Nhưng thời gian không cho phép, chỉ có thể làm thô bạo vậy thôi. Nửa canh giờ, nếu không xong việc thì lập tức chuồn, ai thích thì nhào vô, dù sao bọn họ không thể dây dưa thêm.
Đợi đúng ba phút, Lục Phong mới vội vã chạy tới, thần sắc vô cùng phấn chấn.
"Các ngươi đoán xem ta tìm được cái gì này."
Vừa tới nơi, Lục Phong đã không nhịn được khoe khoang.
"Ngươi tìm được cái gì?"
Thiên Đao cau mày hỏi, thấy Lục Phong hưng phấn như vậy, chắc hẳn là vớ được bảo vật gì ghê gớm lắm đây?
"Nhìn này."
Lục Phong xòe bàn tay ra, lập tức, một tinh thể hình thoi màu xanh lục xuất hiện. Diệp Vân nheo mắt, nhìn chằm chằm hồi lâu rồi chậm rãi thốt ra bốn chữ.
"Thảo Mộc Chi Tinh."
"Đúng, chính là Thảo Mộc Chi Tinh!"
Nghe vậy, Lục Phong vội vàng phụ họa. Thảo Mộc Chi Tinh là tinh hoa ngưng tụ từ thảo mộc, ẩn chứa lượng lớn tinh khí cỏ cây, hay nói cách khác là sinh mệnh lực cực kỳ nồng đậm.
Có thể kéo dài tuổi thọ, dùng để tu luyện, luyện đan, chữa thương, quả là bảo vật vô giá.
Mà loại bảo vật này lại là do thiên địa sinh ra, cực kỳ hiếm có và trân quý. Chỉ riêng viên Thảo Mộc Chi Tinh trong tay Lục Phong lúc này, đã có thể bán được cái giá trên trời, khoảng một ngàn viên linh thạch hạ phẩm.
"Ta tìm được tận ba trăm viên, mà ta cảm thấy ở chỗ đó còn có không chỉ một ngàn viên Thảo Mộc Chi Tinh nữa."
Lục Phong vừa dứt lời, những người còn lại đều lộ vẻ kinh hỉ, đây quả là một món của cải kếch xù!
"Tốt, tin tức này quá tuyệt vời! Chờ cướp được sọ của đại ma đầu, chúng ta sẽ đi hái hết chỗ Thảo Mộc Chi Tinh còn lại. Nếu thất bại, chúng ta cũng không lỗ."
Thiên Đao suy tư một lát rồi nói. Lần này nếu không đoạt được sọ của đại ma đầu, bọn họ cũng không thiệt, vẫn là lời to.
"Được, khoan hãy nói chuyện này, lo chuyện trước mắt đã. Phía trước là nơi phong ấn sọ của đại ma đầu. Lát nữa Lục Phong, ngươi một mình kiềm chế đám ma vật kia, ba người chúng ta kiềm chế hai con Ma Long, còn Thượng Quan Vân Thải thì đi mở phong ấn, lấy cái sọ ra."
"Vậy quyết định vậy đi, ra tay thôi, thời gian không chờ đợi ai."
Thiên Đao nói xong, mọi người cùng nhau gật đầu.
Thời gian không còn nhiều. Phía trước ma khí bao phủ, trông vô cùng hung hiểm, nếu không có ngọc phù che chở, e rằng chỉ trong nháy mắt sẽ bị ma khí nhập thể.
"Đi!"
Thiên Đao rút trường đao, dẫn đầu xông về phía trước, bốn người còn lại bám sát phía sau.
"Rống!"
Động tĩnh của năm người trực tiếp gây sự chú ý của đám ma vật. Những kẻ đáng sợ này nhao nhao ngẩng đầu, gắt gao nhìn chằm chằm năm người đang lao tới. Ở phía xa, hai con Ma Long cũng chậm rãi đứng lên.
Hai cánh của chúng mở ra rộng chừng mười mấy mét, đứng lên cao khoảng hai mươi mấy mét, có thể nói là khổng lồ đến cực điểm.
"Giết!"
Diệp Vân nhảy vọt lên, thi triển trường thương trong tay, đâm thẳng vào một con Ma Long. Nam Cung Hâm cũng theo sát phía sau. Thiên Đao nhìn hai người phối hợp tác chiến, mặt đầy bất đắc dĩ.
Hai người đối phó một con, có nghĩa là hắn phải một mình đối phó hai con Ma Long. Cái mẹ nó! Nói là cùng nhau sóng vai chiến đấu đâu? Ta nhổ vào, cẩu nam nữ!
"Rống!"
Thấy hai con kiến trước mắt, Ma Long nổi giận gầm lên một tiếng, lập tức toàn thân ma khí bao phủ, vỗ cánh lao về phía hai người.
Hành động của hai người này trực tiếp chọc giận Ma Long. Trong mắt Ma Long, hai nhân loại trước mắt chỉ như kiến hôi nhỏ bé, mà hai con kiến dám khiêu khích sự tồn tại vĩ đại như nó.
Đây là điều nó không thể nhịn được.
Đại chiến hết sức căng thẳng.