Diệp Lâm nhoáng người một cái cũng biến mất trong thông đạo.
Bên ngoài, Diệp Lâm nhìn quanh bốn phía, phát hiện mình giờ phút này đang đứng trong một hành lang. Bốn phía hành lang có đủ loại bích họa, trông cực kỳ phức tạp, căn bản không nhìn rõ được nội dung trên bích họa.
"Đạo hữu, cáo từ, hy vọng ngươi may mắn."
Một người chui ra từ dưới chân Diệp Lâm, sau đó chặn lối đi dưới chân lại. Thứ này chính là đường để bọn họ chạy trốn.
Sau đó, hắn khẽ gật đầu với Diệp Lâm rồi biến mất trong hành lang.
Diệp Lâm cũng thuận thế rời đi.
Ngay khoảnh khắc hắn rời đi, một đoàn người đi tới từ cuối hành lang.
"Thi Thi, thế nào? Lần này thế hệ trẻ của vương tộc cũng không tệ nhỉ? Có cả khối người ưu tú hơn con đấy. Đừng trách mẫu thân sắp đặt tiệc cưới, tu sĩ bên ngoài làm sao ưu tú bằng những tuấn kiệt trẻ tuổi của vương tộc chúng ta được?"
"Các tộc lão đều đang chờ đấy, con mau chọn nhanh lên một chút đi. Ưng người nào thì nói với mẹ, mẹ sẽ sắp xếp cơ hội riêng cho hai đứa."
Trên hành lang, Lâm Thi Thi đi ở phía trước nhất. Thời khắc này, nàng trông đoan trang, khí chất, trên người mặc một chiếc váy dài màu đỏ thẫm kéo đuôi, gương mặt tinh xảo, có thể nói là một tiên tử chân chính.
Mà bên cạnh nàng là một mỹ phụ nhân có gương mặt khá giống nàng. Vị mỹ phụ nhân này có sắc mặt đoan trang, toàn thân toả ra một luồng khí tức mê người, tựa như một trái đào mật chín mọng, khiến người ta không nhịn được muốn cắn một miếng.
Còn sau lưng thì có một nhóm tùy tùng đi theo.
Thời khắc này, Lâm Thi Thi nghe mẫu thân lải nhải bên tai, không nhịn được đưa tay xoa trán. Phiền quá đi.
Nàng bất giác nghĩ đến bóng hình của Diệp Lâm, áo bào đỏ thẫm, tuy có đeo mặt nạ, nhưng điều đó không quan trọng.
Chủ yếu là luồng khí tức ấy, và cả một thành chìm trong khói lửa.
Không biết người kia so với những tuấn kiệt trẻ tuổi của vương tộc này, ai sẽ hơn một bậc đây?
"Hửm?"
Lâm Thi Thi đột nhiên sững người, hai mắt nhìn về một góc khuất xa xa, ánh lên vẻ kinh ngạc.
"Sao thế con?"
Phát giác con gái mình có gì đó không ổn, vị mỹ phụ nhân bên cạnh ân cần hỏi.
"Không có gì ạ, mẫu thân. Chúng ta đi thôi, để con xem thêm đã."
"Được, thành hôn là chuyện đại sự, phải thận trọng, cứ từ từ tìm hiểu. Mẫu thân không vội, chỉ cần con nghĩ thông suốt là được."
Đoàn người đi qua hành lang, và tại góc khuất mà Lâm Thi Thi vừa nhìn chăm chú, Diệp Lâm đang cau mày nhìn Tâm Du trên vai mình.
"Ngoan nào, vừa rồi suýt nữa thì bị phát hiện rồi."
Diệp Lâm quát khẽ. Vừa rồi Tâm Du đột nhiên tỉnh lại rồi chạy ra ngoài, nếu không phải hắn nhanh tay hơn thì đã bị phát hiện.
Bị phát hiện ở nơi này, hậu quả không cần nói cũng biết.
Bị phát hiện không đáng sợ, đáng sợ là còn chưa lấy được Nhất Khí Hóa Tam Thanh đã bị lộ.
Đến lúc đó sẽ công cốc mất.
Thôn Thiên Ma Quán tuy nói có thể bảo vệ tính mạng của mình, có thể đưa mình giết ra ngoài.
Nếu Thôn Thiên Ma Quán thật sự có thể càn quét Chí Thánh Điện, vậy mình còn phải cẩn thận thế này làm gì?
Tâm Du thì buồn bực nằm rạp trên vai Diệp Lâm, không nói lời nào.
Tuy nó không biết nói, nhưng vừa rồi nó cảm nhận được một luồng khí tức rất dễ chịu đi ngang qua.
Nó muốn ăn, lại... đói bụng rồi.
"Ngoan ngoãn nghe chưa? Nơi này không phải chỗ để đùa giỡn đâu."
Diệp Lâm vỗ vỗ Tâm Du, sau đó lấy bản đồ ra xem xét.
Tâm Du có thể hiểu lời hắn nói, cũng có thể tự suy nghĩ, tự nhiên biết nặng nhẹ, điểm này không cần hắn phải nhắc nhở cảnh cáo nhiều lần.
Nhìn qua một lượt, Diệp Lâm liền thiêu hủy cả tấm bản đồ.
Giờ phút này, tấm bản đồ đã được khắc sâu vào trong đầu hắn.
Thiên Lôi Trúc — chạm vào thế giới riêng của bạn