Có lẽ vì đã tiếp xúc nhiều với NPC mà mèo đen nhắc tới, con chim Ám Khư trông không hề sợ người, nên Trần Binh cứ thế thong thả đi tới.
Đúng như Trần Binh nghĩ, chim Ám Khư chỉ liếc mắt nhìn bọn họ một cái rồi chẳng thèm động đậy.
Trần Binh đã đi đến cách chim Ám Khư chưa đầy mười mét mà nó vẫn dửng dưng như cũ.
Cái vẻ “sống chết mặc bay” của chim Ám Khư khiến Trần Binh chẳng biết phải làm sao. Nếu nó tỏ ra hung dữ hoặc muốn bỏ chạy, Trần Binh chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc ra tay.
Nhưng bây giờ, chim Ám Khư trông có vẻ không có ác cảm gì với Trần Binh, dường như chẳng thèm để tâm.
Mà càng như vậy lại càng chứng tỏ IQ của chim Ám Khư rất cao. Một khi Trần Binh động thủ, con hàng này chắc chắn sẽ ghi thù, đến lúc đó e là đừng hòng thuần phục được nó nữa.
"Mèo Béo Lớn, mày có thể giao tiếp với con chim Ám Khư này một chút không? Hai đứa bây đều mập như nhau, chắc là có chung tiếng nói đấy, hỏi nó xem làm thế nào mới chịu đi theo tao."
Trần Binh suy nghĩ một lát rồi nói với con mèo đen.
"Mày mới là Mèo Béo!" Mèo đen lườm Trần Binh một cái, ngẫm nghĩ rồi nói: "Để tao thử xem, nhưng tao thấy hơi khoai đấy."
Nó nhảy từ trên vai Trần Binh xuống, cái thân hình mập mạp lắc lư chạy đến trước mặt chim Ám Khư.
Meo meo meo...
Cúc cu cu...
Một lớn một nhỏ, hai tên béo bắt đầu trao đổi với nhau.
Không lâu sau, mèo đen chạy về.
"Khỏi đùa, nó bảo ở đây sống sướng lắm, không muốn nhúc nhích, kêu mày đi tìm thú cưỡi khác đi."
Mèo đen nhảy lại lên vai Trần Binh, nằm ườn ra rồi mới lên tiếng.
"Mày không dùng đủ lời ngon tiếng ngọt để thuyết phục nó à? Bảo là đi theo tao có rất nhiều lợi ích ấy. Đúng rồi, chuyện về Tinh Linh Nguyệt Quang mày cũng nói cho nó biết chưa?"
Tiếp xúc chưa lâu nhưng Trần Binh thừa biết con mèo đen này gian xảo cỡ nào. Con chim Ám Khư kia tuy có vẻ IQ cao, nhưng chắc chắn không phải là đối thủ của mèo đen.
"Nói rồi, nhưng con chim béo chết tiệt này bảo nó không có hứng thú. Ở bên hồ này không cần động cũng có của ngon vật lạ, hoàn toàn không muốn nhúc nhích."
Mèo đen bực bội nói. Gặp phải một kẻ vô dục vô cầu thế này, dù nó có nói đến trời long đất lở thì đối phương cũng chẳng hề lay chuyển, điều này khiến nó cảm thấy bị đả kích nặng nề.
Vãi!
Đây không phải là thánh trạch trong giới thú cưỡi sao?
Trần Binh không khỏi chửi thầm, đồng thời cũng thấy đau đầu.
Mấy đứa trạch ngoài đời thực còn có sở thích để mà dụ, còn có thể nhắm vào điểm yếu mà ra tay. Con chim Ám Khư này còn quá đáng hơn, đến hứng thú cũng không có, chỉ muốn ngồi ăn rồi chờ chết!
Chẳng lẽ chỉ có thể dùng vũ lực chinh phục, lấy tính mạng của nó ra để uy hiếp?
Vấn đề là con hàng này biết bay, nếu Trần Binh không ngăn được nó bay đi thì coi như mất hết cơ hội.
Chim bay bình thường thì không nói, nhưng với chim Ám Khư thì Trần Binh cũng không chắc chắn.
Ào~
Trong lúc Trần Binh đang suy nghĩ cách giải quyết, một con cá lớn dưới hồ đột nhiên nhảy vọt lên khỏi mặt nước.
Chim Ám Khư vốn đang uể oải nằm phục bên hồ, thấy có cá nhảy lên, nó lập tức lao vút đi như một mũi tên, trong nháy mắt đã phóng tới, há miệng đớp gọn con cá lớn.
Soạt!
Thân hình to lớn của chim Ám Khư rơi xuống hồ. Con cá trong miệng nó còn muốn giãy giụa, nhưng chim Ám Khư chỉ ngửa đầu lên là đã nuốt chửng cả con cá vào bụng, sau đó nó chậm rãi bơi vào bờ, lại nằm ì trên mặt đất không nhúc nhích.
Cái này... đúng là cảnh giới cao nhất của hội trạch, áo tới đưa tay, cơm dâng tận miệng!
Chim Ám Khư không cần thay quần áo, chỉ cần chờ cá nhảy lên là nó qua đớp, còn có thể tiện thể tắm rửa luôn.
Trước đó còn có một con Hàn Băng Báo Vương bảo vệ, cuộc sống không lo không nghĩ, quả thực là thần tiên, thảo nào nó cứ trạch ở đây không muốn đi.
Tuy nhiên, thấy chim Ám Khư nằm trên đất, có vẻ vẫn chưa thỏa mãn mà chép chép miệng, Trần Binh không khỏi suy tư, lẽ nào con chim Ám Khư này là một tên ham ăn?
Nhìn cái thân hình béo ú của nó, khả năng là một tên ham ăn không hề nhỏ.
Nếu nó là một tên ham ăn, vậy thì hắn có cơ hội.
Trong lúc không còn cách nào khác, Trần Binh quyết định thử một lần.
"Ainana, cô qua khu rừng bên kia kiếm ít củi về đây."
Trần Binh nói với Ainana.
"Được."
Ainana cũng không hỏi gì, trực tiếp đi qua đó.
Trần Binh thì "phù" một tiếng nhảy xuống hồ, bắt đầu bắt cá.
Đợi Ainana mang củi về, Trần Binh đã bắt được ba con cá lớn, vứt lên bờ.
"Sao nào, mày định nướng cá à? Chẳng lẽ mày nghĩ nướng hai ba con cá là có thể khiến con chim béo này đi theo mày sao? Mơ đẹp quá nhỉ."
Chim Ám Khư có phải là đồ ham ăn hay không thì chưa rõ, nhưng mèo đen chắc chắn là một tên ham ăn chính hiệu, 20 cân trọng lượng này không phải tự nhiên mà có.
Nhưng khi còn ở Đế quốc Quang Huy, dựa vào thân phận dự bị Thánh Thú, món ngon vật lạ nào nó cũng đã nếm qua. Thấy Trần Binh định nướng cá, trong lòng nó không có chút gợn sóng nào, chỉ thấy Trần Binh đang suy nghĩ viển vông.
Con chim Ám Khư này, nhìn kiểu gì cũng không phải là loại có thể mua chuộc bằng mấy con cá nướng!
"Gừ!"
Slime Dũng Cảm nghe vậy liền liếc con mèo đen bằng ánh mắt "nhìn thằng ngu".
Đệt!
Con Slime này có ý gì, IQ của mày mà cũng dám khinh bỉ Thánh Thú ta đây á?
Không phải vì đánh không lại thì Thánh Thú ta đã xé xác mày ra thành từng mảnh rồi!
Mèo đen tức điên, trong đầu đã tưởng tượng ra cảnh xé xác con Slime Dũng Cảm ra làm tám mảnh để hả giận.
Trần Binh không thèm để ý đến con mèo đen, dựng một cái vỉ nướng, đốt lửa rồi đặt cá lên, sau đó lấy ra bảy tám lọ gia vị từ trong ba lô.
Hắn không mang theo dụng cụ nấu ăn, nhưng gia vị thì luôn có sẵn.
Điều chỉnh lửa lớn nhỏ, Trần Binh chuyên tâm xoay mình cá, dùng dao găm rạch những đường nhỏ trên thân cá rồi nhét các loại gia vị vào bên trong.
Không lâu sau, từng giọt dầu cá vàng óng theo tiếng xèo xèo từ thân cá nhỏ xuống, một mùi thơm nhàn nhạt lan tỏa ra xung quanh.
Mèo đen vốn đang nằm một bên xem, không có hứng thú lắm, dù sao điều kiện nấu nướng quá sơ sài, cá nướng ra ngon cũng có hạn.
Nhưng khi mùi thơm bay tới, mèo đen không nhịn được hít một hơi.
"Ồ, trông có vẻ thơm đấy, tay nghề của mày cũng được phết nhỉ!"
Cảm thấy bụng cũng hơi đói, lại phải chạy trốn suốt trong bãi săn, chưa được ăn món gì ngon, mèo đen thấy con cá nướng này của Trần Binh cũng có thể tạm chấp nhận ăn một lần.
Trần Binh không để ý đến nó, tiếp tục kiểm soát lửa.
Mùi thơm ngày càng nồng, mèo đen không nhịn được đứng dậy đi lại gần.
"Ăn được chưa? Để tao thử mùi vị giúp mày. Ở vương đô Đế quốc Quang Huy, tao chính là đại sư mỹ thực lừng danh đấy, con cá này của mày có chỗ nào chưa được, tao có thể ăn ra ngay."
Thấy nước miếng trong miệng không ngừng chảy ra, mèo đen không nhịn được vừa nói vừa đi vòng quanh đống lửa, chỉ thiếu điều chưa nhào thẳng vào.
Đi tới không chỉ có mèo đen, sự thật chứng minh, chim Ám Khư cũng là một tên ham ăn. Ngửi thấy mùi thơm nồng nàn này, nó cũng không nhịn được đi tới, hau háu nhìn con cá lớn trên đống lửa.
"Muốn ăn không?"
Trần Binh cười hì hì hỏi chim Ám Khư, con chim Ám Khư liền gật đầu lia lịa.
"Vậy ngươi ăn đi."
Trần Binh tránh ra, chim Ám Khư không thể chờ đợi hơn mà mổ một cái, để lại một vệt ảo ảnh trong không khí, cắn phập vào con cá nướng, cũng không sợ cá còn nóng, trực tiếp nuốt chửng một hơi.
Đệt!
Phần của tao đâu?
Nó còn chưa kịp chạm vào thì con cá đã biến mất rồi!
Con mèo đen đứng bên cạnh thấy cảnh này mà tức muốn phát điên...