Hai vị Cường giả Thái Ất Huyền Tiên vừa giao thủ vừa khoác lác với nhau. Mọi người không thấy rõ chi tiết trận đấu, chỉ có thể nghe thấy tiếng họ khoe khoang, khiến cho cả đám người xấu hổ đến cúi gằm mặt.
Hai người này đánh đấm chẳng ra đâu vào đâu, giao thủ mấy hơi mà toàn bộ thời gian chỉ dùng để khoác lác.
"Lão gia hỏa, cứ tiếp tục thế này thì chúng ta diễn hơi lố rồi đấy, lấy chút bản lĩnh thật sự ra đi, một chiêu phân thắng bại."
"Ta cũng có ý này."
Thiên Vũ Thánh Giả và Huyết Ma Tử nhìn nhau, ăn ý gật đầu.
Vương gia đưa ra thù lao, hai người họ nhiều nhất cũng chỉ là tới diễn cho có lệ, còn đến mức quyết đấu sinh tử ư? Chuyện đó căn bản không thể nào.
Chỉ riêng việc mời họ ra tay đã tốn một cái giá không hề nhỏ, đến mức bắt họ phải sinh tử chém giết ư? Đó là chuyện hoàn toàn không thể.
Các Cường giả Thái Ất Huyền Tiên sẽ không dễ dàng kết thù với nhau, dù sao để có được tu vi bực này cũng không phải chuyện dễ dàng, họ không thể nào vì một chút bảo vật mà lao vào chém giết sinh tử.
Trong phút chốc, một luồng uy áp kinh khủng bao trùm toàn bộ quảng trường, sắc mặt của đám con cháu Vương gia ngay lập tức đỏ bừng.
Luồng uy áp này quá đáng sợ, thân thể của họ có chút không chịu nổi.
Thế nhưng ngay sau đó, một lớp lá chắn xuất hiện phía trên lôi đài, mọi người nhìn lại, chỉ thấy Vương Phong đang sa sầm mặt nhìn lên.
Hai đại Cường giả Thái Ất Huyền Tiên đã ra tay thật, chỉ một tia khí tức vô tình phát ra cũng đủ để giết chết đám con cháu Vương gia xung quanh.
Là gia chủ Vương gia, sao hắn có thể để chuyện này xảy ra được?
Ầm, ầm, ầm!
Ngay sau đó, trên lôi đài vang lên từng trận nổ vang, khí tức pháp tắc tàn phá khắp nơi, lôi đài dưới chân họ đã sớm tan thành từng mảnh.
Cái lôi đài này được chế tạo căn bản không chịu nổi đòn tấn công của Cường giả Thái Ất Huyền Tiên.
Vương Phong thì đang cố gắng phong tỏa toàn bộ dư chấn bên trong lôi đài, tránh cho có sóng xung kích lan ra ngoài.
Một lát sau, trận chiến trên lôi đài đã kết thúc, chỉ thấy Thiên Vũ Thánh Giả và Huyết Ma Tử mỉm cười nhìn đối phương, quần áo của cả hai không hề có chút tổn hại nào.
Đây hoàn toàn không phải là bộ dạng nên có sau một trận đại chiến.
"Đạo hữu lợi hại, ta bội phục."
Thiên Vũ Thánh Giả hành lễ với Huyết Ma Tử rồi quay người rời đi, còn Huyết Ma Tử thì mỉm cười đứng trên lôi đài vỡ nát, thầm gật đầu.
"Tiền bối, thù lao đã hứa lúc trước một phần cũng không thiếu."
Thấy Thiên Vũ Thánh Giả đi về phía này, đám con cháu chi hai của Vương gia lần lượt cúi người hành lễ.
Mấy người đứng đầu trong mắt lóe lên một tia không cam lòng, nhưng đã được che giấu rất kỹ.
Dù họ biết Thiên Vũ Thánh Giả không dùng hết toàn lực thì đã sao? Họ căn bản không có tư cách yêu cầu một vị Cường giả Thái Ất Huyền Tiên làm bất cứ chuyện gì.
Người ta đã đến lôi đài đi một vòng đã là nể mặt họ lắm rồi.
Còn về phần thù lao, nên đưa vẫn phải đưa, đây chính là phí ra sân, dù không làm gì nhưng đã đến thì phải trả đủ thù lao đã hứa.
Có không cam lòng nữa cũng vô dụng.
"Hừ, lão phu cũng không phải tên ăn mày, thù lao đã hứa lúc trước lão phu không cần một điểm nào, các ngươi tự lo cho tốt đi."
Thiên Vũ Thánh Giả là nhân vật thế nào? Không tông môn, không người thân, dựa vào chính mình từng bước đi đến ngày hôm nay.
Ánh mắt đó sắc bén đến mức nào? Dù đám con cháu Vương gia này che giấu rất kỹ nhưng sao ông ta có thể không nhìn ra được?
Hừ, thật sự xem ông ta là tên ăn mày sao?
Nhìn Thiên Vũ Thánh Giả phất tay áo bỏ đi với vẻ mặt giận dữ, đám người chi hai nhìn nhau, đều thấy được vẻ ngơ ngác trong mắt đối phương.
Chuyện này là sao đây?
🔥 Truyện hay mỗi ngày — Thiên Lôi Trúc