"Dĩ nhiên vẫn còn một cách cuối cùng, đó là để tộc trưởng dẫn ngươi vào."
"Dãy núi Mười Vạn Dặm này là trọng địa của tộc Thất Thải Thôn Thiên Mãng chúng ta. Con đường duy nhất ta biết có thể tiếp cận dãy núi mà không bị tộc phát hiện chính là lối đó."
"Bởi vì Hỏa Diệm Sơn và khu rừng đầm lầy vô cùng hung hiểm, nên nơi đó không có tộc nhân canh gác."
"Thế nên nếu các ngươi không muốn đi qua ba cửa ải kia thì có thể trực tiếp xông vào."
Lý Diệu Linh nói xong, vẻ mặt dương dương đắc ý nhìn Vương Thiên. Những gì cần nói nàng đều đã nói, tiếp theo lựa chọn thế nào đều phụ thuộc vào người trước mắt.
Nếu người này thật sự có bản lĩnh xông vào thì đã chẳng lãng phí thời gian với mình ở đây.
"Ồ? Cái kia ba cửa ải ở vị trí nào?"
Vương Thiên chẳng thèm để ý đến vẻ mặt dương dương đắc ý của Lý Diệu Linh, mà chỉ phối hợp hỏi chuyện của mình. Hiển nhiên lúc này Lý Diệu Linh đã không còn bị Chân Ngôn Đan khống chế nữa.
Bây giờ những gì nàng ta nói và làm đều là tự nguyện.
"Ừm, đây là bản đồ, cầm lấy nó các ngươi tự nhiên sẽ tìm được đường đến Hỏa Diệm Sơn."
"Phía sau Hỏa Diệm Sơn là khu rừng đầm lầy. Khu rừng đầm lầy chính là phòng tuyến do tộc ta bố trí, nhưng đó cũng là phòng tuyến yếu nhất, ngay cả Cường giả Chân Tiên cũng không có."
"Nhưng điều kiện tiên quyết là các ngươi phải vượt qua được hai cửa ải phía trước, dù sao hai cửa ải đó có thể khiến cho tu sĩ Thái Ất Huyền Tiên cũng phải lột một lớp da."
Lý Diệu Linh lấy ra một cuộn quyển trục ném cho Vương Thiên, đôi mắt ánh lên một tia giảo hoạt, tựa như muốn xem kịch vui.
Mà Vương Thiên không hề để tâm đến ánh mắt của nàng, chỉ tự mình đưa quyển trục cho Diệp Lâm.
Diệp Lâm ngẩng đầu nhìn Vương Thiên, hài lòng gật đầu. Quả nhiên, không phải chuyện của mình thì chẳng để tâm, bây giờ cơ duyên này liên quan đến Vương Thiên, xem kìa, có những việc chẳng cần tự mình ra tay Vương Thiên cũng làm được.
Diệp Lâm mở quyển trục ra xem nội dung bên trong. Một lát sau, y đã nắm rõ phương hướng vị trí của ba người, kể cả vị trí của ba cửa ải kia.
"Cái này ba cửa ải xem ra cũng chẳng có gì đặc biệt. Đi thôi, trước hết đến Hỏa Diệm Sơn."
Diệp Lâm thu lại quyển trục, nhếch lên một nụ cười. Nói là ba cửa ải, nhưng thực chất chỉ có hai, cửa thứ nhất là Hỏa Diệm Sơn, phía sau Hỏa Diệm Sơn là khu rừng đầm lầy.
Phía sau khu rừng đầm lầy mới là phòng tuyến do tộc Thất Thải Thôn Thiên Mãng bố trí, nhưng phòng tuyến đó hiển nhiên yếu hơn nhiều so với những nơi khác.
Bởi vì phía trước đã có hai hiểm địa làm rào cản, tự thân chúng đã là hai lớp phòng tuyến, nên lực lượng phòng ngự mà tộc Thất Thải Thôn Thiên Mãng bố trí ở đó rõ ràng yếu hơn hẳn.
"Các ngươi thật sự muốn đến Hỏa Diệm Sơn sao?"
Nghe Diệp Lâm nói vậy, Lý Diệu Linh đột nhiên trừng lớn mắt nhìn y. Nàng vốn tưởng rằng chỉ cần nói ra sự hung hiểm của ba cửa ải này thì ba người họ sẽ từ bỏ.
Không ngờ ba người này lại làm thật? Chẳng lẽ họ không sợ chết sao?
Vạn nhất bị Cường giả trong tộc phát hiện, bất kể ba kẻ này có tu vi bậc nào cũng đều phải chết.
Dãy núi Mười Vạn Dặm kia là trọng địa của tộc ta cơ mà, ngày thường ngay cả nàng cũng không có tư cách đi vào.
Rốt cuộc ba người này muốn làm gì?
"Phải rồi, còn có ngươi nữa, đại tiểu thư. Ngươi nói xem ta có nên giết ngươi ngay tại chỗ không? Dù sao ngươi cũng là đại tiểu thư của tộc Thất Thải Thôn Thiên Mãng, còn chúng ta lại sắp lẻn vào nội địa của tộc các ngươi."
"Cái này nếu cứ để mặc ngươi, lỡ ngươi đi mật báo thì chẳng phải chúng ta cũng sẽ chết ở trong đó sao?"