Thế nhưng những thiên kiêu này lại không địch nổi một chiêu trước mặt đám người dưới trướng Lý Trường Sinh, đây chính là khoảng cách, khoảng cách chân chính.
Mà đến khi Kỳ Lân tộc kịp phản ứng, họ đã tổn thất không dưới trăm vị thiên kiêu trên chiến trường. Đồng thời, mỗi người có tư cách xuất chiến đều là niềm kiêu hãnh của cả Kỳ Lân tộc.
Thế nhưng, những thiên kiêu như vậy lại tổn thất hơn trăm vị chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, cho dù là Kỳ Lân tộc cũng không gánh nổi sự tiêu hao này.
Thiên kiêu bình thường xông lên chỉ có đường chết, thiên kiêu hàng đầu thì đấu không lại, còn Cường giả thế hệ trước đi lên lại càng là chịu chết.
Đại thế thuộc về thế hệ trẻ. Cường giả thế hệ trước khi đối mặt với những thiên kiêu này ở cùng cảnh giới thì chỉ có thể bị nghiền ép một chiều, hoàn toàn không có sức chống cự.
Còn về lý do tại sao Phật giáo lại trắng trợn tấn công Kỳ Lân tộc, Cái này rất dễ dàng giải thích. Lý Trường Sinh khởi sự ở phía tây Ma Vực, điều hắn muốn làm đương nhiên là khiến cho cả phía tây Ma Vực chỉ có một tiếng nói của riêng mình.
Mà đối thủ của Phật giáo cũng chỉ có một Kỳ Lân tộc. Chỉ cần Kỳ Lân tộc chịu cúi đầu thì đương nhiên sẽ không có chuyện gì, mọi chuyện vẫn sẽ như cũ, chẳng qua chỉ là chuyện cúi đầu mà thôi.
Cái này nếu đổi lại là thế lực khác thì có lẽ sẽ đồng ý, chỉ cần cúi đầu là mọi chuyện bình an, không ai lại từ chối.
Thế nhưng bọn họ lại đụng phải Kỳ Lân tộc, một thế lực Kim Tiên lâu đời xem trọng thể diện hơn cả tính mạng. Ngươi bắt một thế lực Kim Tiên đường đường như chúng ta phải cúi đầu trước một tên hậu bối như ngươi ư? Đúng là mơ mộng hão huyền.
Giới chóp bu của Kỳ Lân tộc đã nghĩ đến mọi tình huống, thậm chí đã nghĩ đến việc khơi mào đại chiến Kim Tiên, nhưng duy chỉ có việc cúi đầu là chưa từng nghĩ tới.
Mà giờ khắc này, bên trong Phiên Thiên Đại tinh hệ, Lục Trường Sinh, người đang là chỉ huy tiền tuyến của Kỳ Lân tộc, đang sầu đến bạc cả đầu.
Hắn có tu vi Thái Ất Huyền Tiên trung kỳ, nhưng lúc này lại chẳng có chút khí thế hăng hái nào. Tóc hắn bạc trắng, khuôn mặt tiều tụy, trông không hề giống trạng thái mà một tu sĩ Thái Ất Huyền Tiên trung kỳ nên có.
Mấy tháng nay hắn đã trải qua quá nhiều chuyện, chỉ trời mới biết hắn đã vượt qua như thế nào.
Hắn phải trơ mắt nhìn đại quân Kỳ Lân tộc lớp trước ngã xuống, lớp sau lại tiến lên chết trên chiến trường, trơ mắt nhìn những thiên kiêu của tộc mình chết trận, lòng đau như cắt.
Những thiên kiêu của Phật giáo, những thiên kiêu xa lạ kia, người nào người nấy chiến lực Vô Song. Thiên kiêu của Kỳ Lân tộc so với bọn họ thì hoàn toàn không có sức đánh trả.
Đại quân Kỳ Lân tộc của hắn phải lùi lại liên tục. Bây giờ, tám phần mười cương vực của Phiên Thiên Đại tinh hệ đã mất, thậm chí hai tinh hệ khác cũng gần như đã rơi vào tay Phật giáo.
Có người nói trận đầu chính là trận quyết chiến, vậy mà bây giờ bọn họ đã lùi lại liên tục, ngoảnh đầu nhìn lại đã không còn đường lui.
"Báo cáo, đại quân Phật giáo bên ngoài đang khí thế hùng hổ, đã đến gần chiến trường của chúng ta, xin hỏi có phái đại quân ra nghênh chiến không?"
Lúc này, một thanh niên bước nhanh đến trước mặt Lục Trường Sinh báo cáo.
"Người dẫn đầu là ai?"
Lục Trường Sinh không quay đầu lại, lớn tiếng hỏi, đôi mắt hắn đã đỏ ngầu.
"Người dẫn đầu chính là Diệp Dương, Tịnh Không, Triệt Ngộ ba người."
Nghe thanh niên báo cáo, Lục Trường Sinh siết chặt nắm đấm, hung hăng đập nát cái bàn trước mặt.
"Lại là ba người này."
Lục Trường Sinh nghiến răng gằn từng chữ. Chính là ba tên này, trong vòng một tháng đã chém mười ba vị thiên kiêu của Kỳ Lân tộc hắn, thiên kiêu của các thế lực bản địa trong Phiên Thiên Đại tinh hệ cũng bị ba tên này chém không dưới ba mươi tôn.
"Có ai đi nghênh chiến?"
Lục Trường Sinh lại hỏi. Chỉ cần có người ngăn được ba tên này thì trận chiến này vẫn có thể đánh, nhưng vấn đề là, bên phía họ căn bản không có thiên kiêu nào có thể chống lại được ba tên đó.