"Chát."
Một khắc sau, một tiếng vang giòn giã vang lên, Lâm Vân không dám tin, đưa tay che nửa bên mặt nhìn Diệp Lâm.
Hắn chỉ khách sáo với Diệp Lâm một câu thôi, vậy mà ngươi... lại đánh thật à?
Đằng sau mình là cả Thiên Long tộc chống lưng, còn Diệp Lâm thì sao? Chỉ là một tên tạp chủng không có gì trong tay.
Bây giờ lại đắc tội hoàn toàn với tộc của mình, ở Thiên Đình này không nơi nương tựa, một tên tạp chủng như thế mà cũng dám đánh mình?
"Chát."
Không đợi hắn lên tiếng, Diệp Lâm lại tát thêm một cái lên mặt hắn.
"Chát."
"Chát."
"Chát."
Một khắc sau, Diệp Lâm vung tay lia lịa, tát hết cái này đến cái khác lên mặt Lâm Vân. Sau mấy cái tát liên tiếp, Lâm Vân bị đánh choáng váng.
Giờ khắc này, hắn thậm chí còn quên cả việc phải đánh trả.
"Ngươi bảo ta đánh, vậy thì ta đương nhiên phải đánh, cả đời ta chưa từng nghe yêu cầu nào quá đáng như vậy."
"Sao nào? Cái tát của ta thế nào? Tư vị ra sao? Mùi vị thế nào?"
Khi cái tát cuối cùng của Diệp Lâm giáng xuống, mặt Lâm Vân đã sưng vù. Hắn nhìn Diệp Lâm bằng đôi mắt ngập tràn lửa giận, trong ánh mắt nén chặt cơn thịnh nộ tột cùng.
"Diệp Lâm, ngươi dám đánh ta."
Lâm Vân hét lớn, toàn thân lực lượng pháp tắc đan xen, một luồng uy áp đặc trưng của Kim Tiên tầng ba trấn áp về phía Diệp Lâm.
Diệp Lâm cũng bước ra một bước, hai luồng uy áp đan vào nhau trong không khí, bất phân cao thấp.
"Ngươi dám đánh ta, ta muốn ngươi chết, ta muốn ngươi chết a."
Lâm Vân khẽ vung tay, một cây trường thương xuất hiện trong tay.
"Là ngươi bảo ta đánh, ngươi bảo ta đánh thì ta phải đánh thôi."
"Bây giờ ta đánh thật rồi thì ngươi lại không vui, đúng là khó hầu hạ."
Diệp Lâm khoanh tay cười lạnh, còn Lâm Vân lúc này không thèm để ý gì nữa, đâm một thương thẳng tới Diệp Lâm.
Nhưng ngay khoảnh khắc trường thương sắp chạm tới Diệp Lâm, một luồng uy áp kinh khủng tột độ từ trên trời giáng xuống, luồng uy thế này trực tiếp đè Lâm Vân nằm sấp trên mặt đất.
"Càn rỡ, tự ý đánh nhau trong Thiên Đình còn ra thể thống gì? Có xem Thiên Đình ra gì không?"
Lúc này, một nam tử trung niên mặc kim giáp chắp tay sau lưng đi tới, hắn nhìn chằm chằm Lâm Vân đang bị trấn áp không thể động đậy trên mặt đất mà giận dữ mắng.
Sau đó, ánh mắt hắn chuyển sang Diệp Lâm.
"Có chuyện gì?"
Hắn cau mày nhìn Diệp Lâm.
"Bẩm tướng quân, người này đã giao nhiệm vụ của hắn cho ta, bảo ta hoàn thành thay. Sau khi ta hoàn thành, hắn lại giả vờ xin lỗi, còn nói cứ đánh mắng hắn cũng được."
"Ta đã vất vả hoàn thành nhiệm vụ giúp hắn mà không có chút phần thưởng nào, trong lòng khó tránh khỏi có chút bất bình, nên mới tát hắn vài cái."
"Sau vài cái tát, hắn liền la hét đòi giết ta."
"Nhưng ta biết Thiên Đình quy củ nghiêm ngặt, cấm tư đấu, nên không hề đánh trả."
Diệp Lâm chắp tay hướng về nam tử trung niên, lớn tiếng nói. Giọng hắn đanh thép, lời lẽ có lý có cứ, ánh mắt kiên nghị, toàn thân toát ra chính khí.
Cảnh này khiến nam tử trung niên hài lòng gật đầu, sau đó lại cau mày nhìn Lâm Vân đang nằm sấp trên đất.
"Ta nhận ra ngươi, tiểu tử của Thiên Long tộc."
"Tiểu tử nhà ngươi trông thì trắng trẻo sạch sẽ, không ngờ lòng dạ lại xấu xa như vậy. Lừa người khác làm nhiệm vụ thay mình, bản thân thì hưởng không phần thưởng. Người ta trong lòng oán giận tát ngươi vài cái thì đã sao?"
"Chỉ vì vài cái tát mà ngươi đã muốn lấy mạng người ta, sao hả? Ngươi coi Thiên Đình này là nhà của ngươi à?"
"Bây giờ cút vào thiên lao chịu phạt cho ta, trong vòng một trăm năm không được phép ra ngoài."
Nam tử trung niên nói với giọng uy nghiêm, còn Lâm Vân thì nằm sấp trên đất không dám nhúc nhích, trong lòng dù uất ức nhưng không dám nói một lời.
Tướng sĩ kim giáp, đó là người mà cả Thiên Long tộc bọn họ cũng không thể đắc tội.