Lúc này, trong đại sảnh của Tô gia chủ trạch, đông đảo tuyệt sắc mỹ nhân tề tụ một đường. Trần Lăng Vi ngồi ở chủ vị, ngồi sát ngay bên cạnh bà lại chính là Tô Noãn Nguyệt, hai bên trái phải lần lượt là Tô Mộng Vân và Tô Mộng Yên bồi tiếp, bên cạnh nữa là Tô Mộng Tình và Vương Ngọc Dao. Còn đám tiểu bối gồm Tô Cẩm Nhi, Tô Tú Nhi, Vương Tâm Nhi, Tô Kiều Kiều cùng Dương Xán Xán thì ngồi ở phía dưới.
Đây chính là những người thân cận nhất với Tô gia bản tộc cũng như Vương Việt, là người một nhà chân chính. Thật ra, hiện tại gia đình này vẫn chưa thể nói là đông đủ, bởi vì còn có ba mẹ con Chu Diệc Phỉ chưa trở về. Bất quá ba mẹ con họ hiện tại vẫn còn ở Thiên Hải, cho nên tạm thời chưa đến Tô gia nhận tổ quy tông.
Bầu không khí giữa những người trong gia đình có thể nói là kỳ nhạc dung dung, vui vẻ hòa thuận. Đối với Tô Noãn Nguyệt và Dương Xán Xán vừa mới trở về, mọi người hoàn toàn không có nửa phần bài xích, điều này khiến hai mẹ con trong lòng đều vô cùng cảm động. Rốt cuộc thân phận của Tô Noãn Nguyệt cũng coi như là con gái riêng, cũng là bằng chứng cho sự bất trung của Tô gia lão gia tử đối với Trần Lăng Vi.
Tuy nhiên, vô luận là Trần Lăng Vi, hay là Tô Mộng Vân, Tô Mộng Tình, đối với việc này dường như đều không hề để bụng, rất tự nhiên liền tiếp nhận Tô Noãn Nguyệt, người chị em cùng cha khác mẹ này. Tô Noãn Nguyệt kỳ thực cũng hiểu, sở dĩ được như vậy hoàn toàn là vì Vương Việt, bất quá điều này cũng không ngăn cản nàng đối với Trần Lăng Vi sinh lòng cảm kích, tự nhiên càng sẽ không có ý niệm tranh phong ghen tuông gì.
Về phần Dương Xán Xán, lại càng cùng mấy người cùng thế hệ hòa nhập thành một khối. Bất quá người nàng nói chuyện hợp nhất lại không phải là Tô Cẩm Nhi và Tô Tú Nhi trạc tuổi, mà là Tô Kiều Kiều nhỏ hơn nàng vài tuổi. Không còn cách nào khác, tính cách của hai người bọn họ quả thực là quá giống nhau, một đứa giả trai, một đứa bưu hãn, quả thực là "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã", muốn không trở thành tri kỷ cũng không được.
Trong tình huống mọi người đều cố ý thân cận lẫn nhau, tự nhiên không thể nào không hòa hợp. Đương nhiên, phụ nữ là một loài sinh vật rất kỳ lạ, giữa bọn họ có thể mạc danh kỳ diệu trở thành tri kỷ, cũng có thể mạc danh kỳ diệu trở mặt thành thù, đặc biệt là khi tranh phong ghen tuông. Nếu Vương Việt chỉ là một người đàn ông bình thường, có thể dự kiến giữa bọn họ nhất định sẽ xuất hiện hiện tượng tranh giành tình cảm, kế đó là bất hòa, khiến cho hậu viện bốc cháy.
Nhưng trên đời không có nhiều chữ "nếu" như vậy, Vương Việt cũng không phải là một người đàn ông bình thường. Với năng lực tình dục siêu cấp như động cơ vĩnh cửu của hắn, những người phụ nữ của hắn vĩnh viễn không cần lo lắng không được thỏa mãn, thậm chí rất nhiều lúc còn cần phải "liên thủ đối địch", căn bản không có điều kiện để ghen tuông lẫn nhau, vậy tự nhiên cũng sẽ không nảy sinh mâu thuẫn gì.
Một đám người đang nói chuyện, bên ngoài truyền đến tiếng phi hành khí hạ cánh. Vương Tâm Nhi và Tô Kiều Kiều, hai nha đầu lập tức nhảy dựng lên, chạy tót ra ngoài. Những người còn lại trong lòng cũng tràn đầy mong chờ, nhưng không biểu hiện ra, dù sao bọn họ còn phải diễn một vở kịch hay trước mặt Tô Mộng Yên. Tô Mộng Yên thì cùng Tô Mộng Vân nhìn nhau một cái, một loại ánh sáng ăn ý lưu chuyển trong ánh mắt của hai chị em.
"Ca, sao giờ huynh mới về a, mọi người đều đang đợi huynh đấy." Ra khỏi cửa, nhìn thấy Vương Việt từ trên phi hành khí bước xuống, Vương Tâm Nhi vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu với hắn.
Vương Việt tâm lĩnh thần hội, cười nói: "Xin lỗi, về muộn rồi. Kiều Kiều, đi báo cho họ một tiếng đi, tiệc tối tùy thời có thể bắt đầu."
Tô Kiều Kiều đáp ứng một tiếng, xoay người đi thông báo cho đám nữ hầu Tô gia đang túc trực, Vương Tâm Nhi thì cùng Vương Việt trở lại đại sảnh.
"Việt Nhi, thế nào, tìm được những người đó chưa?" Thấy con trai đi vào, Tô Mộng Yên ngay lập tức hỏi. Tuy rằng cùng nhị tỷ từ năm sáu tuổi đã chia xa, nhưng cho đến tận bây giờ, vị tỷ tỷ song sinh này cũng là một trong những người quan trọng nhất trong lòng nàng, nàng tự nhiên vô cùng quan tâm.
Vương Việt lắc đầu nói: "Không có, đám người kia cũng không biết chạy đi đâu rồi, nếu bọn họ không chủ động hiện thân, e rằng rất khó tìm được."
"Đừng nóng vội, đều ba mươi năm rồi, cũng không kém mấy ngày này." Tô Mộng Vân lên tiếng an ủi.
"Lời tuy nói như vậy, nhưng không làm xong việc, trong lòng luôn cảm giác rất khó chịu." Vương Việt cười khổ nói: "Xem ra phải nghĩ cách dụ bọn họ ra mới được."
"Vậy con đã nghĩ ra cách gì chưa?" Tô Mộng Tình hỏi. Lúc Tô Mộng Trần rời đi nàng mới có ba tuổi, đối với vị nhị tỷ này đã không còn ấn tượng gì, nhưng điều này không có nghĩa là nàng không quan tâm nhị tỷ. Hơn nữa trong lòng nàng còn có một dã vọng, đó là rất muốn nhìn thấy cảnh tượng nhị tỷ và tam tỷ có ngoại hình giống hệt nhau cùng bị Vương Việt địt sẽ ra sao, nhất định vô cùng kích động lòng người đi!
"Cách thì cũng nghĩ ra được một cái." Vương Việt cũng không úp mở, trực tiếp nói ra suy nghĩ của mình, cũng vừa hay để dì cả bọn họ giúp phân tích xem có khả thi hay không, dù sao muốn luận kinh nghiệm sống, mình không bằng bọn họ.
Ngừng một chút, Vương Việt tiếp tục nói: "Hiện tại Trương gia ở Thiên Hải không phải đã bị con âm thầm khống chế rồi sao, quay đầu con sẽ bảo bọn họ tạo ra chút thanh thế, xuất động cao thủ đến Kim Lăng, tưởng rằng đám người dưới trướng nhị dì sẽ xuất hiện ngăn chặn."
"Nhưng mà, như vậy nếu không cẩn thận chẳng phải thành người mình đánh người mình?" Tô Mộng Vân lập tức phát hiện ra lỗ hổng trong đó: "Dù sao người của Huyền Nữ Cung sau khi hiện thân chưa chắc sẽ cho phía Trương gia cơ hội giải thích."
"Cho nên, sau khi tạo thanh thế, con sẽ lặng lẽ đến Thiên Hải, đi cùng người của Trương gia qua đây." Vương Việt cười nói: "Tin rằng những người đó sẽ không không nhận ra đối tượng được bảo hộ đâu nhỉ."
"Như vậy thì không thành vấn đề rồi." Tô Mộng Vân gật đầu, rất tán đồng với kế hoạch của Vương Việt. Tuy rằng làm vậy có chút lừa gạt những người bảo hộ kia, mang ý vị lấy oán trả ơn, nhưng sự việc cấp bách phải tòng quyền, vì để sớm tìm được Huyền Nữ Cung, cũng không lo được nhiều như vậy.
Sau khi thương lượng thêm một lúc về chi tiết, Tô Kiều Kiều liền trở lại, cùng đi với nàng còn có đám nữ hầu bưng các loại mỹ thực rượu ngon.
Tiệc rượu bày lên, sau khi cho đám nữ hầu lui xuống, Trần Lăng Vi đứng dậy, nâng ly nói: "Nào, mọi người cạn ly này, hoan nghênh Noãn Nguyệt và Xán Xán trở về! Từ hôm nay trở đi, các con cũng là một phần tử của Tô gia rồi."
Mọi người nhao nhao đứng dậy, cùng nhau nâng ly rượu, bao gồm cả Vương Việt, Vương Tâm Nhi và Tô Kiều Kiều còn tính là vị thành niên cũng không ngoại lệ, một hơi uống cạn rượu trong ly.
"Cảm ơn, cảm ơn Trần a di, cảm ơn mọi người." Tô Noãn Nguyệt cảm động nói. Tuy rằng thái độ của người Tô gia nàng đã sớm biết, nhưng lúc này được chính thức thừa nhận thân phận, vẫn khiến tâm tình nàng rất kích động.
"Đều là người một nhà, nói những lời này thì xa lạ quá." Tô Mộng Vân cười nói: "Bất quá, Noãn Nguyệt, có một câu em nói chưa đúng."
"Câu gì?" Tô Noãn Nguyệt vội hỏi.
Tô Mộng Vân nói: "Đã về nhà rồi, còn gọi Trần a di có phải là có chút không thích hợp không? Chị hy vọng em có thể giống như bọn chị, gọi mẹ một tiếng mẹ."
Tô Noãn Nguyệt hơi sững sờ, thấy Trần Lăng Vi vẻ mặt đầy mong chờ và khích lệ nhìn mình, trong lòng nóng lên, mở miệng gọi: "Mẹ."
"Bà ngoại." Dương Xán Xán cũng đi theo gọi một tiếng.
"Ai!" Trần Lăng Vi cao hứng dang hai tay, ôm lấy hai mẹ con đáng thương này vào lòng, liên thanh nói: "Tốt, tốt, tốt, các con là con gái ngoan, cháu gái ngoan của ta!"
Tô Noãn Nguyệt tuy rằng không tính là mồ côi mẹ từ nhỏ, nhưng mẹ nàng đã qua đời khi nàng mới mười mấy tuổi, lúc này đối mặt với Trần Lăng Vi từ tường, cứ như nhìn thấy mẹ mình sống lại vậy. Dương Xán Xán thì càng không cần phải nói, lúc cha mẹ kết hôn thì đều đã không còn trưởng bối, cho nên nàng từ nhỏ đã chưa từng cảm nhận được sự quan tâm từ ông bà, hiện tại đột nhiên có bà ngoại, lập tức tính cách giả trai của nàng cũng bị chạm đến nơi mềm mại nhất trong nội tâm, nhất thời trở nên cảm tính.
Tô Mộng Vân bọn họ cũng vui vẻ từ tận đáy lòng. Kể từ sau khi gia tộc xảy ra chuyện, ngoại trừ Tô Mộng Yên đã gả vào Vương gia, cả Tô gia chỉ còn lại bảy người phụ nữ bọn họ, hơn nữa Tô Mộng Tình còn thường xuyên không ở nhà, cho nên bọn họ vô cùng hy vọng người trong nhà có thể đông thêm một chút, náo nhiệt một chút. Hiện tại thêm mẹ con Tô Noãn Nguyệt, giấc mộng này cũng coi như tròn được một phần.
Do tâm tình đều rất tốt, mọi người liền không câu nệ, nhao nhao thả cửa uống, rượu đến ly cạn. Kết quả trời vừa tối chưa được bao lâu, ai nấy đều đã có men say không nhỏ, về phần mấy người là say thật, lại có mấy người là giả vờ, thì chỉ có trong lòng bọn họ tự rõ ràng.
Trần Lăng Vi đôi mắt đẹp mê ly nhìn đám hậu bối, khẽ thở dài một hơi nói: "Nếu hiện tại Trần Nhi cũng ở đây, thì tốt biết bao a."
"Mẹ, người yên tâm đi, có Việt Nhi ở đây, tin rằng nhị muội rất nhanh sẽ tìm được thôi." Tô Mộng Vân an ủi nói: "Nói không chừng đến tết năm nay, chúng ta sẽ được ăn bữa cơm đoàn viên chân chính."
Trần Lăng Vi gật đầu, vẻ mặt đầy an ủi nhìn cháu ngoại. Đứa trẻ này, quả thực là thượng thiên ban tặng cho mình, không, là ban tặng cho tất cả phụ nữ Tô gia!
"Đều nói hoàn cảnh tôi luyện con người, quả nhiên một chút cũng không giả." Tô Mộng Tình đột nhiên cảm thán nói: "Việt Nhi hiện tại mới vừa mười sáu tuổi, cũng đã là trụ cột trong nhà rồi. Nghĩ lại chúng ta lúc mười sáu tuổi, ngoại trừ tu luyện thì chỉ nghĩ làm sao chơi đùa, đâu có lo lắng nhiều tâm tư như vậy chứ."
"Đúng vậy a, lúc nó bi bô tập nói phảng phất như mới hôm qua, thế mà chớp mắt một cái đã lớn rồi." Trần Lăng Vi cũng theo đó cảm thán một câu.
Vương Ngọc Dao đột nhiên cười khúc khích nói: "Chỉ là tâm lý trưởng thành thôi, thân thể nó cũng có thấy lớn lên chút nào đâu."
"Việt Nhi chỉ là cái tướng chưa trổ mã thôi, sao cô biết nó không lớn?" Tô Mộng Vân tiếp lời nói.
"Thật sự lớn rồi sao? Có bao lớn?" Vương Ngọc Dao cười hi hi, ánh mắt quét về phía hạ bộ của Vương Việt.
Tính cách của Vương Ngọc Dao xưa nay bưu hãn to gan, cộng thêm lúc này lại uống nhiều, cho nên nàng trêu chọc cháu trai mình trắng trợn như vậy, một chút cũng không tỏ ra đột ngột.
Tô Mộng Yên càng là không có chút nào hoài nghi, thậm chí âm thầm khen ngợi Tô Mộng Vân, cư nhiên mượn cơ hội này dẫn vào chủ đề chính. Đã tỷ tỷ đều dẫn dắt đến bước này rồi, Tô Mộng Yên tự nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội, lập tức hỏi ngược lại: "Vậy cô nói xem, bao lớn mới tính là lớn?"
"Đã nó đều mười sáu tuổi, vậy sao cũng phải dài mười sáu cm chứ." Vương Ngọc Dao nói, bộ dạng cố ý làm khó dễ.
Tô Mộng Vân lập tức nói: "Ngọc Dao, cô thế này là có chút làm khó người ta rồi, mười sáu cm, người trưởng thành đạt tới kích thước này cũng không nhiều, Việt Nhi vẫn còn là đứa trẻ mười sáu tuổi nha."
Tô Mộng Yên lại rất khinh thường nói: "Mười sáu cm? Cô cũng quá coi thường Việt Nhi nhà tôi rồi đấy!"
"Mười sáu cm còn coi thường?" Vương Ngọc Dao bĩu môi nói: "Vậy chị nói nó có bao lớn?"
"Con trai tôi dài hai mươi cm lận!" Tô Mộng Yên lớn tiếng nói, vẻ mặt rất tự hào.
"Chém gió!" Vương Ngọc Dao lập tức cười lớn: "Yên Yên, tôi biết chị thương Việt Nhi, cảm thấy con trai mình cái gì cũng là tốt nhất, nhưng chị có biết dài hai mươi cm là khái niệm gì không?"
"Đúng vậy a, tam muội, em chém gió quả thực có chút quá đà rồi." Tô Mộng Vân thở dài, nhìn Tô Mộng Yên, bộ dạng chị cũng không giúp được em.
"Em làm chứng, Việt Nhi xác thực có lớn như vậy." Tô Mộng Tình đột nhiên giơ tay nói: "Em tận mắt nhìn thấy."
"Đúng vậy đúng vậy, con cũng từng thấy, chỗ đó của ca ca xác thực rất lớn." Vương Tâm Nhi cũng hùa theo nói.
Tuy rằng có hai nhân chứng, nhưng những người còn lại vẫn là bộ dạng không tin, cứ nói Tô Mộng Yên chém gió.
Tô Mộng Tình lập tức cuống lên, kéo Tô Mộng Yên nói: "Tam tỷ, đã bọn họ đều không tin, vậy thì cho bọn họ kiến thức một chút là được!"
"Kiến thức đương nhiên không thành vấn đề, nhưng cũng không thể xem không a." Tô Mộng Yên nói: "Muốn xem thì đánh cược với tôi."
"Cược gì?" Vương Ngọc Dao hỏi.
"Các người không phải không tin Việt Nhi có lớn như vậy sao?" Tô Mộng Yên bộ dạng men rượu bốc lên đầu, cười nói: "Nếu nó thật sự có lớn như vậy, các người mỗi người hôn chỗ đó của nó một cái là được."
"Cái này không tốt đâu, chúng ta sao có thể hôn chỗ đó của Việt Nhi." Tô Mộng Vân chần chờ nói.
"Đại tỷ, sợ cái gì, cược với chị ấy!" Vương Ngọc Dao bộ dạng nhìn thấu mánh khóe của Tô Mộng Yên: "Chị ấy nói như vậy, rõ ràng chính là muốn dọa lui chúng ta, miễn cho chém gió bị vạch trần, chúng ta cũng đừng mắc lừa!"
"Cũng đúng." Tô Mộng Vân gật đầu, tỏ vẻ tán đồng, lại quay đầu nhìn về phía Trần Lăng Vi: "Mẹ, người cảm thấy thế nào?"
"Vẫn là thôi đi." Trần Lăng Vi lắc đầu nói.
"Mẹ, chẳng lẽ người tin tưởng Việt Nhi có lớn như vậy?" Vương Ngọc Dao hỏi.
Trần Lăng Vi cười nói: "Đương nhiên không phải, nhưng chúng ta xem chỗ đó của Việt Nhi, không hay cho lắm."
"Có cái gì không hay, lại không có người ngoài, xem một chút thì sao nào." Vương Ngọc Dao đại đại liệt liệt nói: "Hơn nữa, cái thứ đồ chơi kia của nó còn quan hệ đến sự truyền thừa của ba đại gia tộc chúng ta, người thân là trưởng bối, chẳng lẽ không nên quan tâm một chút sao?"
Trần Lăng Vi dường như cũng có chút uống nhiều, bị Vương Ngọc Dao xúi giục như vậy, rất nhanh liền cũng gật đầu: "Được rồi."
"Được, chúng tôi cược với chị." Tô Mộng Vân lập tức nói với Tô Mộng Yên: "Nếu Việt Nhi thật sự có lớn như em nói, bọn chị mỗi người hôn một cái lên chỗ đó của nó, nếu không có thì em tính sao?"
Giờ khắc này, Tô Mộng Yên diễn kỹ bạo phát, lộ ra bộ dạng có chút chột dạ, lại mạnh miệng: "Tùy các người."
"Đã bọn chị thua cần hôn một cái chỗ đó của Việt Nhi, vậy nếu em thua, cũng giống vậy, hôn một cái chỗ đó của con trai em là được." Tô Mộng Vân cười xấu xa, lập tức lại như nhớ ra cái gì đó, tiếp tục nói: "Đúng rồi, còn có Tình Nhi và Vương Tâm Nhi, các người không phải làm chứng sao? Vậy cũng cùng một thể đi."
"Được, cược thì cược!" Tô Mộng Yên rất sảng khoái đáp ứng, cuối cùng lại nhỏ giọng bồi thêm một câu: "Dù sao con trai là do tôi sinh, hôn một cái cũng chẳng sao."
"Vậy cứ quyết định như thế!" Tô Mộng Vân lập tức đánh nhịp, sau đó kéo tay Trần Lăng Vi, cùng nhau đi đến ghế sô pha bên cạnh ngồi xuống, lại nói với đám phụ nữ: "Ai muốn tham gia một phần thì qua đây ngồi a."
Đám phụ nữ cười hi hi ha ha, nhao nhao rời khỏi bàn ăn, đi đến bên cạnh Trần Lăng Vi và Tô Mộng Vân, bao gồm cả Tô Cẩm Nhi, Dương Xán Xán cùng đám hậu bối này cũng không ngoại lệ.
Nhìn thấy một màn này, Tô Mộng Yên cảm giác có chút không đúng lắm, nhưng nhìn thấy bọn họ đều là bộ dạng say khướt, liền lập tức lại thoải mái, dù sao trong trạng thái say rượu, con người chính là thích hùa theo, gan cũng sẽ lớn hơn bình thường rất nhiều. Đối với việc này, Tô Mộng Yên là vui vẻ thấy thành —— dù sao đã quyết định phù sa không chảy ruộng ngoài, vậy thì để con trai tư nhuận thêm mấy thửa ruộng nhà mình cũng tốt.
Sau đó, Tô Mộng Yên và Tô Mộng Tình cùng Vương Tâm Nhi cũng kéo Vương Việt đi qua.
Đám phụ nữ di chuyển sô pha, mặt hướng vào trong vây thành một vòng, mà Vương Việt thì dưới yêu cầu của mẹ đứng ở giữa vòng tròn.
"Con trai, cởi quần xuống, để bà ngoại các nàng kiến thức một chút." Tô Mộng Yên phân phó nói.
Vương Việt lại cố làm ra vẻ rụt rè một chút, hai tay theo bản năng che lấy đũng quần, chần chờ nói: "Cái này không tốt lắm đâu."
"Không có gì không tốt, lại không có người ngoài." Tô Mộng Yên trầm mặt nói: "Con nếu không nghe lời, mẹ sau này sẽ không thèm để ý đến con nữa."
"Vậy được rồi." Vương Việt miễn cưỡng đáp ứng một tiếng, sau đó từ từ cởi quần xuống.
Lập tức, cây con cặc lớn đã sớm đói khát khó nhịn của hắn bật nhảy ra, diệu võ dương oai triển hiện trước mắt những người thân này, sau đó thân thể từ từ xoay một vòng, hướng bọn họ nhất nhất triển lãm.
"Oa! Cư nhiên thật sự có lớn như vậy?!" Vương Ngọc Dao lập tức kinh hô một tiếng, Trần Lăng Vi bọn họ cũng là bộ dạng bị kinh ngạc đến ngây người.
"Thế nào, lần này tin rồi chứ." Tô Mộng Yên đắc ý nói: "Nhớ kỹ nguyện cược chịu thua nha."
"Hừ, ai thua còn chưa chắc đâu!" Tô Mộng Vân không phục nói: "Việt Nhi là rất lớn, nhưng có đủ hai mươi cm hay không còn chưa chắc đâu, phải đo qua mới biết."
Vương Ngọc Dao càng là hưng phấn chạy ra ngoài, một lát sau cầm đến một cái thước nhựa dài ba mươi ba cm.
"Nào, Việt Nhi, để cô cô đo cho con một chút." Ngồi lại vị trí cũ, Vương Ngọc Dao vẫy vẫy tay với Vương Việt.
Vương Việt cất bước đi đến trước mặt cô cô, ưỡn con cặc nhắm ngay nàng.
Vương Ngọc Dao lập tức đặt thước lên con cặc của Vương Việt, dùng một đầu để sát vào gốc con cặc, mắt thì nhìn về phía vạch chia độ ở đỉnh đầu.
"Mười chín phẩy ba cm." Vương Ngọc Dao báo ra độ dài của Vương Việt, cười lớn nói: "Yên Yên, lần này là các người thua rồi!"
Tô Mộng Yên không phục nói: "Đó là Việt Nhi còn chưa đủ hưng phấn, chưa trướng đến mức lớn nhất."
"Vậy bọn chị không quản, dù sao hiện tại là em thua rồi." Vương Ngọc Dao cười hi hi nói.
Tô Mộng Vân cũng cười nói: "Đúng vậy a, Yên Yên các em thua rồi, nhận phạt đi."
"Hay là, thôi đi." Trần Lăng Vi lúc này bày ra bộ dạng trưởng giả ổn trọng: "Để Yên Yên bọn nó hôn cái này của Việt Nhi, còn ra thể thống gì?"
"Vậy sao được, người Tô gia chúng ta sao có thể nói lời không giữ lời?" Tô Mộng Vân nói: "Huống hồ Yên Yên vừa rồi tự mình nói, con trai là do nó sinh, hôn một cái lại không có quan hệ gì."
"Hôn thì hôn, có gì to tát đâu." Vương Tâm Nhi tuổi trẻ khí thịnh, lập tức đứng dậy đi đến trước mặt ca ca, ngồi xổm xuống, ghé cái miệng nhỏ, nhẹ nhàng hôn lên quy đầu to như quả trứng gà của ca ca một cái.
"Được rồi, ngay cả Tâm Nhi đều hôn rồi, dì nhỏ như ta cũng không thể chơi xấu." Tô Mộng Tình cũng đi theo qua, dùng đôi môi đỏ mọng gợi cảm của mình nhẹ nhàng hôn lên quy đầu lớn của cháu trai một cái.
"Việt Nhi, qua đây." Tô Mộng Yên vẫy vẫy tay với con trai, đợi hắn đi đến trước mặt, đồng dạng cúi đầu hôn lên quy đầu hắn một cái, sau đó nói: "Con trai, cố lên, tranh lại mặt mũi cho mẹ!"
Bị mẹ hôn con cặc tuy rằng sớm đã không phải lần đầu tiên, nhưng hôn trước mặt bà ngoại và các dì như thế này lại là lần đầu tiên. Điều này khiến Vương Việt hưng phấn không nói nên lời, con cặc cũng theo đó trướng đến càng lớn càng cứng. Huống hồ cố ý để con cặc trước tiên không đủ hai mươi cm, để lừa nụ hôn của mẹ, dì nhỏ và em gái, vốn dĩ là sáo lộ của hắn, hiện tại nụ hôn đã lừa được, tự nhiên phải giúp mẹ đòi lại mặt mũi rồi.
Nhìn thấy con cặc của con trai quả nhiên lại trướng lớn thêm một chút, Tô Mộng Yên vừa mới hôn xong nói với Vương Ngọc Dao: "Hiện tại đo lại lần nữa!"
"Đo thì đo, công phu có một lúc như vậy, nó còn có thể dài thêm được chắc." Vương Ngọc Dao bộ dạng lòng tin tràn đầy, cầm lấy thước lại đo một chút.
"Trời ơi, sao lại lớn hơn rồi, hiện tại đều sắp được hai mươi mốt cm rồi!" Vương Ngọc Dao kinh hô nói.
Tô Mộng Yên lập tức cười nói: "Hiện tại nên là ai nguyện cược chịu thua rồi?"
"Chịu thua thì chịu thua, em làm mẹ nó đều không sợ, chị sợ cái gì." Vương Ngọc Dao kiều hừ một tiếng, lập tức cúi đầu dùng cái miệng nhỏ hôn lên con cặc lớn của cháu trai một cái.
"Tỷ, đến lượt tỷ rồi nha." Tô Mộng Yên nhìn Tô Mộng Vân, cười nói: "Tự tỷ nói, người Tô gia không thể nói lời không giữ lời."
"Được rồi, mắc lừa em rồi." Tô Mộng Vân thở dài: "Việt Nhi, qua đây đi, để dì cả hôn một cái."
Vương Việt lập tức ưỡn con cặc đi qua.
"Thật là một cây con cặc lớn mê người nha, trẻ trung lại đầy sức sống." Nhìn chằm chằm con cặc lớn của cháu trai, Tô Mộng Vân phảng phất như bị mê hoặc, lẩm bẩm khen một câu, một lát sau mới ghé đôi môi đỏ mọng, nhẹ nhàng hôn lên quy đầu.
Tô Mộng Yên trong lòng cười thầm, đồng thời cũng càng thêm cho rằng mình là đúng, nhìn bộ dạng của tỷ tỷ là biết rồi, nàng thiếu thốn sự tư nhuận của con cặc lớn đến mức nào. Đem con trai chia sẻ cho bọn họ, vừa có thể làm con trai vui vẻ, cũng có thể làm mọi người thỏa mãn, quả thực là vẹn cả đôi đường.
"Mẹ, đến lượt người rồi." Tô Mộng Vân hôn xong con cặc cháu trai, lập tức ra hiệu cho mẫu thân.
Trần Lăng Vi khuôn mặt tươi cười ửng đỏ, do dự một chút, cuối cùng vẫn là đi theo hôn một cái lên con cặc của Vương Việt.