Trên đường đi, giọng nói của Lâm Thi Thi vang lên trong lòng hắn.
Cái này khiến Diệp Lâm không nhịn được phải xoa đầu.
Sau đó, hắn hung hăng trừng mắt nhìn Tâm Du trên vai. Nếu không phải vì tên này, sao ta lại bị bại lộ chứ?
"Lần này ta tha cho ngươi. Nếu còn có lần sau, dù phải liều mình bị trọng thương, ta cũng sẽ giải trừ huyết khế và giết chết ngươi."
Diệp Lâm nói bằng giọng thản nhiên.
May mà lần này Tâm Du tìm Lâm Thi Thi, lỡ như nó tìm người khác thì sao? Chẳng phải ta đã bị Tâm Du hại chết rồi sao.
Đây là lần đầu tiên ta gặp một tên ngốc như vậy.
Tâm Du không biết nói, nhưng không có nghĩa là nó không có linh trí. Ngược lại, trí tuệ của nó rất cao.
Nhưng lần này, nể mặt thiên phú và tiềm năng của Tâm Du, ta sẽ miễn cưỡng tha thứ. Nếu còn có lần sau, ta nhất định sẽ giải trừ huyết khế rồi giết nó.
Loại dị thú này, hắn không cần, cũng không dám nhận.
Biết đâu có ngày lại bị tên này hại chết.
Diệp Lâm có lúc rất vô tình, nhưng cũng có lúc rất trọng tình nghĩa.
Chỉ riêng chuyện Tâm Du vừa làm, đặt vào bất cứ ai cũng không thể chịu nổi.
Nghe thấy giọng nói đầy sát ý của Diệp Lâm, Tâm Du biết mình đã làm sai, nó gục trên vai hắn, nức nở từng hồi rồi ủ rũ cúi đầu.
Cả người con thú trông như quả cà dầm tương.
Còn Diệp Lâm thì chẳng thèm để tâm đến cảm xúc của Tâm Du, cũng không quan tâm nó nghĩ gì, mà một mình tiến về phía trung tâm.
Trên con đường này, chỉ có khu vực đại điện là nguy hiểm nhất, những nơi còn lại gần như không có ai. Vì vậy, Diệp Lâm đã đến nơi cần đến một cách thuận lợi.
Vị trí của bảo khố.
Khi Diệp Lâm tới nơi, hắn phát hiện một người mặc đồ đen đang ngồi xổm trong góc khuất. Lại có người còn nhanh hơn cả hắn.
"Khá lắm, đạo hữu. Con đường ngươi chọn bình thường là an toàn nhất, nhưng bây giờ lại là con đường nguy hiểm nhất."
"Có thể đi từ con đường đó đến đây với tốc độ nhanh như vậy, ta quả là đã xem thường ngươi rồi."
Người áo đen thấy Diệp Lâm đến, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
Người mới bây giờ đều bá đạo vậy sao?
Đúng là trái với lẽ thường.
Diệp Lâm không nói gì, chỉ cùng hắn ngồi xổm xuống góc khuất.
"Bên trong chính là bảo khố, nhưng bây giờ chưa thể mở được. Phải đợi hai người còn lại, khi tất cả đã đến đủ, chúng ta sẽ mở bảo khố, lấy xong đồ rồi rút lui ngay lập tức."
"Toàn bộ yến tiệc sẽ kéo dài hai canh giờ. Trong khoảng thời gian này, việc phòng thủ ở đây sẽ tương đối lỏng lẻo, đó cũng chính là thời gian tốt nhất của chúng ta."
"Vẫn còn một chút thời gian. Nếu không đến trong thời gian quy định, chúng ta sẽ mặc định là đã bị phát hiện và sẽ không chờ nữa."
Nghe những lời của người áo đen bên cạnh, Diệp Lâm biết ngay mấy tên này đã giấu bài.
Cái quy định về thời gian này không ai nói cho mình biết.
Nếu mình không đến kịp, đợi đến khi bọn chúng lấy được đồ rồi tẩu thoát, hệ thống phòng thủ của cả Chí Thánh Điện Đường sẽ trở nên vô cùng nghiêm ngặt. Đến lúc đó, mình thật sự là trời không lối thoát, đất không cửa vào.
Nhưng may mắn là mấy tên này vẫn còn chút lương tâm, ít nhất tấm bản đồ đưa cho mình là thật.
"Các ngươi liều mạng như vậy, chỉ vì bảo vật trong bảo khố thôi sao?"
Diệp Lâm nhìn người áo đen bên cạnh rồi truyền âm hỏi.
Bốn tên này, tuy hắn không biết là chủng tộc gì, nhưng khí tức của họ rất trẻ, sàn sàn tuổi hắn.
Trẻ tuổi như vậy đã có tu vi thế này, nếu ở bên ngoài thì ít nhất cũng là một thiên kiêu.
Vậy mà bây giờ lại đánh cược cả mạng sống để đến đây, có đáng không?
"Đạo hữu, trong bảo khố này đương nhiên có thứ chúng ta cần. Không nói đâu xa, chỉ riêng đạo hữu thôi, ngươi mới là tấm gương cho chúng ta noi theo đấy."
Thiên Lôi Trúc — Tận Tâm