Virtus's Reader
Chuyện Làm Mai Mối, Trước Giờ Ta Chưa Phục Ai Cả (Dịch)

Chương 408: CHƯƠNG 408: TÔI NHẤT KIẾN CHUNG TÌNH VỚI CÔ ẤY, TÔI MUỐN CƯỚI CÔ ẤY VỀ LÀM VỢ (2)

Bà Khúc nói khẽ:

"Con biết cái gì, vị đại sư này không phải là mấy tên bịp bợm kia, cậu ấy rất lợi hại, xem nhân duyên miễn phí cho cả tiểu khu chúng ta, xem ai cũng chuẩn, hiện tại việc này đã truyền khắp tiểu khu rồi, còn có mấy chục người vẫn đang xếp hàng kia kìa!

Trước đó, mẹ cũng xếp hàng hơn 2 tiếng đồng hồ mới có thể xem nhân duyên cho cháu trai cả của mẹ, con không biết vị đại sư kia thần kỳ như thế nào..."

Bà Khúc kể lại kỹ càng việc xem nhân duyên cho cháu trai cả với con trai, cuối cùng nói:

"Mẹ đã mời đại sư tối nay tới nhà chúng ta ăn cơm rồi, sau khi tan làm, bốn đứa các con đi qua đây gặp vị đại sư kia."

Khúc Hành Trường nghe xong thì rất kinh ngạc, theo lời của mẹ, thì vị đại sư này thật sự khó lường!

"Được, tan làm con sẽ dẫn mọi người qua."

"Ừ, cứ vậy đi, mẹ đi mua đồ ăn đây, cúp máy!"

...

5 giờ rưỡi chiều.

Bốn người Khúc gia lái xe tới nhà của ông bà nội.

Từ xa đã có thể thấy được một đám người đang tụ tập, ngoại trừ những người đang xếp hàng, thì còn có không ít người vây xem.

"Xem ra bà nội nói rất đúng, vị đại sư tính toán như thần này thật sự không đơn giản, xem từ giữa trưa tới giờ mà vẫn còn có nhiều người chờ đợi như thế."

Khúc Văn Hoa nhìn đám người kia, nói.

Khúc Văn Thiến hưng phấn nói:

"Cha, cha dừng xe ở đây đi. Chúng ta đi qua đó xem, tận mắt chứng kiến sự lợi hại của vị đại sư kia."

Khúc phụ dừng xe, cười, nói:

"Được, mọi người đi qua trước đi."

Thế là, anh em Khúc gia và mẹ cùng nhau xuống xe, đi tới chỗ đám người kia.

Sau khi bọn họ đi tới, thấy Giang Phong đang xem hôn nhân cho một người phụ nữ trung niên cỡ 34 - 35 tuổi.

"Cô Trương, cô kết hôn năm 24 tuổi, có một người con trai và một người con gái. Vợ chồng hai người quen biết nhau từ thời học sinh, hai người có thể nói là tâm hữu linh tê. Tiếc là duyên phận của hai người quá cạn, sau 30 tuổi, chồng cô không thể chịu được dụ hoặc ở bên ngoài, đứng núi này trông núi nọ, cuối cùng dẫn tới kết cục ly hôn."

Cô Trương nghe thấy thế thì liên tục gật đầu, nói:

"Đại sư, cậu nói chuẩn thật đó, tôi muốn biết nhân duyên tương lai của tôi như thế nào?"

Giang Phong nhìn cô, nói:

"Theo tính toán của tôi, hiện tại chắc hẳn cô Trương đã bắt đầu một mối tình mới, nhà trai lớn hơn cô vài tuổi, đã ly dị, có một người con, gia cảnh cũng được, có nhà, có xe, công việc không tệ, là quản lý của một công ty tầm trung."

Cô Trương kích động, gật đầu, nói:

"Đúng hết, nói đúng hết!"

Giang Phong cười nhẹ, tiếp tục nói:

"Cô Trương, mối tình mới này của cô cũng tạm được, cô và người đó rất xứng đôi, nếu như hai người kết hôn, tình cảm vợ chồng sẽ rất tốt.

Điều duy nhất không hoàn mỹ chính là quan hệ giữa gia đình hai bên có thể sẽ không được thuận lợi, cô nên chuẩn bị tâm lý trước cho việc này."

Cô Trương hỏi:

"Đại sư, vậy tôi phải làm gì bây giờ?"

Giang Phong suy nghĩ một chút, nói:

"Tôi chỉ có thể mượn một câu bên trong để trả lời cô: Hắn cường mặc hắn cường, Thanh Phong qua gò núi; hắn hoành mặc hắn hoành, Minh Nguyệt chiếu Đại Giang."

Cô Trương nghe xong dường như suy nghĩ gì đó, đứng lên nói cảm ơn:

"Cảm ơn đại sư đã chỉ điểm.”

Giang Phong khẽ mỉm cười, nói:

"Không cần phải khách khí, người tiếp theo."

Khúc mẫu và anh em Khúc Văn Hoa quan sát một màn này, thầm khiếp sợ trong lòng, lúc trước mặc dù đã được nghe bà nội nói, nhưng dù sao cũng không tận mắt chứng kiến, cho nên bọn họ vẫn ôm thái độ hoài nghi đối với vị đại sư tính toán như thần này.

Cho tới tận hiện tại, bọn họ mới biết bà nội không hề nói quá một chút nào, năng lực tính toán nhân duyên của vị đại sư trẻ tuổi này đúng thực là cực kỳ lợi hại.

Khúc phụ sau khi đậu xe xong cũng đi tới, một nhà bốn người đứng chung với quần chúng ăn dưa xung quanh, yên lặng quan sát sự thần kỳ của đại sư.

Vài phút một người, người nào cũng chuẩn, lúc nói cũng cực kỳ thẳng thắn, hầu như đều nghe xong là hiểu, không hề nói mấy lời như được sao chép nhau của mấy tên lừa gạt.

Quan sát một lúc, Khúc gia cũng như những người khác, xem Giang Phong như thần. Người nào tới thì xem cho người đó, bọn họ chưa từng thấy ai có năng lực xem nhân duyên mạnh như thế.

Thời gian rất nhanh đã tới 5 giờ 55 phút, bà nội Khúc đã làm đồ ăn xong, đi tới trước sạp của Giang Phong.

Giang Phong nhìn đồng hồ, cười, nói:

"Cũng trễ rồi, xem thêm một người nữa sẽ dừng lại, xin lỗi những người đứng phía sau."

"Đại sư, xem thêm vài người nữa đi mà!"

"Đúng đó đại sư, chúng tôi xếp hàng lâu như thế, đều sắp tới lượt rồi, cậu xem cho vài người nữa đi mà!"

"Đại sư, ngày mai cậu còn tới đây xem nữa không?"

"..."

CHƯƠNG 409: TÔI NHẤT KIẾN CHUNG TÌNH VỚI CÔ ẤY, TÔI MUỐN CƯỚI CÔ ẤY VỀ LÀM VỢ (3)

Giang Phong cười, nói:

"Thành thật xin lỗi mọi người, không thể sửa đổi thời gian được, ngày mai tôi sẽ không tới, nếu như có duyên chúng ta sẽ gặp lại trên giang hồ!"

"Đại sư, cậu có thể để lại cho chúng tôi phương thức liên lạc không?"

"Ai, tôi nhận được tin khá trễ, mặc dù đã dùng tốc độ nhanh nhất để chạy về, nhưng mà vẫn không kịp."

"Tôi nhận được tin rất sớm, nhưng mà lúc đó đang đi làm, sau khi tan ca về liền vội vàng đi xếp hàng, nhưng cũng muộn rồi!"

"..."

6 giờ đúng, Giang Phong xem xong cho người cuối cùng.

Sau khi Giang Phong tuyên bố kết thúc, đồng thời đưa cái ghế và bàn cho bà chủ siêu thị, bà nôi Khúc mới cười, nói:

"Đại sư, đồ ăn đã được chuẩn bị xong rồi, để tôi giới thiệu một chút, đây là con trai và con dâu tôi, còn người này là cháu trai cả Khúc Văn Hoa, đây là cháu gái đích tôn của tôi - Khúc Văn Thiến.

Giang Phong chào hỏi từng người một.

Mắt Khúc Văn Thiến tỏa sáng, nói:

"Đại sư, anh là người mà trong tiểu thuyết hay viết rằng, lúc còn bé tốt tính cho người mù hay người ăn xin một cái bánh bao, sau đó phát hiện người đó là một bậc thầy trong việc xem bói, cuối cùng được người đó nhận làm đồ đệ, bây giờ thành tài, đi ra ngoài luyện tập đúng không?"

Giang Phong nghe xong thì cười ha ha, nói:

"Anh đúng thực là từng có kỳ ngộ, nhưng mà không giống với những lời em nói."

Khúc phụ và Khúc mẫu nhìn nhau, đều bị lời của con gái làm cho dở khóc dở cười.

Khúc Văn Hoa nhịn không được mà hỏi:

"Đại sư, nghe bà nội nói rằng, anh xem nhân duyên cho tôi, một nửa còn lại của tôi là người phương nam, tên là Giang Tuyết?"

Anh vừa nói xong, những người khác của Khúc gia lập tức dựng thẳng lỗ tai lên.

Giang Phong gật đầu, cười, nói:

"Đúng vậy, em giúp hai người tính một chút, nếu như hai người thật sự trở thành vợ chồng, thì đúng thực là một đôi do trời đất tạo thành, cặp đôi trăm năm khó tìm."

Nếu lời này do một vị đại sư khác nói ra, thì dù là Khúc Văn Hoa, hay là những người khác trong Khúc gia đều sẽ khinh thường, nhưng mà lời do vị đại sư trước mặt này nói ra thì lại khác.

Dù sao thì bọn họ cũng đã tận mắt chứng kiến sự lợi hại trong phương diện xem nhân duyên của vị đại sư này rồi, chuyện đó thần kỳ tới mức khoa học vô pháp lý giải.

Đại sư đã nói như thế thì chuyện đó chắc chắn là thật sự.

Mọi người vừa nói chuyện vừa đi vào thang máy.

Giang Phong lấy điện thoại ra, trong lúc chờ thang máy đi lên, hắn cho Khúc Văn Hoa xem hình của chị mình, nói:

"Anh Khúc, đây là cô gái mà em nói là có duyên trời định với anh, anh xem thử xem có vừa mắt hay không."

Khúc Văn hoa có chút ngoài ý muốn, nhưng rất nhanh đã dùng ánh mắt mong đợi mà nhìn điện thoại, nhìn bức hình trên điện thoại.

Ánh mắt của những người khác cũng sáng lên, vội vàng lại gần quan sát.

"Đến nhà rồi, muốn xem thì vào nhà rồi xem!"

Bà nội Khúc vừa mở cửa, vừa nói.

Lúc này, Khúc Văn Hoa lại giống như bị trúng thuật định thân, anh cầm điện thoại, ngơ ngác đứng yên trước cửa.

Điểm xứng đôi tối đa lên tới 97 hoàn toàn không phải chuyện đùa, trong mắt Khúc Văn Hoa, cô gái này thật sự quá xinh đẹp!

Khúc Văn Hoa không biết phải hình dung sự xinh đẹp này như thế nào, giống như kỵ sĩ Rồng lần đầu tiên gặp được Tiểu Long Nữ vậy, chỉ cảm nhận được một chuyện là cô ấy chỗ nào cũng đẹp.

Đẹp đến mức kinh tâm động phách.

Khác với Khúc Văn Hoa, Khúc Văn Thiến và Khúc mẫu tuy cũng thấy được hình của Giang Tuyết, nhưng mà bọn họ chỉ thấy cô gái này không tệ, nhưng mà tượng mạo này cùng lắm chỉ có thể nói là trên chuẩn bình thường mà thôi.

Có thể nói là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi.

Nói tóm lại, dáng vẻ của Giang Tuyết giống y như đúc gu thẩm mỹ của Khúc Văn Hoa.

"Cháu trai cả, đến nhà rồi, mau vào đi, nhìn gì mà mê mẩn như thế!"

Khúc Văn Hoa nghe thấy tiếng la của bà nội mới phục hồi lại tinh thần, hắn không hề lúng túng, nói thẳng:

"Bà nội, cô gái này xinh đẹp quá, khó trách đại sư lại nói cháu và cô ấy là một đôi do trời đất tạo thành, cháu vừa thấy cô ấy đã yêu, cháu muốn cưới cô ấy về làm vợ."

Tất cả người Khúc gia không khỏi ngây ngốc một chút, vừa nhìn thấy hình đã yêu rồi?

Bà nội Khúc bị gợi lên sự tò mò, vội vàng nói:

"Cháu trai cả, mau cho bà xem hình của cô gái ấy!"

Khúc Văn Hoa đưa điện thoại cho bà nội, sau đó ông nội Khúc và Khúc phụ cũng tò mò đi lại xem, muốn xem thử xem là cô gái đó trông như thế nào mà có thể làm cho một người suốt 25 năm chưa từng yêu ai lại vừa nhìn hình đã muốn cưới về làm vợ.

...

Nhà của bà nội Khúc.

Giang Phong được người nhà Khúc gia nhiệt tình mời lên bàn ăn cơm.

Sau khi qua năm lượt đồ ăn, Khúc Vân Hoa tâm vẫn loạn như mèo cào cuối cùng không nhịn được hỏi: “Đại sư, cậu có thể nói cho tôi một chút về tình huống của người tên Giang Tuyết kia được không?”

CHƯƠNG 410: CHUYỆN ĐÃ TỚI ĐÂY, CHÁU CŨNG KHÔNG CHE GIẤU NỮA

Ông bà nội Khúc và Khúc phụ, Khúc mẫu, và em gái nhỏ Khúc gia nghe vậy thì đều không hẹn mà cùng nhìn về phía Giang Phong, bọn họ đều cực kỳ tò mò về cô gái tên Giang Tuyết này.

Giang Phong mỉm cười nói: “Cô ấy là người Quế tỉnh, là người cùng tuổi với anh Khúc, còn sinh trước bảy ngày so với anh Khúc đấy! Cô ấy cao 1m66, tốt nghiệp ở đại học XX, hiện nay đang mở một công ty cùng anh em trong nhà ở tỉnh thành Quế tỉnh, chưa từng nói chuyện yêu đương bao giờ.”

Nghe xong, trong lòng Khúc Văn Hoa tràn ngập kinh hỉ.

Những người khác nhà Khúc gia cũng cảm thấy cực kỳ hài lòng, tuổi tác phù hợp, chiều cao vừa chuẩn, trình độ không hề kém hơn so với Khúc Hoa, còn có sự nghiệp của riêng mình, điều kiện như này thật sự là ưu tú.

Khúc mẫu lại hỏi: “Đại sư, xin hỏi cô gái Giang Tuyết kia có mấy anh chị em trong nhà vậy?”

Giang Phong đáp: “Nhà cô ấy có ba anh chị em, trên cô ấy có một anh trai, dưới có một em trai.”

Tính cách Khúc Văn Hoa cũng không phải kiểu nhút nhát dễ xấu hổ, hắn tới 25 tuổi chưa từng có bạn gái hoàn toàn là vì chưa gặp được cô gái khiến hắn động tâm, một lí do nữa là việc học tập và công việc đã chiếm hết phần lớn thời gian.

Dù sao thì muốn trở thành một luật sư ưu tú, những cuốn sách bắt buộc phải nhớ bao gồm có « luật học cơ sở lý luận », « hiến pháp học », « hình sự luật học », « dân sự luật học », « thương sự tình luật học », « kinh tế luật học », « hành chính luật học », « quốc tế kinh tế luật học », « luật quan hệ quốc tế học », « luật sư chế độ cùng luật sư thực vụ » vân vân.

Đọc loại sách này cũng không thể so sánh với mấy thể loại sách thơ Đường tống sáng sủa vần điệu kia được, muốn thuộc nằm lòng những cuốn sách này, độ khó cao bao nhiêu sợ rằng chỉ có những người đã từng trải qua mới biết được.

Bây giờ, gặp được một cô gái vừa gặp đã yêu như vậy, Khúc Văn Hoa không có chút thẹn thùng nào, trực tiếp hỏi: “Đại sư, cậu có thể cho tôi phương thức liên lạc của Giang Tuyết được không?”

Giang Phong cười nói: “Đương nhiên là có thể, sắp xếp cho hai người gặp mặt cũng không có vấn đề gì.”

Bà nội Khúc không nhịn được nói: “Đại sư, cậu tính toán nhân duyên chuẩn như vậy, liệu có thể tính luôn giúp tôi đứa cháu gái này được không?”

Giang Phong nhìn Khúc Văn Thiến một cái, nói: “Đương nhiên là không có vấn đề gì, cũng không biết em gái Khúc có muốn hay không?”

Khả năng tính toán nhân duyên của Giang Phong có bao nhiêu thần kỳ, Khúc Văn Thiến cũng đã tự mình chứng kiến, cô đương nhiên không muốn bỏ qua cơ hội khó có được này, vội vàng gật đầu nói: “Đương nhiên là muốn rồi, vậy làm phiền Giang đại sư giúp em tính thử một chút nhé.”

Ông nội Khúc vẫn luôn im lặng, thấy vậy không nhịn được nói: “Đại sư, trước ăn cơm đã, chờ đến khi ăn xong rồi lại tính sau cũng được, cứ chờ tiếp nữa đồ ăn sẽ nguội lạnh cả mất.”

Bà nội Khúc cũng kịp phản ứng, vội vàng mời Giang Phong dùng bữa.

Bởi vì không uống rượu, cho nên bữa cơm này khoảng hai mươi phút đã ăn xong rồi.

Tiếp đó, Khúc phụ chủ động pha trà, bà nội Khúc và Khúc mẫu cũng không gấp gáp dọn dẹp bát đũa, mà ngồi lại nghe Giang Phong tính toán nhân duyên cho Khúc Văn Thiến.

Giang Phong nhìn Khúc Văn Thiến, nói: “Em gái Khúc, lúc em học đại học từng nói qua chuyện yêu đương, sau khi tốt nghiệp về quê công tác, đoạn yêu đương này cũng vì đó mà chấm dứt.”

Nghe đến đó, người nhà Khúc gia đều kinh ngạc nhìn Khúc Văn Thiến, hiển nhiên là việc Khúc Văn Thiến khi học đại học nói chuyện yêu đương, những người làm trưởng bối như bọn họ đều không biết.

Khúc mẫu lườm con gái một cái: “Đứa nhỏ này, bảo con đi học đừng có nghĩ đến chuyện yêu đương cơ mà, con là đem lời người nhà nói thành gió thoảng bên tai có đúng không, mà giấu cũng giấu kĩ thật đấy!”

Khúc Văn Thiến cười hắc hắc, cũng không mạnh miệng, dù sao thì chuyện cũng đã qua rồi, cha mẹ nhiều lắm là nói vài lời bực tức mà thôi.

Khúc phụ đưa cho Giang Phong một ly trà, nói: “Đại sư, mời cậu nói tiếp.”

Giang Phong nhẹ gật đầu, tiếp tục nói: “Em gái Khúc, bây giờ có ba người đàn ông đang theo đuổi em, ba người đàn ông này một họ Chu, một họ Trần, một họ Ngô, mà em sau nhiều lần cân nhắc, cán cân đã bắt đầu nghiêng về phía người đàn ông họ Chu.

Nếu như không có việc gì ngoài ý muốn, trong một tháng tới em sẽ trở thành bạn gái của người đàn ông họ Chu kia.”

“Cái này cũng có thể tính toán ra được sao? Đại sư thật sự là quá lợi hại!”

Khúc Văn Thiến quả thật là bị chấn động, đại sư đã nói ra được bí mật mà cô giấu sâu trong lòng, trên đời này không có chuyện có người thứ hai biết, nhưng đại sư lại dễ dàng nói ra được, thủ đoạn này thật sự khiến cô không thể không bội phục.

Khúc phụ và Khúc mẫu liếc nhau một cái, con gái đang được người ta theo đuổi, việc này bọn họ cũng biết rõ, dù sao Khúc phụ cũng là giám đốc ngân hàng thành phố, công việc của con gái cũng là do chính ông sắp xếp, có gió thổi cỏ lay gì ông đương nhiên sẽ biết.

CHƯƠNG 411: CHUYỆN ĐÃ TỚI ĐÂY, CHÁU CŨNG KHÔNG CHE GIẤU NỮA (2)

Nhưng cái hai người không biết là, con gái thế mà bị tận ba người đàn ông đồng thời theo đuổi.

“Đại sư, nếu như cậu đã tính ra được cái này rồi, vậy tôi muốn hỏi một chút, trong số ba người theo đuổi nó này, có người nào tương đối xứng đôi với nó không?” Khúc phụ không nhịn được hỏi.

Khúc Văn Thiến cũng muốn biết đáp án của vấn đề này, đây là vấn đề cô đau đầu nhất trong ba tháng qua, ba người theo đuổi cô có thể nói là đều có ưu thế riêng, cũng đều có khuyết điểm riêng, không người nào là có thể hoàn toàn nghiền ép hai người còn lại.

Nếu không, cô cũng không cần cân nhắc đi cân nhắc lại, chậm chạp mãi vẫn không hạ nổi quyết tâm như vậy.

Giang Phong nhấp một ngụm trà, sau đó lắc đầu, nói: “Trong số ba người đàn ông theo đuổi em gái Khúc, thật ra cũng không có ai quá xứng đôi, người đàn ông họ Chu kia trước khi theo đuổi em gái Khúc đã từng kết giao với hơn mười người bạn gái, lịch sử tình cảm cực kỳ phong phú. Mặt khác, hai người còn lại cũng đều có thiếu sót riêng, tóm lại, không phải lương phối.”

Nghe đến đó, mấy người Khúc gia mặt đều biến sắc.

Bọn họ vừa rồi có thể nghe thấy rõ ràng, Khúc Văn Thiến trước đó là nghiêng về phía người đàn ông họ Chu kia, mà người đàn ông này từng kết giao hơn mười người bạn gái, đây hoàn toàn là một tên đàn ông cặn bã mà!

Bởi vì người nghiêm túc trong chuyện tình cảm chắc chắn sẽ không thể nào có hơn mười mấy đoạn tình cảm như vậy.

“Thằng đàn ông đáng chết, dám lừa gạt tôi.”

Khúc Văn Thiến cắn răng mắng một tiếng, sau đó nhìn về phía cha mình, nói: “Cha, tên họ Chu kia cũng là người trong ngân hàng chúng ta, sau hôm nay cha cho người ta đi giày nhỏ một chút đi, cho người ta biết con cũng không phải dễ trêu.”

Khúc phụ không tỏ thái độ, có điều nhìn ánh mắt lóe lên tia lạnh của ông, đoán chừng tên dám lừa gạt tình cảm của con gái ông chắc chắn sẽ phải hứng chịu sự phẫn nộ của người làm cha này.

Bà nội Khúc hỏi: “Đại sư, vậy lương duyên của cháu gái tôi ở đâu? Nhờ đại sư hỗ trợ chỉ điểm một chút.”

Đây là thân thích tương lai, Giang Phong đương nhiên sẽ không che giấu, nói thẳng: “Lương duyên của em gái Khúc có thể nói là xa tận chân trời, cô Khúc không biết có còn nhớ Thường Lâm không?”

Khúc mẫu nghe vậy, trong lòng hơi động, nói: “Thường Lâm là một trong những học sinh ưu tú nhất của tôi, tôi đương nhiên nhớ rồi, lời này của đại sư, có phải ý là con gái tôi và người đã từng là học sinh của tôi kia chính là lương phối không?”

Giang Phong gật đầu nói: “Không sai, sau khi cháu suy tính, em gái Khúc và anh Thường Lâm chính là lương duyên trời ban, nếu như hai người tiến tới cùng nhau, nhất định có thể bạch đầu giai lão ân ái cả đời.”

Khúc mẫu nghe vậy thì hai mắt tỏa sáng, nhìn về phía con gái, nói: “Văn Thiến, đã nghe lời đại sư nói chưa? Mẹ sẽ lập tức mời Thường Lâm đến nhà dùng cơm, con nhớ nói chuyện hàn huyên với người ta thật tốt.”

Khúc Văn Thiến hỏi: “Mẹ, người học sinh này của mẹ là người như thế nào vậy?”

Khúc mẫu nhớ lại, nói: “Nó năm đó là niềm tự hào của mẹ, ngày nó vào trường học cho tới tận khi tốt nghiệp, thành tích vẫn luôn đứng đầu cả lớp, ép những học sinh cùng mức khá giỏi tới không ngẩng được đầu lên.

Thi đại học cũng không theo kỳ vọng chung như những người khác, không hề có chút mong đợi trở thành trạng nguyên khoa học tự nhiên của tỉnh năm đó nào, cùng tiến vào học phủ cao nhất trong nước để được đào tạo sâu, hiện nay đang công tác ở tỉnh thành, nghe nói lương một năm lên tới bốn, năm mươi vạn, là một thanh niên cực kỳ ưu tú.”

Ông nội, bà nội Khúc và Khúc phụ nghe vậy đều âm thầm gật đầu, dựa vào lời nói của Khúc mẫu, bọn họ đều hiểu đây là một đứa trẻ từ nhỏ tới lớn đều ưu tú.

Tiếp đó, mọi người lại xoay quanh chủ đề Thường Lâm này mà hàn huyên hơn mười phút, sau đó mới kéo chủ đề lại trên người Giang Tuyết.

Bà nội Khúc hỏi: “Đại sư, trước đó cậu có nói cô gái Giang Tuyết này mở một công ty cùng anh em trong nhà ở tỉnh thành Quế tỉnh, không biết đây là công ty gì nhỉ?”

Giang Phong mỉm cười nói: “Là một công ty môi giới hôn nhân.”

Bà nội Khúc kinh ngạc: “Công ty môi giới hôn nhân?”

Ông nội Khúc, Khúc phụ, Khúc mẫu, Khúc Văn Hoa và Khúc Văn Thiến đều có cùng một biểu lộ, kinh ngạc, người trẻ tuổi làm mai mối đã khiến người ta kinh ngạc, mở một công ty môi giới hôn nhân cũng khiến người ta kinh ngạc như vậy.

Thấy dáng vẻ kinh ngạc của người nhà Khúc gia, Giang Phong nhấp một ngụm trà, hắng giọng nói: “Chuyện đã tới đây, cháu cũng không che giấu nữa, thật ra Giang Tuyết chính là chị ruột của cháu, cháu tên là Giang Phong.”

Lời này vừa nói ra, toàn bộ người nhà Khúc gia đều bị cả kinh tới mức trợn mắt há mồm.

Giang Phong nhìn về phía bà nội Khúc, cười híp mắt hỏi: “Bà nội Khúc, bà cũng là người làm ăn, bà nói xem bằng bản lĩnh tính toán nhân duyên này của cháu, mở một công ty môi giới hôn nhân thì việc buôn bán làm ăn sẽ như thế nào?”

CHƯƠNG 412: CHUYỆN ĐÃ TỚI ĐÂY, CHÁU CŨNG KHÔNG CHE GIẤU NỮA (3)

Bà nội Khúc chấn động trong lòng, bật thốt lên: “Vậy chắc chắn là kiếm lời lớn rồi!”

Khúc phụ khen: “Thật sự là như vậy, dựa vào bản lĩnh này của Giang đại sư, công ty môi giới hôn nhân kia muốn không làm ăn tốt cũng khó ấy chứ!

“Cái này...” Khúc Văn Hoa nhất thời không biết nên nói cái gì.

Giang Phong không cần hắn hỏi đã tự giải thích trước: “Em từ năm trước đã bắt đầu giúp chị gái mình tìm kiếm đối tượng rồi, trong thời gian ngắn ngủi mấy tháng, dấu chân em đã trải rộng hơn mười tỉnh thành, nhưng vẫn không thể tìm được đối tượng thích hợp với chị mình.

Cho tới hôm nay, đến giúp bà nội Khúc tính toán nhân duyên cho anh Khúc đây, em mới tính ra anh có duyên phận vợ chồng với chị em.

Vốn em chỉ định dắt đường cho hai người, sau đó để hai người tự mình phát triển, có điều thấy anh Khúc hài lòng với chị em như thế, em tiếp tục giấu giếm thân phận có vẻ hơi dư thừa, liền dứt khoát thẳng thắn nói chuyện với mọi người.”

Bà nội Khúc cảm khái: “Giang đại sư, cậu thật sự là khiến chúng tôi kinh ngạc đấy!”

Giang Phong cười nói: “Bà nội Khúc, ông nội Khúc, chú Khúc, cô Khúc, anh Khúc, em gái Khúc, trước đó cháu đã giới thiệu qua về chị mình rồi, bây giờ cháu lại bổ sung thêm hai điểm nữa cho mọi người biết:

Điểm thứ nhất, cha mẹ cháu đều xuất thân nông dân, hiện nay cũng đáp cầu dắt mối giúp người ta ở dưới quê, một tháng cũng có thể kiểm được tám đến mười vạn tiền tiêu.

Điểm thứ hai, công ty môi giới hôn nhân của ba anh em chúng cháu là cuối năm ngoái mới thành lập, cho tới bây giờ đại khái đã kiếm được hơn nghìn vạn, hơn nữa, việc buôn bán vẫn đang ngày càng tốt lên.

Cháu nói ra những cái này cũng không phải là vì khoe khoang, chỉ là muốn nói rõ một chút, chị cháu, ở tất cả các mặt đều xứng đôi với anh Khúc.”

Khúc phụ nghe vậy thì âm thầm gật đầu, bây giờ, ở thế giới này ai có thể kiếm tiền người đó là trâu bò, gia cảnh Khúc gia bọn hắn quả thực không kém, nhưng trong nhà kiếm được nhiều nhất cũng chỉ có nhà máy chế biến thực phẩm do Khúc mẫu mở kia.

Mặc dù quy mô nhà máy chế biến thực phẩm cũng không lớn, mỗi tháng cũng có thể kiếm được khoảng hai mươi, ba mươi vạn.

Những người khác, bao gồm cả giám đốc ngân hàng là Khúc phụ cũng chỉ lĩnh được tiền lương chết.

Mà theo lời nói của Giang đại sư, công ty môi giới hôn nhân cuối năm ngoái mới thành lập, đến bây giờ đã kiếm được hơn một nghìn vạn, bình quân mỗi tháng có thể kiếm được một, hai trăm vạn.

Gia cảnh như vậy, kết hợp với nhà bọn họ, tự nhiên là dư xài.

Khúc phụ có thể nghĩ tới vấn đề này, những người còn lại của Khúc gia tự nhiên cũng nghĩ tới vấn đề này.

Khúc Văn Hoa nghiêm mặt nói: “Em vợ à, bản lĩnh tính toán nhân duyên của cậu, tôi thật sự là bội phục tới mức dập đầu xuống đất, tất nhiên, cậu trong ngàn vạn người có thể chọn trúng tôi, vậy cũng tức là tôi và chị cậu là một cặp trời đất tạo thành, cũng chứng minh cậu vừa ý với người anh rể là tôi này.”

Giang Phong vỗ vỗ vai Khúc Văn Hoa, cười ha ha, nói: “Không hổ là anh rể em nhìn trúng.”

Thấy hai người đã gọi nhau anh rể em vợ, mấy người Khúc gia không nhịn được mà hai mặt nhìn nhau, đều có loại cảm giác dở khóc dở cười, mấy cái bát tự các thứ còn chưa nhắc đến đâu!

Có điều, điều kiện nhà gái không kém, người nhà Khúc gia cũng vui vẻ nếu mối hôn sự này thành công.

Thấy Giang Phong đã nhận mình là anh rể, Khúc Văn Hoa hưng phấn đến đỏ bừng cả khuôn mặt, nhanh chóng rèn sắt khi còn nóng, nói: “Em vợ, vậy nhất định phải nói sở thích của chị em cho anh đấy.”

“Không thành vấn đề.”

Giang Phong lập tức đồng ý, sau đó liền đem toàn bộ sở thích của chị mình một năm một mười nói cho Khúc Văn Hoa.

Chờ nói xong, Giang Phong cũng đã uống xong chén trà, hắn mới đứng lên nhìn mấy vị trưởng bối nhà Khúc gia, nói: “Ông nội Khúc, bà nội Khúc, chú Khúc, cô Khúc, vậy cháu không quấy rầy mọi người nữa.”

Các trưởng bối còn chưa kịp đáp lời, Khúc Văn Hoa đã vội vàng nói lớn: “Em vợ, cậu còn chưa cho anh phương thức liên lạc đâu!”

Giang Phong cười cười: “Suýt nữa quên mất, để em nói, anh ghi lại đi.”

Khúc Văn Hoa vội vàng lấy điện thoại ra.

Giang Phong đọc số điện thoại của mình xong, nói: “Anh rể, đây là số di động của em, ngày mai em sẽ về Quế tỉnh, anh có muốn đi cùng em đến gặp chị em hay không?”

Khúc Văn Hoa một bên lưu lại số điện thoại vừa ghi, một bên gật đầu: “Được, vừa lúc một cái án anh phụ trách cũng đã kết thúc hôm qua, anh sẽ cùng em về Quế tỉnh gặp gỡ chị em một chút.”

“Ông nội Khúc, bà nội Khúc, chú Khúc, cô Khúc, em gái Khúc, mọi người có muốn cùng tới không?” Giang Phong hỏi từng người một.

Mấy người Khúc gia hai mặt nhìn nhau, bọn họ cũng không ngờ tới hôn sự này sẽ tiến triển nhanh như vậy, cuối cùng, ông nội và bà nội Khúc cũng bày tỏ muốn đi cùng.

Ông nội Khúc là công nhân trong xí nghiệp nhà nước, đã sớm về hưu ở nhà, đang rảnh rỗi đến phát khùng đây!

Mà bà nội Khúc lại là bà chủ của nhà máy chế biến thực phẩm, công xưởng này đã mở được không ít năm, đã sớm đi vào quỹ đạo, bà làm bà chủ mười ngày nửa tháng không đến công xưởng cũng không có việc gì.

Chỉ có Khúc phụ, Khúc mẫu và Khúc Văn Thiến vì công việc mà quả thật không đi được, cộng thêm đã có hai vị trưởng bối trong nhà đi, bọn họ có đi hay không cũng không quan trọng.

Sau khi quyết định xong mọi chuyện, Giang Phong liền chào hỏi ông nội và bà nội Khúc gia: “Vậy cháu đi trước đây, ngày mai sau khi ăn sáng xong, cháu sẽ lái xe tới đón mọi người.”

Ông nội và bà nội Khúc đều gật đầu nói được.

Khúc Văn Hoa thì đã cực kỳ nhập tâm vào nhân vật: “Em vợ, em đi thong thả nhé.”

Khúc phụ, Khúc mẫu và Khúc Văn Thiến cũng nhộn nhịp chào hỏi: “Giang đại sư, hẹn gặp lại!”

“Vâng, hẹn gặp lại mọi người!”

CHƯƠNG 413: CHUYỆN TÌM ĐỐI TƯỢNG CỨ GIAO CHO NGƯỜI MAI MỐI CHUYÊN NGHIỆP NGƯỜI TA ĐI

Ngày 21 tháng 4 năm 2023, thứ sáu.

Buổi trưa, ở nhà hàng nào đó của thành phố Hàng Châu.

Lăng Lỵ hiếm khi không ăn trưa với ba mà ăn cơm cùng Trình Quốc An.

Từ sau khi người mai mối Giang Phong này giới hiệu hai người với nhau, Lăng Lỵ và Trình Quốc An lại gặp nhau mỗi ngày một lần, hoặc cùng ăn trưa, hoặc cùng ăn tối.

Liên tục mấy ngày, hai người cũng xem như quen thuộc.

"Lỵ Lỵ, ngày mai thứ bảy, chắc em không cần phải đi làm chứ?" Trình Quốc An hỏi.

Lăng Lỵ nói: "Vâng, không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, em được nghỉ ngày mai và ngày kia."

Trình Quốc An uống một ngụm trà, nhìn Lăng Lỵ lớn mật đưa ra lời mời: "Ngày mai, anh sẽ đi dã ngoại ở khu trại Camp Điều Khê trong thành cổ, anh có thể mời em đi cùng không?"

Lăng Lỵ liếc nhìn anh ta hỏi: "Khu trại Camp Điều Khê ở thành cổ nằm ở chỗ nào vậy?"

Trong lòng Trình Quốc An hơi căng thẳng nhưng cố ra vẻ bình tĩnh đáp: "Khu trại Camp Điều Khê nằm trong khu thắng cảnh ở thành cổ Sơn Trấn của khu XX. Ở đó có đầy đủ các phương tiện, các trang phụ ban đêm như lều vải, thảm len, gối, đèn đi đêm, túi ngủ đều có thể thuê, cũng có thể tìm các trang bị nhỏ để dã ngoại như cần câu cá, bàn vân vân, cảm giác trải nghiệm vẫn không tệ.

Đương nhiên, chúng ta cũng có thể tự mang theo.

Phong cảnh ở đó rất đẹp, suối Bắc Điều chậm rãi chảy qua, bên bờ có các tảng đá, hòn cuội tinh tế, có thể đốt lửa trại, ngẩng đầu là bầu trời sao, còn có món nướng đặc sắc, xem phim ngoài trời..."

Lăng Lỵ chờ Trình Quốc An kể xong, chậm rãi gật đầu nói: "Được, ngày mai để em được mở mang kiến thức về tài câu cá của anh đi. Nướng cá câu được ăn cũng là cảm giác khác đấy."

"Được, ngày mai em cứ xem anh. Chỉ cần trong sông có cá, anh nhất định có thể câu được nó."

Nói đến câu cá, trên mặt Trình Quốc An đầy tự tin, sau đó lại hỏi: "Lỵ Lỵ, vậy chờ buổi chiều em hết giờ làm, chúng ta cùng ăn tối, sau đó cùng đi mua trang dị dã ngoại nhé?"

Lăng Lỵ gật đầu nói: "Được!"

...

Tỉnh Loan.

Thành phố nào đó.

Hai người đẹp một lớn một nhỏ đang thảo luận về chuyện đi đâu du lịch vào kỳ nghỉ hè.

Đây là hai mẹ con, người mẹ tên là Liễu Vân Tình, năm nay 37 tuổi, đã ly dị, là một giáo viên trường cấp ba.

Con gái Dương Khởi Nga, năm nay 13 tuổi, học lớp sáu.

"Con gái, chỉ cần thành tích kiểm tra học lực cơ bản của con ở trong nước xuất sắc, vậy tới kỳ nghỉ hè con muốn đi đâu chơi, mẹ sẽ dẫn con đi tới đó chơi." Liễu Vân Tình vì khích lệ con gái, đưa ra cam kết.

Ánh mắt Dương Khởi Nga sáng lên: "Thật ạ?"

Liễu Vân Tình mỉm cười nói: "Đương nhiên là thật rồi, chẳng lẽ mẹ còn lừa con sao?"

Dương Khởi Nga vui mừng nói: "Vậy con muốn đi thành phố ở tỉnh Quế C chơi. Con nghe ông ngoại nói, tổ tiên của chúng ta chính là từ quế thành phố C chuyển đến tỉnh Loan, nơi đó có phong cảnh thác nước có một không hai, rất đẹp."

Liễu Vân Tình gật đầu nói: "Được, không thành vấn đề, chỉ cần thành tích kiểm tra học lực cơ bản của con ở trong nước xuất sắc, vậy tới kỳ nghỉ, mẹ sẽ dẫn con tới thành phố C tỉnh Quế chơi vui vẻ mấy ngày."

Dương Khởi Nga hưng phấn nói: "Mẹ, vậy chúng ta cứ quyết định như vậy nhé."

Liễu Vân Tình mỉm cười nói: "Chắc chắn rồi."

...

Từ thành phố Kim Quỹ đến thành phố tỉnh Quế gần hai nghìn cây số, đi khoảng cách xa như vậy nếu không nghỉ ngơi giữa đường, chạy thẳng tới đó thì quá vất vả.

Bởi vậy, hai người Giang Phong và Khúc Văn Hoa thay phiên nhau lái xe, lúc lái tới thành phố ở tỉnh Tương, đã dừng lại nghỉ ngơi một đêm.

Ngày hôm sau, bọn họ ăn sáng xong lại tiếp tục lái xe đi.

Khi tiến vào tỉnh Quế, Giang Phong mỉm cười hỏi: "Ông nội Khúc, bà nội Khúc, các người chắc hẳn mới lần đầu tiên tới tỉnh Quế chúng cháu nhỉ?"

Bà nội Khúc xúc động nói: "Đúng vậy, mấy chục năm, ông ta còn thật sự chưa tới tỉnh Quế đâu!"

Ông nội Khúc nói: "Tỉnh Quế ngay bên cạnh tỉnh Việt, chúng tôi thật ra đã đi qua hai ba lần."

Giang Phong mỉm cười nói: "Đây là chuyện bình thường, quốc gia chúng ta có 34 khu hành chính cấp tỉnh, không mấy người có thể thật sự đi khắp 34 khu hành chính cấp tỉnh này đâu. Có vài tỉnh, thậm chí cả đời cũng chưa từng đi."

Khúc Văn Hoa nói: "Tôi cũng mới lần đầu tiên tới đấy. Ấn tượng của tôi về tỉnh Quế tôi dường như chỉ là thành phố B và thành phố C, một nơi nổi tiếng về món bún ốc, một nơi nổi tiếng về cảnh thác nước."

Giang Phong than thở: "Không có cách nào, ở trong phạm vi toàn quốc, thành phố tỉnh Quế thật sự không có bao nhiêu cảm giác tồn tại, chủ yếu là kinh tế quá lạc hậu. Nếu không phải tỉnh Quế và tỉnh Việt tạo thành “hai Quảng', ít nhiều gì cũng mượn danh tiếng của tỉnh Việt, nếu không sợ rằng danh tiếng của tỉnh Quế còn chẳng bằng bây giờ đâu!

Còn là tỉnh Tô các anh lợi hại, tổng GDP gần với tỉnh Việt, xếp vị trí thứ hai. GDP bình quân chỉ kém phía bắc, xếp thứ ba. Mà phát triển cân đối, xách riêng mỗi thành phố ra đều có thể năng lực, thật sự quá mạnh mẽ."

CHƯƠNG 414: CHUYỆN TÌM ĐỐI TƯỢNG CỨ GIAO CHO NGƯỜI MAI MỐI CHUYÊN NGHIỆP NGƯỜI TA ĐI (2)

Lời nói này làm ông cháu nhà họ Khúc nghe xong mặt mày hớn hở, đây đúng là điểm khiến bọn họ tự hào. Giống như tỉnh Việt, cho dù tổng sản lượng GDP liên tục đứng đầu cả nước trong 33 năm, nhưng nếu xét về GDP bình quân lại kém xa tỉnh Tô bọn họ!

Mà thành phố tỉnh Việt phát triển lại phân hóa thành hai thái cực, có nghìn tỷ đô la như Thâm Quyến, Quảng Châu, Phật Sơn và Đông Quản, lại có những thành phố qua đường như Vân Triều, Hà Sán Mai, v.v. thực lực kinh tế không đáng để nhắc đến.

Bọn họ nói chuyện phiếm suốt dọc đường, từ xếp hạng tổng sản lượng GDP tới GDP bình quân ở các tỉnh, kéo dài đến xếp hạng tổng sản lượng GDP tới GDP bình quân ở các quốc gia.

Nói chuyện GDP xong lại không thể tránh khỏi nói chuyện thực lực quân sự của các quốc gia, mấy người trời nam đất bắc nghĩ đến chuyện gì là nói chuyện đó.

Trong lúc vô tình, bọn họ đã đến thành phố tỉnh Quế.

...

Năm giờ chiều.

Ở nhà hàng XX.

Ba anh em Giang Phong mời ba người nhà họ Khúc ăn cơm ở đây.

Vào giây phút gặp được người thật Giang Tuyết, Khúc Văn Hoa lại giống như Đoàn Dự nhìn thấy tỷ tỷ thần tiên, nói khoa trương chính là sắp chảy nước miếng, dùng từ vừa gặp đã yêu cũng không đủ hình dung sự yêu thích của anh ta đối với Giang Tuyết.

Ánh mắt nóng bỏng kia làm người giỏi ăn nói như Giang Tuyết cũng không chịu được.

Cho dù Khúc Văn Hoa biểu hiện giống như chưa từng gặp phụ nữ, nhưng ấn tượng đầu tiên của Giang Tuyết về anh ta vẫn còn tạm được.

Dù sao em trai nhà mình tính nhân duyên ở trình độ gì, không ai biết rõ hơn cô. Nếu em trai đã tự mình lựa chọn người đàn ông trước mắt này cho cô, vậy cô không cần cân nhắc gì nữa, chỉ cần nhìn thuận mắt là OK.

Mà ngoại hình của Khúc Văn Hoa đều là soái ca cùng cấp với Giang Phong, cũng trên thẩm mỹ quan của Giang Tuyết, tất nhiên nhìn rất thuận mắt.

Mức điểm xứng đôi cao tới 97 điểm, vậy thật sự không thể nói đùa được đâu.

Sau khi hai bên chào hỏi xong, Khúc Văn Hoa lại phát ra tất cả hỏa lực, nói chuyện với Giang Tuyết.

Ông nội Khúc và bà nội Khúc chưa từng thấy cháu trai để ý cô gái nào như vậy, hai người liếc nhìn nhau, đều không khỏi mỉm cười.

Bọn họ cực kỳ thỏa mãn về cô gái Giang Tuyết này, dáng người ngoại hình đều là lựa chọn tốt nhất, cách đối nhân xử thế cũng không tầm thường, sự nghiệp còn ném cháu trai mấy con phố.

Nếu cháu trai lớn nhà mình có thể cưới cô ấy về làm vợ, vậy thật sự là nhờ phúc kiếp trước tu luyện.

"Ông nội Khúc bà nội Khúc, món gà luộc được xem là một món ăn đặc sắc trong nhà hàng này, vừa thơm vừa mềm lại chính tông, ăn rất ngon, đặc biệt là gia vị chấm này được điều chế rất tuyệt, các người nếm thử xem có phù hợp với khẩu vị không." Giang Phong mỉm cười giới thiệu.

"Ừ, chúng ta nếm thử xem."

Ông nội Khúc và bà nội Khúc đều gắp thịt gà và chấm gia vị ăn thử.

"Ồ, mùi vị quả thật không tệ, thịt gà không cứng không khô, thơm mềm, cho dù là người lớn tuổi vẫn nhai được. Gai vị chấm có mùi thơm khiến người ta phải lưu luyến." Ông nội Khúc hết lời khen ngợi.

Bà nội Khúc cũng khen liên tục, nói thẳng chưa ăn qua món gà luộc nào ngon như vậy.

Tiếp theo, Giang Phong không ngừng mời hai người già dùng bữa, chờ năm món thức ăn được đưa lên, hắn mới lên tiếng: "Ông nội Khúc bà nội Khúc, bởi vì ngày mùng một tháng năm anh trai cháu sẽ làm tiệc cưới ở quê, cho nên dạo này ba mẹ cháu rất bận rộn, không thể tới gặp mặt hai ông bà, mong ông bà đứng trách."

"Giang đại sư quá khách sáo rồi." Ông nội Khúc vừa cười vừa nói.

"Anh cậu sắp cưới, không biết chị dâu cậu ở đâu?" Bà nội Khúc hỏi.

Giang Phong đáp: "Chị dâu cháu cũng là người ở huyện Bách Lương chúng cháu, trước mắt đang làm bác sĩ ở tỉnh thành này."

Bà nội Khúc nói: "Làm bác sĩ rất tốt, mỗi người đều sẽ có lúc bị bệnh, đi bệnh viện khám rắc rối lắm, chỉ cần là người từng qua đều hiểu. Mà trong nhà có một bác sĩ, vậy có thể thuận tiện hơn nhiều."

Giang Phi mỉm cười nói: "Bác sĩ quả thật rất tốt, chỉ là quá bận, mỗi ngày đều chạy vượt quá mức chịu đựng, mà kỳ nghỉ cũng rất ít."

Bà nội Khúc gật đầu nói: "Đúng vậy. Bà có một đứa cháu cũng là bác sĩ, bận rộn mấy ngày không về nhà cũng là chuyện bình thường."

Tiếp theo, hai anh em chào hỏi ông nội Khúc và bà nội Khúc.

Về phần Khúc Văn Hoa và Giang Tuyết, hai người càng nói chuyện càng hợp, lại giống như Dương Quá và Tiểu Long Nữ trong trong đại hội anh hùng, hoàn toàn chìm đắm ở trong thế giới hai người.

...

Cùng lúc đó.

Khu trại Camp Điều Khê ở thành cổ thành phố Hàng.

Hai cái lều nhỏ liên kết với nhau, phía trước đặt một cái bàn thuê về, trên đó bày đầy các đồ nướng, dễ thấy nhất trong đó chính là con cá nướng lớn được đặt ở giữa bàn.

Con cá nướng này là do Trình Quốc An câu được lúc chiều, nhờ đầu bếp trong khu trại nướng giúp.

Lăng Lỵ ăn đồ nướng và uống bia cùng Trình Quốc An, nhìn từng lều vải nhỏ và không ít du khách, cảm giác thật sự rất mới lạ.

CHƯƠNG 415: CHUYỆN TÌM ĐỐI TƯỢNG CỨ GIAO CHO NGƯỜI MAI MỐI CHUYÊN NGHIỆP NGƯỜI TA ĐI (3)

"Sao hả? Chắc em chưa từng trải nghiệm qua cuộc sống dã ngoại như vậy nhỉ?" Trình Quốc An mỉm cười hỏi.

Lăng Lỵ gật đầu nói: "Đúng là lần đầu tiên em trải nghiệm cuộc sống như thế. Lúc em còn nhỏ, ba mẹ em bận tới mức không thể phân thân. Sau khi em lớn lên cũng bận công việc, bạn bè cũng không nhiều, không ai mời em tham gia hoạt động cắm trại nơi dã ngoại như vậy. Cho nên, cho dù em đã sớm biết có hoạt động cắm trại dã ngoại nhưng chưa từng trải nghiệm lần nào."

"Cái này cho em." Trình Quốc An gắp một miếng cá mềm đưa cho Lăng Lỵ.

"Cảm ơn!" Lăng Lỵ cám ơn.

"Anh lại thường cắm trại nơi dã ngoại, có đôi khi đi cùng bạn, nhưng phần lớn thời gian đều đi một mình." Trình Quốc An nói.

Lăng Lỵ kinh ngạc nói: "Anh cắm trại nơi dã ngoại một mình à?"

Trình Quốc An mỉm cười nói: "Thật ra có đôi lúc anh ra ngoài câu cá, cảm giác đi qua đi lại quá lãng phí thời gian, nên dứt khoát mang theo các trang bị cắm trại dã ngoại cần thiết, trực tiếp nghỉ ở bên hồ, chờ hôm sau trời sáng sẽ câu cá tiếp. Kỷ lục lâu nhất của anh là cắm trại một mình liên tục một tuần trên đập nước Thanh Sơn."

Lăng Lỵ trợn tròn mắt nói: "Một mình cắm trại, anh không sợ sao?"

Trình Quốc An mỉm cười nói: "Nếu là mười mấy năm trước, khi đó trị an còn chưa tốt, quả thật không thích hợp đi cắm trại một mình lâu như vậy. Chẳng qua mấy năm gần đây trị an càng lúc càng tốt, lại thêm anh quanh năm câu cá cũng có rèn luyện, người bình thường thật sự không phải là đối thủ của anh, cho nên anh mới dám yên tâm cắm trại ở nơi hoang dã."

Lăng Lỵ nghiêm túc nói: "Cho dù mấy năm qua trị an đúng là tốt hơn rất nhiều, nhưng anh vẫn phải chú ý an toàn. Bất kể là thời đại nào cũng không thiếu những kẻ cặn bã trong xã hội, ba em như vậy mà còn có người từng làm ông ấy bị thương, cho nên không thể bỏ qua vấn đề an toàn được. Sau này, nếu anh thật sự muốn đi cắm trại, tốt nhất nên đi cùng bạn, như vậy có thể chiếu cố lẫn nhau."

Trình Quốc An gật đầu nói: "Được, anh nghe em."

Lăng Lỵ nghe vậy thì mỉm cười, cuộc sống cắm trại trước mắt còn rất thú vị. Không biết buổi tối ngủ ở trong lều sẽ có cảm giác thế nào?

...

Trong khu dân cư nào đó ở thành phố Hàng, ba người nhà họ Vinh đang ăn cơm chiều.

Mẹ Vinh hỏi: "Con trai, chuyện mẹ nói với con lần trước, con có để tâm không đấy?"

Vinh Hoa (bác sĩ thiên tài đặc biệt đẹp trai kia) nói: "Mẹ, mẹ nói chuyện nào ạ?"

Mẹ Vinh nhíu mày, đặt đũa xuống nói: "Chính là chuyện bảo con mau tranh thủ thời gian kiếm người yêu đi. Con đừng nói với mẹ, con vẫn vậy, không có hành động gì nhé."

Vinh Hoa ho khan vài tiếng, nói: "Mẹ, chuyện này đâu thể miễn cưỡng được, chỉ có thể thuận theo tự nhiên thôi. Con chưa gặp được cô gái nào khiến con rung động, điều này chứng tỏ duyên phận của con còn chưa tới."

Ba Vinh liếc nhìn anh ta: "Con còn chẳng muốn kiếm vợ, lấy đâu ra duyên phận chứ?"

Mẹ Vinh nói: "Ba con nói đúng. Lúc trước con lên ti vi, có bao nhiêu cô gái xinh đẹp chủ động đến tìm con nhưng con chẳng để ý tới người nào. Con như vậy thì lấy đâu ra duyên phận hả?"

Vinh Hoa dứt khoát cúi đầu mải miết ăn cơm, không nói gì nữa.

Ba Vinh và mẹ Vinh liếc nhìn nhau, hai vợ chồng đều cảm thấy đau đầu. Con trai bọn họ điểm nào cũng tốt, xuất sắc đến không thể tưởng tượng nổi, ngoài ba mươi tuổi đã là một bác sĩ Phó chủ nhiệm đặc biệt nổi tiếng trong bệnh viện tuyến ba.

Khuyết điểm duy nhất là không biết cách tìm vợ, năm nay đã 32 tuổi còn chưa có nổi một người bạn gái, nói ra thậm chí chẳng bằng một học sinh trung học.

Quan trọng là anh ta còn không sốt ruột. Dựa theo tính tình và thái độ của anh ta, nếu không giục anh ta, ba Vinh mẹ Vinh muốn ôm cháu trai, sợ rằng còn xa mới thấy được.

Thậm chí, ngay cả giục cũng không có tác dụng.

Thấy con trai không lên tiếng, mẹ Vinh không nhịn được nói: "Con trai, mẹ vẫn tìm người nhờ mai mối cho con đi. Lần trước, mẹ đã nói với con, ở tỉnh Quế có người mai mối đặc biệt lợi hại, chúng ta nhờ cậu ta xem xét đối tượng giúp, chắc sẽ có hiệu quả đấy."

Vinh Hoa toát mồ hôi nói: "Mẹ, không cần mời người mai mối đâu. Sau này, con chú ý hơn là được rồi mà."

Mấy năm qua, mẹ Vinh giục con trai tìm đối tượng không ít lần, đáng tiếc vẫn không có hiệu quả. Bây giờ, bà vừa nghe con trai nói vậy, liền biết anh ta mượn cớ mà thôi, bà càng kiên quyết mời người mai mối cho con trai hơn.

"Con trai, con tự tim có hiệu suất quá thấp, mẹ vẫn mời người mai mối cho con thì tốt hơn."

Ba Vinh và mẹ Vinh đã thống nhất cùng mặt trận, ông ta nghe vậy lại phụ họa: "Đúng vậy, con trai cứ đi làm, chuyện tìm đối tượng cứ giao cho người mai mối chuyên nghiệp đi!"

Mẹ Vinh không để cho con trai có cơ hội từ chối, trực tiếp quyết định luôn: "Lời nói không bằng hành động, ngày mai mẹ sẽ lên đường tới tỉnh Quế, mời Giang đại sư kia ra mặt xem xét một đối tượng giúp con."

Vinh Hoa: "..."

CHƯƠNG 416: SAU ÔNG, THẾ GIAN LẠI KHÔNG CÓ DƯƠNG QUÁ NỮA

Ban đêm.

Trong chuỗi khách sạn nào đó.

Bà nội Khúc đang nói chuyện video với con dâu.

"Ba mẹ đã gặp được người rồi, trông bên ngoài không khác với trong ảnh là mấy, lái một chiếc Maserati, khí chất rất tốt, làm cháu trai mẹ mê đến sắp quên mất mình họ gì rồi!" Bà nội Khúc mặt mày hớn hở nói.

Khúc mẫu vội vàng hỏi tới: "Mẹ, thái độ cô gái nhà người ta thế nào?"

Bà nội Khúc vui vẻ mỉm cười nói: "Thái độ rất tốt, lúc ăn cơm tối nay nói chuyện rất hợp với cháu trai mẹ, bây giờ hai người vẫn đang hẹn hò đấy!"

Khúc mẫu cao hứng nói: "Xem tình hình này, cuộc hôn nhân này thật sự có thể thành à?"

Bà nội Khúc gật đầu nói: "Tám chín phần là có thể thành."

Khúc mẫu xúc động nói: "Duyên phận này đúng là quá tuyệt rồi!"

Bà nội Khúc cũng xúc động nói: "Đúng vậy, nếu ngày đó mẹ không xuống tính nhân duyên cho Văn Hoa, vậy hai người bọn họ lại không thể có cơ hội quen biết nhau."

Mẹ chồng con dâu đều xúc động một lúc, sau đó lại nói chuyện phiếm thêm mấy phút, mới ngắt video.

...

Chủ nhật, ngày 23 tháng 4 năm 2023.

Tám giờ sáng, ba anh em Giang Phong ăn sáng uống trà với ba ông cháu nhà họ Khúc, còn ăn đến chín rưỡi, Giang Phong mới lái xe đưa bọn họ đến sân bay.

Ba ông cháu nhà họ Khúc phải về.

Hôm qua mới đến, hôm nay đã đi, có thể nói là tới vội đi cũng vội.

Vào lúc chia tay, Giang Phong mỉm cười nói với Khúc Văn Hoa: "Anh rể, bản thân anh phải cố gắng lên, hy vọng lần sau chúng ta gặp mặt, chính là lúc anh bàn bạc chuyện cưới hỏi với chị gái em đấy."

Khúc Văn Hoa cười ha ha nói: "Em vợ yên tâm, anh rể sẽ không khiến cho em phải thất vọng đâu."

Lúc này, Giang Phong mới nhìn về phía hai ông bà nhà họ Khúc, mỉm cười nói: "Ông nội Khúc bà nội Khúc, vậy cháu chúc mọi người thuận lợi bình an, lần sau lại tới tỉnh Quế chúng cháu, cháu sẽ dẫn mọi người đi trải nghiệm thế nào là cảnh thác nước, núi non tuyệt đẹp ở thành phố C của tỉnh Quế."

"Giang đại sư có lòng rồi, rất cảm ơn ngài đã tiếp đón."

"Không cần khách sáo!"

Hai bên khách sáo một lúc, thấy ba người nhà họ Khúc vào nhà ga sân bay, Giang Phong mới lái xe rời đi.

...

Buổi trưa.

Ở quán ăn riêng nào đó, Bạch Tử An bố trí một bàn đón gió tẩy trần cho bạn.

Người bạn của Bạch Tử An chính là hiệu trưởng Cổ từng đoạt hai lần ảnh đế ở Hương Giang, được khen là "cuồng ma xây trường", ông ta cũng là một trong những minh tinh có năng lượng tích cực nhất của giới giải trí.

Trước khi ăn, Bạch Tử An cầm cốc rượu lên nói: "Hiệu trưởng Cổ, chén rượu thứ nhất này mời anh, cảm ơn anh đã cống hiến lớn cho tỉnh Quế chúng ta như vậy."

Hiệu trưởng Cổ cầm cốc rượu lên cụng một cái với anh ta, khiêm tốn nói: "Giáo sư Bạch quá khen, tôi chỉ cố chút sức mỏng mà thôi, chưa thể nói tới cống hiến gì."

"Hiệu trưởng Cổ, ở trước mặt tôi người lương thiện như anh không cần giả vờ khiêm tốn nữa. Không nói cả nước, chỉ nói tỉnh Quế chúng ta, anh đã quyên tặng mười mấy trường tiểu học hi vọng, đó đều là việc thiện lớn tạo phúc cho xã hội, dù khen anh thế nào cũng không quá."

Nói đến đây, Bạch Tử An nâng cốc uống cạn, sau đó hỏi: "Hiệu trưởng Cổ, ngày mai anh tham gia nghi lễ cắt băng khánh thành, chắc là trường tiểu học hy vọng anh quyên tặng thứ 137 nhỉ?"

Hiệu trưởng Cổ cũng nâng cốc uống cạn, đáp: "Ừ, là trường thứ 137."

Bạch Tử An giơ ngón tay cái lên nói: "Bội phục!"

Hiệu trưởng Cổ là người chân chính để tâm làm từ thiện, chứ không phải lấy danh nghĩa làm từ thiện để tuyên truyền cho mình, vì vậy ông ta không muốn nói nhiều về chuyện quyên tặng trường tiểu học hy vọng.

Lại nói sang chuyện khác: "Giáo sư Bạch, khoảng thời gian trước cậu gửi WeChat cho tôi, nói khi nào có thời gian rảnh tới tìm cậu nói chuyện. Dạo đó tôi đang bận quay phim, cho nên không trả lời cậu được. Không biết cậu có chuyện gì muốn nói với tôi vậy?"

"Tôi có một việc vui muốn nói cho anh biết, tôi kết hôn rồi!" Bạch Tử An vừa múc canh, vừa nói.

"Vậy đúng là chuyện vui lớn rồi, người phụ nữ nào tinh mắt như vậy?"

"Nói ra có thể anh không tin, thật ra vợ tôi là do một người mai mối giới thiệu cho tôi."

"Giáo sư Bạch, cậu không nói đùa chứ? Với thân phận của cậu, tìm đối tượng còn phải mời người mai mối giới thiệu à?" Hiệu trưởng Cổ nghe vậy thật sự hơi kinh ngạc, ông ta biết rõ thân phận người bạn này của mình. Ba chính là quan chức cao cấp của tỉnh, anh ta là con cháu cán bộ cao cấp tên xứng với thực.

Bạch Tử An mỉm cười nói: "Hiệu trưởng Cổ, người mai mối tôi mời tới không phải là người mai mối bình thường. Cậu ta có bản lĩnh trên phương diện tính toán về nhân duyên này thật sự không ai bằng. Chuyện lúc trước tôi muốn nói, chính là nghĩ hiệu trưởng Cổ đến bây giờ vẫn còn độc thân, làm bạn tôi thấy cần phải giới thiệu cho anh một người mai mối có thực lực cực mạnh."

"Bản lĩnh suy tính về nhân duyên không ai bằng? Cái này có ví dụ nào chứng minh không?" Hiệu trưởng Cổ hỏi.

CHƯƠNG 417: SAU ÔNG, THẾ GIAN LẠI KHÔNG CÓ DƯƠNG QUÁ NỮA (2)

"Người mai mối tôi nói là họ Giang, chúng tôi đều gọi cậu ta là Giang đại sư, sở dĩ nói cậu ta có năng lực suy tính về nhân duyên không ai bằng, là vì..." Bạch Tử An nói ra từng chuyện của Giang Phong.

Hiệu trưởng Cổ càng nghe càng kinh ngạc: "Quả thật là thế giới rộng lớn không thiếu những điều kỳ lạ. Thật sự chưa từng có ai có có năng lực suy tính về nhân duyên như Giang đại sư kia, khó trách cậu lại mời người đó làm mai cho cậu."

Bạch Tử An liên tục gật đầu nói: "Đúng vậy, lần đầu tiên giám đốc Uông giới thiệu Giang đại sư cho chúng tôi quen biết, chúng tôi đều không tin cậu ta lợi hại như vậy, cho đến khi lập tức nghiệm chứng, chúng tôi mới tâm phục khẩu phục.

Hiệu trưởng Cổ, không nói dối gì anh, tôi vô cùng hài lòng với đối tượng do Giang đại sư giới thiệu cho tôi. Đây cũng là nguyên nhân tôi nhanh chóng tổ chức đám cưới như vậy.

Chúng ta cũng xem như bạn lâu năm, tôi thật lòng đề cử Giang đại sư cho anh, hy vọng anh có thể mời cậu ta ra mặt, thay anh xem xét một đối tượng thích hợp với anh."

Hiệu trưởng Cổ im lặng một lát, nói: "Tôi vốn đã hết hy vọng với hôn nhân, dù sao năm nay tôi đã 53 tuổi, muốn tìm một đối tượng thích hợp càng ngày càng khó. Nhưng nghe cậu nói vậy, tôi cũng rất tò mò về năng lực suy tính nhân duyên của Giang đại sư này, vậy tôi mời cậu ta ra mặt thử xem?"

Bạch Tử An khích lệ nói: "Vậy cứ đi xem thử đi. Với năng lực thần kỳ của Giang đại sư kia, tuyệt đối sẽ không làm anh thất vọng đâu."

Hiệu trưởng Cổ thật sự bị thuyết phục. Ông ta 53 tuổi còn chưa kết hôn, không có nghĩa là ông ta không muốn kết hôn, ngược lại ông ta rất hướng tới một cuộc hôn nhân và con cái.

Chỉ là duyên phận không tới, vẫn không gặp được người nào thích hợp để chung sống cả đời.

"Được, vậy cứ thử xem."

Bạch Tử An nhìn đồng hồ, nói: "Vậy chúng ta ăn cơm trước, chờ ăn cơm xong, tôi lại gọi điện thoại cho Giang đại sư, hẹn cậu ta ra uống trà, anh thấy thế nào?"

Hiệu trưởng Cổ gật đầu nói: "Được, do cậu bố trí."

...

Khi mẹ Vinh đến sân bay tỉnh Quế thì đã gần trưa, bà ta bắt xe đi tới gần ga tàu hỏa, tùy tiện tìm nơi ăn bữa trưa, lại căn cứ trên hướng dẫn đi về phía văn phòng môi giới hôn nhân Hạnh Phúc.

Đại khái hơn mười phút sau, mẹ Vinh đã đi tới cửa văn phòng môi giới hôn nhân.

Lúc này, có lẽ mọi người đều bận ăn cơm trưa, cho nên trong văn phòng môi giới hôn nhân không có một người khách nào.

Lúc mẹ Vinh đi vào, thấy bên trong có hai người, một người ở đại sảnh tiếp khách, một người ở trong văn phòng.

Ở đại sảnh tiếp khách chính là một người thanh niên bị bỏng ở mặt. Mẹ Vinh biết cậu ta hẳn là người anh hùng xông vào biển lửa cứu người kia. Chỉ cần là người quan tâm tới Giang đại sư đều biết chuyện này.

Về phần người ở trong văn phòng, bà ta đoán chắc là Giang đại sư mà mình muốn tìm.

"Xin chào, hoan nghênh quý khách ghé thăm!" Mẹ Vinh vừa đi vào văn phòng môi giới hôn nhân, người anh hùng xông vào biển lửa kia đã chào hỏi.

"Chào cậu, tôi tới từ thành phố Hàng, muốn tìm bạn trăm năm cho con trai tôi, xin hỏi có Giang đại sư ở đây không?" Mẹ Vinh hỏi.

"Có."

Lam Chí Huy mỉm cười đáp một câu, sau đó cầm lấy một bảng thông tin nói: "Đây là bảng thông tin tìm bạn trăm năm, mời dì điền thông tin cặn kẽ của con trai dì lên đó."

Mẹ Vinh hỏi: "Tôi muốn nhờ Giang đại sư làm mai mối thay con trai tôi, không biết có được không?"

Lam Chí Huy nói: "Dì yên tâm, khách hàng của văn phòng môi giới hôn nhân chúng cháu đều do Giang đại sư giúp đỡ xứng đôi, về phần cuối cùng hồng nương giúp đỡ tác hợp là ai, lại phải xem văn phòng môi giới hôn nhân bố trí."

Mẹ Vinh khẽ gật đầu, nhận lấy bảng thông tin bắt đầu điền theo yêu cầu.

Bởi vì phía trên bảng thông tin viết rõ ràng, thông tin điền lên phải thật một trăm phần trăm, không thể lừa gạt, bằng không văn phòng môi giới hôn nhân từ chối tiếp đón, cho nên mẹ Vinh lại thành thật điền thông tin, gặp phải chỗ nào không biết rõ còn đặc biệt gọi điện thoại hỏi thăm con trai.

Khoảng nửa giờ, mẹ Vinh mới điền xong thông tin của con trai.

Lam Chí Huy nhận lấy bảng thông tin, nói: "Dì, dì ở đây chờ một lát, cháu cầm tài liệu vào cho ông chủ xét duyệt, chờ xét duyệt thông qua, chúng ta sẽ ký hợp đồng."

Mẹ Vinh mỉm cười nói: "Được."

Vì vậy, Lam Chí Huy lại đi gõ cửa, được ông chủ đồng ý mới đẩy cửa bước vào trong.

Trong văn phòng, Giang Phong đang tìm kiếm đối tượng ghép đôi cho khách, sau đó lần lượt nhập thông tin của đối tượng ghép đôi vào laptop, lại in ra, hắn đã làm công việc như vậy rất thành thạo, hiệu suất cực cao.

"Ông chủ, đây là tài liệu khách vừa điền, anh xét duyệt xem." Lam Chí Huy vừa chuyển bảng thông tin vừa nói.

Giang Phong nhận lấy bảng thông tin, khi lật xem, phát hiện đối phương đến từ thành phố Hàng, không khỏi quan tâm hơn. Đợi đến khi xem xong thông tin, mới lên tiếng: "Thông tin không có vấn đề gì, có thể ký hợp đồng."

CHƯƠNG 418: SAU ÔNG, THẾ GIAN LẠI KHÔNG CÓ DƯƠNG QUÁ NỮA (3)

"Được, ông chủ!"

Chờ Lam Chí Huy ra ngoài ký hợp đồng với khách xong, Giang Phong tìm kiếm người xứng đôi cho người khách tên là Vinh Hoa này, phát hiện điểm xứng đôi không cao, lại đứng dậy đi ra khỏi văn phòng.

"Dì, đây chính là ông chủ của chúng cháu, cũng chính là Giang đại sư mà dì muốn tìm." Thấy ông chủ đi ra, Lam Chí Huy rất có ánh mắt giới thiệu.

Mẹ Vinh vội vàng chào hỏi: "Chào Giang đại sư, tôi ở thành phố Hàng cũng biết tới tên ngài, lần này tôi đặc biệt tới mời ngài làm mai mối thay cho con trai tôi."

Giang Phong cũng khách sáo nói: "Chào dì, tôi đã xem qua thông tin của con trai dì, đặc biệt xuất sắc. Ngày mùng một tháng năm, tôi sẽ đặc biệt tới thành phố Hàng một chuyến, xem thử có thể tìm được một đối tượng thích hợp với con trai dì ở địa phương không."

Mẹ Vinh nghe vậy thì ngạc nhiên nói: "Vậy thì tất nhiên là tốt rồi, tất cả lại nhờ cậy Giang đại sư!"

Giang Phong mỉm cười nói: "Dì không cần khách sáo, đây là chuyện tôi phải làm."

Tiếp theo, mẹ Vinh sảng khoái trả tiền ký hợp đồng, sau đó thỏa mãn rời đi.

Nhìn theo mẹ Vinh rời đi, Giang Phong lại quay về văn phòng tiếp tục công việc còn dang dở của hắn.

Đến hai giờ chiều, Giang Phong nhận được điện thoại do Bạch Tử An gọi tới.

Điện thoại vừa được kết nối, Bạch Tử An lại hỏi thẳng: "Giang đại sư, bây giờ cậu có rảnh không?"

Giang Phong mỉm cười nói: "Nếu là người bình thường hỏi như vậy, tôi chắc chắn là đang bận. Nhưng giáo sư Bạch hỏi câu này, vậy tôi chắc chắn là đang rảnh rồi."

Bạch Tử An cười cởi mở nói: "Không hổ danh là người mai mối, nói chuyện càng lúc càng dễ nghe. Bây giờ tôi đang uống trà ở quán trà Vân Vụ Các trên đường XX. Cậu rảnh lại tới đây một chuyến, tôi giới thiệu cho cậu một người bạn."

Người có tư cách được con cháu cán bộ cao cấp Bạch Tử An này gọi là bạn, thân phận và địa vị khẳng định không đơn giản. Vì vậy Giang Phong không hề do dự, trực tiếp đáp: "OK, tôi sẽ tới trong vòng hai mươi phút."

"Được, vậy tới rồi nói sau, bye bye."

"Bye bye."

Sau khi cúp máy, Giang Phong đánh tiếng với Lam Chí Huy, sau đó lái xe chạy tới đó.

Mười tám phút sau, Giang Phong đi tới quán trà Vân Vụ Các ở đường XX.

Sau khi gõ cửa, nghe được Bạch Tử An nói "Mời vào", Giang Phong mới đẩy cửa phòng vip ra.

Sau đó, Giang Phong vừa liếc mắt đã nhìn thấy hiệu trưởng Cổ, không khỏi tươi cười nói: "Tôi còn tưởng bạn của giáo sư Bạch là ai, hóa ra là hiệu trưởng Cổ! Phim Thần Điêu Đại Hiệp mà ông đóng là phim truyền hình tôi thích nhất đấy. Sau ông, trên thế gian lại không còn Dương Quá nữa, năm đó ngài diễn Dương Quá thật sự quá sống động.

Đương nhiên, trong này cũng không thiếu công lao của cô Lý kia. Các người đúng là đôi CP thật sự vô địch!"

"Giang đại sư, chào cậu!"

Hiệu trưởng Cổ lên tiếng chào trước, sau đó khiêm tốn nói: "Không dám nhận, chẳng qua là may mắn thôi."

Giang Phong đi tới ngồi xuống, mỉm cười nói: "Hiệu trưởng Cổ đừng khiêm nhường nữa. Thần Điêu Đại Hiệp được làm lại hơn mười lần, trong nhiều phiên bản như vậy, cho dù là Lưu Thiên Vương đóng vai Dương Quá cũng không bằng ông, càng không nói đến người khác, đây không phải là chuyện may mắn có thể làm được."

Bạch Tử An rót cho Giang Phong chén trà, phụ họa nói: "Giang đại sư nói không sai, hiệu trưởng Cổ đóng vai Dương Quá không chỉ ngoại hình tương tự với nguyên tác, khí chất và tính cách càng làm cho ông đóng vai hoàn hảo hơn, làm mỗi người xem qua nguyên tác đều cảm thấy ông chính là Dương Quá, thật sự không có người nào có thể vượt qua tác phẩm của ông."

Hiệu trưởng Cổ thật sự đã nghe nhiều những lời khen ngợi tương tự, chẳng qua người trẻ tuổi trước mặt hai người có thể khen ngợi kỹ năng diễn xuất của ông ta như vậy, vẫn khiến cho ông ta vô cùng cao hứng.

Hiệu trưởng Cổ nhấp một ngụm trà, than thở: "Đây đều là chuyện đã qua, bây giờ tôi là vua phim nát rồi."

Bạch Tử An nói: "Anh là điển hình phim nát người không nát, bây giờ điện ảnh Hương Giang xuống dốc, không huy hoàng như ngày xưa, phim nát nhiều cũng là chuyện bình thường, trừ khi anh không quay phim, chỉ cần quay phim, lại không tránh được sẽ gặp phải phim nát."

Hiệu trưởng Cổ hơi hoài niệm nói: "Thập niên tám mươi chín mươi, điện ảnh Hương Giang thật sự như mặt trời ban trưa, tôi cũng xem như nhìn nó xuống dốc, thật sự khiến cho người ta thương tiếc!"

Giang Phong gật đầu nói: "Đúng vậy, bây giờ xem lại phim trước đây vẫn có thể xem say sưa, phim mới ra rất khó khăn tìm đến cảm giác đó."

"Thôi bỏ qua đi, không nói những đề tài khiến cho người ta mất hứng nữa."

Hiệu trưởng Cổ xua tay, nhìn về phía Giang Phong nói đùa: "Giang đại sư, giáo sư Bạch đã cố gắng hết sức đề cử cậu với tôi, nói không ai bằng được năng lực suy tính về nhân duyên của cậu, muốn nhờ cậu trợ giúp cho lão già tôi đây từ biệt giới độc thân, không biết cậu có áp lực lớn không?"

Giang Phong cười ha ha nói: "Hiệu trưởng Cổ, tôi cũng không giả vờ khiêm tốn với ông nữa, trên phương diện suy tính về nhân duyên này, tôi quả thật chưa từng phục ai, chỉ cần ông có lòng muốn lập gia đình, vậy tôi sẽ cố gắng hết sức xem xét một đối tượng thích hợp với ông."

CHƯƠNG 419: TÔI VÀ LÝ CÔ CÔ KHÔNG THỂ QUAY VỀ!

Hai rưỡi chiều.

Quán trà Vân Vụ Các ở đường XX.

Ba người Hiệu trưởng Cổ, Bạch Tử An, Giang Phong vừa uống trà vừa nói chuyện.

Nghe được Giang Phong nói chỉ cần ông ta còn có ý định lập gia đình, sẽ cố gắng hết sức xem xét một đối tượng thích hợp với ông ta, hiệu trưởng Cổ không khỏi mỉm cười nói: "Cho dù tôi 53 tuổi còn chưa kết hôn, nhưng tôi thật sự không phải là tộc không kết hôn, tôi vẫn muốn lập gia đình, chỉ là tôi từng trải qua không ít chuyện, hiểu rõ hôn nhân tuyệt đối không thể tạm chấp nhận."

Giang Phong gật đầu nói: "Hôn nhân ảnh hưởng vô cùng quan trọng đối với cuộc đời mỗi người, đúng là không thể tạm chấp nhận, những người kết hôn không được mấy năm đã ly hôn, người tổn thương lớn nhất vẫn là con của bọn họ."

Bạch Tử An than thở: "Thật ra, không ai muốn tạm chấp nhận về chuyện hôn nhân, nhưng trên đời này không phải người nào cũng có bản lĩnh như Giang đại sư, trước khi bước vào hôn nhân, ai biết nửa khác của mình rốt cuộc có thích hợp với mình không?"

Hiệu trưởng Cổ đồng ý nói: "Đúng là đạo lý này, con người là động vật phức tạp nhất trên thế giới, hơn nữa còn dễ thay đổi. Tình yêu đến chết không thay đổi giống như Dương Quá và Tiểu Long Nữ, không phải ai cũng có duyên phận gặp được."

Bạch Tử An nói: "Nói đến Dương Quá và Tiểu Long Nữ, có một vấn đề cứ vướng mắc trong lòng tôi rất lâu rồi. Đó chính là anh và Lý cô cô là một đôi trên màn ảnh thật sự đi vào trong lòng mọi người, các người không đến được với nhau, có thể nói là tiếc nuối lớn nhất trong lòng các fan..."

Nghe đến đó, hiệu trưởng Cổ mỉm cười, ngắt lời nói: "Tôi biết cậu muốn hỏi vấn đề gì, trong lúc quay phim Thần Điêu Đại Hiệp, nếu nói giữa chúng tôi không có thiện cảm với nhau thì chắc chắn là không phải.

Chỉ có điều, khi đó tôi không phải độc thân mà đã có bạn gái."

Nói đến đây, hiệu trưởng Cổ nhớ tới người trong lòng kia, thở dài nói: "Nhắc tới người bạn gái này, thật ra tôi rất có lỗi với cô ấy. Chúng tôi ở bên nhau bảy năm, lúc tôi nở mặt nở mày, cô ấy ở bên cạnh tôi, lúc tôi thê thảm cô ấy vẫn không rời bỏ tôi, còn an ủi tôi chăm sóc tôi.

Chính nhờ cô ấy làm bạn và khích lệ tôi, còn có dẫn dắt như người 'anh trai', tôi mới có khả năng vượt qua những năm tháng sóng gió kia.

Đáng tiếc khi đó tôi chỉ mải mê tập trung vào sự nghiệp, xảy ra ý kiến bất đồng với người bạn gái muốn kết hôn sinh con, cuối cùng hai người càng lúc càng xa, bây giờ nhớ tới thật sự rất hối hận."

Bạch Tử An và hiệu trưởng Cổ là bạn bè nhiều năm, cũng tương đối hiểu về chuyện của ông ta, lại trấn an: "Hiệu trưởng Cổ, năm đó ông lựa chọn như vậy cũng không thể nói là sai được. Nếu khi đó ông lựa chọn kết hôn sinh con, vậy cuộc sống của ông sẽ hoàn toàn thay đổi.

Rốt cuộc là trở nên tốt hơn hay vẫn như bây giờ, chỉ có trời mới biết được."

Hiệu trưởng Cổ nói: "Con người khi còn sống, lúc còn trẻ đều trải qua những chuyện khác nhau, nếu năm đó tôi có tâm trạng như bây giờ, vậy con tôi chắc hẳn đã tốt nghiệp đại học!"

Giang Phong nhấp một ngụm trà, mỉm cười nói: "Hiệu trưởng Cổ, chuyện đã qua không nhắc lại nữa. Bây giờ ông và Lý cô cô đều độc thân, có muốn tôi tính toán thử nhân duyên thay các người, xem các người có thích hợp ở cùng một chỗ không?"

Hiệu trưởng Cổ lắc đầu, than thở: "Tôi và Lý cô cô, không thể quay lại!"

Lời này vừa nói ra, Giang Phong và Bạch Tử An đều tỏ vẻ đã hiểu.

Hai người đều có mối tình nhớ mãi không quên của mình, lúc này cách biệt mười sáu năm, hai người đều là độc thân lại không thể xóa được lửa tình lúc ấy, điều này chứng minh bọn họ thật sự không thích hợp ở cùng một chỗ.

Bây giờ gần ba mươi năm trôi qua, lại gặm đôi CP màn ảnh trước đây cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa.

Giang Phong nói: "Vậy được, cho tôi chút thời gian, tôi chắc chắn sẽ xem xét một đối tượng thỏa mãn hiệu trưởng Cổ."

"Vậy tất cả lại nhờ cậy Giang đại sư!"

Nói đến đây, hiệu trưởng Cổ cười tự giễu mình nói: "Không ngờ tôi qua tuổi năm mươi, còn có ngày đi xem mắt người khác, thời buổi này vẫn thật là kỳ diệu!"

Bạch Tử An ở bên cạnh vừa rót thêm trà vừa cười nói: "Hiệu trưởng Cổ, qua tuổi năm mươi ở thời cổ đại đúng là lão giả chuẩn bị xuống mồ. Nhưng ở thời đại bây giờ, mới chỉ là một người trung niên thôi, cuộc sống về sau còn dài đấy!"

Giang Phong mỉm cười tán thành nói: "Giáo sư Bạch nói không sai, lại giống như Anh Tư danh tiếng lẫy lừng của Hương Giang kia, sáu mươi bảy mươi tuổi còn có thể tìm được bạn gái hai mươi tuổi, hơn nữa hai người còn ân ái mười mấy năm, đây cũng là ví dụ sống đấy.

So sánh ra, hiệu trưởng Cổ hơn năm mươi tuổi đi xem mắt, căn bản không tính là chuyện gì."

Lời nói này làm hiệu trưởng Cổ cười ha ha, liên tục phất tay nói: "Anh Tư suốt đời phong lưu, tôi không so được với ông ta!"

CHƯƠNG 420: TÔI VÀ LÝ CÔ CÔ KHÔNG THỂ QUAY VỀ! (2)

Sau khi nói đùa vài câu, Bạch Tử An mới nhìn về phía Giang Phong nói: "Giang đại sư, tôi nghe giám đốc Uông nói, ít ngày trước công chúa Lăng của tập đoàn nước khoáng XX gọi điện thoại cho cậu ta, hỏi cậu ta về cách thức liên lạc của cậu. Công chúa Lăng kia cũng nhờ cậu làm mai mối à?"

Hiệu trưởng Cổ nghe vậy cũng kinh ngạc và vô cùng thán phục. Mặc dù lúc trước ông ta đã nghe Bạch Tử An nói qua một vài chuyện của Giang đại sư, nhưng bây giờ nghe công chúa Lăng chủ động nhờ Giang đại sư làm mai mối, vẫn không khỏi chấn động.

Công chúa Lăng này chính là người thừa kế duy nhất của tập đoàn nước khoáng XX đấy!

Hiệu trưởng Cổ được tính là một tỷ phú, nhưng tài sản của ông ta so với công chúa Lăng này, thậm chí còn không bằng số lẻ của người ta chênh lệch thật sự quá lớn.

Giang Phong mỉm cười gật đầu nói: "Đúng vậy, trước đó không lâu tôi mới chạy tới thành phố Hàng, giới thiệu một đối tượng cho công chúa Lăng kia. Trước mắt hai người đang thử hẹn hò, tin tưởng không bao lâu sẽ có tin tốt truyền tới."

"Thân phận và địa vị của công chúa Lăng không thua kém gì giám đốc Uông, chỉ là ngoại hình bình thường, không biết Giang đại sư giới thiệu đối tượng thế nào cho cô ta vậy? Là con cháu cán bộ cao cấp hay con nhà giàu siêu cấp môn đăng hộ đối?" Bạch Tử An khá tò mò hỏi.

"Đều không phải."

Giang Phong lắc đầu, nói: "Tôi giới thiệu cho công chúa Lăng một người con nhà giàu không ôm chí lớn, loại tài sản trong nhà chỉ có mấy chục triệu."

Hiệu trưởng Cổ không nhịn được nói: "Tôi nghe nói lão Lăng của tập đoàn nước khoáng XX kia là người nghiện làm việc, tương đối coi trọng năng lực làm việc của con rể tương lai, người con cháu nhà giàu không ôm chí lớn này có thể được Lăng lão tán thành không?"

"Hiệu trưởng Cổ, những điều ông nói đều là chuyện trước đây rồi. Bây giờ lão Lăng đã là một người già gần tám mươi tuổi, con gái của ông ta công chúa Lăng năm nay cũng bốn mươi tuổi."

Giang Phong mỉm cười nói: "Tuổi tác cao, suy nghĩ đương nhiên sẽ khác, bây giờ tâm nguyện lớn nhất của lão Lăng chính là thấy con gái tìm được nơi chốn cuối cùng, con rể tương lai có năng lực làm việc hay không đã không quan trọng nữa, chỉ cần đối xử tốt với con gái ông ta là được."

Hiệu trưởng Cổ đầy cảm xúc nói: "Đúng vậy, con người một khi lớn tuổi, nhìn rất nhiều thứ cũng phai nhạt."

...

Ba người Giang Phong nói chuyện tương đối hợp nhau, ngồi bên nhau nói đủ các đề tài.

Lại thêm bánh trà do quán trà cung cấp có mùi vị không tệ, ba người vừa uống trà vừa ăn trà bánh vừa trò chuyện, còn nói chuyện đến mười giờ tối mới thỏa mãn rời đi.

...

Thời gian nhanh chóng trôi qua, đảo mắt đã đi ngày 29 tháng 4, kỳ nghỉ mùng một tháng năm chính thức bắt đầu.

Từ hai ngày trước, anh trai, chị dâu và chị gái đều về quê, anh trai và chị dâu làm nhân vật chính trong đám cưới, đương nhiên phải về sớm, có khá nhiều chuyện cần bọn họ phối hợp!

Mà chị gái quay về hỗ trợ làm chân chạy.

Về phần Giang Phong, hắn ở lại tỉnh thành có hai mục đích, một là chờ bạn gái Hoàng Linh Vi, hôm nay cô ấy sẽ từ thành phố Hàng bay tới. Hai là chờ anh họ và chị dâu họ, ngày mai bọn họ sẽ bay từ Trung Hải tới.

11 giờ 30 phút, Giang Phong đóng được bạn gái ở sân bay.

Hôm nay, Hoàng Linh Vi mặc chính là một váy màu vàng thắt eo, từ lần đầu tiên cô mặc váy được bạn trai khen qua, cô lại thích mặc váy liền.

Sau khi lên xe, hai người không gặp chừng mười ngày ôm hôn đến mấy phút, Giang Phong mới khởi động xe, hỏi: "Vợ, buổi trưa muốn ăn gì?"

Hoàng Linh Vi nghĩ ngợi, nói: "Chồng, nếu không anh dẫn em đi thử món mì Lão Hữu nổi tiếng nhất ở tỉnh các anh đi. Em nghe mọi người nói không ít lần về món mì này, nhưng vẫn chưa từng ăn qua."

Giang Phong mỉm cười nói: "Được, vậy buổi trưa chúng ta lại ăn mì Lão Hữu."

Hoàng Linh Vi hỏi: "Chồng, anh trai và chị gái anh đều về quê rồi à?"

Giang Phong gật đầu nói: "Ừ, bọn họ về quê từ hai ngày trước!"

"Vậy bao giờ chúng ta mới về?"

"Ngày mai đi!"

Giang Phong giải thích: "Anh họ và chị dâu họ nhà dì cả anh ở Trung Hải, ngày mai bọn họ bay tới, chờ bọn họ đến, chúng ta lại cùng lái xe trở về."

Hoàng Linh Vi nghe vậy thì hơi căng thẳng nói: "Chồng, em thế này về quê với anh, không mang theo quà gì, liệu có thích hợp không?"

Giang Phong mỉm cười nói: "Có gì không thích hợp chứ? Nếu em qua lúc khác thì nên mang theo quà. Chẳng qua lần này là đám cưới anh trai anh, vậy không cần mang quà cáp gì hết, đến lúc đó tùy tiện cho một phong bì là được rồi!"

Hoàng Linh Vi khẽ gật đầu, nói: "Vậy đợi lát nữa ăn mì xong, anh dẫn em tới ngân hàng rút ít tiền."

Giang Phong nói: "Không cần đi ngân hàng lấy, chỗ anh có tiền mặt, anh đưa cho em là được rồi!"

Hoàng Linh Vi lắc đầu nói: "Như vậy không được, việc nào ra việc ấy. Đây là phong bì mừng cưới em đưa cho anh trai và chị dâu, lấy từ chỗ anh thì còn ra thể thống gì nữa!"

Giang Phong vừa điều khiển vô lăng một cách thành thạo, vừa cười nói: "Không phải em là của anh, anh là của em sao? Hai người chúng ta còn phân biệt rõ ràng như vậy làm gì?"

Hoàng Linh Vi hé miệng cười nói: "Đây không phải là lần đầu tiên, ít nhiều vẫn phải để ý một chút."

"Được rồi, tùy em, sau này anh đưa tiền mặt cho em, em chuyển khoản qua WeChat cho anh là được rồi, không cần thiết phải chạy tới ngân hàng."

"Cũng được, vậy ăn mì xong anh đi với em mua một phong bì thật đẹp."

"Ừ, được."

CHƯƠNG 421: TÔI VÀ LÝ CÔ CÔ KHÔNG THỂ QUAY VỀ! (3)

Bốn mươi phút sau.

Ở cửa hàng Mì Lão Hữu kinh doanh hai ba mươi năm, Giang Phong đang cùng Hoàng Linh Vi ăn mì.

Vị chua cay của mì Lão Hữu ăn thật sự đã nghiền, Hoàng Linh Vi lần đầu tiên ăn đã thích mùi vị này.

"Không hổ danh là một trong ba loại mì nổi tiếng ở tỉnh Quế, mùi vị này đúng là rất tuyệt!" Hoàng Linh Vi ăn xong, hết lời khen ngợi.

Giang Phong mỉm cười nói: "Đồ ăn tỉnh Quế không có tiếng tăm gì trong cả nước, nhưng riêng khoản mì này, phóng tầm mắt ra cả nước, sợ rằng cũng chỉ có tỉnh Tương là có thể địch nổi.

Mà nói món mì nổi tiếng trong cả nước, tỉnh Quế mình càng đứng đầu không thể tranh cãi."

Hoàng Linh Vi nghe được liên tục gật đầu, một bát mì Lão Hữu lót bụng, cảm giác toàn thân đúng là thoải mái nói không nên lời, không được hoàn mỹ là cả người đổ mồ hôi.

Sau khi ra khỏi quán mì, Hoàng Linh Vi lại thúc giục: "Chồng, tối nay ra ngoài mua phong bì sau. Bây giờ cả người em đều là mồ hôi, thật sự khó chịu muốn chết. Chúng ta mau về đi, em phải nhanh chóng tắm và thay quần áo đã."

Giang Phong cũng đổ mồ hôi đầy người, dù sao bây giờ đã là cuối tháng tư, trời đã sớm nóng lên, một bát mì Lão Hữu vừa nóng vừa cay lót bụng, muốn không ra mồ hôi cũng khó.

Sau khi lên xe, Giang Phong kéo một cái khăn giấy nói: "Vợ, anh giúp em lau mồ hôi, để tránh gặp gió lại bị cảm."

"Chồng, em cũng lau giúp anh!"

Hai người ở trên xe lau mồ hôi cho nhau, sau đó Giang Phong mới lái xe chở Hoàng Linh Vi trở lại khu nhà cao cấp ở Tây Phái Ngự Giang.

Giang Phong đã sớm nói với Hoàng Linh Vi về căn hộ cấp cao do giám đốc Uông tặng, chỉ là chưa từng nhắc tới giá của nó thôi.

Hoàng Linh Vi tưởng chỉ là căn hộ trị giá mấy triệu. Cho đến tiến vào căn hộ cấp cao, thấy diện tích căn hộ lớn và trang thiết bị sang trọng được lắp đặt bên trong, cô mới kinh ngạc nói: "Chồng, đây chính là căn hộ do giám đốc Uông tặng anh à?"

Giang Phong mỉm cười gật đầu nói: "Không sai, căn hộ này còn tạm được chứ?"

"Thật đẹp, căn hộ này tối thiểu phải đáng giá hai ba mươi triệu đấy? Giám đốc Uông đúng là giàu thật!"

"Không kém bao nhiêu, căn hộ thô đã gần hai chục triệu, thêm trang thiết bị lắp đặt này cũng không ít hơn mười triệu."

Hoàng Linh Vi nhìn hắn đầy vẻ sùng bái, hết lời khen ngợi: "Chồng đúng là quá lợi hại rồi. Anh bắt đầu làm ông mai từ năm trước, chưa tới một năm đã có tài sản mấy chục triệu, phóng tầm mắt ra khắp thiên hạ, có ai có thể làm được chứ?"

Giang Phong nghe vậy, trên mặt tươi cười. Có thể được người phụ nữ mình thích sùng bái như vậy đúng là cảm giác thành tựu đối với đàn ông.

"Được rồi, đừng nói nhiều như vậy nữa, anh đi xả bồn tắm lớn, chúng ta tắm trước đã."

"Ừ!"

Giang Phong nhanh chóng xả nước xong, sau đó hai người lại cùng tắm, một lần tắm này là hơn ba giờ.

Về phần trong hơn ba giờ này đã xảy ra chuyện gì, người hiểu được đều hiểu, không hiểu, nói bạn cũng không hiểu, chẳng bằng không nói. Các người đừng tới hỏi tại sao tôi không viết rõ, điều này liên lụy đến cua đồng đại thần, viết rõ chẳng có lợi gì cho quyển sách, trong lòng hiểu rõ là được rồi. Còn lại, tôi chỉ có thể nói trong này nước rất sâu, liên lụy đến rất nhiều nhân vật lớn. Các người rất khó tìm được phiên bản tỉ mỉ hơn, phần lớn trên mạng đều là bản đã bị cắt xóa, cho nên tôi chỉ có thể nói hiểu được đều hiểu, không hiểu được thì không có cách nào hiểu.

Năm giờ chiều, Giang Phong cùng Hoàng Linh Vi đi mua sắm, thuận tiện mua một phong bì đẹp mắt tinh tế.

Sáu rưỡi chiều, hai người ăn lẩu ở cửa hàng lẩu Tứ Xuyên nào đó.

Chín giờ tối, hai người trở lại căn hộ cao cấp ở Tây Phái Ngự Giang, không ra nữa.

Đêm dài đằng đẵng, không có tâm tư ngủ, Giang Phong và bạn gái chuyên tâm nghiên cứu cấu tạo của cơ thể người, mãi đến canh tư mới ôm nhau ngủ.

...

Ngày hôm sau.

Mặt trời lên cao, Giang Phong và Hoàng Linh Vi mới rời giường.

Sau khi rửa mặt, thu dọn xong vali, hai người mới ra ngoài, ăn một bát tào phớ lót bụng ở gần khu chung cư, sau đó lái xe lao thẳng đến sân bay, đón anh họ và chị dâu họ.

Cuối cùng phải gặp thân thích của bạn trai, cho dù chỉ là anh họ chị dâu họ, nhưng Hoàng Linh Vi vẫn vô cùng coi trọng, trên đường tới sân bay, cô còn cầm gương nhỏ trang điểm cho mình.

Cô phải thể hiện ra hình tượng tốt nhất của mình, để lại ấn tượng tốt cho họ hàng của bạn trai.

Sân bay tỉnh Quế.

Ở lối ra số hai, anh họ Lưu Tuấn Hùng và chị dâu họ Tề Hải Yến đều chấn động trước vẻ đẹp của Hoàng Linh Vi!

Người nhà họ Giang và một đám họ hàng bạn bè đều biết Giang Phong có một người bạn gái là người Thâm thị tỉnh Việt, trước mắt đang học đại học ở thành phố Hàng, tin tức khác đều không biết.

Chẳng qua, với năng lực làm mai mối của Giang Phong, bất kể là người nhà họ Giang hay một đám họ hàng bạn bè đều bội phục sát đất, bản thân hắn lựa chọn bạn gái, vậy khẳng định là cô gái đặc biệt ưu tú về các phương diện.

CHƯƠNG 422: NHÀ CÔ LÀ DÂN ĐỊA PHƯƠNG Ở THÂM THỊ, MỖI NGÀY KHÔNG PHẢI ĐANG ĐI THU TIỀN THUÊ THÌ CHÍNH LÀ TRÊN ĐƯỜNG ĐI THU TIỀN THUÊ

Chẳng qua, với năng lực làm mai mối của Giang Phong, bất kể là người nhà họ Giang hay một đám họ hàng bạn bè đều bội phục sát đất, bản thân hắn lựa chọn bạn gái, vậy khẳng định là cô gái đặc biệt ưu tú về các phương diện.

Bởi vậy, biết Giang Phong sẽ mời bạn gái qua tham dự đám cưới của anh cả, trong lòng người nhà họ Giang và một đám họ hàng bạn bè đều đầy chờ mong.

Không hề nghi ngờ, anh họ Lưu Tuấn Hùng và chị dâu họ Tề Hải Yến cũng là thành viên trong đội quân chờ mong này.

Mặc dù còn chưa gặp mặt, bọn họ đã biết được bạn gái của Giang Phong chắc chắn sẽ rất xuất sắc, nhưng tuyệt đối không ngờ cô xinh đẹp không thua gì các nữ minh tinh được khen là mặt đẹp kia, điều này quả thực là ngoài dự đoán của bọn họ.

Cho đến khi lên xe, hai vợ chồng vẫn còn hoảng hốt.

"Anh họ chị dâu họ, các người muốn ăn gì không?" Giang Phong vừa lái xe vừa hỏi.

Lưu Tuấn Hùng lấy lại tinh thần, nói: "Tiểu Phong, không cần rắc rối như thế, chúng ta ăn đơn giản trên đường là được rồi, bằng không chẳng biết tới bao giờ mới về đến nhà."

Giang Phong mỉm cười nói: "Không sao, bây giờ có đường cao tốc chạy thẳng tới quê, lái xe không đến ba giờ là về đến nhà, không cần đi hơn bốn giờ như trước, thoải mái hơn rất nhiều."

Tề Hải Yến nhìn về phía Hoàng Linh Vi nói: "Bọn chị ăn gì cũng được, không biết em Hoàng muốn ăn gì?"

Hoàng Linh Vi mỉm cười nói: "Chị dâu, em cũng không kén ăn, mọi người quyết định là được rồi."

Thấy các cô đẩy tới đẩy lui, Giang Phong lại quyết định: "Như vậy, chúng ta lái xe về phía quê, trên đường thấy có gì muốn ăn thì dừng xe lại ăn rồi đi, các người thấy thế nào?"

"Được."

"Cái này hay đấy, còn không kéo dài thời gian."

"Ừ, cứ quyết định như vậy đi!"

...

Bốn giờ chiều.

Nhà Giang Phong ở thôn Long Sơn.

Ngoài cửa đã che bạt màu đỏ, trong nhà ngoài nhà có tới mấy chục người đang bận rộn, ngoại trừ mấy người nấu nướng nổi tiếng trong mười dặm tám hương, còn lại đều là người trong thôn.

Ở nông thôn bày rượu đều như vậy, ngày mai là ngày vui, hôm nay phải chuẩn bị tốt mọi chuyện, bằng không ngày mai làm chắc chắn sẽ không kịp.

Thứ nhất, chuẩn bị ba món ăn đặc sắc trong tiệc mừng ở địa phương là thịt ba chỉ, thịt viên, trứng cuộn. Tối nay chắc chắn phải chuẩn bị xong trước. Còn có các món tương đối tốn thời gian như xôi, kẹo lạc, củ sen ngọt đều được chuẩn bị sớm.

Thứ hai là tất cả bàn ghế được lau rửa và xếp đúng chỗ.

Lại còn rửa sạch các loại bát đĩa, nồi xong.

Bà cụ Giang ngồi dưới tán cây nhãn, nhìn cảnh tượng mọi người bận rộn, trong lòng vô cùng vui mừng. Nhà họ Giang bọn họ đã gần hai mươi năm chưa từng cưới hỏi.

Ở đại sảnh tầng hai của biệt thự song lập, mẹ Giang đang chiêu đãi khách tới khách.

Cho dù ngày vui là ngày mai, nhưng trừ khi thật sự bận rộn không có thời gian, bằng không những họ hàng có quan hệ tương đối thân thiết và khách ở khá xa đều sẽ tới sớm.

Cùng lúc đó, một chiếc Mercedes có biển số tỉnh Việt đã tới phố Thanh Hà, người ngồi trên xe không phải ai khác, chính là bốn người nhà cô Giang Xuân Liên.

Người lái xe chính là anh họ Thôi Viễn, chị dâu họ ngồi ở ghế lái phụ, cô nhỏ và dượng ngồi ở phía sau.

Lúc này, dượng Thôi Chí Cường nhìn con đường xa lạ, xúc động nói: "Ở đây thay đổi nhiều thật. Tôi nhớ trước đây đường xá ở đây đều là đường đất, hai bên đường phần lớn đều là nhà ngói, rất hiếm khi nhìn thấy những căn nhà ba bốn tầng như vậy."

Giang Xuân Liên liếc nhìn ông ta, hừ lạnh nói: "Ông còn không biết xấu hổ nói ra, cũng không nghĩ xem ông đã không tới đây bao nhiêu năm rồi?"

Đổi lại thành trước năm ngoái, Giang Xuân Liên có gan dỗi ông ta như vậy.

Nhưng tục ngữ có câu nói rất hay, trước khác, bây giờ khác, từ sau khi cháu trai làm ăn tấn tới, địa vị của Giang Xuân Liên trong gia đình đã tăng vọt, nói chuyện đúng là càng ngày càng tự tin.

Đây chính là sự khác biệt giữa có người nhà mẹ đẻ làm chỗ dựa và không có người nhà mẹ đẻ làm chỗ dựa.

Thôi Chí Cường bị dỗi lại cười hì hì, chột dạ không biết nên nói gì. Nhiều năm như vậy, ông ta quả thật có lãnh đạm với họ hàng nhà mẹ vợ, vợ có oán giận cũng là chuyện bình thường.

Bây giờ, cháu trai của vợ mới tốt nghiệp đại học một năm, tài sản lại dễ dàng vượt qua dượng như ông ta, tiền đồ thật sự là không thể đo đếm.

Bây giờ ông ta cần phải làm điều chỉnh lại thái độ, cố gắng kéo lại quan hệ với thân thích nhà mẹ vợ.

Thấy ông ta không lên tiếng, Giang Xuân Liên cũng không còn hứng thú dỗi ông ta nữa, dù sao con trai và con dâu còn ở trên xe, bà ta ít nhiều cũng phải giữ lại thể diện cho ông ta.

Chiếc Mercedes này đi qua con đường của trấn Thanh Hà không lâu, lại một chiếc xe Volvo XC90 lao qua trên đường. Trên chiếc xe này không phải ai khác, chính là nhóm bốn người Giang Phong.

"Vi Vi, chỗ này chính là con đường trong trấn Thanh Hà bọn anh!" Giang Phong giảm tốc độ xe, nói.

"Sao trên đường vắng người vậy?" Hoàng Linh Vi thấy con đường hơi vắng vẻ, hỏi.

CHƯƠNG 423: NHÀ CÔ LÀ DÂN ĐỊA PHƯƠNG Ở THÂM THỊ, MỖI NGÀY KHÔNG PHẢI ĐANG ĐI THU TIỀN THUÊ THÌ CHÍNH LÀ TRÊN ĐƯỜNG ĐI THU TIỀN THUÊ (2)

Giang Phong mỉm cười nói: "Ở nông thôn khác giống với thành phố Thâm thị bọn em, Thâm thị nhân khẩu đông đúc, bất kể lúc nào cũng có người đến người đi. Mà ở nông thôn bọn anh chỉ có 'ngày họp chợ', cả con đường mới đông người, bình thường mọi người đều ở trong thôn, rất ít khi lên trên trấn."

Hoàng Linh Vi chợt nói: "Em có biết về 'ngày họp chợ' này. Thị trấn ở Thâm thị bọn em cũng có 'ngày họp chợ', chỉ là em rất ít quan tâm tới tin tức về phương diện này, nên biết không nhiều thôi."

Tề Hải Yến hỏi: "Tiểu Phong, 'ngày họp chợ' bên bọn em là ngày nào vậy?"

Giang Phong nói: "Ngày họp chợ bên bọn em là mùng hai, mùng năm, mùng tám."

Tề Hải Yến mỉm cười nói: "Vậy ngày họp chợ bên này còn nhiều hơn ở nhà mẹ đẻ chị rồi. Bên thị trấn mẹ chị chỉ họp chợ vào ngày mùng năm và mùng mười. Trước đây, lúc chị ở nhà mẹ chị, gần như lần nào gặp cũng nhất định phải tới đi dạo."

Mấy người vừa cười vừa nói, chiếc xe đi qua đường, tiếp tục chạy về phía trước.

"Anh Phong, nhà anh còn cách chỗ này xa không?" Hoàng Linh Vi hỏi.

"Nhà anh cách đây không xa, đại khái còn khoảng ba phút là đến nhà." Giang Phong đáp lại.

Hoàng Linh Vi nghe vậy, tim chợt thắt lại, bắt đầu căng thẳng, lần này cô đi cùng bạn trai tới gặp người lớn, không chỉ đơn giản là gặp người lớn, còn cả đám họ hàng bạn bè đông đúc nữa.

Tình cảnh như vậy, đổi lại thành ai cũng không bình tĩnh nổi.

Tề Hải Yến là người từng trải, đương nhiên hiểu rõ tâm trạng của Hoàng Linh Vi lúc này, lập tức lên tiếng an ủi: "Em Hoàng, em không cần căng thẳng đâu, trông em xinh đẹp như vậy, còn là duyên trời tác hợp với Tiểu Phong, ai thấy không thích chứ?"

Tim Hoàng Linh Vi đập rõ ràng nhanh hơn, nói: "Cảm ơn chị dâu, em biết rồi."

Giang Phong yên tĩnh lái xe, không lên tiếng an ủi, hắn biết tâm trạng của bạn gái bây giờ, lại không khác nào sắp bị tiêm, trước khi kim tiêm còn chưa đâm vào, cô sợ đủ loại, chờ kim tiêm đâm vào, phát hiện không mấy đau, sợ hãi trong lòng cô tự nhiên sẽ biến mất.

...

Thôn Long Sơn.

Bốn người nhà Giang Xuân đến, gây ra chấn động không nhỏ.

Người trong thôn cơ bản đều biết, Giang Xuân Liên cưới một ông chồng triệu phú.

Chỉ là hai mươi mấy năm qua, chưa ai từng thấy ông chồng có tài sản hàng triệu của bà ta, ngay cả bản thân Giang Xuân Liên cũng nhiều năm không về nhà mẹ đẻ, mỗi lần trở về bị người ta hỏi, đều nói chồng tương đối bận rộn, không có thời gian trở về.

Lâu ngày, trong thôn khó tránh khỏi truyền ra vài lời đồn đại, có người nói Giang Xuân Liên làm nhân tình cho người ta, có người nói Giang Xuân Liên thật ra không phải cưới triệu phú, cũng có nói Giang Xuân Liên sớm đã ly hôn...

Khi những lời này truyền tới trong tai mẹ Giang, bà đương nhiên phải giúp cô út làm sáng tỏ, lại lộ ra một ít, người trong thôn mới biết Giang Xuân Liên thật sự lấy chồng triệu phú, chỉ là người ta không coi trọng họ hàng bên này, cho nên mới rất ít khi đi cùng Giang Xuân Liên về nhà mẹ đẻ.

Bây giờ, Giang Phi kết hôn, người chồng triệu phú mà người dân trong thôn nghe tiếng đã lâu đi cùng Giang Xuân Liên trở về, bọn họ chấn động là chuyện bình thường tới mức không thể bình thường hơn được.

Dù sao, cho dù triệu phú ở nông thôn thời đại này, đều là từ thay thế cho kẻ có tiền, hơn nữa người này đã là triệu phú từ mười mấy hai mươi năm trước.

Sau khi xuống xe khách sáo vài câu, Giang Xuân Liên liền hỏi: "Tiểu Tuyết, đám người Tiểu Phong còn chưa về sao?"

Giang Tuyết nói: "Tính toán thời gian cũng sắp trở về rồi!"

Giang Xuân Liên mỉm cười hỏi: "Bạn gái Tiểu Phong trông thế nào, chị đã xem qua chưa?"

Giang Tuyết lắc đầu nói: "Còn chưa xem đâu. Thằng nhóc kia thậm chí còn không cho chị xem ảnh, giấu kỹ lắm!"

Giang Xuân Liên nói: "Với ánh mắt của Tiểu Phong, bạn gái nó chắc chắn là đặc biệt xuất sắc. Trước đó không lâu, Tiểu Phong tới Thâm thị đã từng nói với em, nhà bạn gái nó ở miền tây Sơn Hải Quan, rõ ràng hoàn cảnh gia đình cũng không tệ, thật làm cho người ta mong chờ đấy!"

Chú út Giang Vĩnh Quý nhìn về phía Thôi Chí Cường bên cạnh: "Anh rể, người địa phương ở miền tây Sơn Hải Quan ít nhất cũng phải có tài sản chừng mười triệu trở lên nhỉ?"

Thôi Chí Cường gật đầu nói: "Cái đó thì chắc chắn rồi, người địa phương ở gần miền tây Sơn Hải Quan tám phần là có tài sản trên mười triệu, người địa phương ở miền tây Sơn Hải Quan lại càng không cần phải nói, chỗ nào cũng có tỷ phú."

Trong khi mọi người ở đây nói chuyện, Giang Phi đột nhiên nói: "Tiểu Phong trở về rồi!"

Mọi người ngẩng đầu nhìn lại, lại thấy một chiếc Volvo XC90 màu đen lái về phía bên này.

"Tiểu Phong trở về rồi!"

Lời này lập tức được truyền ra, người nhà họ Giang và một đám họ hàng bạn bè đều đi ra đón, ngay cả người dân trong thôn tới làm giúp cũng bỏ công việc xuống, rướn cổ lên nhìn.

Tin tức hôm nay Giang Phong dẫn bạn gái trở về đã sớm được truyền ra, đám người đều muốn biết Giang Phong làm mai mối lợi hại như thế, rốt cuộc tìm được một người bạn gái xuất sắc tới mức nào.

Chiếc xe chậm rãi dừng lại trong sự chú ý của hàng nghìn người, bốn người trên xe lần lượt xuống xe.

CHƯƠNG 424: NHÀ CÔ LÀ DÂN ĐỊA PHƯƠNG Ở THÂM THỊ, MỖI NGÀY KHÔNG PHẢI ĐANG ĐI THU TIỀN THUÊ THÌ CHÍNH LÀ TRÊN ĐƯỜNG ĐI THU TIỀN THUÊ (3)

Ánh mắt của mọi người không dừng lại trên người hai vợ chồng Lưu Tuấn Hùng và Tề Hải Yến và Giang Phong quá lâu, mà tập trung ở trên người Hoàng Linh Vi. Từ giây phút cô xuống xe đó, cô chính là tiêu điểm chú ý của người nhà họ Giang cùng một đám họ hàng bạn bè.

Trong nháy mắt khi nhìn thấy Hoàng Linh Vi, đám người đều kinh ngạc thán phục không thôi, cô gái này thật xinh đẹp!

Hôm nay, Hoàng Linh Vi mặc một chiếc váy liền màu hạnh nhân, từ kiểu tóc đến đôi giày cao gót trên chân đều được chuyên tâm phối hợp. Cộng thêm giá trị nhan sắc của bản thân không thua kém những nữ minh tinh nổi tiếng về gương mặt xinh đẹp, người đẹp như vậy xuất hiện ở nông thôn, đương nhiên khiến cho người ta kinh ngạc và thán phục.

Giang Phong dắt tay Hoàng Linh Vi đi tới trước mặt người nhà và họ hàng, bạn bè, bắt đầu lần lượt giới thiệu thay cô.

Chờ sau khi giới thiệu, chào hỏi lẫn nhau xong, Giang Phong mới dẫn theo Hoàng Linh Vi vào nhà.

"Đúng là quá đẹp rồi, ánh mắt Tiểu Phong thật sự không cần phải nói nữa!"

"Đúng vậy, tôi lớn như vậy, cho tới bây giờ chưa từng gặp cô gái nào xinh đẹp như thế, không hề kém những nữ minh tinh xinh đẹp trên tivi, đúng là được mở rộng tầm mắt!"

"Tiểu Phong không hổ danh là Giang đại sư tiếng tăm lừng lẫy đấy, bản lĩnh tìm vợ này khiến tôi thật sự phục rồi!"

"..."

Thấy Hoàng Linh Vi vào nhà, những người dân qua làm giúp đều bội phục Giang Phong sát đất.

...

Phòng khách tầng ba cực kỳ lớn, người nhà họ Giang và một đám họ hàng đều tập trung ở đây uống trà nói chuyện, Hoàng Linh Vi ngồi ở đó, lại giống như tham gia tam đường hội thẩm vậy.

Thôi Chí Cường là người Thâm thị, lại dẫn đầu chọn đề tài nói: "Cháu Hoàng, dượng cũng là người địa phương ở Thâm thị, nhà ở khu Bảo X của phía đông Sơn Hải Quan, nghe Tiểu Phong nói nhà cháu là miền tây Sơn Hải Quan, không biết là ở khu nào trong miền tây Sơn Hải Quan?"

Hoàng Linh Vi đáp: "Dượng, nhà cháu ở khu Phúc X trong miền tây Sơn Hải Quan."

"Dượng có không ít bạn bè ở khu Phúc X đấy, không biết nhà cháu làm gì?"

"Chỉ làm ít buôn bán nhỏ mà thôi."

Giang Phong biết người nhà và họ hàng đều vô cùng tò mò về bạn gái mình, nếu hắn đã dẫn về, cũng không che giấu nữa, lại mỉm cười nói thêm: "Nhà Vi Vi là dân địa phương ở khu Phúc X, cháu không nói trong nhà có bao nhiêu căn hộ, dù sao tiền thuê nhà mỗi tháng đã có thể thu được khoảng một triệu sáu."

Lời này vừa nói ra, người nhà họ Giang và một đám họ hàng đều kinh ngạc đến ngây người.

Đặc biệt là dượng Thôi Chí Cường, quả thật không dám tin vào lỗ tai của mình, chỉ riêng tiền cho thuê nhà một tháng đã có một triệu sáu, điều này chứng tỏ nhà Hoàng Linh Vi ít nhất có hơn một trăm căn hộ.

Hơn một trăm căn hộ ở miền tây Sơn Hải Quan Thâm thị, đây là khái niệm gì chứ?

Ngay cả triệu phú như Thôi Chí Cường cũng bị trấn áp, những thân thích khác càng không cần phải nói, có người nào tính người đó, đều chấn động đến mức không nói ra lời.

Cũng chỉ có người nhà họ Giang còn có thể giữ được bình tĩnh, dù sao trước mắt Giang Phong cũng có tài sản mấy chục triệu, hơn nữa trong những người khách mà hắn tiếp nhận đã có hai gia đình có tài sản bạc tỷ, tầm mắt của người bình thường đã sớm không thể so được với bọn họ.

"Em Hoàng, hóa ra em là bạch phú mỹ chân chính à? Nếu không phải Tiểu Phong nói, bọn chị còn không biết đấy!" Chị dâu họ Tề Hải Yến đầy xúc động nói.

Trên đường từ tỉnh thành trở về, cô ta và Hoàng Linh Vi trò chuyện không ít, cảm giác cô dễ gần, không hề có chút cao ngạo của con gái nhà giàu, đúng là nằm mơ cũng không ngờ được hoàn cảnh gia đình cô sẽ dọa người như vậy.

Hoàng Linh Vi khiêm tốn mỉm cười nói: "Chỉ là đầu thai tốt mà thôi, không có gì đáng để khoe khoang."

Tiếp theo, mọi người thi nhau hỏi thăm về chuyện căn hộ nhà Hoàng Linh Vi, dù sao người trong nước coi trọng nhà cửa rõ như ban ngày, đây cũng là nguyên nhân vừa rồi mọi người bị trấn áp.

Nếu nói thẳng nhà Hoàng Linh Vi có tài sản một trăm triệu, vậy mọi người chấn động về chấn động, nhưng chắc chắn sẽ không bị trấn áp.

Dù nói thế nào đi nữa, sau khi nghe Giang Phong vừa tiết lộ như vậy, địa vị của Hoàng Linh Vi ở trong nhà họ Giang đã xem như hoàn toàn ổn định!

Năm rưỡi chiều.

Lúc ăn cơm, Giang gia tổng cộng làm bảy bàn, người nhà họ Giang và đám thân thích đã chiếm hết ba bàn, bốn bàn còn lại thì là của những đầu bếp và những người trong thôn tới hỗ trợ làm việc.

Sau bữa ăn, đầu bếp mang thịt hấp, thịt viên, trứng cuộn đã chưng chín toàn bộ ra bày biện tốt, khung cảnh kia tương đối hùng vĩ, khiến cho Hoàng Linh Vi cũng không nhịn được lấy điện thoại ra chụp hình.

CHƯƠNG 425: ĐẠI HÔN CỦA ANH TRAI

Năm rưỡi chiều.

Lúc ăn cơm, Giang gia tổng cộng làm bảy bàn, người nhà họ Giang và đám thân thích đã chiếm hết ba bàn, bốn bàn còn lại thì là của những đầu bếp và những người trong thôn tới hỗ trợ làm việc.

Sau bữa ăn, đầu bếp mang thịt hấp, thịt viên, trứng cuộn đã chưng chín toàn bộ ra bày biện tốt, khung cảnh kia tương đối hùng vĩ, khiến cho Hoàng Linh Vi cũng không nhịn được lấy điện thoại ra chụp hình.

Giang Phong thấy thế cười hỏi: “Vi Vi, tiệc cưới ở chỗ bọn em hẳn là không có thịt viên với trứng cuộn đi?”

Hoàng Linh Vi lắc đầu nói: “Không có, thịt viên này thoạt nhìn rất đáng yêu, cái này làm thế nào vậy?”

Giang Phong đáp: “Là làm từ thịt heo, thịt nửa nạc nửa mỡ, băm nhuyễn, qua bàn tay của đầu bếp, hương vị chắc chắn là không tệ.”

Hoàng Linh Vi nhẹ gật đầu, lại nhìn về phía từng cuộn trứng màu vàng kim trong khay kia: “Nói như vậy, những cái cuộn kia là làm từ trứng gà đúng không?”

Giang Phong tiện tay cầm bát và đũa dùng một lần lên, gắp một cuộn trứng vào bát, nói: “Đúng, cái này chính là làm từ trứng gà, bên trong còn có nhân thịt băm, chỉ là hương vị của phần nhân này hoàn toàn khác so với thịt viên kia, em nếm thử một chút xem hương vị thế nào?”

Nhìn bạn trai gắp cuộn trứng đưa tới bên miệng mình, Hoàng Linh Vi hơi do dự: “Em vừa mới ăn cơm xong đấy!”

Giang Phong cười nói: “Anh biết từ trước tới nay em ăn cơm chỉ ăn no tám phần, ăn thêm một miếng trứng cuộn cũng không có vấn đề gì cả, chẳng qua nếu như em ngại món này nhiều dầu mỡ thì ăn một nửa thôi, nửa còn lại để anh ăn.”

Hoàng Linh Vi cuối cùng vẫn không chống cự được sự mê hoặc của mỹ vị, liền há miệng cắn một miếng trứng cuộn vẫn còn ấm, trứng vừa vào trong miệng, một hương vị đặc biệt liền lan tỏa khắp đầu lưỡi, còn có mùi thơm cực kỳ đặc biệt xông lên.

“Hương vị quả thật rất ngon.”

Hoàng Linh Vi ăn hết gần một nửa, một nửa còn lại để cho Giang Phong.

Giang Phong hai ba miếng đã ăn xong cuộn trứng, sau đó, hắn lại mang cô đi nhìn đầu bếp làm đậu phộng đường.

Ở phía xa, Giang Xuân Liên nói với Giang mẫu: “Chị dâu, Tiểu Phong thật sự là quá lợi hại, cô gái gia cảnh tốt, lại lớn lên xinh đẹp như vậy cũng theo đuổi được tới tay, một khi chuyện hai đứa nó thành, vậy Giang gia chúng ta cũng nở mày nở mặt rồi.”

Từ lúc nhìn thấy Hoàng Linh Vi lần đầu tiên cho tới bây giờ, nụ cười trên mặt Giang mẫu vẫn chưa từng biến mất, bà quả thực cực kỳ hài lòng đối với đứa con dâu nhỏ tương lai này.

Bây giờ, nghe em gái chồng mình nói như vậy, Giang mẫu lại càng mặt mày hớn hở: “Đứa nhỏ Tiểu Phong này thật đúng là niềm kiêu hãnh của Giang gia chúng ta, thời điểm này năm ngoái, ai có thể tưởng tượng được Giang gia chúng ta sẽ có được hào quang như ngày hôm nay chứ!”

Giang Xuân Liên cũng cảm khái nói: “Chị dâu, trước đây em ở Thôi gia có địa vị gì, chị cũng biết rõ, nhưng từ sau khi Tiểu Phong tới tỉnh thành mở công ty môi giới hôn nhân, địa vị của em ở Thôi gia cũng tăng lên rõ ràng.

Nếu như chuyện của Tiểu Phong và cô gái họ Hoàng kia thành, về sau họ Thôi còn dám to tiếng trước mặt em nữa sao?”

Giang mẫu nghe vậy thì cười một tiếng, địa vị trong gia đình của em chồng tăng lên, bà cũng cảm thấy mừng thay.

...

Bên kia, Phùng Thiến (em họ nhà dì nhỏ của Giang Phong) đang hai tay chống trên lan can, mắt không có tiêu điểm nhìn về phía dòng suối nhỏ bên cạnh tường rào.

Lúc này, Phùng Thiến cực kỳ hối hận năm ngoái đã không nghe lời anh họ Giang Phong.

Lúc ấy, anh họ muốn giới thiệu đối tượng cho cô, chỉ là lúc đó trong lòng cô đã có người thầm mến, liền từ chối ý tốt của anh họ, thậm chí lúc người nhà và anh họ khuyên, cô còn nói bản thân vẫn còn trẻ, vẫn còn muốn tự do.

Khi anh họ đã nói rõ ràng cô và người kia không có khả năng có kết quả tốt, cô vẫn cứ khư khư cố chấp, như thiêu thân lao vào lửa nhào vào ôm ấp người kia.

Kết quả, không có gì bất ngờ, bị tổn thương tới mình đầy thương tích.

Bây giờ quay đầu nhìn lại mới biết lúc trước mình ngốc tới mức nào.

Bây giờ cô và tên tra nam kia đã chia tay được hơn một tháng, mặc dù trong lòng vẫn rất khó chịu, song cũng không còn khó chịu như nửa tháng trước nữa.

“Tiểu Thiến, nhìn dáng vẻ rầu rĩ không vui của em này, có tâm sự gì à?” Giang Tuyết không biết từ lúc nào xuất hiện bên cạnh cô, hỏi.

“Chị họ!” Phùng Thiến lên tiếng chào.

Giang Tuyết nhìn cô, hỏi: “Nhìn dáng vẻ này của em, thất tình à?”

Phùng Thiến im lặng.

Giang Tuyết thấy vậy thì cũng biết là mình đoán trúng rồi, liền nói: “Tiểu Thiến, anh họ Giang Phong của em tính toán nhân duyên lợi hại như vậy, lúc em nói chuyện yêu đương có thể trưng cầu ý kiến của nó một chút nha, có nó giúp em giữ cửa, em chắc chắn sẽ không gặp phải tra nam!”

CHƯƠNG 426: ĐẠI HÔN CỦA ANH TRAI (2)

Phùng Thiến cười khổ, đáp: “Chị họ, thật ra năm ngoái anh họ đã nói muốn giới thiệu đối tượng cho em rồi, cũng nói với em người em thầm mến kia không thích hợp với em, chỉ là lúc đó em thấy mình vẫn còn trẻ, vẫn muốn tự do bay nhảy, cho nên đã từ chối!

Bây giờ nghĩ lại, em thật sự vẫn còn quá ngây thơ mà.”

Giang Tuyết vỗ vỗ bờ vai của cô, khuyên giải: “Là người dù sao cũng phải trải qua chút chuyện mới trưởng thành lên được, đừng buồn nữa, chuyện đã xảy ra rồi thì cứ để nó qua đi, sau lại nhờ anh họ em giúp tìm cho một đối tượng khác là được.”

Phùng Thiến hơi thấp thỏm nói: “Năm ngoái đã không nghe lời anh họ, không biết anh họ có giận em hay không?”

Giang Tuyết cười: “Anh họ Giang Phong của em nào có nhỏ mọn như vậy, nếu như em ngại mở lời, vậy để chị giúp em nói, bảo nó tìm cho em một đối tượng thật tốt.”

Phùng Thiến vội vàng nói: “Chị họ, việc này không gấp, chờ khi nào anh họ rảnh rồi lại nói sau đi!”

Giang Tuyết mỉm cười: “Anh họ em tính toán nhân duyên rất nhanh, chờ nó tìm được đối tượng thật xứng đôi với em rồi, nếu như nó không rảnh, vậy chị họ đây sẽ giúp tác hợp cho hai đứa.”

Phùng Thiến nghe vậy thì không từ chối nữa, gật đầu đáp: “Vậy làm phiền chị họ rồi!” Hiện tại, thái độ của cô đã hoàn toàn khác biệt so với năm ngoái, chỉ có trải qua, mới biết cách trân quý.

...

Buổi tối.

Lúc Giang mẫu sắp xếp phòng, bỗng chạy tới lén lút hỏi Giang Phong một câu: “Tiểu Phong, có muốn sắp xếp một phòng riêng cho Tiểu Vi không?”

Giang Phong lắc đầu đáp: “Không cần sắp phòng riêng đâu ạ, hôm nay họ hàng đến tương đối nhiều, phòng vốn đã không đủ, để cô ấy ở cùng phòng với con là được rồi.”

Loại tình huống chưa lập gia đình đã ở chung như này, ở thời hiện đại có thể nói là nhìn lắm thành quen, bình thường nhà gái tới nhà trai, bạn bè nam nữ qua lại, trưởng bối nhà trai đều không phản đối.

Chỉ có nhà trai tới nhà gái thì mới tính tới chuyện chia phòng ngủ.

“Được, mẹ biết rồi!”

Chờ Giang mẫu đi rồi, Hoàng Linh Vi liền lại gần hỏi: “Anh Phong, dì tới thì thầm gì với anh vậy?”

Giang Phong đáp: “Mẹ hỏi anh có muốn xếp một phòng riêng cho em không.”

Hoàng Linh Vi trừng to mắt: “Loại chuyện này còn phải hỏi sao? Đương nhiên là phải xếp cho em một phòng riêng rồi!”

Giang Phong liếc cô một cái, nói: “Em nghĩ cái gì thế, mặc dù phòng nhà anh đúng là không ít, nhưng hôm nay họ hàng tới nhiều như vậy, phòng cho họ hàng người thân ở còn phải giật gấu vá vai, cho nên em đừng có suy nghĩ nhiều, ở cùng một phòng với anh là được.”

Hoàng Linh Vi nghe vậy, mặt không khỏi đỏ lên.

Mặc dù hai người trước đây đã là không ít mấy chuyện ôm nhau ngủ, nhưng đó là ở khách sạn bên ngoài, bây giờ là ở trong nhà bạn trai, nếu như ở cùng một phòng với hắn, liệu người nhà hắn có cho rằng cô không có tự trọng, rất tùy tiện hay không?

“Anh Phong, như vậy không tốt lắm đâu? Nếu như bị cha mẹ em biết, chắc chắn sẽ hung hăng mắng em một trận.”

“Em không nói anh không nói, sao cha mẹ em biết được? Lại nói, chuyện nên làm, chuyện không nên làm gì cũng đều đã làm hết rồi, chia phòng ngủ cũng chỉ là bịt tai trộm chuông mà thôi!”

“...”

Đêm đó, vì họ hàng trong nhà cũng hiếm có cơ hội gặp nhau, cho nên hàn huyên tới tận rạng sáng mới lần lượt trở về đi ngủ.

Một đêm không có chuyện gì xảy ra.

Ngày hôm sau.

Tân lang Giang Phi dậy thật sớm để sửa soạn trang điểm, sau đó dẫn đầu đoàn xe đi đón dâu.

Tập tục kết hôn của trấn Thanh Hà bên này là cô đâu phải được đưa vào nhà trước mười hai giờ trưa, cho nên Giang Phi không thể qua loa được, từ thật sớm đã bắt đầu xuất phát đi tới nhà vợ.

Cũng may quy củ đón dâu bên này không quá nhiều, không giống như một số video lưu truyền trên internet, sau khi tân lang phát xong hồng bao, những người kia còn liều mạng ngăn không cho tân lang vào đón tân nương, khiến tân lang tức giận tới mức đạp cửa không ngừng, nháo tới mức cuối cùng một người không muốn cưới, một người không muốn gả nữa.

Cũng không biết mạch não nhà gái có vấn đề gì không.

Huyện Bách Lương bên này còn đỡ, việc ngăn tân lăng cũng chỉ được coi là gia tăng sự thú vị cho nghi thức mà thôi, mọi người vui vẻ là được, sẽ không thật sự làm tới mức khiến người ta tức giận đập cửa.

Giang Phong và Hoàng Linh Vi ngủ một giấc tới tám, chín giờ mới dậy.

Hai người không cùng đi đón dâu, vốn Hoàng Linh Vi rất hứng thú, muốn đi mở mang kiến thức về tập tục kết hôn ở chỗ bạn trai bên này, nhưng dù sao thì trong tương lai không xa cô cũng sẽ được trải qua quy trình này.

Nhưng Giang Phong nói một câu đã gạt bay suy nghĩ này của cô: “Vợ, em cũng đừng đi tham gia náo nhiệt làm gì, dung mạo em xinh đẹp như vậy, nhỡ chiếm hết sự chú ý của chị dâu sẽ không tốt.”

CHƯƠNG 427: ĐẠI HÔN CỦA ANH TRAI (3)

Nghe bạn trai nói như vậy, Hoàng Linh Vi cười đến cả mắt cũng híp lại thành một đường.

Tùy tiện ăn chút gì đó lót dạ xong, Giang Phong liền đưa Hoàng Linh Vi đi quan sát đầu bếp nấu ăn như thế nào, kiểu nồi sắt lò đất lớn kia, đây là lần đầu tiên Hoàng Linh Vi nhìn thấy trong đời thực.

“Anh Phong, cái nồi sát lớn này đang hầm cái gì vậy?”

Giang Phong liếc qua, trả lời: “Đang nấu canh đấy!”

Hoàng Linh Vi tò mò: “Đều là canh sao? Sao nhìn có chút lạ lạ vậy?”

Giang Phong cười nói: “Đúng là không giống, nồi sắt này là hầm canh ngọt, nồi sắt bên cạnh thì đang hầm xương củ khoai, còn nồi sắt bên cạnh nữa thì đang hầm canh dưa chua, chiếc nồi sắt ngoài cùng kia thì đang nấu canh miến thịt nạc.”

Hoàng Linh Vi kinh ngạc: “Súp của Quảng Đông bọn em có thể nói là ngon nổi danh, không nghĩ tới chỗ các anh bên này còn khoa trương hơn, bày tiệc cưới thôi mà còn phải chuẩn bị ba, bốn nồi canh, em cũng coi như được mở rộng tầm mắt rồi.”

“Người chỗ bọn anh bên này quả thật là rất thích uống canh, đợi lát nữa em chú ý quan sát là thấy, những đồ ăn khác, phần lớn đều sẽ còn thừa, duy chỉ có canh là có thể ăn hết bảy, tám phần, thừa cũng không thừa lại bao nhiêu.”

“Thật ra em cũng rất thích uống canh...”

...

Khoảng mười một giờ rưỡi, Giang Phi cuối cùng đã đón tân nương trở về.

Vừa mới đưa tân nương về đương nhiên là cần phải đi bái tổ tông, sau đó tiếp đãi tân khách.

Lúc Hoàng Linh Vi nhìn thấy tân nương thì kinh ngạc nói với Giang Phong: “Chị dâu thật xinh đẹp mà, đây cũng là anh làm mai cho anh trai sao?”

Giang Phong mỉm cười nói: “Là anh giúp anh ấy tìm một mối nhân duyên tốt, sau đó đưa phương thức liên lạc của chị dâu cho anh ấy.”

Bày rượu ở nông thôn không có người chủ trì gì đó, căn bản là đi theo trình tự mà thôi, xong liền tuyên bố khai tiệc.

Các thôn dân trình diện trong tiệc cưới, từng người đều cảm khái không thôi, suy nghĩ lại vào lúc này năm ngoái, Giang Phi vẫn còn là một người làm công trong khu công nghiệp.

Vậy mà trong nháy mắt hắn đã trở thành ông chủ lớn, còn lấy được người vợ xinh đẹp như vậy, thật sự khiến người khác hâm mộ không thôi.

Mà tất cả những điều này đều là nhờ em trai Giang Phong mang đến cho hắn.

Nghĩ tới Giang Phong, các thôn dân đều bội phục sát đất, từ năm trước tốt nghiệp đại học về nhà làm người mai mối, nhân sinh hắn giống như là được bật hack vậy, trong thời gian ngắn ngủi mấy tháng đã một bước lên trời.

Bây giờ, không chỉ tìm được cho anh trai một người vợ xinh đẹp, mà chính hắn cũng mang được một người bạn gái đẹp như tiên nữ về tham gia tiệc cưới anh trai.

Thật đúng là đỉnh cao nhân sinh mà.

Bữa tiệc cưới này vì bỏ một số tiền vốn kha khá, các loại nguyên liệu nấu ăn đều chọn mua loại tốt, cộng thêm mời đầu bếp có tiếng gần xa, đương nhiên khiến các tân khách ăn đến cực kỳ hài lòng.

Mãi tới chiều, bạn bè thân thích mới lần lượt rời đi.

Trước khi Phùng Thiến quay trở về cùng cha mẹ mình còn đặc biệt chạy tới trước mặt Giang Phong nói: “Anh họ, vậy em về trước đây, năm ngoái đều là tại em không nghe lời khuyên của anh họ, lần này không quản anh họ tìm cho em người như thế nào, tất cả em đều nghe theo anh.”

Chuyện của em họ, tối hôm qua chị gái đã nói cho hắn biết.

Lúc này, nghe em họ tỏ thái độ như vậy, Giang Phong liền vừa cười vừa nói: “Không có vấn đề gì, chỉ cần em tin người anh họ này, anh chắc chắn sẽ tìm cho em một người chồng như ý.”

Phùng Thiến nghe vậy thì nhẹ nhàng thở ra, nói: “Cảm ơn anh họ, vậy em đi trước đây, có tin tức anh nhớ gọi cho em đấy.”

“Ừm, không có gì bất ngờ xảy ra thì mai anh sẽ gọi cho em.”

“Vâng ạ, hẹn gặp lại anh họ!”

“Hẹn gặp lại!”

Đưa mắt nhìn một nhà em họ rời đi, Giang Phong hiếu kỳ liền lập tức thử tìm đối tượng xứng đôi cho em họ.

Ngay lập tức, một làn sóng vô hình quét ngang, nháy mắt đã bao phủ lấy mấy chục triệu người, tiếp đó, từng tấm chân dung của đàn ông lập lòe lướt qua, cuối cùng dừng lại ở một tấm chân dung:

【 Danh tính 】 : Giải Phóng

【 Tuổi tác 】 : 23 tuổi

【 Chiều cao 】 : 179cm

【 Cân nặng 】 : 69kg

【 Bối cảnh gia đình 】 : Gia cảnh cũng không tệ lắm, ông bà nội đều làm việc ở cơ quan chính phủ, hiện nay đã nghỉ hưu, cha là người đứng đầu cục xx của huyện, mẹ đang công tác ở cục dân chính, bản thân hắn thì công tác ở đồn công an xx.

【 Sở thích cá nhân 】 :...

【 Kinh nghiệm yêu đương 】 :...

【 Điểm xứng đôi hôn nhân hiện tại 】 : 78 (tình cảm vợ chồng 76 + môn đăng hộ đối 80 + Quan hệ gia đình 78)

【 Điểm xứng đôi hôn nhân tối đa 】 : 88 (tình cảm vợ chồng 89 + môn đăng hộ đối 87 + Quan hệ gia đình 88)

Nhìn thấy thông tin của đối tượng này xong, phát hiện giá trị xứng đôi ở các phương diện đều tương đối cân đối, đối với đứa em họ nhỏ kia mà nói có thể coi là lương duyên vô cùng hiếm thấy.

Thế là, Giang Phong liền nói với Hoàng Linh Vi: “Ngày mai anh dẫn em đi quanh huyện thành chơi chút, thuận tiện đi làm mai cho đứa em họ kia của anh.”

Hoàng Linh Vi nghe vậy thì liền miệng nói được, cô trước đây cũng không quan tâm tới mấy chuyện làm mai mối này, nhưng từ sau khi quen biết Giang Phong, cô liền càng ngày càng cảm thấy có hứng thú với nghề mai mối này.

Nhất là mắt thấy Giang Phong chưa tới một tháng thời gian đã kiếm được mấy ngàn vạn dựa vào nghề mai mối, khiến cho cô phải lau mắt mà nhìn lại nghề nghiệp này.

Khoảng thời gian này cô vẫn luôn tò mò không biết bạn trai rốt cuộc là làm mai mối như thế nào, vì sao có thể làm một cái đã chuẩn, chưa từng có lịch sử thất bại chứ?

Bây giờ cuối cùng cũng có cơ hội có thể tận mắt chứng kiến bạn trai đi làm mai mối, Hoàng Linh Vi nhảy cẫng trong lòng, chỉ hận không thể lập tức xem ngay màn biểu diễn của hắn.

CHƯƠNG 428: THỊ TRƯỜNG CƯỚI HIỆN TẠI LÀ NHƯ THẾ NÀY SAO?

Thứ ba, ngày 2 tháng 5, năm 2023.

Sau khi ăn sáng xong, Giang Phong lập tức lái xe chở bạn gái đi tới huyện thành, đi cùng còn có chị hai và bốn người nhà cô nhỏ, may mà chiếc xe của Giang Phong là xe 7 chỗ, nếu không thì bọn họ đã phải lái thêm một chiếc nữa.

Đoạn đường từ nhà tới cao tốc ước chừng mười mấy phút.

Giang Xuân Liên thấy thế thì không khỏi cảm khái:

"Đất nước phát triển nhanh thật, trước kia khi cô đi sang Quảng Đông làm việc còn phải đi tới huyện thành để bắt xe, lúc đó làm gì có đường cao tốc, suốt một đoạn đường dài là bùn, con đường uốn éo, nhỏ hẹp, mỗi lần trời mưa xuống đều biến thành bùn lầy.

Chỉ có con đường chính lên huyện mới được tráng nhựa, khoảng cách từ quê tới huyện thành chỉ hơn 70 cây số, nhưng mà phải ngồi xe tới tận bốn, năm tiếng đồng hồ, đúng thực là muốn mạng người mà.

Đâu có như hiện tại, chỉ cần hai tiếng là tới nơi, thậm chí nếu lái nhanh thì chỉ cần một tiếng."

Giang Tuyết cười, nói:

"Việc xây dựng giao thông ở nước ta đúng là một ngày một ngàn dặm, chờ tới khi huyện chúng ta có đường sắt cao tốc còn lợi hại hơn nữa!"

Giang Phong lắc đầu, nói:

"Nào có dễ như thế, ngay cả thành phố còn chưa có đường sắt cao tốc, tuy rằng nhân khẩu của huyện chúng ta nhiều, nhưng về chuyện có đường sắt cao tốc, thì trong vòng mười năm nữa có lẽ cũng chẳng có hy vọng."

Hoàng Linh Vi và cha con Thôi gia im lặng nghe ba cô cháu bọn họ nói chuyện về vấn đề giao thông, bọn họ là người thành phố Thâm Quyến, chưa từng phải lo lắng tới vấn đề giao thông.

Dù sao thì giao thông ở thành phố Thâm Quyến rất phát triển, có thể nói là nằm trong top thế giới.

Khoảng chừng 10 giờ sáng, đoàn người Giang Phong tới được huyện thành.

Sau khi đậu xe xong, Giang Phong đi dạo phố cùng với nhóm người cô nhỏ.

Nói là dạo phố, thật ra là hành trình hoài niệm của Giang Xuân Liên. Vào thập niên 90 của thế kỷ trước, Giang Xuân Liên và một vài người bạn khác trong thôn cùng nhau đi tới Thâm Quyến làm công, lần nào cũng tới huyện thành để chờ xe.

Trong lúc chờ xe, bọn họ thường sẽ đi dạo huyện thành một vòng.

Khi đó huyện thành rất nhỏ, đi tới lui vài lần, Giang Xuân Liên đã quen thuộc địa hình nơi đây.

Sau khi lấy chồng, Giang Xuân Liên rất ít khi tới huyện thành, bây giờ đi về chốn cũ, hồi tưởng lại tình cảnh đi về phía nam làm công lúc trước, trong lòng đương nhiên có cảm giác rất đặc biệt.

"Chỗ này trước kia là vùng đất hoang, không ngờ bây giờ lại phồn hoa như thế này!"

"Con đường này lúc trước có rất nhiều sạp bán tiểu thuyết, bây giờ lại chẳng thấy một sạp nào cả."

"Chỗ này trước kia là nơi phồn hoa nhất huyện thành, không ngờ bây giờ lại quạnh quẽ như vậy."

"Chỗ này..."

Mỗi khi đi qua một con đường, Giang Xuân Liên đều cảm khái một câu, từ hồi ức của bà, mọi người cũng có thể tưởng tượng ra được đại khái bộ của huyện thành vào thập niên 90.

Sau một tiếng đi dạo, Giang Phong thấy đã sắp tới giờ rồi liền lên tiếng nói:

"Cô, chú, anh họ, chị dâu, mọi người đi dạo tiếp đi, cháu đi làm người môi giới cho em họ nhà dì nhỏ của cháu."

"Được, Tiểu Phong mau đi đi!"

"Tiểu Phong không cần phải bận tâm chúng ta, chính sự quan trọng."

"Tiểu Phong đi nhanh đi, chúng ta tự đi dạo được, sau khi làm xong gọi điện thoại báo chúng ta biết là được."

Tất cả mọi người đều biết mục đích lần tới huyện thành này của Giang Phong, lập tức bảo hắn tranh thủ thời gian đi làm chính sự.

Giang Phong gật đầu, giao lại việc sắp xếp cho mọi người ăn trưa cho chị hai, rồi mới dẫn Hoàng Linh Vi tới chỗ đậu xe, lái xe tới cục dân chính.

...

Cục dân chính.

Mẹ Giải lại làm thủ tục ly hôn cho một đôi vợ chồng nữa, thấy hai người bọn họ không hề lưu luyến chút nào mà rời đi, bà không khỏi thở dài, nói:

"Hôn nhân trong thời đại này thật là yếu ớt, mặc dù luật hôn nhân mới đã tăng độ khó của việc ly hôn lên, nhưng vẫn không ngăn cản được những người có tình cảm rạn nứt!"

Một đồng nghiệp nữ trạc tuổi mẹ Giải đứng kế bên cũng thở dài:

"Đúng thế, thời đại thay đổi, đối với chúng ta, hôn nhân chắc chắn là cả đời, hầu như không xuất hiện tình trạng ly hôn.

Ở thời đại chúng ta, 20 năm trước, việc ly hôn cũng cực kỳ hiếm gặp.

Nhưng mà khoảng 10 năm trở lại đây, không chỉ có người trẻ tuổi ly hôn như cơm bữa, ngay cả số lượng người cùng thời đại chúng ta ly hôn cũng bắt đầu tăng lên, đúng là làm người ta thổn thức không thôi."

"Trong thời đại chúng ta, nếu như ly hôn, đi tới đâu cũng bị chỉ trỏ, phải chịu áp lực rất lớn, cho nên nếu không phải cực kỳ bất đắc dĩ, không ai muốn nhắc tới hai chữ ly hôn này cả."

Mẹ Giải nói tới đây thì lắc đầu, nói:

"Còn ở thời này, ly hôn đã trở thành chuyện thường tình, mọi người cũng không kỳ thị việc ly hôn, có vô số cặp vợ chồng cãi nhau một chút đã chạy tới cục dân chính chúng ta.

Nếu như việc ly hôn này không có một tháng bình tĩnh kia, thì số lượng chắc chắn cao tới dọa người, hơn nửa còn mỗi năm mỗi tăng, việc ly hôn đơn giản như việc người yêu chia tay vậy."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!