Nữ y sư bỉ ổi nhìn Vương Việt một cái, khinh thường nói: "Sao, lúc này biết xấu hổ rồi? Lúc cậu làm chuyện đó sao không biết xấu hổ đi?"
Vương Việt bọn họ đăng ký bệnh án chính là bất lực, cho nên trong suy nghĩ của cô, nhất định là Vương Việt tên công tử ca này chơi phụ nữ chơi quá nhiều, dùng chim quá độ, mới có thể cứng không nổi. Cái này cũng Thôi, nhưng Vương Việt cho ngoại giới ấn tượng vẫn luôn là rất điệu thấp, rất thật thà, chỉ có gần đây mới làm hai chuyện khá trương cuồng, kết quả đời sống riêng tư của tên này cư nhiên thối nát như thế, loại gia hỏa đạo đức giả này, làm người ta coi thường nhất.
"Bệnh nhân không phải tôi." Vương Việt bất đắc dĩ nói.
"Không phải cậu còn có thể là người khác a? Bớt nói nhảm, mau cởi quần ra." Nữ y sư không kiên nhẫn nói: "Bà đây chuyên công nam khoa mười mấy năm rồi, sờ qua con cặc còn nhiều hơn phụ nữ cậu từng gặp, cái gì to nhỏ thô tế dài ngắn mềm cứng tôi chưa thấy qua? Không đúng, cứng tôi xác thực chưa thấy qua."
Nói xong, còn liếc nhìn đũng quần Vương Việt một cái, ý tứ quá rõ ràng rồi: Cậu em không được, cứng không nổi!
Vương Việt lập tức không thể nhịn được nữa: Con mụ thối này, muốn xem phải không? Ông đây liền cho cô xem, hù chết cô!
Lập tức kéo quần dài và quần lót xuống, đem con cặc của mình triển hiện ra.
"Á đù, to như vậy?!" Nữ y sư lập tức trừng lớn mắt, Vương gia thiếu gia, mới mười lăm tuổi đi? Sao lại có con cặc to như vậy?
Nhìn thấy bộ dạng trợn mắt há hốc mồm của nữ y sư, Vương Việt đắc ý cực kỳ, cười nói: "Thế nào, đủ to không?"
"To có tác dụng gì, làm đàn ông, phải dựng lên được mới được." Nữ y sư vội dùng sự bỉ ổi đối phương để che giấu sự thất thố của mình.
Dựng lên? Vậy còn không đơn giản! Con cặc của Vương Việt hiện tại là cứng lên muốn mềm rất khó, mà mềm rồi muốn cứng, lại là quá dễ dàng. Chỉ là hồi vị trong đầu một chút cảm giác dùng con cặc ma sát trên lồn mẹ, con cặc của Vương Việt lập tức liền đứng lên, diễu võ dương oai chỉ hướng nữ y sư.
"Thật cứng a." Nữ y sư nhịn không được vươn tay bóp bóp trên con cặc lớn của Vương Việt, đột nhiên mắt đẹp trừng một cái: "Cậu cố ý đảo loạn có phải không?"
"Tôi đảo loạn cái gì?" Vương Việt hỏi.
"Cậu một chút bệnh cũng không có, khám cái gì bất lực?" Nữ y sư tức giận nói.
Vương Việt bất đắc dĩ nói: "Tôi đều nói rồi, bệnh nhân không phải tôi, là người đi cùng tôi, cái tên to xác kia."
"Không thể nào!" Nữ y sư rất khẳng định nói: "Cái tên to xác kia nhìn tướng mạo chính là người rất thật thà, không có khả năng làm bậy."
"Tôi cũng không nói cậu ấy làm bậy a, cậu ấy là luyện công xảy ra vấn đề." Vương Việt nói: "Không biết cô làm bác sĩ kiểu gì, hỏi cũng không hỏi rõ ràng, liền bắt người ta cởi quần, cô cứ thích xem con cặc như vậy sao?"
Trên mặt nữ y sư không khỏi đỏ lên, cô cũng không thích xem con cặc đàn ông, thậm chí bởi vì xem quá nhiều, đều có chút buồn nôn rồi, sở dĩ vừa vào liền bắt Vương Việt cởi quần, hoàn toàn là vì thói quen. Nói trắng ra chính là phạm sai lầm chủ nghĩa kinh nghiệm mà thôi.
"Bớt nói nhảm, đã không bệnh, còn không mau thu cái thứ xấu xí của cậu về!" Nữ y sư nhìn con cặc lớn thẳng tắp của Vương Việt, nó cường tráng, dữ tợn như vậy, nhưng không biết tại sao, nhìn thấy nó, cô cư nhiên không có cảm giác buồn nôn như bình thường, ngược lại cảm thấy nó phi thường dụ người.
Vương Việt kéo quần lót lên, cái quần lót này là Yến Phương Phỉ đặc chế cho cậu, con cặc cho dù ở bên trong cứng lên, cũng sẽ không lộ ra dấu vết gì, nhưng muốn nhét con cặc đã cứng rồi trở về, thì không quá dễ dàng.
Vương Việt một bên nhét cây gậy sắt cứng ngắc của mình vào trong quần lót, một bên nói: "Muốn nói bệnh, tôi xác thực cũng có một cái, đó chính là con cặc rất dễ cứng, hơn nữa vừa cứng lên, liền rất khó biến mềm, cô nói đây có phải là bệnh hay không a?"
"Thối khoe khoang, mềm không được thì tìm chỗ mà sóc lọ, còn không mau cút ra ngoài!" Nữ y sư tưởng Vương Việt đang cố ý tiêu khiển cô, dù sao đây chính là trạng thái đàn ông muốn sở hữu nhất.
Vương Việt rốt cục nhét con cặc vào quần lót, bày một vị trí khá thoải mái, sau đó lại kéo quần lên, nhưng cũng không đi ra, mà là nhắc nhở: "Bác sĩ, lát nữa cô có thể đừng... bưu hãn như vậy không? Bạn tôi rất hay xấu hổ, hơn nữa có bóng ma tâm lý với phụ nữ bưu hãn, tôi sợ cô sẽ dọa cậu ấy."
"Đi đi đi! Bà đây chỗ nào bưu hãn rồi." Nữ y sư xua tay nói, trong lòng lại ghi nhớ lời Vương Việt. Cô vốn dĩ cũng không phải là người phụ nữ bưu hãn, trách chỉ trách cô học nam khoa. Đàn ông đến khám nam khoa, ít nhất có một nửa là thích làm bậy, tự làm mình liệt dương, đám người này không thành thật, nếu như không bưu hãn một chút, thiếu không được bị bọn họ đùa giỡn, cho nên lâu ngày, cô liền dưỡng thành thói quen này.
Vương Việt lúc này mới đi ra ngoài, nói với Lý Cương: "Vào đi, tôi đều nói với bác sĩ rồi."
Lý Cương có chút nữu niết, cuối cùng vẫn là dưới sự cổ vũ của Ngô Lệ mới rốt cục đi vào nội thất.
"Đừng lo lắng, Lý Cương sẽ khỏe lại thôi, y thuật của Miêu thị y quán cao lắm." Vương Việt ngồi xuống, an ủi Ngô Lệ bên cạnh.
Ngô Lệ đỏ mặt gật đầu. Sau đó, hai người liền đều trầm mặc xuống, thứ nhất bọn họ cũng không thân, hơn nữa thân phận chênh lệch quá lớn, thứ hai, bệnh Lý Cương khám cũng rất xấu hổ, bọn họ một nam một nữ, thật sự không tiện thảo luận.
Qua một hồi lâu, Lý Cương mới đỏ mặt từ nội thất đi ra, nữ y sư cũng đi theo hắn ra ngoài. So với sự bưu hãn lúc trước, lúc này nữ y sư mày liễu nhíu chặt, một bộ dạng rất khó giải quyết.
"Thế nào bác sĩ, bạn tôi còn có thể khôi phục không?" Vương Việt lập tức hỏi.
"Rất phiền phức." Nữ y sư mày liễu nhíu chặt hơn, nghĩ nghĩ nói: "Mọi người đi theo tôi, vấn đề của cậu ấy tôi giải quyết không được, phải đi hỏi sư tỷ tôi."
Miêu Thanh Loan hiện tại đã là biển hiệu của Miêu thị y quán, hơn nữa mấy đời tích lũy xuống, Miêu gia cũng bồi dưỡng ra một nhóm lớn đệ tử y thuật cao siêu, cho nên thương bệnh tầm thường căn bản không cần Miêu Thanh Loan tự mình ra tay, tình huống bình thường bà đều sẽ ở trong phòng làm việc của mình nghiên cứu y thư.
Từ phòng khám nam khoa đến phòng làm việc của Miêu Thanh Loan, cần đi qua đại sảnh bộ phận phòng khám bệnh trước. Vương Việt bọn họ vừa mới đi tới đại sảnh, đang chuẩn bị lên lầu, đột nhiên nghe được có người kêu la nói: "Trương Hồng, chính là tên tiểu tử kia, giết nó cho tao!"
Vương Việt quay đầu nhìn lại, không khỏi vui vẻ, chỉ thấy một đám người đông đúc đang từ bên bộ phận trị liệu đi tới, mấy kẻ cầm đầu, cậu đều biết. Gia chủ Trương gia Kim Lăng Trương Lão Tam, Trương Hồng của Trương gia Thiên Hải, mà kẻ được hai người bọn họ đỡ đi chậm rãi, cũng lớn tiếng kêu la, chính là Trương Lăng Phong bị cậu phế bỏ.
"Ai nha, đây không phải là Trương Lăng Phong thiếu gia của Trương gia Thiên Hải sao, thế nào, nhanh như vậy đã khỏi rồi? Y thuật của Miêu thị y quán quả nhiên không chê vào đâu được!" Vương Việt một thông âm dương quái khí, cuối cùng còn hướng về phía nữ y sư bên cạnh giơ ngón tay cái lên.
Trương Lăng Phong giận dữ, hướng về phía Trương Hồng bên cạnh rống nói: "Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau giết nó cho tao!"
"Cái này..." Trương Hồng chần chờ một chút, thấp giọng nói: "Lăng Phong thiếu gia, đừng gây chuyện nữa, chúng ta vẫn là mau chóng về Thiên Hải đi."
Trương Lăng Phong quay đầu giận dữ nhìn Trương Hồng, một cái tát quất về phía mặt lão.
Bốp ~
Cánh tay Trương Lăng Phong vung đến một nửa, liền bị Trương Hồng nắm lấy cổ tay.
"Trương Hồng, đồ phế vật này!" Trương Lăng Phong giận mắng: "Không đối phó kẻ làm tao bị thương, ngược lại muốn ra tay với tao, đợi trở lại Thiên Hải, xem tao thu thập mày thế nào!"
"Phế vật?" Vương Việt không khỏi cười lên: "Có mày ở đây, người khác sao dám nhận, mày nếu không phế vật, thì tự mình đến giết tao a, hà tất phải yêu cầu người khác?"
"Mày nói cái gì?!" Trương Lăng Phong không nghĩ tới Vương Việt ngay trước mặt Trương Hồng còn dám mắng mình, nhưng cố tình Trương Hồng còn không nghe mình, trong lòng càng là giận sôi lên.
"Sao, tao nói không đúng?" Vương Việt cười nói: "Mày tuổi lớn hơn tao, xuất thân tốt hơn tao, lại bị tao một chiêu liền phế bỏ, đây không phải phế vật thì là cái gì?"
"Vương Việt, mày đợi đấy cho tao!" Trương Lăng Phong giận quá hóa cười: "Tam Đại Gia Tộc chúng mày rất nhanh sẽ không còn tồn tại, những người phụ nữ kia của chúng mày, tao sẽ bắt hết về Thiên Hải, từ từ bào chế, mẹ mày không phải đệ nhất mỹ nhân cổ kim sao? Tao sẽ làm cho bà ta biến thành đệ nhất tính nô cổ kim!"
Sắc mặt Vương Việt trong nháy mắt trầm xuống, từng bước từng bước đi về phía Trương Lăng Phong.
"Kiếp sau nhớ kỹ, trước khi không có đủ thực lực, tốt nhất quản cái miệng của mình cho chặt." Thanh âm của Vương Việt nhẹ bẫng, nhưng ai cũng có thể nghe ra sự lạnh lẽo thấu xương trong đó.
Trương Hồng kinh hãi, vội vàng chắn trước người Trương Lăng Phong, quát: "Vương Việt, cậu đừng làm bậy!"
Vương Việt nhàn nhạt nhìn Trương Hồng một cái, lách mình vòng qua lão, tiếp tục đi về phía Trương Lăng Phong.
Trương Hồng lại lập tức ngây người tại chỗ, quần áo toàn thân trong nháy mắt bị mồ hôi lạnh hoàn toàn thấm ướt. Thuế Phàm Cảnh! Không sai, tuyệt đối là Thuế Phàm Cảnh! Thuế Phàm Cảnh mười lăm tuổi a, Trương gia đây là chọc phải quái vật gì vậy?! So với Vương Việt, Trương Hồng cảm giác hơn sáu mươi năm nay của mình đều sống trên thân chó rồi.
Mắt thấy Vương Việt càng bức càng gần, Trương Lão Tam muốn biểu hiện lòng trung thành một chút, thế là cũng chắn trước người Trương Lăng Phong, quát: "Vương Việt, đứng lại!"
Bốp!
Vương Việt tùy tiện một cái tát, quất lên mặt Trương Lão Tam, đánh cho gã xoay vòng bay ra ngoài, sau khi ngã xuống đất trực tiếp bất tỉnh nhân sự.
Trương Lăng Phong lúc này rốt cục sợ hãi, há miệng muốn nói cái gì, nhưng Vương Việt hoàn toàn không cho hắn cơ hội, vươn tay ấn lên đỉnh đầu hắn.
"Kiếp sau nếu còn không làm được người tốt, vậy thì kẹp chặt cái đuôi một chút."
Làm lời khuyên cho kiếp sau của Trương Lăng Phong xong, Vương Việt chân khí vừa thổ. Thân thể Trương Lăng Phong trong nháy mắt hóa thành hư vô, biến mất vô ảnh vô tung, cứ như chưa từng tới thế giới này bao giờ, chỉ để lại một chiếc nhẫn không gian lấp lánh phát quang, bị Vương Việt thuận tay sao vào trong tay.
"Dừng tay!"
Thân thể Trương Lăng Phong tùy gió tiêu tán, một tiếng quát chỉ mới khoan thai tới chậm.
Tân Tiểu Tiểu là tới tái khám. Tối hôm kia cô chuẩn bị ra mặt ngăn cản Trương Lăng Phong ỷ thế hiếp người, kết quả bị đồng nghiệp đánh ngất xỉu. Do đồng nghiệp tu vi không bằng cô, cái đánh đó vì để bảo đảm có thể đánh ngất cô, trực tiếp dùng toàn lực, đánh cho cô bị thương không nhẹ, thậm chí suýt chút nữa chấn động não, do Miêu Thanh Loan tự mình ra tay mới cứu tỉnh cô lại. Nhưng hôm nay cô vẫn cảm giác không quá thoải mái, cho nên liền muốn tới xem lại một chút.
Vừa đi vào đại sảnh bộ phận phòng khám bệnh, cô liền nhìn thấy Vương Việt một cái tát quất bay Trương Lão Tam, lại đặt tay lên đầu Trương Lăng Phong, vội vàng lớn tiếng quát chỉ, nhiên mà vẫn chậm một bước.
Tuy rằng cô đối với Trương Lăng Phong một điểm ấn tượng tốt cũng không có, nhưng chức trách thân là cảnh sát lại làm cho cô không thể ngồi yên. Huống chi, đối với Vương Việt, cô đồng dạng không có ấn tượng tốt, bởi vì sau khi cô tỉnh lại, đồng nghiệp đem chuyện xảy ra sau đó tối hôm kia nói với cô một lần. Bất quá người đồng nghiệp kia lại là đứng ở lập trường Trương gia kể lại, thế là Vương Việt liền trở thành một ác bá hành sự bá đạo, hủy hôn sự người khác, hoành đao đoạt ái.
Mà hiện tại, càng là ngay trước mặt cô giết người. Điều này làm cho Tân Tiểu Tiểu xưa nay ghét ác như cừu làm sao có thể nhịn, ngay cả vết thương sau gáy mình cũng không lo được, sải bước tiến lên, quát: "Vương Việt, cậu công khai giết người, coi thường pháp kỷ, theo tôi về cục cảnh sát!"
Vương Việt nhìn cô một cái, gật đầu nói: "Được, đợi tôi làm xong việc trong tay, sẽ đi cục cảnh sát cho các người một lời giải thích."
"Không được, cậu nhất định phải đi theo tôi ngay bây giờ!" Tân Tiểu Tiểu cường ngạnh nói, cô cảm giác tên này thật sự là quá kiêu ngạo rồi, giết người, cư nhiên còn giống như không có chuyện gì xảy ra, thân là cảnh sát, cô tuyệt đối không thể dung nhẫn loại gia hỏa coi thường pháp kỷ như vậy.
Vương Việt có chút không kiên nhẫn, hung tợn nói: "Cô đừng có được đằng chân lân đằng đầu, chọc giận ta, xem ta không đánh đòn mông cô, hơn nữa không chỉ là cô, ngay cả sư phụ cô cũng cùng nhau đánh đòn mông!"
"Cậu... Tôi liều mạng với cậu!" Tân Tiểu Tiểu giận dữ, hung hăng một quyền đánh về phía ngực Vương Việt, ra tay chính là sát chiêu.
Vừa rồi cô nhắm vào Vương Việt, chỉ là xuất phát từ chức trách cảnh sát, hiện tại lại là tư oán rồi. Võ Giả tuy rằng cũng chịu sự ràng buộc của pháp luật, nhưng cho dù là Võ Giả Liên Minh, cũng sẽ không can thiệp ân oán cá nhân giữa các Võ Giả, chỉ là căn cứ vào thâm sâu của cừu oán, mức độ dung nhẫn bất đồng mà thôi. Mà nhục mạ sư trưởng, thì bị nhận định là thâm cừu đại hận, có thể sinh tử bất luận.
Vương Việt nói đánh đòn mông cô cũng Thôi, cư nhiên còn lôi kéo cả sư phụ cô. Tân Tiểu Tiểu từ nhỏ không cha không mẹ, do sư phụ thu dưỡng lớn lên, trong lòng cô, sư phụ cũng giống như mẹ ruột của mình không có bất kỳ khác biệt gì, hiện tại Vương Việt nhục mạ mẹ cô, bảo cô làm sao có thể dung nhẫn?
Vương Việt tùy tiện một chỉ, điểm lên nắm đấm của Tân Tiểu Tiểu, sau đó xoay người bỏ đi.
Tân Tiểu Tiểu chỉ cảm thấy một luồng cảm giác tê dại mãnh liệt vô cùng, từ trên nắm đấm trong nháy mắt truyền khắp toàn thân, định cô ngay tại chỗ, thân không thể động, miệng không thể nói, trong lòng không khỏi kinh hãi. Tối hôm kia cô bị đồng nghiệp đánh ngất, cũng không tận mắt nhìn thấy cảnh Vương Việt thuấn sát hai cường giả Thiên Nguyên Cảnh, một chiêu phế bỏ Trương Lăng Phong, sau đó nghe đồng nghiệp nhắc tới, cũng chỉ cho rằng bọn họ là nói quá sự thật mà thôi. Hiện tại tự mình thể nghiệm, mới chân chính ý thức được đứa nhỏ này mạnh bao nhiêu, chỉ là tùy tiện điểm một cái lên nắm đấm, liền có thể làm cho người ta giống như bị điểm trúng đại huyệt quan trọng động cũng không động được, cái này, e rằng ngay cả sư phụ cũng không làm được đi.
Vương Việt không để ý đến Tân Tiểu Tiểu nữa, lúc đi qua Trương Hồng, lại nhàn nhạt nói: "Nếu ta là ông, sẽ lập tức thông báo người nhà, bảo bọn họ mau chóng trốn đi."
Trương Hồng lập tức lộ ra nụ cười khổ, sự việc đến nước này, lão hình như chỉ còn lại con đường này để đi. Vương Việt ngay trước mặt lão giết Trương Lăng Phong, lão vô luận nói gì với Gia Tộc, đều giải thích không rõ, bọn họ e rằng cũng sẽ không nghe mình giải thích, đến lúc đó không chỉ bản thân lão sẽ bị phạt, chỉ sợ ngay cả người nhà cũng chạy không thoát.
Lão Trương Hồng trung thành với Trương gia, cũng không phải là loại trung thành nô tính, mà là xuất phát từ huyết mạch thân tình, dù sao cho dù lão là bàng hệ, mọi người cũng chung quy là cùng một tổ tông. Nhưng thân tình cũng phân xa gần, khi Gia Tộc cùng người nhà của mình nảy sinh xung đột, lão sẽ không chút do dự lựa chọn người nhà của mình.
Giờ khắc này, Trương Hồng đột nhiên minh bạch vì sao Vương Việt dám ở trước mặt mình triển hiện ra tu vi Thuế Phàm Cảnh của cậu, hiển nhiên là đã sớm tính toán chắc chắn mình sẽ không tiết lộ tin tức này cho Trương gia, thậm chí chủ động giúp cậu bảo mật. Một thiếu niên mười lăm tuổi, không chỉ tu vi không thể tưởng tượng nổi đạt đến Thuế Phàm Cảnh, hơn nữa tâm tư còn kín đáo như thế, đây rốt cuộc là quái vật gì?
Trương Hồng trong lòng lần nữa cảm khái, nào biết, lão lần này lại là có chút đánh giá cao Vương Việt rồi. Vương Việt cũng không hiểu rõ Trương Hồng, tự nhiên không thể nào giống như trong tưởng tượng của Trương Hồng tính toán đâu ra đấy như vậy, cậu sở dĩ dám triển hiện ra tu vi của mình, là bởi vì cậu đã không sợ người khác biết nữa rồi. Đến Thuế Phàm Cảnh, hơn nữa do chân khí đủ tinh thuần, ngay cả Thuế Phàm Cảnh tầng năm đều có lòng tin đánh một trận, tại thế tục này, đã không có quá nhiều thứ có thể trói buộc cậu.
Hơn nữa với tốc độ tinh tiến của cậu, e rằng không quá hai ba tháng, là có thể đạt tới Thuế Phàm Cảnh trung hậu kỳ, thậm chí Siêu Thoát Cảnh cũng không phải là không có khả năng. Nếu như vậy còn muốn cố ý cẩu thả, vậy thì quá có lỗi với một thân tu vi này của mình rồi. Cho nên hiện tại Vương Việt định ra điệu bộ cho mình chính là: Không cố ý tuyên dương, cũng không cẩu thả nữa, nên ra tay thì ra tay, không nên ra tay thì cũng không cưỡng cầu ra tay, hết thảy thuận theo tự nhiên là tốt rồi.
Sở dĩ nhắc nhở Trương Hồng, là bởi vì dì nhỏ nói qua, đây là một trong số ít những kẻ còn coi là có tâm tồn chính nghĩa của Trương gia Thiên Hải, cứ như vậy bị người mình hại chết, cũng khá đáng tiếc.
Vương Việt bị người ta đánh giá cao mang theo Lý Cương và Ngô Lệ, còn có nữ y sư bị hành vi của cậu làm cho kinh ngạc đến ngây người kia, đi thẳng lên lầu.
Trong đại sảnh lại là lặng ngắt như tờ, hai tùy tùng của Trương Hồng nhìn chằm chằm Trương Hồng, hết thảy lấy lão như thiên lôi sai đâu đánh đó, mà những người Trương Lão Tam mang đến cũng không dám đi kêu gào với Vương Việt, mãi đến khi cậu rời đi, mới dám đi xem tình huống của Trương Lão Tam. Còn những người khác, thì đều là bộ dạng xem kịch vui, việc này hoàn toàn không liên quan đến bọn họ, Trương gia và Vương gia cũng đều là thế lực bọn họ không với cao nổi, hai nhà này vô luận nhà nào xui xẻo, bọn họ đều sẽ cao hứng.
Qua một lát, Tân Tiểu Tiểu rốt cục khôi phục năng lực hành động, lập tức hét lớn một tiếng: "Vương Việt, tên khốn kiếp này, tôi không để yên cho cậu đâu!" Nói xong, liền muốn đuổi theo.
Bên cạnh một nhân viên y quán quen biết với cô lại kéo cô lại, nói: "Tân cảnh quan, đừng xúc động, cô vừa rồi thật sự là quá lỗ mãng rồi."
"Hồ tỷ tỷ, chị đây là ý gì?" Tân Tiểu Tiểu không khỏi hỏi.
"Cô có biết vì sao Vương Việt muốn giết Trương Lăng Phong không?" Vị nhân viên kia hỏi ngược lại.
"Bọn họ đều không phải thứ tốt lành gì, những chuyện chó má giữa bọn họ tôi cũng lười quản." Tân Tiểu Tiểu nói: "Nhưng Vương Việt công khai giết người, tôi cũng không thể không quản, nếu không pháp kỷ ở đâu? Huống chi, cậu ta dám nhục mạ ân sư tôi, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu ta, cho dù đánh không lại cậu ta, cũng phải cắn một miếng thịt của cậu ta xuống!" Nói đến sau cùng, Tân Tiểu Tiểu đã nghiến răng nghiến lợi.
Vị Hồ tỷ tỷ kia hỏi: "Nếu như Trương Lăng Phong cũng nhục mạ Vương Việt như vậy, hơn nữa càng thêm quá đáng thì sao?"
Tân Tiểu Tiểu sửng sốt: "Xảy ra chuyện gì?"
Vị Hồ tỷ tỷ kia kéo cô sang một bên, nhỏ giọng thuật lại lời Trương Lăng Phong nói trước khi chết cho cô nghe một lần. Tân Tiểu Tiểu lập tức ngẩn người, tên Trương Lăng Phong kia thật đúng là tìm chết a, đừng nói Vương Việt, cho dù đổi thành mình, có năng lực mà nói cũng sẽ giết hắn ngay tại chỗ. Hơn nữa cô cũng rốt cục minh bạch, vì sao Vương Việt cố ý lôi kéo sư phụ mình vào, tên khốn kiếp này căn bản chính là dùng phương pháp như vậy để mình cảm đồng thân thụ.
Bất quá cậu ta dù sao vẫn là có chừng mực, đàn ông nói muốn đánh đòn mông phụ nữ, tuy rằng cũng mang chút tính chất sỉ nhục, nhưng bản chất lại chẳng qua là nói đùa, vô thương đại nhã, nhưng nếu cậu ta đem lời của Trương Lăng Phong nguyên văn trả lại, nói để sư phụ làm tính nô cho cậu ta, vậy thì thật sự là không chết không thôi rồi.
"Vương Việt, tên khốn kiếp này, tôi không để yên cho cậu đâu!" Lúc này, lại có một tiếng rống to vang lên, lại là Trương Lão Tam dưới sự cứu chữa của mọi người tỉnh lại.
Hồ tỷ tỷ không khỏi "phì cười" một tiếng, nhỏ giọng nói: "Hai người nói chuyện sao giống nhau như đúc vậy, sẽ không phải là có một chân chứ?"
"Phi, chị mới có một chân với hắn ấy." Tân Tiểu Tiểu bất mãn nói, đối với những thế lực thường xuyên coi thường luật pháp này, cô xưa nay đều không có hảo cảm gì, càng không cần nói thủ lĩnh của những thế lực này.
Hồ tỷ tỷ cũng cảm thấy mình nói đùa hơi quá, lập tức chuyển chủ đề nói: "Cô là tới tìm Miêu thần y đi, bà ấy hiện tại hẳn là đang ở phòng làm việc, cô mau đi đi."
Tân Tiểu Tiểu gật đầu, xoay người đi về phía cầu thang.
Bên kia, Trương Lão Tam phát tiết một tiếng còn không biết Trương Lăng Phong đã biến mất khỏi thế giới này, nhìn thấy Trương Hồng đứng ở bên cạnh, lập tức kêu gào nói: "Tiền bối, tên Vương Việt kia kiêu ngạo ương ngạnh, ngài nhất định phải làm chủ cho tôi a!"
"Ừ, về trước rồi nói sau." Trương Hồng gật đầu, lão đã đưa ra quyết định, lập tức thông báo người nhà, để bọn họ trốn đi, nếu như có khả năng, liền nghĩ hết biện pháp qua Kim Lăng, trước mắt nơi này mới là nơi an toàn nhất, bởi vì có cỗ lực lượng thần bí kia, cao thủ Trương gia Thiên Hải tuyệt không dám khinh dị đi tới phạm hiểm.
Lại nói ba người Vương Việt, dưới sự dẫn dắt của nữ y sư, rất nhanh đi tới phòng làm việc của Miêu Thanh Loan nằm ở tầng cao nhất.
Thân là một trong "Kim Lăng tứ tuyệt", Miêu Thanh Loan trừ y thuật cao minh ra, mỹ mạo cũng là điều mọi người say sưa bàn tán, trừ trang web chính thức của Miêu thị y quán ra, ngay cả trên mạng cũng lưu truyền một ít hình ảnh của bà. Bất quá Vương Việt lại chưa từng chuyên môn xem qua, cho nên đây vẫn là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Miêu Thanh Loan.
Kinh diễm, là ấn tượng đầu tiên Miêu Thanh Loan mang lại cho Vương Việt. Đây là một tuyệt sắc mỹ nhân hoàn toàn không thua kém Lăng Tuyết Nhạn và Yến Phương Phỉ, chiều cao ước chừng khoảng một mét sáu lăm, tóc đen búi trên đỉnh đầu, búi thành hình củ tỏi, đeo một cặp kính không gọng, một thân áo blouse trắng che khuất dáng người, nhưng với ánh mắt lão luyện của Vương Việt, vẫn có thể nhìn ra sự nóng bỏng và gợi cảm ẩn giấu dưới lớp quần áo của bà. Một thân áo blouse trắng đơn giản này, chẳng những không làm giảm đi mị lực của bà, ngược lại tràn đầy một loại dụ hoặc đồng phục.
Khí chất của bà phi thường đặc thù, tràn đầy vẻ đẹp tri thức đồng thời, lại phảng phất có một loại lực lượng vô hình, làm cho người ta vừa nhìn thấy, sẽ theo bản năng rất nguyện ý tin tưởng bà. Cái này hẳn là có liên quan đến nghề nghiệp của bà, chính cái gọi là lương y như từ mẫu, một vị bác sĩ tốt chân chính, sẽ làm cho người ta có loại khí chất tin phục này, dù cho bạn cũng không phải bệnh nhân của bà.
Thấy nữ y sư dẫn người tới, Miêu Thanh Loan đặt một quyển y thư trong tay xuống, có chút kỳ quái hỏi: "Sư muội, chẳng lẽ em cũng gặp phải nan đề rồi?"
Sư muội này, là đồ đệ của cha bà, từ khi nhập môn tới nay, chuyên công chính là nam khoa, thành tựu ở phương diện này, phóng tầm mắt nhìn cả Miêu thị y quán, đều là đứng đầu. Mà bệnh chứng phương diện nam khoa cũng chỉ có mấy loại kia, cô đều có thể nhẹ nhàng ứng đối, cho nên đây vẫn là lần đầu tiên dẫn theo người bệnh tới tìm mình.
Nữ y sư ra hiệu đám người Vương Việt ngồi xuống bên cạnh, sau đó nói: "Sư tỷ, tình huống của vị bệnh nhân này có chút đặc thù..."
Sau đó, liền nói với Miêu Thanh Loan, cái gì kinh mạch không thông a, khí huyết không thông a các loại, đám người Vương Việt nghe như lọt vào trong sương mù, nhưng Miêu Thanh Loan lại càng nghe càng tỏ vẻ cảm hứng thú.
Bà thành danh đã lâu, bệnh nhân hoặc người bị thương từng xem qua sớm đã đếm không hết, thậm chí ngay cả Võ Giả luyện công tẩu hỏa nhập ma đều cứu không ít, nhưng giống như tình huống sư muội nói, lại vẫn là lần đầu tiên gặp phải. Toàn thân kinh mạch đều thông, hơn nữa còn phi thường mạnh mẽ, nhưng duy độc phương diện công năng nam giới kinh mạch không thông, cái này cũng quá kỳ quái.
Phải biết, các cơ quan trong cơ thể con người kỳ thật đều là tương thông, một chỗ xảy ra vấn đề, đều là do vấn đề của nhiều chỗ cộng đồng tạo thành, ví dụ như người dạ dày có vấn đề, thường thường tỳ, gan các tạng khí cũng đều có chút vấn đề, giữa chúng sẽ ảnh hưởng lẫn nhau. Nhưng bệnh nhân sư muội nói này, phương diện công năng nam giới kia lại phảng phất từ trong thân thể độc lập ra, vừa không chịu ảnh hưởng của cơ quan khác, cũng sẽ không ảnh hưởng cơ quan khác. Loại tình huống này, quả thực chưa từng nghe thấy.
Cốc cốc cốc ~
Hai vị y sư đang đàm luận tình huống của Lý Cương, cửa phòng làm việc đột nhiên lại bị người gõ vang.
"Mời vào." Miêu Thanh Loan căn cứ vào lời kể của vị nữ y sư kia, đang ghi chép cái gì đó, nghe được tiếng gõ cửa, đầu cũng không ngẩng nói.
"Miêu dì, cháu tới tái khám nè." Tân Tiểu Tiểu đẩy cửa đi vào, nói một câu xong, mới phát hiện nơi này còn có người khác.
Nhìn thấy Vương Việt, thần tình Tân Tiểu Tiểu tựa hồ có chút rối rắm, qua một lát mới chậm rãi đi tới, nói: "Vương Việt, xin lỗi, vừa rồi tôi không nên không hỏi rõ ràng liền muốn bắt cậu."
Vương Việt không khỏi sửng sốt, trước kia cậu chỉ cảm thấy cô nàng ngực to này hổ báo cáo chồn, không nghĩ tới còn là một đồng chí tốt biết sai chịu sửa. Nhiên mà còn chưa đợi Vương Việt trong lòng khen xong, Tân Tiểu Tiểu lại lập tức đổi một bộ mặt hung tợn, nghiến răng nghiến lợi nói: "Thế nhưng, chuyện cậu nhục mạ sư phụ tôi, hai ta chưa xong đâu!"
Vương Việt thở dài một hơi nói: "Tân cảnh quan, kỳ thật cô cũng không thích hợp làm cảnh sát."
Tân Tiểu Tiểu không khỏi sửng sốt, theo bản năng hỏi: "Vì sao?"
"Bởi vì chính nghĩa cảm của cô quá mạnh." Vương Việt nói.
Tân Tiểu Tiểu lại là sửng sốt, bởi vì câu nói này Vương Việt cũng không phải là người đầu tiên nói với cô, người đầu tiên đánh giá cô như vậy, chính là sư phụ cô, vị nhân vật truyền kỳ trong giới cảnh sát Kim Lăng kia. Hơn nữa sư phụ cô lúc ấy còn đem nguyên nhân nói như vậy nói cho cô biết: Chức trách của cảnh sát, là duy trì pháp kỷ, mà không phải hành hiệp trượng nghĩa.
Tân Tiểu Tiểu vừa mới hơn hai mươi tuổi, đúng là lúc một người phản nghịch nhất. Mà từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh sư phụ, trong lòng cô sớm đã coi sư phụ như mẹ ruột của mình, không thể tránh khỏi xuất hiện bệnh chung của người trẻ tuổi —— càng là lời cha mẹ nói, liền càng không muốn nghe. Cho nên cô cho rằng, sư phụ nói như vậy căn bản chính là muốn gõ đầu mình, để mình đừng đầu óc nóng lên, nhưng cô cũng không tán thành.
Thế nhưng hôm nay, cô lại từ trong miệng một người ngoài nghe được lời nói tương tự. Tuy rằng người ngoài này chỉ là một tiểu chính thái còn nhỏ hơn mình năm sáu tuổi, nhưng cô vẫn nhịn không được bắt đầu phản tư: Chẳng lẽ sư phụ nói là đúng? Nhưng cô cũng không cho rằng mình có vấn đề gì, thế là hỏi: "Vì sao chứ? Chẳng lẽ làm cảnh sát không nên có chính nghĩa cảm sao?"
"Đương nhiên nên có, hơn nữa là nhất định phải có, nếu không thì rất dễ biến thành cảnh sát tồi." Vương Việt cười nói: "Thế nhưng chính nghĩa cảm quá mạnh cũng không được, bởi vì như vậy sẽ làm cô không cách nào giữ được bình tĩnh, từ đó sinh ra phán đoán sai lầm, nhớ kỹ, chức trách của cô là duy trì pháp kỷ, mà không phải hành hiệp trượng nghĩa."
Lại là một câu giống nhau như đúc với sư phụ, nhưng lần này, cô lại nghe lọt, cũng bắt đầu phản tư. Hồi tưởng dĩ vãng, mình hình như thật sự bởi vì chính nghĩa cảm quá thừa làm sai không ít chuyện. Ví dụ như có một lần, trên đường nhìn thấy một người trẻ tuổi và một ông lão đang ẩu đả, cho rằng là người trẻ tuổi đang bắt nạt ông lão, cô xông lên liền thu thập người trẻ tuổi kia một trận, nhiên mà sau đó mới biết được, là ông lão kia đụng vào người trẻ tuổi, lại ngược lại bắt người ta bồi thường tiền thuốc men, đòi hỏi không được liền ra tay đánh người trước, người trẻ tuổi chỉ là phản kháng mà thôi.
Giống như chuyện như vậy, cô làm qua không chỉ một hai chuyện, tuy rằng phán đoán đúng nhiều hơn, nhưng nếu như cô lúc ấy không xúc động như vậy, tùy tiện hỏi hai câu, là có thể tránh khỏi loại sai lầm này rồi.
"Vậy tôi nên làm cái gì?" Tân Tiểu Tiểu nhận thức được sai lầm của mình theo bản năng hỏi.
Vương Việt cười nói: "Rất dễ làm a, chỉ cần tình huống không phải đặc biệt khẩn cấp, thì đừng vội ra tay, hỏi rõ sự tình rồi nói sau."
"Nói thì nhẹ nhàng." Tân Tiểu Tiểu bĩu môi nhỏ nói, vấn đề của cô chính là nhìn thấy chuyện mình cho là bất bình, sẽ đầu óc nóng lên, cái gì cũng quên sạch sành sanh, nếu như lúc ấy có thể khống chế mình mà nói, cô sao lại không muốn hỏi rõ ràng.
"Nói thì nhẹ nhàng, nhưng làm cũng không khó a." Vương Việt nói: "Chỉ cần làm một cái thiết bị nhỏ, lúc kiểm tra đo lường được cô có nộ khí, sẽ tự động phát thanh nhắc nhở cô, nghĩ đến cô sẽ có thể bình tĩnh một chút."
"Vẫn là nói thì nhẹ nhàng, thiết bị như vậy, tôi đi đâu mà kiếm?" Tân Tiểu Tiểu cảm thấy Vương Việt căn bản chính là đang tiêu khiển mình.
"Cô là kiếm không được, nhưng tôi có thể a." Vương Việt cười nói: "Căn cứ Tô gia ở thành tây, cô hẳn là biết đi, chiều nay cô đi một chuyến, đến lúc đó sẽ có người giúp cô sắp xếp."
Căn cứ của Tam Đại Gia Tộc ở ngoài thành, tuy rằng nói là căn cứ bí mật, nhưng kỳ thật đã coi như là bí mật công khai rồi, giống như loại chuyện lách luật Võ Giả Liên Minh này, mọi người đều đang làm, minh giáo liên minh cũng là mắt nhắm mắt mở. Căn cứ Tô gia Tân Tiểu Tiểu đương nhiên biết, càng biết nơi đó có Yến Phương Phỉ vị đại thần khoa học kỹ thuật này tọa trấn, do bà ra tay mà nói, khả năng thật sự có thể làm ra loại thiết bị Vương Việt nói.
Nhưng cô nghĩ mãi không thông là, Vương Việt vì sao muốn giúp cô, dù sao hai người cũng không tính là bạn bè gì, thậm chí còn có một chút ân oán. Tân Tiểu Tiểu là người rất thẳng thắn, nghĩ không thông, liền trực tiếp hỏi: "Cậu vì sao muốn giúp tôi?"
"Bởi vì cô là một cảnh sát tốt, giúp cô, cũng coi như là làm chút chuyện tốt cho Kim Lăng đi." Vương Việt trả lời.
Đây xác thực là một phương diện nguyên nhân, nhưng quan trọng hơn, tự nhiên vẫn là dung mạo và dáng người của Tân Tiểu Tiểu, cô chính là một trong "Kim Lăng thập nhị thoa", hơn nữa mới vừa vặn hơn hai mươi tuổi, quy mô trước ngực cũng đã trực truy mẹ và dì nhỏ những phụ nữ thành thục như vậy, nếu như giả dĩ thời nhật, còn không phải lớn thành siêu cấp ba bá như bà nội sao.
Còn có một điểm chính là, nói mấy câu này xong, Vương Việt cánh ẩn ẩn cảm giác Tân Tiểu Tiểu làm cho mình có một loại cảm giác thân thiết không nói nên lời. Bất quá cậu cũng không nghĩ sâu xa, chỉ cho là bệnh háo sắc của mình tái phát, gặp mỹ nhân sẽ có cảm giác thân thiết, ví dụ như bên kia Miêu Thanh Loan đang nghiên cứu bệnh tình của Lý Cương, đồng dạng cũng làm cho cậu có một loại cảm giác thân thiết rất mãnh liệt.
Tân Tiểu Tiểu khẽ cắn môi đỏ, thật sâu nhìn Vương Việt một cái, nói: "Cảm ơn cậu."
"Không cần khách khí, chỉ cần cô không còn ghi hận chuyện tôi nói đánh đòn mông sư phụ cô là tốt rồi." Vương Việt cười nói.
"Khốn kiếp, tôi muốn giết cậu!" Tân Tiểu Tiểu đều sắp tức điên rồi, mình đang cảm động đây, tên này cư nhiên hết chuyện để nói lại nhắc đến chuyện đó.
"Tân cảnh quan, bình tĩnh, bình tĩnh!" Vương Việt nghiêng người tránh thoát một quyền ngay ngực của Tân Tiểu Tiểu, cao giọng nói.
Tân Tiểu Tiểu vội vàng hít sâu mấy hơi, liên đới bộ ngực cao vút của cô cũng theo đó kịch liệt phập phồng mấy cái, làm cho mắt Vương Việt đều nhìn thẳng.
Chú ý tới ánh mắt của Vương Việt, Tân Tiểu Tiểu khinh thường trừng cậu một cái, nộ khí trong lòng trong nháy mắt biến thành bỉ ổi. Ánh mắt như vậy, cô thấy nhiều lắm rồi, mỗi người đàn ông nhìn thấy cô, đều hận không thể đem đôi mắt mọc trên bộ ngực cô vậy, buồn nôn chết đi được. Không nghĩ tới Vương Việt cái tên tiểu thí hài mới mười lăm tuổi này cũng như vậy, tóm lại, đàn ông thì không có một ai tốt!
Lại không biết, cái này căn bản cũng không trách được những người đàn ông kia, Tân Tiểu Tiểu cô tư dung tuyệt thế không nói, còn có một đôi vú vừa to vừa vểnh như vậy, cố tình lại là cảnh quan mặc đồng phục, quả thực chính là uy nghiêm và dụ hoặc cùng tồn tại, thử hỏi người đàn ông nào có thể chịu nổi?
"Tiểu Tiểu, cháu đến rồi à, hôm nay cảm giác thế nào?" Miêu Thanh Loan rốt cục ghi chép xong tình huống của Lý Cương, lúc này mới hỏi thăm tình huống của Tân Tiểu Tiểu.
Tân Tiểu Tiểu kết thúc màn mắt to trừng mắt nhỏ với Vương Việt, quay đầu nói với Miêu Thanh Loan: "Đã đỡ hơn nhiều rồi, chỉ là còn hơi đau, lúc vận động kịch liệt hơi chóng mặt."
Miêu Thanh Loan bảo Tân Tiểu Tiểu qua đây, giúp cô bắt mạch, nói: "Đây là tình huống bình thường, đan dược hôm qua dì đưa cháu tiếp tục uống, qua hai ba ngày là có thể hoàn toàn khỏi rồi."
"Không có di chứng là tốt rồi." Tân Tiểu Tiểu thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại nghiến răng nghiến lợi nói: "Cái tên Lão Lý này, ra tay nặng như vậy, quay về nhất định phải tính sổ với hắn mới được!"
Miêu Thanh Loan cười nói: "Người ta cũng là muốn tốt cho cháu, nếu như hôm đó cháu cưỡng ép xuất đầu, đắc tội người của Trương gia Thiên Hải, e rằng cho dù sư phụ cháu ra mặt, cũng chưa chắc có thể bảo vệ được cháu."
"Đắc tội Trương gia Thiên Hải sao?" Tân Tiểu Tiểu không khỏi nhìn về phía Vương Việt, tên này, tối hôm kia cũng đã đắc tội chết Trương gia Thiên Hải rồi, vừa rồi càng là trực tiếp giết chết người ta, vậy thì tính sao?
Miêu Thanh Loan cũng nhìn về phía Vương Việt, vươn tay đẩy gọng kính, nói: "Cháu cũng là quá mức xúc động rồi, tuy rằng Trương gia Thiên Hải đối với Tam Đại Gia Tộc các cháu không có ý tốt, thậm chí sớm muộn đều có một trận chiến, nhưng cũng không nên trực tiếp kích hóa mâu thuẫn như vậy a."
Miêu Thanh Loan tuy rằng chưa từng gặp mặt Vương Việt, nhưng bà và Tô Mộng Tình là bạn thân tri giao, mà Vương Việt lại là cháu ngoại ruột của Tô Mộng Tình, cho nên bà đối với Vương Việt cũng có một loại thân thiết tự nhiên, lúc này mới có thể dùng thân phận trưởng bối khuyên bảo cậu.
"Cậu ta đâu phải là xúc động a, căn bản chính là tứ vô kỵ đạn." Tân Tiểu Tiểu nhịn không được nói: "Miêu dì, dì còn chưa biết đâu, cậu ta vừa rồi ở dưới lầu, đã giết chết cái tên Trương Lăng Phong kia rồi."
"Cái gì?!" Miêu Thanh Loan không khỏi kinh hãi, vội nói: "Tiểu Tiểu cháu nói là thật? Loại chuyện này không thể nói đùa."
"Đương nhiên là thật, nhiều người nhìn thấy như vậy mà." Tân Tiểu Tiểu nói: "Bất quá cũng không trách được cậu ta, nếu như đổi thành cháu, cháu cũng sẽ giết cái tên họ Trương kia."
"Hiện tại không phải vấn đề Trương Lăng Phong có đáng chết hay không, mà là sau khi giết hắn, mâu thuẫn song phương coi như là triệt để kích hóa rồi." Miêu Thanh Loan bất đắc dĩ nói: "Vương Việt, cháu có từng nghĩ tới hậu quả?"
"Dì yên tâm, người của Trương gia Thiên Hải không dám tới Kim Lăng đâu." Vương Việt chắc chắn nói, hiện tại Trương gia Thiên Hải đang vì sự mất tích của Nhị Tổ bọn họ mà nghi thần nghi quỷ, mình nghị nhiên giết chết Trương Lăng Phong, ngược lại sẽ càng làm cho bọn họ kiêng kị.
Miêu Thanh Loan xuất thân thế gia y học, từ trước đến nay đều là giữ trung lập, cùng bất kỳ thế lực Gia Tộc nào đều không có quan hệ quá sâu, càng sẽ không tham dự vào phân tranh của những thế lực này, lúc này quan tâm Vương Việt, cũng hoàn toàn là xuất phát từ tư giao với Tô Mộng Tình. Cho nên nghe Vương Việt nói như vậy, cũng liền không hỏi đến nữa, chuyển đề tài dẫn đến bệnh tình của Lý Cương: "Tình huống của bạn cháu sư muội dì đã nói rõ với dì rồi, trạng thái của cậu ấy rất đặc thù, dì còn cần suy nghĩ kỹ một chút, cho nên, các cháu cứ về trước đi, chờ có tiến triển mới, dì sẽ thông báo cho các cháu."
"Vậy, dì có muốn tự mình kiểm tra cho cậu ấy một chút không?" Vương Việt không khỏi hỏi.
"Không cần đâu." Miêu Thanh Loan lắc đầu nói: "Sư muội dì đã kiểm tra rất rõ ràng, ở phương diện nam khoa, cô ấy mới là quyền uy chân chính, nếu như ngay cả cô ấy đều kiểm tra không ra cái gì, dì tự mình kiểm tra cũng vô dụng."
"Đã như vậy, vậy chúng cháu xin cáo từ." Vương Việt hành lễ vãn bối với Miêu Thanh Loan, sau đó liền dẫn Lý Cương và Ngô Lệ rời khỏi phòng làm việc.
"Dì, vậy cháu cũng đi đây." Tân Tiểu Tiểu vội vàng cũng đuổi theo, chuyện Vương Việt đáp ứng cô còn chưa thực hiện đâu, nhưng cô vừa rồi lại tỏ vẻ bỉ ổi với Vương Việt, cho nên lo lắng cậu giận dỗi không giúp mình nữa.