Sau khi đi qua truyền tống trận, Diệp Lâm và Độc Tôn đã đến một thế giới tối tăm không thấy mặt trời. Bầu trời u ám mịt mù, cả thế giới không có chút sinh khí nào.
Bên dưới, từng con Thiên Ma đang đi lại. Chúng có hình thể to lớn, thân thể toát ra một luồng sức mạnh tuyệt đối.
Ngay lúc này, đám Thiên Ma bên dưới đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Lâm. Từng cặp mắt đổ dồn vào người hắn, trong đó không thiếu Cường giả cấp bậc Thái Ất Huyền Tiên.
"Đi thôi."
Có Độc Tôn dẫn đường, đám Thiên Ma này tuy nghi hoặc nhưng cũng không dám tiến lên hỏi han.
"Đây là lần đầu tiên nơi này của chúng ta có người ngoài tới nhỉ. Thiếu chủ mang một ngoại nhân vào đây, định làm gì vậy?"
"Ai biết được. Chẳng phải Thiếu chủ đã đến Ma Vực để giúp cái người tên gì đó, Diệp Lâm sao? Sao thế? Giờ đánh xong rồi trở về à?"
"Nói mày ngu mày đúng là ngu thật. Nếu tao đoán không sai, vị bên cạnh Thiếu chủ kia chính là Diệp Lâm."
"Diệp Lâm? Hắn đến Cấm Hư của chúng ta làm gì?"
"Không biết, cứ chờ xem, lát nữa sẽ có tin tức truyền đến thôi."
Một đám Thiên Ma gãi đầu suy nghĩ, nhưng cuối cùng vẫn không nghĩ ra được nguyên do.
...
Bên kia, dưới sự dẫn dắt của Độc Tôn, Diệp Lâm đi tới bên ngoài một tòa đại điện.
Đại điện trước mắt trông rất tàn tạ và cổ xưa. Cung điện màu tím đen dưới sự tô điểm của đất trời u ám lại toát lên mấy phần cảm giác thần bí.
Lúc này, cả tòa đại điện tựa như một con mãnh thú đang há miệng chờ nuốt chửng con cừu non Diệp Lâm nhảy vào.
Nói một cách nghiêm túc, Diệp Lâm, kẻ được gọi là người vô địch, kẻ được gọi là Thiên Mệnh của Ma Vực, trong mắt người ở đại điện này, cũng chẳng là gì cả.
"Đi thôi."
Độc Tôn nói rồi bước vào trong đại điện, Diệp Lâm cũng theo sát phía sau.
Đây là lần đầu tiên hắn tới Cấm Hư. Hóa ra đây chính là Cấm Hư, hoàn cảnh sống lại thảm khốc đến vậy.
Trong không khí không có lấy một chút tiên khí, cả đất trời cũng không có chút lực lượng pháp tắc nào. Chẳng biết đám người kia rốt cuộc tu luyện bằng cách nào.
Từng người bọn họ chẳng biết dựa vào đâu để tu luyện, mà thực lực lại mạnh đến mức khó mà tin nổi.
Nghĩ không ra, hoàn toàn nghĩ không ra.
Bước vào đại điện, Diệp Lâm quan sát khắp nơi. Cả đại điện rất cũ nát nhưng cũng rất đơn sơ.
Bốn phía trống không, trước mắt chỉ có một cầu thang dẫn lên trên. Cuối cầu thang là một chiếc vương tọa to lớn, chiếc vương tọa đen nhánh toát lên vẻ uy nghiêm.
Trên chiếc vương tọa ấy có một lão giả tuổi đã xế chiều đang nằm.
Lão giả nhắm mắt, dường như đang ngủ.
Bên cạnh vương tọa có một người đàn ông trung niên đang ngồi. Tay trái ông ta đặt trên một thanh trường kiếm, cả người toát ra khí thế không giận mà uy.
"Sư phụ, Ma Thương tiền bối."
Độc Tôn ôm quyền hành lễ, Diệp Lâm cũng cúi người ôm quyền theo.
"Vãn bối Diệp Lâm, bái kiến hai vị tiền bối."
Diệp Lâm vừa dứt lời, lão giả ở trên mới hé mắt ra.
"Ồ? Hóa ra là một tiểu tử từ Ma Vực. Xa xôi như vậy đến Cấm Hư của ta, không phải là chuyên tới thăm lão già này đấy chứ?"
"Tiểu tử, nói đi, đến đây có chuyện gì?"
Lão giả cười khẽ, nhìn Diệp Lâm với vẻ đầy hứng thú. Còn Độc Tôn thì im lặng không nói, nhiệm vụ của hắn đến đây đã hoàn thành, phần còn lại phải xem Diệp Lâm thể hiện ra sao.
"Tiền bối, một nơi nhỏ bé thế này lại chứa chấp nhiều sinh linh như vậy, có phải là quá gượng ép rồi không?"
"Tiền bối, Ma Vực rộng lớn như thế, mà Cấm Hư ở Ma Vực lại khắp nơi bị chèn ép, bị các thế lực Kim Tiên áp chế, chỉ có thể co mình ở một góc. Tiền bối, ngài có muốn đổi cho mọi người ở Cấm Hư một nơi sinh tồn tốt hơn không?"
"Chỉ cần tiền bối lên tiếng, toàn bộ phía bắc Ma Vực, tùy ý ngài lựa chọn."
Thiên Lôi Trúc — ký ức nằm giữa những dòng chữ