Virtus's Reader
Chúng Hương Quốc

Chương 237: CHƯƠNG 234: THẦN TƯỢNG GẶP GỠ, TIỀM ĐĨNH XUÂN SẮC VÔ BIÊN

Sắp xếp xong xuôi mọi việc bên này, Vương Việt liền dẫn Vu Tố Tâm tiến vào Trương Gia trang viên, đi thẳng đến chỗ ở mà Trương Hồng đã đặc biệt an bài cho hắn và Thịnh Phương Hoa.

"Ta giới thiệu một chút, vị này là sư phụ ta, Vu Tố Tâm." Hai nữ nhân gặp nhau, Vương Việt bắt đầu giới thiệu cho các nàng: "Sư phụ, vị này là..."

"Ngài là Thịnh Phương Hoa Thịnh tiền bối?!"

Không đợi Vương Việt nói xong, Vu Tố Tâm liền tranh lời hô lên, biểu tình và ánh mắt đều toát lên vẻ kích động và hưng phấn của người hâm mộ khi gặp được thần tượng.

Thịnh Phương Hoa lại không quen biết Vu Tố Tâm, kỳ quái hỏi: "Chúng ta từng gặp nhau sao?"

"Gặp qua, gặp qua!" Vu Tố Tâm kích động gật đầu nói: "Ngài còn nhớ không, sáu mươi mốt năm trước, tại Bắc Mang Sơn, ngài đã từng cứu mạng một nhà ba người."

Thịnh Phương Hoa ngẫm nghĩ một chút, rốt cuộc cũng nhớ ra chuyện này, gật đầu nói: "Ta nhớ ra rồi, ngươi là nha đầu Vu gia kia."

"Hóa ra hai người đã sớm quen biết a." Vương Việt cười nói: "Vậy đúng là có duyên rồi."

"Đúng vậy, lúc đó ta mới chỉ mười mấy tuổi, cha mẹ đưa ta đến Bắc Mang Sơn du ngoạn, gặp phải một con hung thú rất cường đại. Ngay lúc chúng ta không địch lại, sắp sửa táng thân trong miệng thú, Thịnh tiền bối từ trên trời giáng xuống, cứu chúng ta."

Vu Tố Tâm nói: "Từ lúc đó trở đi, thân ảnh như tiên tử hạ phàm của Thịnh tiền bối vẫn luôn lưu lại nơi sâu nhất trong ký ức của ta, cũng trở thành thần tượng cả đời của ta. Hiện giờ nhiều năm như vậy trôi qua, dung mạo của Thịnh tiền bối một chút cũng không thay đổi, cho nên ta liếc mắt một cái liền nhận ra ngay."

"Ngươi thay đổi ngược lại rất lớn đấy." Thịnh Phương Hoa cười nói: "Tiểu nha đầu tinh quái lém lỉnh năm nào, hiện giờ lại trở thành một đại mỹ nhân thành thục vũ mị rồi."

"Đâu có, luận mỹ mạo ta làm sao có thể so được với Thịnh tiền bối." Vu Tố Tâm nói, không phải nàng khiêm tốn, mà xác thực là nghĩ như vậy.

Trong tất cả những nữ nhân mà Vu Tố Tâm từng gặp qua đời này, cũng chỉ có mẫu thân của Vương Việt là Tô Mộng Yên mới có thể hơn Thịnh Phương Hoa một bậc về nhan sắc, cộng thêm hào quang thần tượng gia trì, trong mắt Vu Tố Tâm, Thịnh Phương Hoa chính là mỹ nhân cùng đẳng cấp với Tô Mộng Yên, so với các nàng, bản thân mình vẫn kém hơn một chút.

"Các nàng đều là siêu cấp đại mỹ nữ." Vương Việt cười nói: "Bất quá, Phương Hoa tỷ, tỷ là thần tượng của sư phụ ta, hơn nữa bộ dáng vẫn giống như năm đó, nàng nhớ kỹ tỷ là rất bình thường. Nhưng sao tỷ cũng nhớ kỹ nàng thế, dù sao cũng nhiều năm như vậy rồi, chẳng lẽ chuyện đó làm tỷ ấn tượng rất sâu sắc?"

"Ấn tượng về sự việc cũng không sâu sắc lắm, nhưng ấn tượng về người thì sâu sắc a, năm đó ta và mẫu thân sư phụ ngươi trò chuyện rất hợp ý." Thịnh Phương Hoa giải thích một câu, lại hỏi Vu Tố Tâm: "Đúng rồi, mẫu thân ngươi hiện tại thế nào rồi?"

"Cha mẹ ta đều bị người hại chết rồi." Tuy rằng đã qua rất nhiều năm, nhưng nhắc tới cha mẹ mình, Vu Tố Tâm vẫn ảm đạm thương tâm, đem chuyện năm đó đơn giản kể lại cho Thịnh Phương Hoa nghe.

"Hóa ra người mà Huyền Tố Môn vẫn luôn truy nã lại là ngươi." Thịnh Phương Hoa thở dài một hơi nói: "Đáng tiếc năm đó chúng ta không có báo danh tính cho nhau, ta cũng vì có việc quan trọng khác nên vội vàng rời đi. Nếu ta có thể cùng các ngươi đến Huyền Tố Môn nhìn xem một chút, hẳn là sẽ không xảy ra chuyện như vậy."

Thấy Vu Tố Tâm có chút không hiểu ý tứ của Thịnh Phương Hoa, Vương Việt liền thay nàng giải thích: "Phương Hoa tỷ đến từ Huyền Nữ Cung, là sư phụ của nhị dì ta, cũng là Cung chủ đời trước của Huyền Nữ Cung."

Vu Tố Tâm xuất thân từ võ lâm thánh địa, tự nhiên hiểu được Cung chủ Huyền Nữ Cung đại biểu cho phân lượng gì, cũng đi theo khẽ than một tiếng: Đúng vậy, nếu năm đó Thịnh Phương Hoa đi cùng một nhà ba người bọn họ đến Huyền Tố Môn làm khách, cũng biểu lộ thân phận, thì cho dù đám người kia có ăn gan hùm mật báo, cũng tuyệt đối không dám động đến bạn của Cung chủ Huyền Nữ Cung.

Bất quá Vu Tố Tâm không phải loại người không hiểu chuyện, tự nhiên sẽ không vì thế mà oán trách Thịnh Phương Hoa, chỉ là cảm khái tạo hóa trêu ngươi.

Vương Việt thấy mỹ nữ sư phụ thương cảm như thế, không khỏi thương tiếc ôm lấy nàng, an ủi nói: "Sư phụ, chuyện quá khứ thì đừng nghĩ nữa, đợi xử lý xong chuyện ở kinh thành, ta sẽ bồi nàng đi Huyền Tố Môn một chuyến, dùng máu tươi của đám người kia để tế điện vong linh cha mẹ nàng trên trời, cũng báo mối thù bị truy sát bao nhiêu năm nay của nàng."

"Ân." Vu Tố Tâm gật gật đầu, có chút nhu nhược rúc vào trong lòng Vương Việt.

"Xem ra quan hệ của hai người không chỉ đơn giản là sư đồ đâu nhỉ." Thịnh Phương Hoa cười nói.

Vu Tố Tâm vội vàng tránh thoát cái ôm của Vương Việt, đỏ mặt cúi đầu xuống. Tuy rằng nàng cũng không muốn tị hiềm quan hệ chân chính của mình và Vương Việt, nhưng hai người dù sao cũng mang danh sư đồ, hơn nữa còn là ở trước mặt thần tượng.

"Không cần ngại ngùng, mọi người đều không phải người ngoài." Thịnh Phương Hoa cười nói: "Thậm chí nếu luận thứ tự trước sau khi vào cửa, ta còn phải gọi ngươi một tiếng tỷ tỷ đấy."

"Tiền bối, ngài..." Vu Tố Tâm có chút không dám tin nhìn Thịnh Phương Hoa.

Thịnh Phương Hoa gật đầu nói: "Ngươi không nghe lầm đâu, ta và ngươi giống nhau, đều bị tên tiểu tử thối này chinh phục rồi."

"Không phải chinh phục!" Vương Việt uốn nắn nói: "Ta và các nàng đều là lưỡng tình tương duyệt."

"Ta lớn hơn ngươi nhiều như vậy, bình thường làm sao có thể lưỡng tình tương duyệt, nếu không phải bị cây cặc lớn của ngươi chinh phục, ta mới không thèm yêu một thằng nhóc con như ngươi đâu." Thịnh Phương Hoa thấy Vu Tố Tâm ở trước mặt mình vẫn luôn có chút câu nệ, dứt khoát nói chuyện khiêu dâm: "Tố Tâm a, tin tưởng ngươi cũng là như thế đi."

"Ân." Vu Tố Tâm gật gật đầu, lập tức kinh ngạc hỏi: "Tiền bối, chẳng lẽ ngài cũng là bị hắn cưỡng gian?"

"Hắn dám?" Thịnh Phương Hoa trừng mắt nhìn Vương Việt một cái: "Tiểu tử thối, không nghĩ tới ngươi lại là hạng người như vậy, cư nhiên cưỡng gian sư phụ của mình."

"Cũng không phải lạp, lúc ấy chủ yếu vẫn là dùng biện pháp Song Tu giúp ta chữa thương, ta không đáp ứng, thái độ của hắn mới cường ngạnh một chút mà thôi." Vu Tố Tâm vội giải thích nói: "Hơn nữa cái lúc đó, hắn còn chưa bái ta làm sư phụ đâu."

"Nếu các ngươi đều đã như vậy, sau lại làm chi còn muốn bái sư?" Thịnh Phương Hoa kỳ quái hỏi.

Nhớ tới sơ tâm khi Vương Việt bái mình làm sư phụ, Vu Tố Tâm không khỏi có chút đỏ mặt: "Hắn... Hắn chính là một tên biến thái!"

Vương Việt lại là mặt dày vô sỉ cười hắc hắc nói: "Bởi vì ta vẫn luôn rất hâm mộ Dương Quá a, hắc hắc, địt sư phụ của mình, là chuyện khiến người ta kích động biết bao."

Sắc mặt Thịnh Phương Hoa có chút cổ quái: "Cho nên, ngươi đối với Kinh Lan cũng có loại ý nghĩ đó đúng không?"

Vương Việt cười mà không nói, đã không thừa nhận, cũng không phủ nhận.

Vu Tố Tâm hỏi: "Kinh Lan là ai?"

"Là sư phụ mới bái của tiểu tử này, đương đại Chiến Thần của Chiến Thần Điện." Thịnh Phương Hoa nói.

"Đương đại Chiến Thần?" Chiến Thần Điện thì Vu Tố Tâm tự nhiên cũng biết, không khỏi hơi kinh hãi, sau đó nhịn không được cười khanh khách nói: "Ngươi nếu là dám cưỡng gian nàng, ta liền bội phục ngươi!"

Thịnh Phương Hoa cũng nở nụ cười: "Tính tình của Kinh Lan nóng nảy lắm, thực lực lại mạnh hơn hắn, nếu hắn thật dám làm, tuyệt đối sẽ bị thiến."

"Không dùng được bao lâu nữa, ta là có thể vượt qua nàng rồi!" Vương Việt tự tin tràn đầy nói.

"Ta nói không sai đi, tên gia hỏa này quả nhiên đang đánh cái chủ ý này!" Vu Tố Tâm lạc lạc cười duyên, chiêu nói chuyện khiêu dâm ngay trước mặt của Thịnh Phương Hoa quả nhiên hữu hiệu, hiện tại Vu Tố Tâm vẫn coi nàng là thần tượng, nhưng cảm giác câu nệ lúc trước đã không còn, chỉ còn lại sự thân cận.

Ba người đang nói cười, thiết bị liên lạc của Vương Việt đột nhiên vang lên.

Vương Việt tiếp thông nói vài câu, liền đối với hai nữ nói: "Phương Hoa tỷ, sư phụ, ta còn có chút việc phải đi làm, khả năng cần vài ngày thời gian, nơi này liền bái thác các nàng hỗ trợ trông coi một chút, có chuyện gì, tùy thời liên lạc với ta."

Hai nữ cũng không hỏi chuyện gì, trực tiếp gật đầu nhận lời.

Vương Việt lại chủ động giải thích với các nàng một chút, vừa rồi là Hồng Lăng gọi tới, nói các nàng đã đến phụ cận Thiên Hải. Từ sau khi thu biên đội đặc nhiệm nữ tử, bốn tỷ muội các nàng liền vẫn luôn ở lại trên tàu ngầm, thời gian này đã vô thanh vô tức tiêu diệt mấy nhóm hải tặc.

Các nàng cũng đều là nữ nhân của Vương Việt, Vương Việt tự nhiên sẽ không bỏ mặc các nàng, hơn nữa theo kẻ địch tiếp xúc càng ngày càng mạnh, tu vi Quy Chân Cảnh của các nàng đã có chút không đủ dùng, cũng là lúc giúp các nàng tăng lên một đợt rồi.

Sau khi giao đãi rõ ràng với hai nữ, Vương Việt cũng không dùng phi hành khí, trực tiếp dùng thân xác bay lên, một lát sau, liền ở địa phương cách đường bờ biển hơn hai mươi cây số tìm được chiếc tàu ngầm khổng lồ đã nổi lên mặt nước kia.

Bốn nữ hiển nhiên không nghĩ tới Vương Việt sẽ đến nhanh như vậy, lúc này các nàng đang phân tán trên boong tàu ngắm phong cảnh. Thời gian này vẫn luôn lặn dưới nước hiển nhiên là buồn chán muốn chết, bởi vậy tuy rằng chỉ là mặt nước đơn điệu và mây trôi trên trời, các nàng đều xem đến say sưa, thậm chí ngay cả Vương Việt tới các nàng đều không phát hiện.

Mãi cho đến khi Vương Việt hạ xuống bên cạnh Hồng Lăng, mới rốt cuộc kinh động nàng.

Đi đến trước mặt Hồng Lăng, Vương Việt ra dấu im lặng với nàng, thuận thế ôm lấy nàng, há mồm hôn lên. Hồng Lăng đã thật lâu không được ở bên Vương Việt, hôm nay rốt cuộc gặp được, trong lòng vốn dĩ có chút lửa nóng, lúc này bị hắn hôn một cái, ngọn lửa kia nhanh chóng bùng cháy lên, không khỏi gắt gao ôm lấy Vương Việt, nhiệt liệt đáp lại.

Hồng Lăng sớm đã dục hỏa đốt người, không thể khống chế, Vương Việt buông cái miệng nhỏ của nàng ra, ở trên mặt, lỗ tai, cổ nàng không ngừng hôn hít, khi răng của Vương Việt cắn lấy vành tai nàng, nàng đã bắt đầu than nhẹ. Vương Việt thật là khắc tinh trong mệnh của nàng, hắn làm cho nàng tiêu hồn phệ cốt.

Hai tay Vương Việt thuận theo quần áo Hồng Lăng sờ soạng đi lên, sờ tấm lưng trơn bóng đầy đặn của mỹ phụ, không có một chút thịt thừa, đường cong thẳng tắp như vậy. Vương Việt nhẹ nhàng cởi bỏ móc cài áo ngực, Hồng Lăng "a" một tiếng kêu lên. Vương Việt từ phía sau cảm xúc lấy vú của Hồng Lăng, bầu vú của mỹ phụ phong mãn mà mềm mại, đầu vú nho nhỏ tráng kiện đứng thẳng. Vương Việt dùng ngón tay mình nhéo lấy, đồng thời gắt gao dán chặt vào Hồng Lăng, cây dương vật thô to để vào cái mông lớn xinh đẹp của nàng. Một bàn tay khác của Vương Việt thuận theo bầu vú sờ xuống phía dưới.

Vùng bụng bằng phẳng rắn chắc mà có tính đàn hồi, bàn tay to của Vương Việt dùng sức xoa nắn bụng nàng, trực tiếp thuận theo quần của Hồng Lăng thò vào trong. Cách quần lót của Hồng Lăng, Vương Việt cảm giác tay mình một mảnh ướt át, nhẹ nhàng nói bên tai nàng: "Sao lại ướt lợi hại như vậy a, bà xã Lăng Lăng."

Hồng Lăng hoàn toàn trầm mê trong sự chà đạp của Vương Việt, hoàn toàn không biết Vương Việt đang nói cái gì, chỉ là bị động tiếp nhận ái phủ đến từ hắn.

Vương Việt nhân lúc Hồng Lăng không chú ý, cởi bỏ quần dài của nàng, Hồng Lăng cảm thấy chân mình lạnh lẽo, quần dài thuận theo đùi đẹp thon dài thẳng tắp rơi xuống...

Vương Việt bắt Hồng Lăng nằm sấp mặt đối diện với ghế, để nàng dùng hai tay chống lên ghế, cái mông lớn cao cao chổng lên, chính mình thì ngồi xổm xuống, bắt đầu hôn hít cái mông rắn chắc của Hồng Lăng. Hồng Lăng khẽ kinh hô: "Đừng, chưa rửa, bẩn."

"Không bẩn, ta thích ngắm mông của nàng."

Nghe lời nói thô lỗ của Vương Việt, Hồng Lăng cảm thấy đặc biệt kích thích, thân thể càng thêm xao động bất an. Tay Vương Việt chậm rãi sờ soạng trước cái lồn dâm nhỏ của Hồng Lăng, dùng ngón tay cuốn lấy đám lông mu của nàng, thỉnh thoảng nghịch ngợm chọc vào nơi đó. Hồng Lăng hiện tại giống như con cừu non đợi làm thịt, mặc người xâu xé.

Vương Việt thuận theo phần mông Hồng Lăng hôn lên, cái mông lớn hồn viên của Hồng Lăng tuyết trắng phấn nộn, giống như một quả táo thật sự, dáng người nàng trải qua Vương Việt khai phá một tháng nay càng thêm dụ người. Lưỡi Vương Việt dọc theo khe mông Hồng Lăng liếm xuống dưới.

Hồng Lăng run rẩy, dâm thủy từng giọt từng giọt chảy ra. Vương Việt nhẹ nhàng tách hai chân Hồng Lăng ra, cái lồn dâm nhỏ phấn nộn mềm mại của mỹ phụ lồi ra. Mỗi một nam nhân từng nhìn qua từ phía sau đều biết, nữ nhân quay lưng về phía mình là một loại hưởng thụ kích thích nhất, tốt đẹp nhất, do lồn bị kẹp ở giữa, đặc biệt là khi thân mình nữ nhân hạ thấp xuống, toàn bộ tiểu huyệt đều lồi ra.

Hai cánh hoa mềm mại của Hồng Lăng toàn bộ mở ra, nhụy hoa tươi non làm Vương Việt thèm nhỏ dãi. Vương Việt bắt đầu liếm cánh hoa của Hồng Lăng, vừa liếm mút, vừa dùng lưỡi nghịch ngợm trêu chọc điểm G mẫn cảm của nàng.

Lúc này Hồng Lăng sớm đã cả người xụi lơ, nội tâm chỉ nghĩ muốn Vương Việt mau chóng đâm vào, cầu xin nói: "Ông xã, địt em đi!"

Vương Việt không có vội vã tiến công, hắn biết nữ nhân như Hồng Lăng chỉ có lửa nhỏ mới có thể hưởng thụ đến khoái lạc của tình dục. Vương Việt trước sau giáp công, Hồng Lăng nóng lòng muốn Vương Việt sáp nhập, bắt đầu vặn vẹo thân thể. Ngón tay Vương Việt bắt đầu trừu tống trong lồn dâm của Hồng Lăng, tiểu huyệt của nàng mạnh mẽ bị dị vật xâm nhập, cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Ngón tay Vương Việt vừa trừu tống, vừa ma sát nếp uốn trong lồn non của Hồng Lăng, dâm thủy của nàng không thể ức chế thuận theo ngón tay Vương Việt chảy ra.

"Ân... Ân... Ông xã... Ân... Ông xã tốt..."

Lưỡi Vương Việt bắt đầu liếm mút âm vật của Hồng Lăng, Hồng Lăng chỉ cảm thấy chân mềm nhũn, trong lồn một trận co rút, triều thủy hung mãnh phun ra, ngón tay Vương Việt cảm thấy từng tia tê dại, hóa ra Hồng Lăng cứ như vậy lên đỉnh rồi.

Vương Việt nhìn bộ dáng dâm đãng của Hồng Lăng khi cao trào, gấp không chờ nổi cởi quần mình xuống, một cái liền đem dương vật cắm vào trong cái lồn dâm nhỏ của Hồng Lăng. Vương Việt nhẹ giọng hỏi nàng: "Bên trong nóng quá, thật sướng, nàng thì sao?"

Hồng Lăng muốn nói lại thôi, gật gật đầu. Nhìn động tác của Hồng Lăng, Vương Việt nhịn không được bắt đầu va chạm, mỗi một lần rút ra sau đó đều dùng sức cắm vào, thật sâu cắm đến tận cùng tiểu huyệt của Hồng Lăng. Hồng Lăng cũng đi theo sự đâm sâu rút cạn của Vương Việt bắt đầu dâm đãng hướng về phía sau đáp lại, cái mông tròn trịa vặn vẹo, lắc lư.

Mỗi một lần sáp nhập của Vương Việt đều thuận theo điểm G của Hồng Lăng xuôi dòng mà xuống, tiến vào hang động bí ẩn khít khao đầy nước, lúc rút ra lại dọc theo khe mông trơn bóng. Loại cảm giác tốt đẹp này làm Vương Việt vui sướng không thôi.

Hồng Lăng cảm thấy căng chặt mà sung thực, khi Vương Việt cắm vào, lồn dâm trướng lên, cây cặc lớn của Vương Việt tả xung hữu đột trong tiểu huyệt, cảm giác tiếp xúc mật thiết trong lồn non mang đến cho nàng tư vị tình dục mỹ diệu. Khi Vương Việt rút ra, trong lồn giống như bỗng nhiên thiếu mất thứ gì đó, liền cấp thiết muốn tìm lại cảm giác sung thực vừa rồi, vì thế không tự chủ được đem mông vươn về phía sau.

"Ông xã... A... A... A... Thiếu gia... A... Đừng dừng lại... A... Dùng sức địt em... Nga... Nga... Nga... Nga... Sướng quá... Ân... A... Ông xã... A..."

Vương Việt càng địt càng nhanh, động tác đáp lại của Hồng Lăng cũng càng ngày càng nhanh, Hồng Lăng cảm thấy chính mình giống như muốn bay lên, trong cái lồn dâm nhỏ sinh ra một cỗ lực hút cực mạnh, hút lấy dương vật của Vương Việt, khiến mỗi lần Vương Việt rút ra đều gặp phải trở ngại. Vương Việt cũng biết nàng sắp đến tận cùng, càng thêm ra sức.

Hoa tâm Hồng Lăng chua xót, hồng thủy lại một lần nữa bạo phát, nhịn không được thét chói tai. Tiếng thét này của nàng ngược lại đã dẫn ba cô gái vẫn luôn ở kia ngắm phong cảnh không chú ý tới bọn họ qua đây.

Trước kia khi địt lồn, bốn tỷ muội các nàng đều là cùng nhau, bởi vậy bị các nàng nhìn thấy, Hồng Lăng cũng không có gì ngại ngùng, ngược lại là Bạch Yến có chút u oán nhìn Vương Việt, hừ nói: "Đại tỷ quá giảo hoạt, nhân lúc chúng ta ngắm phong cảnh lại tự mình ăn vụng trước!"

Hồng Lăng cười nói: "Ông xã, Yến Tử ghen tị kìa, chàng vẫn là đi qua giải ngứa cho nó trước đi!"

Nàng hiện tại vẫn giữ tư thế bị địt vừa rồi, cái mông lớn chổng lên thật cao, lồn dâm cũng gắt gao cắn chặt lấy dương vật của Vương Việt.

Vương Việt động đậy, để côn thịt lớn hoạt động một chút trong tiểu huyệt của nàng, nói: "Ta cũng muốn a, nhưng là có người không cho ta đi, dùng lồn kẹp chặt lấy cặc của ta như vậy, không cho ta rút ra!"

Hồng Lăng lúc này cũng to gan lên, dùng sức vặn vẹo cái mông lớn, cười nói: "Vậy thì thế nào, người ta hôm nay chính là muốn sướng cho đủ, không làm cho cái lồn dâm nhỏ của người ta phục, cặc của chàng cũng đừng hòng rút ra!"

Nói xong bắt đầu thu bụng dưới, dùng thịt non trong lồn dùng sức cắn dương vật Vương Việt mấy cái. Nàng vốn dĩ thân thủ bất phàm, hiện tại lại đã là cao thủ Quy Chân Cảnh, hơn nữa sau khi đi theo Vương Việt còn cố ý luyện tập qua, bởi vậy kẹp đến Vương Việt thập phần sung sướng.

Vương Việt cười nói: "Được rồi, ông xã hôm nay sẽ địt phục con đĩ dâm đãng nhỏ bé là nàng!"

Nói xong bế nàng lên theo tư thế đi tiểu, đi đến bên cửa sổ, đưa nửa người trên của nàng ra ngoài cửa sổ, hai tay ôm lấy cái mông lớn của nàng dùng sức cuồng địt. Do lồn dâm co rút lại, khiến cho ma sát giữa thịt non trong lồn và dương vật cứng rắn tăng lên gấp bội, khoái cảm của Hồng Lăng lập tức tăng cường rất nhiều, nhất thời bị địt đến có chút điên cuồng, thân thể mềm mại dùng sức vặn vẹo, mái tóc dài theo đầu ném mạnh, trong miệng lớn tiếng kêu: "Ông xã, địt em, dùng sức, dùng sức lực lớn nhất của chàng địt em, địt chết em đi!"

Thao lộng điên cuồng như thế, Hồng Lăng đương nhiên không có khả năng chống đỡ quá lâu. Chỉ chốc lát sau, theo một tiếng thét chói tai cuồng loạn, Hồng Lăng cả người co rút, thân thể mạnh mẽ chồm về phía trước, suýt chút nữa thoát ly khỏi sự chưởng khống của Vương Việt, cũng khiến cho dương vật của Vương Việt từ trong cái lồn dâm nhỏ của nàng lui ra ngoài. Ngay sau đó, cái lồn non của nàng bắt đầu giống như miệng cá đóng mở, mỗi lần mở ra, liền phun ra một luồng chất lỏng trong suốt, thế nhưng liên tiếp phun hơn mười luồng mới dừng lại. Rất nhiều dâm thủy tẫn số bắn lên bụng dưới Vương Việt, sau đó thuận theo chân hắn chảy xuống, thế nhưng tạo thành một vũng nước lớn trên mặt đất.

Hồi lâu sau, cao trào của Hồng Lăng mới qua đi, Vương Việt kéo nàng trở về ôm vào trong lòng, Hồng Lăng thở hổn hển nói: "Ông xã tốt, vừa rồi sướng chết em, bị chàng địt nhiều lần như vậy rồi, chỉ có lần này là sướng nhất!"

Vương Việt cười nói: "Nếu sướng như vậy, ông xã lại địt nàng như vậy một lần nữa được không?"

Hồng Lăng có chút hư nhược nói: "Đừng, chàng địt các nàng trước đi, em để sau hãy nói, hiện tại mệt quá!"

Vương Việt cười kéo qua một cái ghế, để Hồng Lăng nằm ở trên đó, đối với ba nữ nói: "Cặc của ông xã trướng đến khó chịu, ai tới giúp ông xã hạ hỏa đây?"

Ba cô gái bị bộ dáng vừa rồi của bọn họ làm cho có chút ngây người, nghe được Vương Việt hỏi, mới hồi phục tinh thần lại. Tử Vân nhảy một cái qua, vươn bàn tay nhỏ nắm lấy cây côn thịt lớn dính đầy dâm thủy của đại tỷ kia, nhẹ nhàng tuốt động, cười nói: "Ông xã, chàng quá lợi hại, ta còn là lần đầu tiên thấy đại tỷ điên cuồng như vậy, chàng vừa rồi nhất định địt nàng ấy sướng lắm!"

Vương Việt thò tay vào trong quần Tử Vân, nhẹ nhàng móc ngoáy trên cái lồn non sớm đã ướt đẫm của nàng, cười nói: "Đương nhiên rất sướng rồi, nàng có muốn thử xem hay không?"

Tử Vân giống như một con cá nhỏ chui ra khỏi lòng Vương Việt, cười nói: "Đương nhiên muốn thử rồi, bất quá chàng vẫn là địt nhị tỷ trước đi, nàng ấy đã có chút chờ không kịp rồi kìa!"

Vương Việt nhìn về phía Bạch Yến, trong mắt có ý tứ dò hỏi. Bạch Yến đương nhiên sẽ không cự tuyệt hắn, chỉ là sự đáo lâm đầu có chút thẹn thùng mà thôi. Vương Việt ôm nàng qua, hôn lên đôi môi anh đào của nàng.

Bạch Yến mở ra cái miệng nhỏ nhắn, vươn đầu lưỡi thơm tho mềm mại, nhiệt tình cùng Vương Việt cuồng hôn, cùng đầu lưỡi Vương Việt gắt gao quấn quýt lấy nhau. Bạch Yến dùng môi nàng ngậm lấy đầu lưỡi Vương Việt mút vào, lưỡi thơm diễm lệ giao triền trong miệng. Hai tay nàng vô lực quàng lên vai Vương Việt, hai mắt nhắm nghiền, vui sướng tiếp nhận sự khinh bạc mà Vương Việt gia tăng trên người nàng.

Chậm rãi, lại bị thủ đoạn tán tỉnh vô cùng tận của Vương Việt đẩy lên cao phong, tiếng thở dốc trong miệng dần dần cuồng loạn, bàn tay thon thả quàng trên vai cũng chậm rãi di chuyển xuống eo Vương Việt, gắt gao ôm lấy eo hắn, thân hình như rắn chậm rãi vặn vẹo.

Lúc này miệng Vương Việt cũng dần dần di chuyển xuống dưới, trước tiên ở trên cái cổ trắng ngần thơm phức một trận mút hôn nhẹ nhàng, lại di xuống đỉnh ngọc nữ phong, đối với nụ hoa đỏ hồng một trận cắn mút liếm láp. Bạch Yến sướng vô cùng, mở ra đôi môi đỏ mọng gợi cảm lãng khiếu lên: "Nga... Ông xã... A... A... Ân..."

Đối với phản ứng của Bạch Yến, Vương Việt cảm thấy phi thường hài lòng, càng đem đôi môi đang tàn phá trên đỉnh ngọc phong chậm rãi từng tấc từng tấc liếm xuống dưới, hôn qua rốn nhỏ mê người, bụng nhỏ bằng phẳng nhu thuận. Chậm rãi, vượt qua bụi cỏ thơm rậm rạp, rốt cuộc đi tới cửa động đào nguyên của Bạch Yến.

Chỉ thấy miệng lồn non phấn hồng hơi hơi hé mở, lộ ra màng thịt đạm hồng bên trong, một hạt đậu khấu phấn hồng sung huyết đứng thẳng, lộ ra quang trạch sáng bóng, từng luồng xuân thủy từ trong động chậm rãi chảy ra, làm ướt một mảng lớn ngay đùi và cái ghế phía dưới. Cảnh tượng dâm mĩ này làm Vương Việt xem đến càng thêm hưng phấn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!