Nói cho hay là vì hòa bình.
Kể từ đó, những người đứng đầu các thế lực Thái Ất Huyền Tiên càng thêm nén giận trong lòng. Ma Vực đã mục nát lắm rồi, trong khi các thế lực Kim Tiên lại cao cao tại thượng, quan sát toàn bộ Ma Vực.
Bọn họ chỉ có thể vĩnh viễn an phận ở hàng hai. Tàn khốc hơn nữa là, ngay cả những tu sĩ nắm chắc cơ hội bước vào cảnh giới Kim Tiên cũng không dám đột phá.
Một khi họ nảy ra ý nghĩ đó, các thế lực Kim Tiên sẽ không để họ được toại nguyện, thậm chí còn có Kim Tiên vượt cả dòng sông thời gian chỉ để xóa sổ những kẻ có hy vọng đột phá.
Lúc trước, biểu hiện của Diệp Lâm tuy mạnh mẽ, nhưng mỗi thời đại đều có những nhân vật như vậy, họ cũng đã thấy nhiều.
Thế nhưng, kể từ khi con đường vô địch của Diệp Lâm bị bại lộ, dù hắn gặp nguy cơ trùng trùng, các thế lực đến trợ giúp hắn lại ngày một nhiều hơn.
Kẻ vô địch, họ chỉ từng nghe nói, nhưng trong lịch sử, kẻ vô địch kém cỏi nhất cũng đánh chiếm được nửa cả Tinh Hà Hoàn Vũ.
Vì vậy, các thế lực Thái Ất Huyền Tiên muốn vươn lên bắt đầu rục rịch mưu tính. Nếu bây giờ đi theo kẻ vô địch, đợi đến khi người đó khống chế toàn bộ Ma Vực, vào thời khắc các thế lực được phân chia lại, đó mới là ngày họ thực sự vẻ vang.
Cứ khúm núm chờ đợi thì cả đời này cũng chẳng có tiến bộ gì lớn.
Nhưng đi theo kẻ vô địch thì lại khác, lỡ như thành công, họ có thể lật mình làm chủ.
Nguy cơ càng lớn thì phần thưởng càng hậu hĩnh.
Đằng nào cũng là một nhát dao, chi bằng cược một phen.
Tuyệt đại đa số thế lực Thái Ất Huyền Tiên trong Ma Vực đều có suy nghĩ này, họ tìm mọi cách để đưa những thiên kiêu ưu tú nhất dưới trướng đến tay Diệp Lâm.
Giờ khắc này, đây không còn là cuộc tranh đấu giữa các thế lực Kim Tiên trong Ma Vực nữa, mà là cuộc chiến của toàn bộ Ma Vực, một cơn bão táp càn quét khắp nơi.
Thế nhưng các thế lực Chân Tiên và tuyệt đại đa số sinh linh ngay cả thế giới của mình cũng không thể rời khỏi thì lại chẳng hề hay biết.
Bởi vì đẳng cấp của họ quá thấp, ván cờ giữa các đại năng không phải là thứ họ có tư cách biết đến.
Đến thời khắc họ thực sự biết chuyện, cũng là lúc toàn bộ Ma Vực nổ ra chiến tranh.
Mỗi một lần đại chiến nổ ra, trước đó đều là ván cờ của các đại năng. Kẻ thua hoặc là chấp nhận, hoặc là không, rồi châm ngòi cho đại chiến.
Vì vậy, trong mắt các thế lực Chân Tiên và đủ loại tán tu, Ma Vực vẫn là Ma Vực, không hề thay đổi, cơn đại thế dường như chưa từng ập đến.
Đại thế chỉ là lợi ích của một bộ phận người, còn đối với tuyệt đại đa số tu sĩ mà nói, họ vẫn sống như cũ.
Dù sao họ cũng không có tư cách chen chân vào cơn đại thế này.
Vận khí tốt thì sống sót, có thể tìm được chút cơ duyên để đột phá cảnh giới.
Vận khí không tốt mà chẳng may vướng vào ván cờ của đại năng, vậy thì đành chịu, trở thành con tốt thí trên bàn cờ của họ.
...
"Đồ nhi ngoan, sư phụ đã mang đám ma con này đến cho con rồi, xem có đủ không? Nếu không đủ, sư phụ lại tìm thêm cho."
"Cấm Hư của vi sư sau trận chiến đó tuy có sa sút, nhưng nền tảng vẫn còn."
Độc Tôn ngơ ngác nhìn lão già đang ba hoa chích chòe trước mặt.
Lúc này, ngay trước mặt Độc Tôn, ma khí ngút trời, luồng ma khí đậm đặc nhuộm đen cả nửa bầu trời.
Giữa đất trời tràn ngập một cảm giác áp bức khó tả thành lời.
Nhìn từ xa, toàn bộ Thành Tử Tiêu đều bị ma khí bao bọc, người không biết còn tưởng thế lực ma đạo nào đó đang muốn tấn công thành.
Mà bên trong luồng ma khí đậm đặc đó là vô số bóng người dày đặc. Mỗi bóng người đều tỏa ra khí tức khiến người ta tuyệt vọng, họ đứng vô cùng trật tự trước mặt Độc Tôn, không nói một lời.