Từ khi Vương Thiên bộc lộ thân phận, Vương Phong liền biết y đã mưu đồ cho giờ khắc này bao lâu.
Hắn đã sớm biết mục đích của Vương Thiên khi làm tộc trưởng, dù sao y đã là một Thái Ất viên mãn, đã đứng trên đỉnh của An Lan đại thế giới, thân phận tộc trưởng này ngược lại còn là gánh nặng đối với y.
Dù vậy, Vương Thiên vẫn đến. Vì điều gì ư? Đương nhiên là vì cảnh tượng của mấy vạn năm trước.
Nhưng hắn vẫn cảm thấy Vương Thiên quá bốc đồng. Âm Dương Thánh Địa và Vương gia đều có địa vị vô cùng quan trọng ở Thiên Đô vực, thậm chí là toàn bộ An Lan đại thế giới.
Cho dù có muốn đánh, cũng phải âm thầm mưu tính một phen trước chứ? Bây giờ Vương Thiên tuyên bố trước mặt mọi người, chẳng phải là để cho Âm Dương Thánh Địa biết mà chuẩn bị trước hay sao?
"Tộc trưởng, ngài xem có phải hơi vội vàng quá không? Chúng ta có thể lên kế hoạch trước đã."
Vương Phong ghé sát lại gần Vương Thiên, nhỏ giọng nhắc nhở.
Đây không phải chuyện nhỏ, một khi chiến tranh nổ ra, toàn bộ An Lan đại thế giới đều sẽ bị ảnh hưởng, Thiên Đô vực lại càng sinh linh đồ thán.
"Tộc trưởng, ngài hiểu ta mà. Chúng ta đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt mấy vạn năm, ngài có biết mấy vạn năm qua ta đã sống thế nào không? Chuyện của mấy vạn năm trước ta không trách ngài, nhưng giờ phút này, ta là tộc trưởng, ngài phải nghe theo ta."
"Bây giờ ta một giây một phút cũng không thể chờ thêm được nữa. Sở dĩ phải đợi một tháng là để cho các người có thời gian chuẩn bị, nếu không thì ta đã muốn đánh tới Âm Dương Thánh Địa ngay lập tức rồi."
Vương Thiên nhìn Vương Phong, gằn từng chữ. Nghe vậy, trong lòng Vương Phong cũng ngổn ngang trăm mối, năm xưa hắn đúng là đã có lỗi với Vương Thiên.
Nhưng đó cũng là chuyện vạn bất đắc dĩ.
Thấy Vương Thiên dùng thân phận tộc trưởng để ép mình, Vương Phong không kìm được, ngẩng đầu nhìn lên Thương Khung xa xăm.
Hắn biết, Tiên tổ của Vương gia đang dõi theo cảnh này.
Tiên tổ Vương gia, một lão quái vật cảnh giới Thái Ất Huyền Tiên đỉnh phong, nửa bước đã đặt chân vào lĩnh vực Kim Tiên, chính là nền tảng của Vương gia.
Chỉ cần Tiên tổ từ chối, là có thể tạm thời trấn áp được Vương Thiên.
"Chuẩn."
Ngay sau đó, một giọng nói già nua vang vọng khắp Thương Khung. Vô số đệ tử Vương gia và trưởng lão các chi mạch đều kinh hãi, tất cả đồng loạt cúi mình hành lễ với Thương Khung.
Giọng nói đó chính là của Tiên tổ, ngay cả Tiên tổ cũng đã đồng ý sao? Xem ra trận đại chiến này không thể không đánh rồi.
"Vương Phong, mọi việc chuẩn bị đều do ngươi điều phối. Cho ngươi một tháng để chuẩn bị, sau một tháng sẽ chinh phạt Âm Dương Thánh Địa."
"Chi mạch Đệ nhất, phụ trách diệt trừ toàn bộ thế lực phụ thuộc của Âm Dương Thánh Địa trong An Lan đại thế giới."
"Chi mạch thứ hai, phụ trách chặt đứt mọi thế lực của Âm Dương Thánh Địa trong Thiên Đô vực."
"Chi mạch thứ ba và thứ tư, phụ trách bao vây toàn bộ Âm Dương Thánh Địa, một con ruồi cũng không được để lọt ra ngoài."
"Chi mạch thứ sáu là quân chủ lực, đảm nhận vị trí chủ công."
Vương Thiên tay cầm ngọc phù, lớn tiếng tuyên bố.
"Tuân lệnh Tộc trưởng."
Các trưởng lão chi mạch có mặt đồng thanh đáp. Giờ khắc này, lời tuyên chiến đã chính thức bắt đầu. Ngay cả Tiên tổ cũng đã đồng ý, vậy đây chính là một cuộc tuyên chiến chân chính.
Sở dĩ chi mạch thứ sáu chủ công là vì Vương Phong thuộc về chi mạch này.
Vương gia có một quy tắc ngầm, chi mạch nào có người trở thành tộc trưởng thì thực lực của chi mạch đó sẽ ngày càng lớn mạnh. Không ai biết tại sao, không ai dám nói, cũng không ai dám hỏi.
Đây là sự ngầm hiểu được chôn giấu trong lòng tất cả mọi người.
"Bắt đầu!"
Vương Thiên vừa dứt lời, toàn bộ đệ tử Vương gia lập tức giải tán. Cả Vương gia bắt đầu vận hành, vô số tài nguyên được dồn về, tiên thạch cũng được tiêu hao không tiếc tay.
Dù sao lần này cũng không phải trò đùa. Đại chiến giữa hai thế lực cấp Thái Ất Huyền Tiên sao có thể là trò đùa được?
"Đạo hữu, ta không lừa ngươi chứ?"
Thiên Lôi Trúc — chất lượng tạo nên khác biệt