"Vô dụng thôi, đây là bút tích Chân Vũ Đại Đế lưu lại, đỉnh phong thời khắc của Chân Vũ Đại Đế chính là một vị Chân Tiên, đừng nói chúng ta, cho dù Thái Thượng Trưởng Lão đến cũng vô phương."
"Cơ hội duy nhất để mở ra đại mộ là tín vật, nhưng tín vật chỉ có một cái."
Thanh niên lắc đầu. Không có tín vật thì căn bản không thể vào mộ Chân Vũ Đại Đế, trừ phi ngươi có thực lực khủng bố hơn cả Chân Vũ Đại Đế ở đỉnh phong.
Nhưng nghĩ lại thì thôi, Chân Vũ Đại Đế ở đỉnh phong chính là tu vi Chân Tiên, dù là ở thời Thái Cổ yêu nghiệt lớp lớp, Chân Tiên vẫn là chiến lực đứng đầu tuyệt đối.
"Vậy nên..."
Một vị Chân quân trong số đó sắc mặt giận dữ, đang định nổi đóa thì một đạo huyết mang hiện lên. Hắn trợn trừng hai mắt, ôm lấy cổ, muốn nói gì đó nhưng không thốt nên lời.
Rồi hắn từ trên trời rơi xuống đất, nằm thẳng cẳng, thân thể trong nháy mắt hóa thành một bộ xác khô.
"Ai?"
Thấy cảnh này, các Chân quân còn lại hoảng sợ, cảnh giác nhìn khắp hư không.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, khi bọn hắn kịp phản ứng thì một vị Chân quân đã chết ngay trước mắt.
Kẻ ra tay rốt cuộc có thực lực gì? Có thể thuấn sát một cường giả Chân quân.
"Cút ra đây cho ta!"
Các Chân quân còn lại tức giận quát lớn. Kẻ xuất thủ giấu đầu hở đuôi, vậy chắc chắn không phải Thiên Quân. Chỉ cần không phải Thiên Quân, bọn họ không sợ.
Nơi này của bọn họ có đến bảy cường giả cấp Chân quân, chiếu ứng lẫn nhau, Thiên Quân không đến thì vô địch.
Ngay sau đó, trong hư không truyền đến một tiếng nổ lớn. Một Chân quân hai mắt lóe điện, toàn thân cực tốc lùi lại, nhưng cánh tay hắn đã rơi xuống đất.
"Rốt cuộc là ai? Cút ra đây cho bổn quân! Cái thứ giấu đầu hở đuôi, có bản lĩnh ra đây đánh một trận đàng hoàng!"
Người này sắc mặt khó coi, ôm lấy bả vai, một tia máu tươi thấm ra, rơi xuống đất.
Hắn phát hiện trên vết thương có một loại lực lượng đặc thù ngăn cản vết thương khép lại, nếu không trong nháy mắt hắn đã có thể mọc lại tay.
"Chết tiệt, cỗ lực lượng này lại chui vào trong cơ thể ta!"
Người này biến sắc, lập tức ngồi xếp bằng trong hư không. Cỗ lực lượng thần bí kia đang chui vào thân thể hắn, không ngừng phá hoại thân thể hắn.
Cỗ lực lượng này cực kỳ cuồng bạo, căn bản không thể loại trừ.
Thật là chuyện nghe rợn người.
Đây rốt cuộc là lực lượng gì!
Nhưng chưa kịp hắn khôi phục, trong hư không lại có một đạo huyết mang. Người này trợn trừng hai mắt, khí tức hoàn toàn biến mất, toàn thân huyết khí không thấy tăm hơi, hóa thành một bộ xác khô rơi xuống đất.
Hắn không thể tin được chuyện gì vừa xảy ra.
"Đi, mau đi! Nơi này đại hung!"
Các Chân quân còn lại giận dữ hét lên. Bọn họ sợ hãi. Chỉ trong mấy giây ngắn ngủi đã có hai Chân quân vẫn lạc, khiến trong lòng bọn họ dâng lên vô tận hoảng hốt.
Cảm giác hoảng hốt này bọn họ không biết bao nhiêu năm chưa từng có, đã quên mất mùi vị của nó, nhưng bây giờ, bọn họ đã biết.
Trong chớp mắt, sáu Chân quân còn lại xé rách không gian, chuẩn bị rời đi.
"Tứ phương tuyệt trận, khởi!"
Lúc bọn họ chuẩn bị rời đi, trong hư không vang lên một tiếng quát nhẹ. Ngay sau đó, không gian vừa bị bọn họ xé rách liền khép lại ngay tức khắc.
Dưới lòng bàn chân, trên mặt đất dâng lên một phương đại trận.
Đông, nam, tây, bắc bốn phương xuất hiện bốn thanh trường kiếm, toàn bộ hư không trực tiếp bị phong tỏa.
Diệp Lâm mặc huyết y, đeo mặt nạ xuất hiện trong hư không, trên mặt mang theo ý cười nhìn bọn họ.
"Chư vị, không phải đến giết ta sao? Còn chưa giết ta đã muốn đi rồi?"