ÁNH MẮT CỦA HẮN CỰC KỲ XA XÔI, CHỈ MỘT CÁI LIẾC MẮ...
Ánh mắt của hắn cực kỳ xa xôi, chỉ một cái liếc mắ...
Ánh mắt của hắn cực kỳ xa xôi, chỉ một cái liếc mắt nhìn lại, thần niệm bao phủ hàng tỉ vạn cây số xung quanh, nơi thần niệm quét tới, đều là những hằng tinh cô quạnh, không có bất kỳ sinh linh nào.
Tuy nhiên, những vật thể trên một vài ngôi sao trong đó lại khiến Diệp Lâm nảy sinh vài phần hứng thú.
Đột nhiên, tâm thần Diệp Lâm khẽ động, hai mắt nhìn về phía xa, chỉ thấy một chiếc chiến thuyền khổng lồ tựa như một tinh cầu chậm rãi lái về phía này. Trên chiến thuyền có một tầng năng lượng màu xanh lam bao phủ bảo vệ.
Thế nhưng, với cường độ của tầng năng lượng bảo vệ này, Diệp Lâm chỉ cần khẽ hừ một tiếng là có thể đánh nát.
"Cuối cùng cũng nhìn thấy người sống."
Sắc mặt Diệp Lâm vui mừng, xem ra, thứ hắn muốn ắt hẳn đang ở trên chiến thuyền này.
Một chiến thuyền lớn đến vậy, những thánh địa của Huyền Hoàng đại thế giới cũng có thể tạo ra được, nhưng nếu chế tạo lớn như vậy, lượng linh thạch tiêu hao để vận hành sẽ là một con số khổng lồ.
Cho nên, đối với loại chiến thuyền này, Diệp Lâm chỉ có bốn chữ: "Có hoa không quả".
"Tiểu thư, phía trước trong tinh không xuất hiện một đạo năng lượng thể lạ lẫm."
Trong Tinh Hải thương hành, một thân ảnh lộng lẫy đứng ở phía trước cùng của chiến thuyền, bên cạnh là một Nam tử tay cầm la bàn cung kính bẩm báo.
Kim đồng hồ màu đỏ trên la bàn trong tay Nam tử đang không ngừng chỉ về phía trước và rung lắc, mà vị trí đó, chính là nơi Diệp Lâm đang đứng.
"Đi vòng qua đi, vào thời khắc mấu chốt như vậy, bớt một chuyện không bằng thêm một chuyện. Kẻ có thể bay vào vũ trụ, khẳng định là Cường giả chúng ta không thể chọc vào."
Nữ tử nhàn nhạt nhìn thoáng qua Nam tử trung niên, nhẹ giọng nói.
Âm thanh rất lành lạnh, nghe không ra hỉ nộ.
"Vâng."
Nam tử trung niên đáp, lập tức chiến thuyền khổng lồ bắt đầu thay đổi lộ trình.
Diệp Lâm đang chờ đợi chiến thuyền thì ngẩn người, tự hỏi: "Cái này êm đẹp sao lại thay đổi phương hướng chứ? Không được, hôm nay ta không thể để các ngươi chạy thoát!"
Lập tức Diệp Lâm trong nháy mắt đã xuất hiện trước chiến thuyền, sắc mặt mỉm cười nhìn chiến thuyền trước mắt.
"Có thể gặp Một lần không?"
Diệp Lâm đứng bên ngoài chiến thuyền, nhẹ nói, âm thanh không lớn, nhưng lại rõ ràng truyền vào tai mỗi người trên chiến thuyền.
Nữ tử đứng trên đỉnh chiến thuyền nghe vậy, nhíu mày, quay đầu nhìn Lão giả đứng cạnh mình. Lão giả mở đôi mắt vẩn đục nhìn ra bên ngoài tinh không, lập tức nhàn nhạt lắc đầu, chậm rãi nói.
"Ta không phải là đối thủ của hắn, ít nhất hắn cũng phải là Hóa Thần cảnh, không thể đối địch."
Lão giả nói xong, nữ tử không chút suy tư liền mở ra vòng phòng hộ.
Đối với Cường giả bậc này mà nói, bản thân nàng trừ thuận theo thì không còn con đường nào khác.
"Vãn bối Khương Thánh Y của Tinh Hải thương hành bái kiến tiền bối, tiền bối đại giá quang lâm, vãn bối vô cùng hoan nghênh."
Nhìn Nam tử đứng trên Tinh Hà, Khương Thánh Y lập tức ôm quyền khom lưng thi lễ. Lão giả bên cạnh cũng gật đầu với Diệp Lâm.
Đối với hắn mà nói, Diệp Lâm nhiều lắm cũng chỉ cùng cảnh giới với mình, bản thân cũng không cần quá mức cung kính.
Diệp Lâm thì gật gật đầu, Một bước đi tới trước mặt Khương Thánh Y. Nhìn Khương Thánh Y trước mắt, Diệp Lâm nội tâm âm thầm gật đầu: tướng mạo không tệ, khí tức xuất trần, trong số những nữ tử hắn từng gặp, có thể xếp vào top mười.
Không hổ là Tinh Hà, tùy tiện gặp được một nữ tử đã là dung nhan tuyệt thế.
Thế nhưng điều này cũng không khơi dậy hứng thú của hắn, bởi vì với nữ giới, hắn không có chút hứng thú nào. Hắn chỉ muốn truy tìm nội tâm vô thượng đại đạo của mình.
Theo lời Diệp Lâm, hiện tại mà tìm đạo lữ, nếu không có thực lực, vạn nhất đến cuối cùng đạo lữ bị cướp đi thì sao? Đạo lữ gặp chuyện mà bản thân không giúp được gì thì sao? Đạo lữ bỏ mạng thì sao? Chẳng phải bản thân sẽ thêm phiền não, thậm chí vì chữ tình này mà còn có thể phải chịu một cú ngã đau điếng sao?