Bốn người cứ thế vẫn lạc, trong khi trận hỗn chiến bên dưới cũng đã đến hồi kết, phe của Diệp Lâm tất nhiên đã giành thắng lợi.
Thấy Diệp Lâm đã kết thúc trận đấu, Đông Phương Hi Nguyệt liền bước đến trước mặt hắn.
Nàng không trực tiếp tham chiến, nhưng vẫn luôn di chuyển trong chiến trường để ghi chép lại điều gì đó.
"Sao rồi?"
Diệp Lâm vừa dùng vải trắng quấn quanh thanh kiếm Thương Đế Huyết Ẩm, vừa hờ hững hỏi.
"Trận này, một trăm ba mươi vị thiên kiêu Chân Tiên đỉnh phong và hai trăm mười ba vị thiên kiêu Chân Tiên hậu kỳ đã vẫn lạc."
Đông Phương Hi Nguyệt chậm rãi nói, trong đôi mắt nàng ánh lên một tia đau đớn.
Mỗi một vị thiên kiêu ở đây đều được thế lực của mình bỏ ra cái giá cực lớn cùng vô số tài nguyên để bồi dưỡng.
Vậy mà bây giờ, tất cả đã bỏ mạng.
"Hậu táng đi."
Diệp Lâm bình thản nói, đại chiến làm gì có chuyện không chết người?
Đây là điều không thể tránh khỏi. Dù sao đám kẻ địch kia cũng không phải toàn là bao cỏ, trong đó vẫn có vài kẻ đáng gờm.
Chiến tích hiện tại đã rất tốt rồi. Muốn giành được lợi thế trong thời buổi này, nhất định phải trả giá.
Chuyện chết chóc bây giờ cũng là lẽ thường tình.
"Được."
Đông Phương Hi Nguyệt nhìn cảnh tượng địa ngục bên dưới, tiện tay phất một cái. Mặt đất tức thì cuộn lên, nứt toác ra, nuốt chửng toàn bộ đống thi thể chất chồng như núi vào lòng đất.
Cuối cùng, mặt đất lại trở về bằng phẳng, cảnh tượng như địa ngục ban nãy đã biến mất không còn tăm hơi, ngay cả máu thịt cũng không thấy đâu, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Theo tin tình báo, ba đội quân ở phía đông, tây, và nam đều đã dừng lại một cách rất kỳ lạ ở nơi này."
Đông Phương Hi Nguyệt lấy ra bản đồ Bắc Châu, chỉ vào một hướng rồi chậm rãi nói. Diệp Lâm nhìn theo, chỉ thấy vị trí Đông Phương Hi Nguyệt đang chỉ nằm ở ngay đại hậu phương của bọn họ.
Ba nhà thế lực đang cùng bao vây nơi đó.
"Lý do họ dừng lại ở đó là..."
Đông Phương Hi Nguyệt nói đến nửa chừng lại ngập ngừng, trong mắt ánh lên vẻ nghi hoặc.
"Nói đi."
"Họ nói đã phát hiện ra Diệp Lâm và đang bao vây hắn."
Đông Phương Hi Nguyệt vừa dứt lời, sắc mặt Diệp Lâm trầm xuống. Ta đang ở ngay đây, mà bọn chúng lại nói đã phát hiện ra ta?
Tất cả đều là thiên kiêu, không thể nào ngu ngốc đến mức nhận nhầm người được.
"Chẳng lẽ..."
Bỗng nhiên, Diệp Lâm nghĩ đến một chuyện.
Đó là... ở phía đông Ma Vực, có một kẻ giống hệt ta...
Gã đó... đã không lừa ta.
Thật sự có một người giống ta như tạc, không một chút khác biệt. Chỉ có như vậy mới khiến đám thiên kiêu kia nhận nhầm, tưởng gã là ta.
Trung Châu, Bắc Châu... hắn đã đến Bắc Châu rồi sao?
"Đi, đến nơi này."
Diệp Lâm ra lệnh, đại quân bên dưới lập tức đổi hướng.
Đối với họ, chẳng có khái niệm gì là hồi phục nguyên khí cả. Vừa trải qua một trận đại chiến, mặt họ không đỏ, hơi thở không gấp, việc hành quân cũng chính là nghỉ ngơi.
Chỉ cần đến địa điểm tiếp theo, họ lại có thể hăng hái như rồng như hổ mà làm một trận lớn nữa.
"Mẹ nó, sướng thật! Lần này đúng là đã đời! Nghe nói sắp tới còn một trận ác chiến nữa, đánh xong trận đó, có khi ta đột phá được lên Thái Ất Huyền Tiên cảnh cũng nên."
"Ha ha ha, sướng thật! Lần này ta giết được hơn trăm tên Chân Tiên. Đám tu sĩ Chân Tiên của vạn tộc Ma Vực này dễ giết như heo vậy. Nghe nói còn là thiên kiêu cơ đấy, ta phi! Trình độ thế này mà cũng là thiên kiêu? Nếu ở Tinh Hà Hoàn Vũ, đám này chỉ đáng xách dép cho thiên kiêu chân chính thôi."
"Thôi, đừng nói nữa. Dù gì cũng là thiên kiêu của một tinh vực nhỏ, chừa cho người ta chút thể diện đi chứ."
Thiên Lôi Trúc — theo dấu đạo văn chương