Mặt trời lên cao ba sào, Vương Việt ngủ đến tự nhiên tỉnh ngồi dậy, vươn vai một cái, những ngày không có sư phụ đốc thúc luyện công, thật là thoải mái a! Lúc này mẹ bọn họ đã không còn trong phòng, Vương Việt biết, các bà nhất định là đi chuẩn bị bữa sáng cho mình rồi.
Quả nhiên, sau khi hắn mặc quần áo xuống lầu, bốn người Tô Mộng Yên đã làm xong bữa sáng, đang đợi hắn. Ăn xong một bữa sáng ấm áp, Vương Việt hôm qua đã chơi một ngày không có lười biếng nữa, một mình đi tới diễn võ trường kia.
Hiện tại hắn đã là Siêu Thoát Cảnh tầng bảy trung kỳ, khoảng cách Ngự Không Cảnh cao hơn thật sự không xa, mà một khi đến Ngự Không Cảnh, thiên giai vũ kỹ đối với sự giúp đỡ của hắn đã không còn lớn lắm. Tuy rằng đến Ngự Không Cảnh, ưu thế về độ tinh thuần chân khí của hắn vẫn to lớn, đủ để bù đắp sự thiếu hụt về vũ kỹ, cho dù tiếp tục dùng thiên giai vũ kỹ cũng không sợ bất kỳ cao thủ cùng cấp nào. Nhưng đã có lựa chọn tốt hơn, hắn sao có thể coi thường?
Sống lại một đời, muốn làm, thì làm người mạnh nhất, tuyệt đối không thể để cảm giác vô lực của kiếp trước tái hiện. Mà vũ kỹ siêu việt thiên giai, một là Chiến Thần Quyết Mạnh Kinh Lan dạy hắn, hai chính là tuyệt chiêu "Bát Cấp Đại Cuồng Phong" dường như không có giới hạn của hắn.
Hơi suy tư, Vương Việt liền chọn cái trước, Bát Cấp Đại Cuồng Phong tuy rằng không có giới hạn, nhưng trong thời gian ngắn muốn xuất hiện sự tăng lên về chất, là không quá khả thi. Mà Chiến Thần Quyết thì khác, nó giống như một vật chứa siêu việt thiên giai, bản thân vừa không thể công cũng không thể thủ, nhưng lại có thể dung nhập bất kỳ vũ kỹ nào, sau khi dung nhập, liền sẽ nâng uy lực và công pháp của vũ kỹ tương ứng lên tầng thứ siêu việt thiên giai.
Nói cách khác, trình độ tu luyện Chiến Thần Quyết, quyết định giới hạn thực lực về phương diện vũ kỹ của hắn, hắn tự nhiên phải luyện tập thật tốt. Chiến Thần Quyết nói là một loại vũ kỹ, chi bằng nói là một loại lý niệm, mỗi người đều sẽ luyện ra hiệu quả khác nhau, Mạnh Kinh Lan không muốn Vương Việt đi theo con đường của mình, cho nên mấy ngày nay cũng luôn truyền thụ cho hắn những thứ cơ bản nhất, cũng chính là phương pháp tu luyện tổng thể của Chiến Thần Quyết.
Dựa theo phương pháp sư phụ dạy, Vương Việt luyện một mạch cả ngày, ngay cả cơm trưa cũng chưa ăn, mãi đến khi trời tối mới dừng lại. Trước tiên trở về tổ ấm nhỏ của mình, Trần Hi vẫn chưa về, hiển nhiên là tối qua thật sự mệt muốn chết rồi, cho nên ở lại bên mẹ cô ấy nghỉ ngơi. Vì thế lại trở về chỗ mẹ, kết quả còn chưa vào cửa, đã bị Vương Tâm Nhi chặn lại: "Anh, anh đừng vào vội, bác gái bảo anh qua chỗ bác ấy kìa."
Vương Việt không khỏi có chút kỳ quái, bác gái nhớ hắn là rất bình thường, nhưng với tính cách nhu nhược bị động của bác ấy, hẳn là sẽ không gọi mình qua như vậy mới đúng. Bất quá em gái khẳng định sẽ không lừa mình, vì thế Vương Việt xoay người đi về phía tòa nhà nhỏ gia đình bác gái ở.
Gõ cửa, người ra đón là cô em họ lớn Vương Hinh, cô cười tươi như hoa, mặt hơi đỏ: "Việt nhi, anh đến rồi, mau vào đi."
Vương Việt bước vào cửa, vẫn chưa nhìn thấy bác gái, lại nhìn thấy nhiều người hơn: Cô cả Vương Ngọc Dao, chị họ thứ hai Vương Duyệt, chị gái ruột Vương Nhã Lan, còn có hai cô cháu gái nhỏ Vương Thiên Thiên và Vương San San, cộng thêm Vương Hinh dẫn mình vào, tổng cộng sáu vị đại tiểu mỹ nhân, lại còn là ba thế hệ.
Trong lòng Vương Việt không khỏi động một cái, hiện tại ở đây đều là họ Vương a, chẳng lẽ các cô ấy đây là muốn cùng mình làm một trận "chiến tranh nội bộ"? Vừa nghĩ đến đây, Vương Việt liền không khỏi kích động lên, hỏi: "Cô út, chị hai, em út còn có Đinh Đinh sao không có ở đây?" Còn việc tại sao Vương Tâm Nhi không đi cùng, Vương Việt cũng rõ ràng lắm, mấy ngày nay, đúng là thời gian cô bé đến tháng.
Thấy Vương Việt không hỏi người khác, chỉ hỏi bốn người bọn họ, các cô gái cũng hiểu Vương Việt đây là đã hiểu dụng ý của họ, Vương Ngọc Dao cười nói: "Không khéo chút nào, bọn họ vừa vặn đều đến tháng, hôm nay không thể bồi tiếp con được."
Vương Việt không khỏi sửng sốt, phụ nữ trong nhà sao đến cái này cũng tụ tập một chỗ vậy? Nhưng lập tức liền cười nói: "Không sao, có mọi người là đủ rồi."
Vương Ngọc Dao kéo Vương Việt ngồi xuống bên cạnh mình, hỏi: "Tân hôn mấy ngày nay cảm giác thế nào?"
Vương Việt hắc hắc cười, vươn tay ôm lấy thân hình yêu kiều của cô cả, một tay leo lên trước ngực cô, nắm lấy một bầu vú lớn của cô, cười xấu xa nói: "Còn có thể thế nào, con đây không phải ngày ngày tân hôn sao."
Vương Duyệt cười nói: "Bọn chị đều là lịch cũ rồi, sao so được với cô vợ nhỏ xử nữ kiều diễm ướt át của em."
"Lời không thể nói như vậy, mọi người bị em phá trinh cũng chưa bao lâu mà." Vương Việt nghiêm mặt nói, sau đó lại là hắc hắc cười xấu xa một tiếng: "Hơn nữa, mọi người đều là huyết mạch chí thân của em, ở cùng mọi người, còn hưng phấn hơn so với xử nữ gì đó."
Mọi người nói nói cười cười, tán gẫu đều là chuyện dâm dục, nhưng không khí lại vô cùng ấm áp.
Qua một lúc, Vương San San bỗng nhiên chen tới, kéo tay kia của Vương Việt đặt lên ngực mình: "Chú, chú đừng chỉ sờ chị, cũng sờ người ta đi mà."
"Con gọi cô ấy là gì?" Vương Việt lạ lùng nói, Vương Ngọc Dao chính là bà cô ruột của Vương San San, sao lại gọi là chị rồi?
"Chị nha, chúng ta đều là người phụ nữ của chú, đương nhiên phải xưng hô chị em rồi." Vương San San cười nói.
Vương Việt cũng cười: "Vậy con còn gọi ta là chú."
"Không gọi chú thì gọi là gì?" Vương San San hỏi.
"Đương nhiên là gọi ông xã rồi." Vương Việt cười nói: "Mọi người đều là vợ của anh, sau này không có người ngoài, phải gọi anh là ông xã nhiều vào."
"Dạ, chú vừa là chú con, cũng là ông xã con." Vương San San gật đầu nói: "Chú ông xã, mau sờ người ta đi mà, chú đã mấy ngày không làm người ta sướng rồi."
"Được, ông xã đây sẽ thỏa mãn các bà xã!" Vương Việt cười ha ha, ngay tại chỗ chuẩn bị mở màn cuộc chiến nội bộ Vương gia này ngay tại phòng khách.
Vương Ngọc Dao lại ngăn cản hắn: "Gấp cái gì chứ, nào đi theo bọn ta đi xem cái này hay lắm."
Trong lòng Vương Việt tò mò, đi theo sáu cô gái lên lầu hai, sau khi bước vào một căn phòng, lập tức kinh ngạc. Căn phòng không có gì đặc biệt, chỉ là đập thông với một phòng bên cạnh, hình thành một căn phòng lớn hơn, mà chiếm cứ ít nhất bảy mươi phần trăm diện tích căn phòng lớn này, là một chiếc giường khổng lồ, cũng không biết bọn họ làm sao khiêng vào được.
"Cái này tốt, không bao giờ sợ người quá đông ngủ không được nữa." Vương Việt hưng phấn nói, ngay lập tức định ôm các cô gái lên giường.
Vương Ngọc Dao lại lần nữa ngăn cản hắn: "Con ra ngoài trước một chút, bọn ta chuẩn bị một chút."
"Cái này có gì mà chuẩn bị." Vương Việt lầm bầm một tiếng, nhưng vẫn nghe lời đi ra khỏi phòng.
"Có thể vào rồi." Khoảng mười phút sau, trong trận pháp truyền âm truyền đến giọng nói của Vương Ngọc Dao.
Vương Việt vừa mới vào cửa, một thân hình nhỏ nhắn đã nhào vào lòng hắn, đồng thời một giọng nói non nớt nói: "Chú, chú đến rồi, San San nhớ chú quá đi!"
Chính là Vương San San nhỏ nhất trong các cô gái. Lúc này Vương San San chỉ mặc một bộ đồ ngủ hoạt hình nhỏ xíu, bên trong ngay cả quần lót cũng không có, thân thể nhỏ bé vừa mới bắt đầu phát dục ra sức vặn vẹo trong lòng Vương Việt, khiến hắn một trận xúc động, trong tất cả người phụ nữ của Vương Việt, San San là nhỏ nhất, cũng là người duy nhất còn có thể nói là ấu nữ, sức hấp dẫn đối với hắn tự nhiên không cần nói, còn về Vương Tinh Tinh nhỏ hơn nữa, tuy rằng Vương Việt và các cô gái đều rõ ràng các cô bé sau này khẳng định cũng là của Vương Việt, nhưng lúc này còn quá nhỏ, căn bản không thể động vào.
Vương Việt thò tay vào trong đồ ngủ của Vương San San, nhẹ nhàng vuốt ve trên cái mông nhỏ trơn bóng của cô bé, cười nói: "Đều nhớ chỗ nào hả?" Nói xong ngón tay dò vào khe mông cô bé, quẹt một cái trên cái lồn non nhỏ xíu, lại phát hiện cái lồn non nhỏ xíu của cô bé sớm đã ướt đẫm rồi.
Đồng thời, cũng quan sát các cô gái một chút, phát hiện bọn họ đều đã thay đồ ngủ rất gợi cảm, xem ra đây chính là sự chuẩn bị mà bọn họ nói. Có điều sự chuẩn bị này cũng xác thực hữu dụng, làm cho trái tim vốn đã xao động của Vương Việt càng thêm nóng bỏng.
Vương San San tuy rằng tuổi còn chưa đến lúc dục vọng mãnh liệt, nhưng khoái cảm Vương Việt nhiều lần mang đến cho cô bé thực sự là quá lớn, mấy ngày nay Vương Việt do tân hôn, lại không có cơ hội ở bên nhau, cô bé cũng giống như những người khác nhớ đến không chịu nổi, lúc này lại bị Vương Việt lộng một cái, lập tức cảm thấy trong lồn ngứa ngáy khó chịu, thân thể nhỏ bé vặn vẹo một cái, vươn bàn tay nhỏ bé trực tiếp luồn vào quần Vương Việt, lôi cây con cặc lớn cứng như gậy sắt của hắn ra, nắm lấy nó nhẹ nhàng sáo lộng.
"Các chị, lồn San San khó chịu quá, để San San trước được không?" San San quay đầu lại, tuy rằng là dùng ngữ khí thương lượng hỏi các cô gái, nhưng thân thể lại đã linh hoạt vặn vẹo một cái, vén vạt váy ngủ ngắn ngủn của mình lên, mông nhỏ hơi di chuyển, đã nạp con cặc của Vương Việt vào trong cái lồn non nhỏ xíu của mình, hơn nữa nhẹ nhàng tủng động.
Các cô gái tự nhiên sẽ không tranh giành với San San, chỉ cười nhìn bọn họ, lúc này bọn họ đều đã là cao thủ Quy Chân Cảnh trở lên, lục thức mạnh hơn người thường rất nhiều, động tác địt lồn của Vương Việt và San San rất rõ ràng lọt vào tầm mắt bọn họ. Các cô gái vốn đã có chút dục hỏa thiêu thân, lúc này lại nhìn thấy một màn nóng bỏng như vậy, đâu còn nhịn được nữa? Hơn nữa ở đây lại không có người ngoài, vì thế lần lượt bò lên chiếc giường lớn đến mức có chút thái quá trong phòng, vừa nhẹ nhàng vuốt ve thân thể mình, vừa mục bất chuyển tình nhìn tình cảnh Vương Việt địt Vương San San, đặc biệt là Vương Ngọc Dao, nhìn con cặc khiến bà yêu đến phát cuồng của Vương Việt tiến tiến xuất xuất trong lồn non của bé gái hàng cháu gái, càng là có một loại cảm giác kỳ diệu, loại cảm giác này khiến bà suýt chút nữa nhịn không được muốn cầu hoan với Vương Việt.
Giờ khắc này, bà dường như thể hội được cảm thụ của mẹ chồng, nhìn người đàn ông yêu dấu địt cháu gái, cảm giác so với địt con gái chính là không giống nhau, có một loại, nói như thế nào nhỉ, dù sao thì chính là cảm giác rất khiến người ta hưng phấn.
Vương Việt vừa điên cuồng địt cái lồn non tươi mới của San San, vừa quan sát biểu tình của các cô gái, trạng thái của Vương Ngọc Dao tự nhiên không qua mắt được hắn, vì thế ôm San San đi đến bên cạnh bà, đặt San San vào giữa Vương Ngọc Dao và Vương Duyệt, hai tay rời khỏi thân thể San San, mỗi bên một tay thò vào trong quần áo của cô ruột và chị họ mình, hoạt động trên thân thể mềm mại của họ, mà bên dưới cũng một chút không thả lỏng tiếp tục thao cán cháu gái nhỏ của mình.
Cảm giác đồng thời chơi đùa ba thế hệ, khiến Vương Việt càng thêm hưng phấn, địt cũng càng thêm hăng say.
Vương San San tuy rằng gấp đến không chịu được, nhưng dù sao vẫn còn quá nhỏ, sức chiến đấu nghiêm trọng không đủ, chỉ dùng chưa đến năm phút, liền bị chú địt đến đại tiết ra, hô hô thở hổn hển một lúc sau, phát hiện con cặc chú cắm trong lồn non nhỏ xíu của mình vẫn cứng đến lợi hại, vì thế nói: "Chú ông xã, con muốn nghỉ ngơi một lát, chú địt các chị trước đi. Có điều, lát nữa San San còn muốn nhé!"
"Được." Vương Việt cười gật đầu rút con cặc từ trong lồn Vương San San ra, bế cô bé đặt sang một bên, sau đó hai tay đồng thời ôm lấy Vương Ngọc Dao và Vương Duyệt.
Vương Việt ôm Vương Duyệt và Vương Ngọc Dao nằm xuống giường, trong tình huống chàng có tình thiếp có ý, ba người cởi sạch quần áo, trần truồng, Vương Việt ở giữa, Vương Duyệt và Vương Ngọc Dao chia trái phải nằm hai bên. Vương Việt trái ôm phải ấp, nhiệt tình hôn, tùy ý sờ, thân liên mật ái. Vương Duyệt và Vương Ngọc Dao cũng tình ý triền miên vuốt ve hôn hít toàn thân cơ bắp kiện tráng của Vương Việt.
"Duyệt Duyệt, con xem con cặc lớn của ông xã, vừa thô vừa dài, vừa cứng vừa vểnh, vừa nóng vừa bỏng, thật là yêu chết người!" Vương Ngọc Dao tay nắm con cặc lớn gọi Vương Duyệt xem.
Vương Duyệt vừa thấy con cặc lớn của Vương Việt, nóng hừng hực vừa thô vừa dài, dài chừng hơn chín tấc, thô khoảng hai tấc, quy đầu to lớn tím hồng bóng loáng, giống như nắm tay của đứa trẻ ba, bốn tuổi vậy, một trụ kình thiên vừa cứng vừa vểnh đứng thẳng dưới háng Vương Việt, gân xanh bạo lộ, thật là uy phong. Vương Duyệt vươn bàn tay ngọc nắm lấy, "Oa!" Thật cứng thật nóng, thật giống như thanh sắt nung đỏ vậy phỏng tay, khiến Vương Duyệt yêu thích không buông tay, từ từ sáo lộng vuốt ve.
Thân thể thướt tha đa tư của Vương Duyệt nằm thẳng trên giường, hơi hơi vểnh cái mông bự lên, tách hai chân thành hình chữ "đại", mắt đẹp nửa mở nửa khép, môi anh đào hé mở thở dốc, một đôi vú đầy đặn như núi cao, theo tiếng thở dốc mà không ngừng phập phồng. Má phấn lộ ra một bộ biểu tình đói khát tình dục.
Vương Việt nói với Vương Ngọc Dao: "Cô tốt, con giải quyết chị Duyệt trước rồi lại đến tìm cô nhé."
Nói xong Vương Việt lật người đè lên thân thể Vương Duyệt, một trận hôn mạnh, lại dùng miệng ngậm lấy một hạt đầu vú đỏ tươi như dâu tây, vừa mút vừa liếm, vừa cắn, một tay nắm lấy bầu vú kia, vừa sờ vừa xoa, vừa mài vừa nắn, làm cho bầu vú Vương Duyệt phát trướng, đầu vú phát cứng toàn thân run rẩy.
Vương Việt lại thuận thế đi xuống, hai tay tách đám lông lồn che ở cửa lồn ra, mới có thể nhìn thấy xuân quang đào nguyên xuân động của Vương Duyệt, "Hắc! Thật tuyệt!" Hai cánh môi âm hộ lớn phì nhiêu nhiều lông, âm hạch cùng môi âm hộ nhỏ đều hiện màu hồng phấn, nhất là hạt âm vật kia đặc biệt phì đại.
Vương Việt trước dùng miệng lưỡi liếm mút cắn hạt âm vật phì đại như quả anh đào và lồn của Vương Duyệt, không ngừng qua lại liếm, mút, cắn. Chiêu lưỡi công này, làm Vương Duyệt toàn thân tê dại chua ngứa, thân thể run rẩy, dâm thủy như sông lớn vỡ đê không ngừng chảy ra, Vương Việt từng ngụm từng ngụm uống hết xuống bụng.
Vương Duyệt dùng hai chân gắt gao kẹp lấy cổ Vương Việt, không cho Vương Việt liếm cắn nữa rên rỉ nói: "Ông xã, em trai tốt... em đừng liếm nữa... lồn chị... khó chịu quá... nước chảy nhiều lắm... a... em đừng... đừng nữa... a... đừng cắn... hạt âm vật kia của chị... chị... chịu không nổi rồi..."
Vương Việt dùng tay tách hai chân Vương Duyệt ra tiếp tục liếm cắn mút mát, hai tay thò lên bầu ngực của Vương Duyệt mạnh mẽ xoa nắn, vừa ấn vừa bóp hai hạt đầu vú đỏ tươi như dâu tây của Vương Duyệt.
"A! Em trai yêu... trượng phu yêu... em muốn giết chị rồi... lồn nhỏ ngứa... khó chịu chết mất... cầu xin em... mau... mau địt... địt lồn dâm đi."
Vương Việt nhìn bộ dạng kiều mị lẳng lơ, cơ khát khó nhịn của Vương Duyệt, trong lòng hạ quyết tâm, nhất định phải hung hăng địt Vương Duyệt một trận. Nắm lấy con cặc lớn eo lưng dùng sức mông đĩnh một cái. "Phập!" một tiếng, con cặc lớn cắm vào lồn nhỏ của Vương Duyệt hơn ba tấc.
"Ái nha!" Vương Duyệt hét lớn một tiếng, chỉ cảm thấy một cây con cặc vừa thô to vừa nóng hổi thao vào trong lồn nhỏ, thật là vừa đau vừa trướng, không biết là sướng hay là đau khổ. Vương Duyệt nói: "Em trai yêu... con cặc lớn của em to quá... lồn chị nhỏ... thật đau chịu không nổi rồi... lồn dâm đã lâu không làm, em phải từ từ địt a."
Vương Việt nhìn bộ dạng sở sở đáng thương của Vương Duyệt, cũng vu tâm bất nhẫn nói: "Chị tốt, chị nhẫn nại thêm chút nữa, em sẽ nhẹ nhàng địt, từ từ rút, sẽ không làm đau chị, em trai sẽ hảo hảo thương chị, yêu chị!"
"Ừm! Đây mới là em trai Dư thân yêu, ông xã tốt của chị! Chị... chị... hiện tại trong lồn ngứa quá... trượng phu yêu... em từ từ động đi... nga..."
Vì thế Vương Việt mông một lên một xuống, từ từ rút ra, lại từ từ địt vào. Vương Duyệt toàn thân vặn vẹo, mông bự trái phải lắc lư, toàn thân phát sốt má phấn nóng lên, bụng nhỏ phát nhiệt lồn nhỏ phát trướng, dâm thủy ròng ròng chảy ra.
"Em trai yêu... a... đẹp quá... lồn nhỏ sướng quá... em lại địt sâu thêm chút... chị hiện tại... không đau lắm rồi... ngược lại ngứa rồi... do em... địt... đi..."
Vương Việt biết Vương Duyệt đã nếm được vị ngọt rồi, vì thế một đảo đến đáy, đại quy đầu đỉnh thẳng đến sâu trong hoa tâm. Đảo đến mức Vương Duyệt hét lớn một tiếng: "Ái chà... tiểu oan gia nhẫn tâm... còn nói thương yêu chị... một cái liền quên rồi... đỉnh người ta hoa tâm đều... đều sắp rách rồi... em nha... thật..."
Vương Việt mỉm cười một chút, biết chị họ là chịu được, nếu mình dừng lại, cô ấy ngược lại sẽ không vui, vì thế ưỡn cây con cặc lớn dài chín tấc kia, hung hăng rút mạnh đâm một trận, "Tư! Tư!" Tiếng dâm thủy con cặc lớn rút đâm lồn dâm nhỏ bé không dứt bên tai, thực tại động nhân tâm huyền.
Vương Việt áp dụng nhiều loại phương thức rút ra đâm vào, ba nông một sâu, sáu nông một sâu, chín nông một sâu, trái cắm hoa, phải cắm liễu, xoay tròn, nghiền nát, trực tiếp địt đến mức dâm thủy của Vương Duyệt chảy không ngừng, chảy ướt đẫm một mảng lớn trên ga giường.
"Ái nha! Ông xã yêu... em trai yêu... hôn hôn... chị... lồn chị... sướng quá... sướng khoái quá... đẹp quá... đại quy đầu của em... chạm vào hoa... hoa tâm của chị... sướng khoái... chết mất... Ưn... ác..."
Một luồng dâm dịch nóng hổi tiết ra một cái, hoa tâm gắt gao cắn chặt đại quy đầu của Vương Việt, một mút một hút, sướng đến mức Vương Việt cũng kêu: "Vợ yêu... chị yêu... a... tâm lồn chị cắn mút... đầu con cặc lớn của em... sướng quá... đã quá a... chị thật là chị tốt của em..."