Thời Gian Cổ, đây chính là Đế Cổ, một trong những cổ trùng thưa thớt nhất thế gian, hơn nữa Thời Gian Cổ còn có thể xếp vào hàng đầu trong các loại Đế Cổ.
Ngay cả Lão Cổ Vương, một vị Kim Tiên tầng bảy đã dành cả đời nghiên cứu cổ trùng, cũng không có bất kỳ biện pháp nào để Thời Gian Cổ nhận chủ.
Nếu không, Thời Gian Cổ này sao có thể đến lượt Tiêu Vân được chứ?
Đúng là trò cười.
Đế Cổ, mỗi một con Đế Cổ đều đại diện cho một đại đạo, có thể đánh cắp sức mạnh của đại đạo.
Đây chính là Đế Cổ, cũng là nguyên nhân vì sao nó lại trân quý đến vậy.
Vậy mà bây giờ, bọn họ không dám tin vào mắt mình.
Ngay khoảnh khắc sau, dưới ánh mắt không thể tin nổi của họ, Diệp Lâm bức ra một giọt máu tươi, nó chậm rãi dung nhập vào bên trong Thời Gian Cổ. Thời Gian Cổ vậy mà lại bắt đầu chủ động hấp thu máu tươi của Diệp Lâm.
Đợi đến khi giọt máu tươi kia hoàn toàn biến mất, ba người ở phía xa lập tức rơi vào đờ đẫn, mỗi người đều đứng ngây tại chỗ, không nhúc nhích.
Không thể nào, làm sao có thể? Rốt cuộc là có chuyện gì?
Thời Gian Cổ sao có thể hấp thu máu tươi của Diệp Lâm?
Thời Gian Cổ hấp thu huyết dịch của Diệp Lâm, tức là đã thừa nhận hắn, chủ động nhận Diệp Lâm làm chủ.
Thế nhưng cái này sao có thể chứ?
Đây chính là Đế Cổ cơ mà, hơn nữa còn là Thời Gian Cổ trong hàng ngũ Đế Cổ nữa chứ!
Lão Cổ Vương nghiên cứu cổ trùng cả đời, đến cuối cùng dốc hết vốn liếng cũng không cách nào khiến Thời Gian Cổ chủ động nhận chủ.
Vậy mà Diệp Lâm này lại có thể nhẹ nhàng khiến Đế Cổ nhận chủ như vậy sao?
Trò đùa này chẳng vui chút nào.
Bên kia, nhìn Thời Gian Cổ chủ động hấp thu máu của mình, Diệp Lâm lộ vẻ hiếu kỳ. Ngay khoảnh khắc sau, hắn vậy mà lại thiết lập được một mối liên hệ như có như không với tiểu gia hỏa này.
Ngay sau đó, trong đầu hắn xuất hiện rất nhiều thông tin, và tất cả những thông tin này đều liên quan đến Thời Gian Cổ.
Tất cả mọi thứ liên quan đến Thời Gian Cổ đều hiện lên trong đầu hắn.
Thời Gian Cổ có thể nói là con cưng của đại đạo, khống chế sức mạnh của đại đạo. Bản thân hắn có thể mượn Thời Gian Cổ để đánh cắp sức mạnh của Thời Gian Đại Đạo.
Nói cách khác, dựa vào Thời Gian Cổ trong tay, Diệp Lâm bây giờ cũng đã nắm giữ năng lực điều khiển thời gian.
Năng lực này cao minh hơn nhiều so với loại năng lực tạm dừng thời gian của hắn.
Mượn sức mạnh của Thời Gian Cổ, cho dù tu sĩ Kim Tiên tầng chín tới cũng đừng hòng giết được hắn, cũng đừng hòng bắt được hắn.
Hắn có thể qua lại giữa quá khứ và tương lai, năng lực như vậy, ngay cả đại tu sĩ Kim Tiên tầng chín cũng chưa từng sở hữu.
tu sĩ Kim Tiên tuy có thể quay về quá khứ, nhưng tuyệt đối không thể can thiệp vào những chuyện đã xảy ra, ví dụ như tìm đến bản thân mình lúc nhỏ để truyền thụ thứ gì đó, chuyện kiểu đó Kim Tiên căn bản không làm được.
Nhưng Diệp Lâm thì có thể, có điều làm vậy sẽ phải gánh chịu nhân quả ngập trời, thứ nhân quả đó đủ để ép khô hoàn toàn sức mạnh của Thời Gian Cổ, khiến nó hóa thành tro bụi.
Năng lực của Thời Gian Cổ tuy rất mạnh, nhưng cũng không đến mức quá đáng như vậy, nếu không thì Tiêu Vân, người nắm giữ Thời Gian Cổ, đã sớm vô địch thiên hạ rồi.
Cũng giống như Ngôn Xuất Pháp Tùy, gần như toàn năng nhưng đều có cái giá phải trả. Trong phạm vi mà Thời Gian Cổ có thể đối phó, hắn có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, trước đây Tiêu Vân cũng đã làm như vậy.
Kéo người khác đến một thời không khác, thủ đoạn kiểu này đối với Thời Gian Cổ mà nói thì gánh nặng không lớn lắm.
Có thể nói, hiện tại Diệp Lâm đã trực tiếp đứng ở thế Tiên Thiên Bất Bại.
Tuy nhiên, vẫn không thể trêu chọc Thái Ất Kim Tiên. Cường giả cấp bậc đó đã có thể sánh ngang với Thiên đạo cấp Tinh Hà Hoàn Vũ, bọn họ có thể liên tục dịch chuyển qua lại giữa các loại thời không.
Hơn nữa còn có thể trò chuyện, luận đạo với người của quá khứ và tương lai.
Thiên Lôi Trúc — nơi chữ nghĩa khai thiên lập địa