"Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Sao chỉ trong chớp mắt lại xuất hiện nhiều ma vật đến vậy?"
"Không rõ, đám ma vật này hành tung bí ẩn, nếu không nhờ Hâm khẩn cấp trở về báo tin, chúng ta thật sự đã lơ là, không hề hay biết."
Diệu Nguyên sắc mặt ngưng trọng, nhìn Nam Cung Hâm đang sốt ruột bên cạnh, phụ họa nói.
"Móa nó, sư tôn, mau đi cứu Diệp Vân đi! Diệp Vân vì để ta trở về báo tin, một mình ngăn cản cả ngàn vạn ma vật. Nếu không cứu, nhỡ Diệp Vân xảy ra chuyện gì bất trắc, ta sẽ không tha thứ cho người đâu!"
Nam Cung Hâm lo lắng nói, sư tôn của hắn đến giờ vẫn không hề tỏ vẻ vội vàng, hắn đã nói nhiều lần như vậy rồi mà sư tôn vẫn không hề lay động.
"Tiểu tử thối, ngươi nhìn xem phía trước là ai kìa?"
Diệu Nguyên liếc nhìn đồ đệ tiện nghi của mình, lập tức đỡ trán, vẻ mặt bất đắc dĩ. Từ khi có Diệp Vân, độ thiện cảm của tên đồ đệ này đối với mình cứ thế mà tụt dốc không phanh.
Thật đúng là đồ vô ơn, có lúc hắn còn muốn đem bảo vật sư phụ cho đi biếu Diệp Vân trước, xem xem Diệp Vân có cần không đã.
"Diệp Vân?"
Nam Cung Hâm ngước mắt nhìn về phía xa, chỉ thấy Diệp Vân đang cầm trường thương, lung lay sắp đổ đứng trên mặt đất.
"Diệp Vân, ngươi sao vậy?"
Thấy cảnh này, Nam Cung Hâm đau lòng không thôi, lập tức bước nhanh về phía Diệp Vân.
"Ai."
Nhìn cảnh này, Diệu Nguyên thở dài một tiếng, đúng là nam nhi lớn rồi không giữ lại được.
"Đúng rồi, đã cầu viện tông môn chưa?"
"Đã cầu viện, đại quân của tông môn đang trên đường tới. Lần này ma vật khí thế hung hăng, trong đó không loại trừ có cả ma vật Kim Đan Kỳ, thậm chí Nguyên Anh Kỳ, chỉ là chúng ta hiện tại vẫn chưa phát hiện ra."
Tứ đại Nguyên Anh Kỳ còn lại cũng đều sắc mặt ngưng trọng nhìn về phía chiến trường xa xa. Hiện tại là lúc các đệ tử giao chiến, bọn họ phải quan sát toàn bộ bầy ma vật, tìm ra hết đám ma vật Kim Đan Kỳ và Nguyên Anh Kỳ mới được.
"Diệp Vân, ngươi sao rồi? Có chuyện gì vậy?"
Nam Cung Hâm nhìn Diệp Vân đang ngồi xếp bằng trên mặt đất, lại nhìn vết cào trên cánh tay Diệp Vân, hốt hoảng lật tìm trong không gian giới chỉ, cuối cùng lấy ra một bình ngọc nhỏ.
"Diệp Vân, đây là thánh dược sư tôn cho ta để chữa thương, ngươi cố gắng chịu một chút."
Nam Cung Hâm liếc nhìn Diệp Vân, sau đó mở bình ngọc, đổ một ít bột phấn ra, cẩn thận từng li từng tí bôi lên miệng vết thương của Diệp Vân.
Nhưng ngay sau đó, đám thuốc bột này trực tiếp biến mất không thấy, trên vết thương đột nhiên toát ra từng trận hắc khí.
Lúc này, cả cánh tay Diệp Vân cũng bắt đầu trở nên đen kịt, phảng phất như có một luồng độc tố đang theo vết thương ăn mòn toàn bộ thân thể nàng.
"Chết tiệt, trên người ma vật lại có độc, hơn nữa xem ra độc này còn không hề nhỏ!"
Thấy vậy, sắc mặt Nam Cung Hâm trở nên khó coi. Hắn tuyệt đối không ngờ rằng trên người đám ma vật này lại có độc, hơn nữa xem ra độc còn rất mạnh, lần này có chút phiền phức rồi.
Đang lúc Nam Cung Hâm định nhờ sư tôn giúp đỡ thì thấy Diệp Vân lấy ra một viên đan dược từ không gian giới chỉ, sau khi dùng, hắc khí trên cánh tay lập tức biến mất không thấy.
Nơi vết thương lưu lại từng giọt máu đen, dần dần, vết thương đen kịt chuyển sang đỏ tươi, cuối cùng, vết thương chậm rãi khép lại, vết thương ban đầu đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại cánh tay trắng nõn của Diệp Vân.
Còn Nam Cung Hâm nhìn Diệp Vân, lại nhìn bình ngọc trong tay, sau đó im lặng cất bình ngọc vào không gian giới chỉ.
Giờ khắc này, hắn cảm thấy mình như một kẻ ngốc, hoàn toàn là một thằng hề.