Một vị Chân Quân đích thân giáng lâm Hắc Hải, đây quả là chuyện động trời.
"Chân Quân chờ một chút, chúng ta lập tức bẩm báo chín vị đại sứ."
Một hắc bào nhân nói xong, liền quay người định rời đi.
"Chờ một chút, ta đến đây chỉ là để đón một người, không cần phải vậy."
Thái Sơ xua tay, ngăn người kia lại.
Nghe vậy, Diệp Lâm thầm giật mình. Chín vị đại sứ? Bẩm báo chín vị đại sứ, vậy chẳng phải địa vị của chín người này ngang hàng với Thái Sơ?
Vậy chẳng phải Hắc Hải có tới chín vị Hợp Đạo kỳ Chân Quân?
Số lượng Chân Quân của mỗi tộc luôn là bí mật tuyệt đối, con số lộ ra ngoài chỉ là để người ta biết sơ sơ mà thôi.
Mà hắc bào nhân này lại có thể thốt ra dễ dàng như vậy, chứng tỏ Hắc Hải không chỉ có chín vị Hợp Đạo kỳ Chân Quân, mà có lẽ còn nhiều hơn nữa.
Thảo nào Hắc Hải lại đặc thù đến vậy, nội tình kinh khủng như thế, ngay cả yêu tộc cũng không dám tùy tiện đắc tội.
"Thì ra là vậy, Chân Quân mời ngồi."
Nghe Thái Sơ nói, hai người cùng thở phào nhẹ nhõm, không phải đến gây sự là tốt rồi, một Chân Quân đột ngột giáng lâm khiến bọn họ sợ mất vía.
Hiểu ý Thái Sơ, một người lấy ra một chiếc ghế ngọc đặt sau lưng Thái Sơ, Thái Sơ tùy ý ngồi xuống, cứ vậy tĩnh lặng chờ đợi.
"Ngươi... Ngươi là...?"
Lúc này, hai người mới dời mắt sang Diệp Lâm, thấy Diệp Lâm thì lộ vẻ nghi hoặc.
Người này chẳng phải vừa mới đi vào sao? Chẳng phải muốn mua linh dược kéo dài tính mạng cho Trưởng bối sao? Sao lại ở đây?
Diệp Lâm mỉm cười, đưa ngón trỏ tay phải lên môi ra hiệu, thấy vậy, hai người lập tức ngậm miệng.
Diệp Lâm và Thái Sơ cứ vậy đứng yên lặng ở lối vào Hắc Hải chờ đợi.
Hai hắc bào nhân thì đứng thẳng tắp hai bên đại môn, không dám nhúc nhích, chẳng khác nào trẻ con phạm lỗi, buồn cười hết sức.
Dù sao Chân Quân đang ngồi ngay trước mặt, bảo sao không khẩn trương cho được.
Tuy Hóa Thần cảnh và Hợp Đạo kỳ chỉ cách nhau một cảnh giới, nhưng chênh lệch giữa hai bên lại xa vời vợi.
Hợp Đạo kỳ Chân Quân chỉ cần một ý niệm cũng có thể nghiền nát vô số Hóa Thần cảnh Chân Nhân.
Cùng lúc đó, bên trong Hắc Hải, Diệp Lâm và Tiểu Hồng đã đến khu chợ giao dịch lớn nhất.
Trước mặt hai người là một tòa cao ốc đồ sộ, toàn thân đen kịt, cửa ra vào có hai hắc bào nhân đứng gác, bên trong cửa lớn, người ra vào tấp nập.
Trên cửa lớn treo một tấm biển đen nhánh, rồng bay phượng múa ba chữ lớn: Thánh Bảo Các.
Khoảnh khắc sau, sắc mặt Diệp Lâm chợt biến đổi, cả người lảo đảo lùi lại ba bước.
"Đạo hữu, đừng nhìn tấm biển kia, tấm biển này do chính Tam sứ đích thân viết, ẩn chứa một tia khí tức của người đó."
Lúc này, một thanh niên xuất hiện bên cạnh Diệp Lâm, đặt tay lên vai Diệp Lâm giữ vững thân hình.
Diệp Lâm quay đầu nhìn lại, một thanh niên tay cầm quạt xếp, ba ngàn sợi tóc bay múa, đang mỉm cười nhìn mình.
"Đa tạ đạo hữu."
Diệp Lâm chắp tay cúi đầu cảm tạ, vừa rồi khi nhìn chằm chằm vào tấm biển, hắn lập tức cảm thấy một cỗ khí thế ngập trời đè xuống, trước khí thế đó, hắn chẳng khác nào con kiến.
May mà khí thế kia không mang sát ý, nếu không có lẽ hắn đã bại tại đây rồi.
"Tam sứ sao?"
Diệp Lâm thầm nói, hắn tâm ý tương thông với bản thể, tự nhiên biết Tam sứ này là ai.
Thiên Lôi Trúc — gói ghém xúc cảm trong từng trang