộng Tình gặp nguy hiểm tịnh không có nói cho người trong nhà, cho nên các nàng tịnh không biết ba ngày nay đã xảy ra chuyện gì, nói đều là chuyện phiếm.

Nhưng nói nói, tay nhỏ của Tiết Nghiên liền bắt đầu không thành thật, trước là sờ loạn trên người Vương Việt một trận, sau đó trực tiếp vồ lấy chỗ yếu hại, đem con cặc lớn của Vương Việt từ trong quần lôi ra, nắm lấy nó trên dưới sáo lộng.

Vương Việt cũng không hề khách khí, hai tay phân biệt nắm lấy một bên vú của bác gái và Nghiên mụ mụ, tuy kích cỡ bất đồng nhưng xúc cảm đều cực giai, nhẹ nhàng thưởng thức.

Trần Dung không phải loại phụ nữ có dục vọng rất mạnh, vốn dĩ hôm nay là không nghĩ như thế nào, nhưng là bị Vương Việt sờ như vậy, dục hỏa lại cũng đi theo bị kích phát ra, vươn tay nhỏ, cùng Tiết Nghiên cùng nhau nắm lấy cặc Vương Việt, phối hợp lỗ động vài cái, thế nhưng giành trước cúi người xuống, há cái miệng nhỏ, đem cái quy đầu to lớn trướng đến tím đỏ ngậm vào.

Tê ——

Cặc bị hai vị đại mỹ nhân đồng thời nắm lấy, còn bị cái miệng nhỏ của bác gái ngậm lấy mút vào, Vương Việt không khỏi sướng đến hít hà một hơi khí lạnh.

Hai cô gái nhìn nhau một cái, rất là ăn ý từ trên giường đi xuống, lại đem hai chân Vương Việt tách ra, sau đó cùng nhau quỳ gối giữa hai chân hắn. Lần này, Tiết Nghiên lại giành trước, há mồm ngậm lấy quy đầu Vương Việt, một bên mút vào liếm lộng, một bên từ dưới hướng lên trên dùng ánh mắt dụ hoặc nhìn Vương Việt.

Trần Dung không giành được quy đầu, đành phải vươn lưỡi thơm, giống con mèo nhỏ liếm láp khắp nơi trên thân cặc Vương Việt.

Vương Việt cúi đầu nhìn bác gái và Nghiên mụ mụ, hai khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành cùng nhau ghé vào dưới háng mình, liếm cặc mình, hình ảnh này không khỏi làm hắn hưng phấn đến suýt chút nữa trực tiếp bắn ra.

Hai cô gái tuy rằng là lần đầu tiên hợp tác, nhưng phối hợp lại thập phần không tồi, đợi Trần Dung đem cặc Vương Việt toàn bộ liếm một lần xong, Tiết Nghiên lập tức nhả ra quy đầu, cũng bắt đầu liếm lộng thân cặc. Trần Dung tắc há cái miệng nhỏ, đem quy đầu Tiết Nghiên vừa mới nhả ra ngậm vào.

Bị bác gái ngậm quy đầu mút vào một hồi, Vương Việt rốt cuộc nhịn không được, gầm nhẹ một tiếng, cặc mãnh liệt trướng lên, từng luồng tinh dịch lớn phun xạ mà ra.

Cái miệng nhỏ của Trần Dung gắt gao ngậm lấy quy đầu, mặc cho Vương Việt đem từng đợt tinh dịch nồng đậm phun vào khoang miệng mình, đợi đến khi hắn rốt cuộc bắn xong, lại mút vào vài cái, thẳng đến khi đem tinh dịch trong cặc hắn toàn bộ hút ra, lúc này mới đem đầu lui về phía sau.

Bạch ~

Quy đầu Vương Việt rút khỏi miệng nhỏ của Trần Dung, nàng lại không có ngậm miệng lại, mà là hơi hơi ngẩng đầu, một bên mị nhãn như tơ nhìn Vương Việt, một bên dùng lưỡi thơm hồng nộn khuấy đảo tinh dịch trắng đục trong miệng, nói không nên lời dâm mỹ cùng dụ hoặc.

Vương Việt ngơ ngác nhìn một màn này, lại là nói không nên lời hưng phấn, đồng thời cũng âm thầm kỳ quái: Lần trước bác gái còn rất e lệ nha, hiện tại sao đột nhiên biến thành một tiểu yêu tinh dụ hoặc chết người không đền mạng rồi?

Kỳ thật Vương Việt không biết chính là, hai ngày nay do lo được lo mất, sợ Vương Việt sẽ chán ghét mình, Trần Dung cũng không thiếu hạ công phu, tìm một đống tư liệu về cách dụ hoặc, lấy lòng đàn ông để học bổ túc một chút, hiện tại vừa lúc dùng đến.

Thẳng đến khi tinh dịch nồng đậm bắt đầu hóa lỏng trong nước miếng của mình, Trần Dung mới ngậm miệng nhỏ lại, "ực" một tiếng toàn bộ nuốt xuống.

Tiếng nuốt này, nháy mắt châm ngòi sự hưng phấn của Vương Việt, làm cho cặc hắn vừa mới mềm xuống đằng một cái lại dựng đứng lên.

Tiết Nghiên giành trước một bước, một ngụm đem cặc Vương Việt vừa mới cứng lên ngậm lấy, một bên ra sức mút vào, một bên trước sau hoạt động đầu mình, để côn thịt cứng ngắc trong miệng mình phảng phật như thao lồn mà trừu sáp. Thậm chí khi Trần Dung lại đây muốn cùng nàng chia sẻ một chút niềm vui ăn cặc, nàng đều không có nhường. Nhìn thấy bộ dáng Trần Dung vừa rồi vì nuốt tinh mà làm Vương Việt hưng phấn không thôi, trong lòng nàng bùng lên ý chí chiến đấu mạc danh: Nhất định không thể thua cô ta!

Vương Việt cũng không làm Nghiên mụ mụ thất vọng, chỉ bị ngậm vài phút, liền bắn cho nàng. Tiết Nghiên cũng học Trần Dung vừa rồi, há cái miệng nhỏ để Vương Việt nhìn bộ dáng dâm đãng của tinh dịch trong miệng mình, thậm chí còn vô sư tự thông cố ý để tinh dịch thuận theo khóe miệng chảy ra một ít, sau đó nàng lại vươn lưỡi thơm liếm trở về.

Đợi Tiết Nghiên cũng đem tinh dịch nuốt xuống, tiếp liên chịu sự kích thích nuốt tinh của hai vị đại mỹ nhân bác gái và Nghiên mụ mụ, Vương Việt hoàn toàn không có vì đã bắn hai lần mà dục hỏa giảm bớt, ngược lại càng thêm cao trướng.

"Bác gái tốt, mẹ tốt, hiện tại đến lượt con làm các người sướng rồi, mau, cởi quần áo lên giường đi." Vương Việt liên thanh nói.

Hai cô gái lập tức nghe lời cởi đồ lên giường, bất quá Tiết Nghiên lại tịnh không có cởi chiếc quần tất lưới liền thân màu đen bên dưới của nàng ra.

Vương Việt nhào lên người hai cô gái, trước là tay miệng cùng sử dụng, lưu luyến một trận trên hai đôi vú lớn nhỏ không đồng nhất nhưng xúc cảm đều cực giai của các nàng, sau đó chuyển xuống dưới, trực công tiểu dâm huyệt mà các nàng khát vọng được âu yếm nhất.

Bất quá các nàng có hai người, hai cái lồn, Vương Việt lại chỉ có một cái đầu, một cái miệng, một cái lưỡi. Để kiêm cố, Vương Việt một phen bế Trần Dung lên, để nàng nằm sấp trên người Tiết Nghiên, đem hai chân các nàng tách ra, trước là liếm lộng một phen trên chiếc lồn hồ điệp đã sớm dâm thủy phiếm lạm của Trần Dung, lại đem đầu hạ xuống một chút, cách lớp quần tất mỏng manh bắt đầu hầu hạ tiểu dâm huyệt của Nghiên mụ mụ.

Hai cô gái luân phiên hưởng thụ sự phục vụ liếm lồn của Vương Việt, đồng thời vú các nàng còn đỉnh vào nhau tương hỗ ma sát, nhất thời sướng đến mức đều sắp chịu không nổi, nhịn không được thúc giục nói: "Hảo hài tử, đừng liếm nữa, mau thao chúng ta đi!"

Vương Việt đứng dậy, hai tay một trên một dưới, hoạt động dưới háng hai cô gái, liên tục kích thích tình dục của các nàng, trong miệng hỏi: "Hai vị đại mỹ nhân, các người nói, con nên thao ai trước đây?"

"Thao mẹ trước, thao mẹ trước!" Tiết Nghiên tranh nói, sau đó lại cùng Trần Dung đánh bài tình cảm: "Chị dâu tốt, Việt nhi đã ba ngày không thao em rồi, mà chị mới hai ngày không bị thao, em trước được không?"

Trần Dung vốn dĩ là tính cách không thích tranh giành, huống chi còn là loại chuyện này, nhẹ nhàng gật đầu, đáp ứng xuống.

"Con trai ngoan, bác gái con đã đáp ứng rồi, mau tới, thao mẹ trước, lát nữa lại thao chị ấy." Tiết Nghiên lập tức nói với Vương Việt.

Vương Việt ghé sát lại, lại tịnh không lập tức sáp nhập, mà là dùng cặc của mình cách lớp quần tất mỏng manh kia qua lại nghiền nát trên tiểu dâm huyệt đã ướt đẫm của Nghiên mụ mụ.

Cái này, nhưng đòi mạng Tiết Nghiên rồi, nhịn không được liên thanh thúc giục: "Con trai, con trai lão công, mẹ khó chịu quá, sắp chịu không nổi rồi, con trai ngoan lão công, mau tới thao mẹ đi, mau dùng con cặc lớn của con dùng sức thao tiểu dâm huyệt của mẹ!"

"Con trai lão công? Đây là xưng hô gì?" Vương Việt cười hỏi.

"Con là con trai mẹ, nhưng trong lòng mẹ lại coi con là lão công, con thao mẹ, vừa là lão công thao vợ, cũng là con trai thao mẹ." Tiết Nghiên giải thích một câu, lại thúc giục: "Con trai lão công, đừng nói nữa, mau dùng con cặc lớn của con thao lồn dâm của mẹ vợ con nha!"

Vương Việt nghe được hưng phấn, thậm chí đều không màng cởi quần tất lưới liền thân của Tiết Nghiên xuống, chỉ dùng hai tay nắm lấy, xoẹt một tiếng, xé rách một cái lỗ lớn ngay đũng quần tất, sau đó đem cặc đỉnh vào cái lồn lõa lồ ra.

"Mẹ vợ, con trai vợ tới đây!" Vương Việt gầm nhẹ một tiếng, mạnh mẽ ưỡn về phía trước, con cặc lớn thô dài trực tiếp tận gốc mà vào, một bước đến dạ dày cắm vào trong tử cung nàng.

"Ngao ~" Tiết Nghiên sướng đến hét to một tiếng, không đợi Vương Việt trừu sáp, liền chủ động đem cái mông bự từng cái từng cái hướng lên trên đĩnh tống, miệng càng là thúc giục nói: "Con trai ngoan, thân lão công, con cặc lớn của con rốt cuộc lại vào trong lồn mẹ rồi, mau, động đi, thao mẹ, thao mẹ con!"

Vương Việt biết Nghiên mụ mụ ba ngày nay nhất định là nghẹn hỏng rồi, vì thế cũng không chơi trò gì nữa, ưỡn tủng cặc, trong lồn nàng nhanh chóng trừu sáp.

Tiết Nghiên dục hỏa đại thịnh bị Vương Việt một trận hung hăng trừu mãnh sáp, thao đến mày khai mắt cười, hai tay theo bản năng ôm lấy Trần Dung đang nằm sấp trên người mình, để vú hai người gắt gao tễ áp vào nhau tương hỗ nghiền nát, trong miệng càng là theo sự va chạm của con trai lớn tiếng lãng khiếu: "A... Thân lão công... Con trai ngoan... Con cặc lớn của con... Thao mẹ... Hảo thống khoái... Thống khoái... Đến sắp bay lên trời rồi... Mau dùng sức... Mạnh một chút... Sâu một chút... Thao chết mẹ đi..."

Vương Việt mỹ mỹ thao tiểu dâm huyệt của Nghiên mụ mụ, thấy bác gái nằm sấp trên người mẹ cũng bất an vặn vẹo, dâm thủy trong lồn càng là chảy không ngừng, không muốn bên trọng bên khinh hắn một phen sao lấy xương hông Trần Dung, đem mông nàng nâng lên, vừa cúi đầu, hôn lên chiếc lồn hồ điệp yên hồng phấn nộn kia, ra sức liếm hôn.

Tức khắc, trong phòng trừ bỏ tiếng lãng khiếu của Tiết Nghiên ra, lại nhiều thêm một mạt thanh âm kiều ngâm.

Giờ khắc này, Vương Việt rốt cuộc minh bạch vì sao rất nhiều đàn ông đều nhiệt trung với chuyện song phi này —— hai người phụ nữ đồng thời bị mình làm cho sướng khoái đầm đìa, thậm chí cao trào thay nhau nổi lên, loại thỏa mãn về tâm lý kia, tuyệt không phải một cộng một bằng hai đơn giản như vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!