Đông Phương nghe vậy liền dứt khoát đi vào, hai thanh niên còn lại thì tự giác đứng gác ở cửa.
Vừa vào trong sơn động, Đông Phương đã thấy một gã tráng hán mày rậm mắt to đang cười nhìn mình.
"Đông Phương của Đông Thăng Bộ Lạc, bái kiến Tù trưởng Thương Ưng."
"Đông Phương à, nhiều năm không gặp đã cao lớn hơn nhiều rồi."
Gã tráng hán cười lớn, tiến tới vỗ vỗ vai Đông Phương. Khi ánh mắt lướt qua cây Xạ Nhật Cung sau lưng hắn, hai mắt gã loé lên một tia sáng, rồi đỡ Đông Phương đang khom người đứng dậy.
"Đông Phương à, lần này không quản ngại đường xa vạn dặm đến tìm ta, có chuyện gì gấp sao? Ta nhớ thân thể của tên nhóc Mặt Trời vẫn còn cường tráng lắm mà."
Gã tráng hán trước mặt cười lớn, đi tới một chiếc bàn gần đó, cầm chén gỗ rót đầy một ly nước rồi đưa cho Đông Phương, cười nói.
Nghe vậy, hai mắt Đông Phương loé lên. Mặt Trời chính là tên của tù trưởng Đông Thăng Bộ Lạc.
Chỉ có tù trưởng mới có tư cách gọi thẳng tên của tù trưởng các bộ lạc khác.
"Đa tạ Tù trưởng Thương Ưng đã quan tâm, tù trưởng của chúng tôi vẫn khoẻ. Lần này tôi đến đây là muốn bàn một vụ hợp tác với ngài."
Đông Phương nhận lấy chén nước, nhấp một ngụm rồi khẽ nói.
"Ồ? Hợp tác à? Nói rõ hơn xem nào. Với lại này Đông Phương, nói lớn lên một chút! Cái giọng lí nhí đó chẳng hợp với vóc dáng to con của ngươi gì cả."
Thương Ưng vừa cười vừa đấm vào lồng ngực rắn chắc của Đông Phương.
"Là như vậy..."
Đông Phương liền giải thích ngắn gọn toàn bộ đầu đuôi câu chuyện cho Thương Ưng, cuối cùng nhìn thẳng vào mắt gã.
"Thì ra là vậy, địa điểm ở đâu?"
Hai mắt Thương Ưng ánh lên vẻ kích động, lập tức hỏi. Nhưng đợi một lúc lâu vẫn không thấy Đông Phương trả lời, gã chỉ đành cười vỗ vai hắn.
"Ngươi đó ngươi, giở trò khôn vặt gì với ta chứ? Trên mông tiểu tử nhà ngươi có mấy cọng lông ta còn biết rõ nữa là."
Thương Ưng cười ha hả, quay người đi đến chiếc tủ bên cạnh, rồi lấy ra một ngàn viên Cực Phẩm Thiên Tinh Thạch đưa cho Đông Phương.
"Từng này đủ chưa?"
Hai mắt Đông Phương sáng lên, hắn lập tức nhận lấy số Thiên Tinh Thạch, cất vào túi bên hông rồi báo ra vị trí.
"Tù trưởng Thương Ưng, tôi còn phải đi thông báo cho các bộ lạc khác. Thời gian hẹn là hai ngày sau, nhưng tôi hy vọng Tù trưởng có thể bắt đầu chuẩn bị ngay từ bây giờ, vì thời gian của bọn họ rất gấp."
"Tôi đi trước đây."
Nói xong, Đông Phương dứt khoát xoay người rời đi. Thương Ưng vẫn mỉm cười nhìn theo bóng lưng hắn cho đến khi khuất hẳn.
Đợi đến khi Đông Phương đã đi hẳn, nụ cười trên mặt Thương Ưng mới dần tắt, thay vào đó là vẻ mặt đầy ngưng trọng.
"Thiên Quốc buôn bán vũ khí là vì sao? Lẽ nào Thiên Quốc sắp sụp đổ? Hay những kẻ đó là do chư hầu trong nội bộ Thiên Quốc phái tới để lôi kéo chúng ta?"
"Thân thể của Quốc chủ Thiên Quốc đương nhiệm vẫn còn cường tráng lắm, vậy mà lại có kẻ dám công khai vi phạm lệnh cấm của Thiên Quốc. Không biết là vị nào trong đó lại to gan đến thế."
Thương Ưng quay người, trở về chỗ ngồi của mình, đặt mông ngồi xuống trầm tư.
Lượng thông tin mà các tù trưởng như bọn họ nắm giữ nhiều hơn đám tiểu tử ngốc kia rất nhiều.
Vũ khí của Thiên Quốc tuy tinh xảo và mạnh mẽ, nhưng lại bị nghiêm cấm mua bán cho các bộ lạc. Lý do không gì khác ngoài việc lo sợ các bộ lạc này sẽ lật đổ sự thống trị của Thiên Quốc.
Vậy mà bây giờ lại có kẻ buôn bán vũ khí, rốt cuộc là vì sao? Lẽ nào có người trong Thiên Quốc muốn tạo phản? Mục đích lần này là để lôi kéo các đại bộ lạc sao?
"Thôi kệ, lão tử đây nửa người đã xuống lỗ rồi, tên nhóc Mặt Trời còn dám làm, cớ gì ta lại không dám? Mẹ kiếp! Người đâu, gom hết Cực Phẩm Thiên Tinh Thạch trong bộ lạc lại đây cho ta, ta có việc cần dùng!"
"Nhớ kỹ, là toàn bộ."
Thiên Lôi Trúc — Tận Tâm