Nghe những lời khiêm tốn đầy vẻ khoe khoang của Vương Thiên, nội tâm lão giả lại rung động lần nữa, sau đó bước nhanh tới trước lò đan.
Nhìn năm viên đan dược tám văn nằm trong lò, lão giả lặng đi.
Đây toàn là quái vật gì thế này?
Một kẻ là trận bàn hóa thành hình người, một kẻ luyện ra đan dược tám văn mà còn tỏ vẻ không hài lòng?
Đan dược tám văn, đó là tám văn đấy.
Lão sống ngần này tuổi cũng chỉ từng nghe nói về đan dược tám văn trong điển tịch, chứ chưa từng tận mắt trông thấy.
Mà bây giờ, lão đã được chính mắt thấy, đan dược tám văn chân chính.
Lão không tài nào hiểu nổi, tại sao đã luyện ra được đan dược tám văn rồi mà người trước mắt này vẫn có vẻ không hài lòng?
"Đi thôi."
Lão giả không nói gì, nhưng dường như đã nói tất cả.
Lão tiện tay vung lên, đưa Vương Thiên rời khỏi nơi này.
Có tấm gương của Bao Tiểu Thâu và Vương Thiên đi trước, tiêu chuẩn của lão giả cũng đã nâng cao không ít.
Khi nhìn thấy kết quả của các thiên kiêu khác, những lời muốn nói cũng chẳng thể thốt ra.
"Tiền bối, thế nào? Đây là ba viên đan dược ba văn mà ta đã luyện ròng rã ba tháng đấy, không tệ chứ?"
Nhìn vẻ mặt dương dương đắc ý của thanh niên trước mắt, lão giả định nói gì đó, nhưng lời đến bên miệng lại chẳng thể thốt ra.
Lão không muốn đả kích sự tự tin của người này.
"Đi thôi, haizz."
Ăn thì không ngon, mà bỏ thì lại tiếc.
. . .
Trong tinh không, các thiên kiêu đang chờ đợi kết quả cuối cùng được công bố, nhưng phần lớn đều chỉ biết đứng tại chỗ cúi đầu dậm chân.
Chỉ thiếu một chút, chỉ thiếu một chút thôi mà.
Trong tiếc nuối, những thiên kiêu này lần lượt quay người rời đi.
Dù sao cũng hết hy vọng rồi, còn không đi thì chờ cái gì nữa? Chờ ăn búa à?
Sau khi một nhóm lớn thiên kiêu rời đi, những người còn lại đều chuẩn bị bước vào trận pháp dịch chuyển, bọn họ vô cùng tin chắc rằng lần này mình đã qua.
Cuối cùng cũng có thể tiến đến khu vực thứ ba.
"Được rồi chư vị, bây giờ bắt đầu công bố. Lần này có ba vạn suất, trong đó thiên kiêu trận đạo, thiên kiêu đan đạo cùng các loại thiên kiêu không giỏi chém giết thuộc các nhánh phụ khác chiếm tổng cộng một vạn suất."
"Hai vạn người đứng đầu trên Kim Bảng sẽ ở lại, những người còn lại, đến từ đâu thì về lại nơi đó."
"Nếu muốn chờ đợi, vậy thì cứ ở lại tinh vực Lam Cầu chờ vạn năm nữa để có cơ hội lần sau."
Trong khoảng không vốn trống trải phía trước, đột nhiên xuất hiện mấy chục bóng người, lão giả đứng giữa chậm rãi nói.
Lời này vừa dứt, ánh mắt của các thiên kiêu xếp hạng từ hai vạn đến ba vạn trên Kim Bảng liền ảm đạm đi, phảng phất như mất hết sức lực toàn thân.
Nguyên bản họ vẫn còn ôm một tia hy vọng, nhưng bây giờ hy vọng đã hoàn toàn tan vỡ.
Bọn họ thật sự đã hết duyên rồi.
Giống hệt như những gì họ đã đoán.
Những thiên kiêu này thất hồn lạc phách rời đi, nhưng họ không có ý định rời khỏi tinh vực Lam Cầu, vì không còn mặt mũi nào để trở về.
Lúc đi hăng hái bao nhiêu, tất nhiên không thể trở về trong bộ dạng này.
Về rồi sẽ bị cười cho đến chết.
Thôi thì cứ ở lại tinh vực Lam Cầu này chờ đợi, chờ vạn năm sau tham gia đợt tuyển chọn tiếp theo.
Chỉ mới là đợt tuyển chọn đầu tiên mà họ đã suýt bị loại, làm sao có thể tiếp tục chinh chiến được nữa?
Thế giới này là vậy, ngươi không tiến lên, tự nhiên sẽ có người khác tiến lên, vậy tại sao người đó lại không phải là ngươi?
"Tiếp theo, bắt đầu phát phần thưởng. Sau khi phát xong, đại trận dịch chuyển sẽ mở ra, các ngươi có thể thông qua đó để đến khu vực thứ ba."
Lão giả nói xong, trước mặt liền bày ra đủ loại bảo vật, tất cả đều là những thứ đã hứa hẹn trước đó.
Theo lão giả vung tay, từng món bảo vật trước mắt lần lượt bay về phía đám người ở xa.
Thiên Lôi Trúc — Sạch & Mượt