"Phải."
Diệp Bất Khuất suy tư một lát, liền gật đầu ngay.
"Chúc mừng ngươi, hiện tại là chủ nhân nhà tranh, mời vào."
Khôi lỗi hai mắt bốc lên hồng quang, cúi đầu với Diệp Bất Khuất, rồi chậm rãi rời đi, tiếp tục đứng im ở cửa. Bởi vì nhà tranh quá vắng vẻ, nên đám đại năng kia chẳng thèm ngó tới.
Cái này mới hời cho Diệp Bất Khuất.
Nghe khôi lỗi nói, Diệp Bất Khuất từng bước một tiến vào nhà tranh.
Bên kia, Diệp Hồng vừa thoát khỏi ma trảo của sư tỷ đang cấp tốc lao nhanh, mục tiêu chính là nhà tranh.
"Nhanh lên chút nữa, nếu ta nhớ không nhầm, bản công pháp kia ở ngay trong nhà tranh, mà nơi này lại vắng vẻ, căn bản không có đại năng nào để ý."
"Có lẽ hiện tại nó vẫn còn là vật vô chủ, ngươi đi qua bây giờ, liền có thể thuận lợi chiếm lĩnh nhà tranh, từ đó có được bản công pháp kia."
Lão giả trong nhẫn không ngừng thúc giục, khiến Diệp Hồng càng tăng thêm tốc độ.
Còn về Diệp Bất Khuất, sau khi vào nhà tranh, hắn phát hiện đúng là không hổ danh nhà tranh, trong phòng chẳng có gì cả, thứ duy nhất có chỉ là một cái bàn gỗ dính đầy tro bụi.
"Thảo nào chẳng ai muốn, chẳng có gì cả."
Diệp Bất Khuất lẩm bẩm, rồi tiến đến trước bàn, có chút chán nản ngồi phịch xuống. Nhưng ngay sau đó, cái bàn phát ra một tiếng "cạch".
Rõ ràng là bàn vừa rung lắc.
Diệp Bất Khuất nghi hoặc đứng dậy, nhìn cái bàn trước mắt, lại nhìn xuống nền gạch dưới chân bàn, khoanh tay suy tư.
"Ta chắc không nặng đến thế chứ, cái bàn này trông cũng chắc chắn, hơn nữa còn có bốn chân, bình thường thì ngồi xuống cũng chỉ có tiếng động thôi, chứ không thể lay động được."
"Chân bàn cũng không có dấu hiệu đứt gãy, bốn chân cân bằng, không thiếu cái gì."
Diệp Bất Khuất sờ soạng cái bàn, rơi vào trầm tư. Dù hắn có nặng thật, cũng không thể làm bàn rung lắc, dù sao bốn chân đều còn nguyên vẹn.
Bàn rung lắc, hoặc là do bốn chân không cân bằng, hoặc là bàn bị mục nát.
Nhưng sau khi kiểm tra, bàn vẫn rất tốt, chất lượng rất ổn.
Vậy thì vấn đề duy nhất nằm ở nền gạch kia.
"Trừ phi viên gạch này bị rỗng, mới khiến cái bàn lay động."
Diệp Bất Khuất chậm rãi dời bàn, bắt đầu gõ từng viên gạch một. Đến khi một âm thanh trống rỗng vang lên, con ngươi Diệp Bất Khuất hơi co lại, nhấc viên gạch vừa gõ lên.
Ngay lập tức, hắn thấy một khoảng trống, bên dưới có một hộp gỗ nhỏ. Diệp Bất Khuất chậm rãi nhấc hộp gỗ lên, rồi mở ra.
Trong hộp gỗ là một quyển sách cổ, trên bìa sách viết bốn chữ lớn:
"Vạn Đạo Thánh Quyết."
Nhìn bốn chữ này, Diệp Bất Khuất mừng rỡ. Dù hắn có ngốc, cũng biết mình vừa gặp được đại cơ duyên. Hắn lập tức ngồi xếp bằng xuống đất, cẩn thận lật từng trang sách, bắt đầu đọc.
Trí nhớ của hắn rất kém, chỉ lướt qua một lần, hắn đã biết công dụng của quyển công pháp này. Đây là một bản công pháp luyện thể, dù hắn không nhìn ra phẩm giai, nhưng hắn biết nó rất mạnh.
"Theo sư huynh nói, đồ vật trong Vô Song thành không mang ra được, nhưng quyển công pháp này lại giấu dưới nền gạch, có lẽ khôi lỗi cũng không biết."
"Trí nhớ của ta kém quá, muốn nhớ hết thì khó."
Diệp Bất Khuất khổ não vỗ đầu. Trí nhớ của hắn rất tệ, nhớ lại lúc trước học Dẫn Hỏa Thuật, hắn phải mất cả tháng trời mới thuộc lòng được nội dung.
Thiên Lôi Trúc — Tận Tâm