Sau khi diệt sát, hai luồng ý thức sẽ hợp nhất, đến lúc đó Lý Tiêu Dao mới là Lý Tiêu Dao hoàn mỹ, chiến lực tất nhiên sẽ tăng lên mấy thành.
Diệp Lâm vô cùng coi trọng Lý Tiêu Dao, tương lai chắc chắn sẽ là một trợ thủ đắc lực của mình, cho nên bây giờ phải giải quyết vấn đề nan giải này.
"Loại đan này là Bổ Thiên đan, có ý nghĩa là bù đắp chỗ thiếu sót của trời."
"Bổ Thiên đan là loại đan dược dùng để dung hợp bản nguyên, còn đan dược để diệt sát luồng ý thức kia thì ta đang có đây."
"Ba vị chủ dược của Bổ Thiên đan lần lượt là: bản nguyên của Thiên Tinh Trùng Vương, Thiên Đạo Nguyên Dịch và Tiên Thiên Tức Nhưỡng."
Vương Thiên nói xong, Diệp Lâm trầm mặc, hoàn toàn trầm mặc.
Hắn không biết Thiên Tinh Trùng Vương là thứ gì, làm sao lấy được bản nguyên của nó? Hoàn toàn không có manh mối.
Thiên Đạo Nguyên Dịch là có ý gì? Bản nguyên của Thiên đạo? Cái này thì dễ, chỉ cần tìm đại một tiểu thế giới rồi rút Thiên đạo bên trong ra luyện hóa là được.
Tiên Thiên Tức Nhưỡng? Bảo mình đi đâu tìm thứ này bây giờ?
Tiên Thiên Tức Nhưỡng ư? Đó là một loại đất kỳ lạ được linh khí của trời đất thai nghén tạo ra từ thuở Hồng Mông sơ khai, chưa từng trải qua bất kỳ công đoạn xử lý nào, là loại đất thần kỳ có thể tự sinh sôi, tự phát triển.
Với thực lực Thái Ất Huyền Tiên hiện tại của hắn, căn bản không thể tiếp xúc được với thứ gọi là Tiên Thiên Tức Nhưỡng.
"Đạo hữu, Bổ Thiên đan này cũng là ta đọc được từ một bộ điển tịch cổ, tài liệu trong đó cũng là do sách ghi lại, ta cũng hết cách."
Thấy Diệp Lâm lộ vẻ khó xử, Vương Thiên xòe hai tay, bất đắc dĩ nói. Thật ra ba món đồ kia hắn cũng không nhận ra, chỉ mới nghe nói qua Tiên Thiên Tức Nhưỡng mà thôi.
Nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức nghe nói mà thôi.
"Được, ta biết rồi."
Cuối cùng, Diệp Lâm gật đầu, bây giờ chưa nghe nói không có nghĩa là sau này cũng không biết.
Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, cứ để sau này hãy tính, nếu thật sự không được thì cũng đành dùng hạ sách, dùng biện pháp mạnh để diệt sát bóng người kia trong cơ thể Lý Tiêu Dao.
"Hít... sao ta lại ngất đi thế này?"
Lúc này, Lý Tiêu Dao đang nằm trên đất ôm đầu từ từ bò dậy, ngơ ngác nhìn quanh.
Diệp Lâm tiện tay vung lên, Huyền Hoàng Vạn Vật Chung liền bay về chỗ cũ. Vừa rồi vì sợ luồng ý thức kia của Lý Tiêu Dao lại xuất hiện nên hắn mới không thu hồi Huyền Hoàng Vạn Vật Chung. Giờ thì tốt rồi, Lý Tiêu Dao đã một lần nữa giành lại quyền kiểm soát thân thể.
"Ngươi có nhớ vừa rồi đã xảy ra chuyện gì không?"
Diệp Lâm nhìn về phía Lý Tiêu Dao, lên tiếng hỏi. Bên cạnh, hai mắt Vương Thiên cũng ánh lên vẻ mong chờ kỳ lạ, hắn cũng là lần đầu tiên nghe nói đến chuyện ly kỳ như vậy.
Chuyện hai luồng ý thức cùng tồn tại trong một thân thể thì có rất nhiều, nhưng Lý Tiêu Dao đang ở cảnh giới nào chứ? Thái Ất Huyền Tiên đấy.
Mang hai luồng ý thức trong người mà vẫn có thể đột phá đến Thái Ất Huyền Tiên sao? Hắn không tài nào hiểu nổi.
"Ờm... chẳng hiểu sao ta lại có một giấc mơ, một giấc mơ vô cùng đáng sợ."
"Trong mơ có một bóng người bị xích sắt trói chặt, hắn trông giống hệt ta. Khi ta vừa nhìn thấy, hắn liền mắng ta, nói ta là đồ vô dụng, rằng thứ vô dụng thì không nên chiếm giữ thân thể này."
"Lúc đó ta không nhịn được nữa, muốn giết hắn, nhưng sau khi giao đấu ta mới phát hiện mình không phải là đối thủ của hắn. May mà có những sợi xích kia trói buộc hắn, nếu không có lẽ ta đã chết dưới tay hắn rồi."
"À đúng rồi, trong lúc hắn giao chiến với ta, mấy sợi xích trói hắn đã bị đứt. Sau đó, ngay lúc hắn định giết ta thì ta cảm thấy mắt mình tối sầm lại, rồi tỉnh dậy."
Nói đến đây, trong mắt Lý Tiêu Dao ánh lên một tia sợ hãi.
Giấc mơ này thật sự quá đáng sợ, suýt chút nữa là ta đã chết trong mơ rồi.