Phía bên kia, nhìn hai mẹ con biến mất ngay trước mắt, Diệp Lâm hơi nghi hoặc, nhưng lập tức đã phản ứng lại.
Nhân Hoàng kiếm không hề giết hai mẹ con họ, mà dùng khí vận ngút trời của nhân tộc để loại bỏ oán khí và sát khí trên người họ. Nhờ vậy, hai mẹ con đã có thể thuận lợi chuyển thế đầu thai.
Được khí vận che chở, kiếp sau của hai mẹ con họ chắc chắn sẽ đại phú đại quý, thuận buồm xuôi gió, không gặp phải bất kỳ trắc trở hay khó khăn nào.
Biết được kết quả này, Diệp Lâm cũng thu Nhân Hoàng kiếm trong tay về.
Kết quả này cũng được xem là tốt nhất rồi.
...
Ầm, ầm, ầm.
Cùng lúc đó, bên ngoài mảnh vỡ Tiên giới, trong tinh không yên tĩnh và tăm tối bỗng nổi lên từng trận mây sấm, giữa những đám mây sấm đó lại xuất hiện một đóa tường vân bảy màu.
"Hít, lại là thiên đạo công đức, có ai mà lấy được thiên đạo công đức vậy?"
"Thiên đạo công đức, không biết đã bao lâu rồi ta chưa từng thấy thiên đạo công đức."
"Tinh Hà Hoàn Vũ bình yên như vậy, mà vẫn có người lấy được thiên đạo công đức sao?"
Ngay khoảnh khắc đóa tường vân bảy màu xuất hiện, vô số Cường giả lập tức có mặt trong toàn bộ khu vực thứ ba.
Đây chính là thiên đạo công đức đó.
Phải biết, thiên đạo công đức có thể xem là vật vạn năng, dùng để luyện khí, luyện đan, nâng cao tu vi, có thể nói là chí bảo đệ nhất trên đời.
Mà muốn có được thiên đạo công đức thì chỉ có một con đường duy nhất, đó là làm ra chuyện có cống hiến to lớn cho trời đất.
Trước kia, thiên đạo công đức cực kỳ dễ kiếm được, nhưng theo thời gian trôi đi, việc này đã khó như lên trời.
Cũng có một vài Cường giả nhìn đóa tường vân bảy màu với đôi mắt tham lam.
Nếu họ lấy được thiên đạo công đức này thì có thể lập tức tăng một tầng tu vi, đây chính là cơ duyên cực lớn.
Nhưng chỉ một lát sau, lòng tham trong họ đã bị lý trí đè nén.
Thiên đạo công đức, từ xưa đến nay chưa từng nghe nói có kẻ nào dám cướp đoạt.
Việc này thì khác gì cầm đèn vào nhà xí chứ?
Đi qua đó chỉ có hai chữ: tìm chết.
Dưới ánh mắt của đám Cường giả ở khu vực thứ ba, đóa thiên đạo công đức kia đột nhiên bay vào trong mảnh vỡ Tiên giới, đi qua vô số nơi rồi cuối cùng tiến vào đại điện.
Tam Táng đang ngồi xếp bằng trong đại điện, chuẩn bị lao vào giết chóc thì đột nhiên ngẩng đầu lên, chỉ thấy một đóa tường vân bảy màu đang từ từ bay vào từ bên ngoài.
Từ nó tỏa ra khí tức hiền hòa, ấm áp và an lành.
Cuối cùng, đóa tường vân bảy màu này lơ lửng trên đại điện một lát rồi chui vào trong thông đạo.
"Diệp Lâm, ngươi có át chủ bài này sao không dùng sớm một chút, ái da, cái eo của ta."
Bên trong không gian dưới lòng đất, thấy Diệp Lâm dễ dàng giải quyết Tử Mẫu Cổ, Từ Phong nhìn hắn với vẻ mặt đầy oán trách.
Diệp Lâm có át chủ bài này, tại sao không dùng sớm hơn?
Làm hại hắn bị ăn đòn oan uổng.
Những người khác cũng nhìn Diệp Lâm với vẻ oán trách, chỉ có Cố Thanh là tò mò nhìn về phía hắn.
Người này thật càng lúc càng thần bí, càng lúc càng khiến nàng tò mò.
Ngay lúc Diệp Lâm định nói gì đó thì hắn đột nhiên ngẩng đầu lên. Trong thông đạo tối đen phía xa, một đóa tường vân bảy màu từ từ xuất hiện, cuối cùng lơ lửng trước mặt hắn.
"Đây là... thiên đạo công đức?"
Sau khi nhìn thấy đóa tường vân bảy màu này, Từ Phong ngẩn người. Đóa tường vân này giống hệt như bức vẽ trong sách cổ mà hắn từng thấy. Cảm nhận được khí tức chí cao vô thượng bên trong đó, hắn chắc chắn đây chính là thiên đạo công đức.
"Hít... Giết Tử Mẫu Cổ mà cũng nhận được thiên đạo công đức sao?"
Trương Vũ Sinh đang nằm bò dưới đất ở phía xa hít một hơi thật sâu, rồi nhìn Diệp Lâm với vẻ mặt đầy ghen tị.
Thiên Lôi Trúc — chữ động bốn phương