"Xem ra cậu biết không ít nhỉ. Nhưng đã biết rồi thì nên hiểu, ở đây tôi là vô địch, cậu không bao giờ là đối thủ của tôi được đâu."
Lý Thư Hào nhìn Trần Binh với vẻ mặt đầy bất ngờ.
Ban đầu, khi tiến vào thế giới qua cổng dịch chuyển, hắn đã tình cờ phát hiện ra một vài manh mối đằng sau hòn đảo lơ lửng giữa trời.
Là một sinh viên đại học thiên tài, Lý Thư Hào nhận thấy tiềm năng to lớn trong trò chơi này, thế là hắn liên tục đăng nhập để tìm hiểu và nắm giữ những bí mật của game.
Theo kế hoạch, Lý Thư Hào vẫn chưa vội công phá chế độ Địa Ngục, vì dựa trên những thông tin thu thập được, hắn biết quyền hạn mình có thể nắm giữ vẫn chưa đủ cao.
Nhưng sau khi biết tin Guild Tường Vi chuẩn bị làm một quả lớn trong game, Lý Thư Hào biết mình cũng phải hành động.
Guild Tường Vi và hắn ở hai Server khác nhau, trước đó hắn không hề biết các Server sẽ hợp nhất. Hắn quyết định ra tay chỉ vì một khi chuyện này lộ ra, những tài liệu hắn vất vả thu thập được sẽ mất giá trị, không còn chiếm bất kỳ ưu thế nào nữa.
Chế độ Địa Ngục mở ra, dữ liệu các Server hợp nhất, chuyện này khiến Lý Thư Hào có chút bất ngờ, nhưng cuối cùng hắn vẫn thuận lợi kiểm soát được một phần quyền hạn của hòn đảo lơ lửng.
Chỉ là một phần nhỏ quyền hạn, nhưng cũng đủ để hắn trở nên vô địch trong mắt những người chơi khác.
Trò chơi này, giờ chính là thế giới của hắn!
Kẻ địch duy nhất của hắn chính là đám người của Guild Tường Vi, còn những người chơi khác, dù mạnh đến đâu cũng không phải là đối thủ của hắn.
"Vô địch? Ngay cả Cơ Giới Tộc, những kẻ đã tạo ra Thành Phố Bay, còn bị tiêu diệt. Cậu chỉ nắm trong tay chút quyền hạn cỏn con mà cũng dám xưng là vô địch à!"
Trần Binh cười khẩy.
Hắn cũng đã vào mê cung cơ khí, quyền hạn của Lý Thư Hào nhiều nhất cũng chỉ là điều khiển một vài hệ thống tấn công và phòng thủ của mê cung, cùng với hệ thống thời tiết của Thành Phố Bay.
Theo Trần Binh, những quyền hạn cao cấp hơn có lẽ là dịch chuyển tức thời, điều khiển tái cấu trúc Thành Phố Bay và những thứ tương tự.
Rõ ràng Lý Thư Hào không có những quyền hạn này, nếu không hắn đã chẳng cần phải tự mình chạy tới đây.
Và cho dù có quyền hạn cao hơn nữa, chỉ cần bị tấn công trúng, Lý Thư Hào vẫn sẽ chịu sát thương.
"Xem ra mày biết hơi bị nhiều rồi đấy!" Nghe nhắc đến Cơ Giới Tộc, Lý Thư Hào nhíu mày.
Người chơi bình thường không thể nào biết những chuyện này.
Biết được những điều đó cũng có nghĩa là đã tiến rất gần đến việc kiểm soát quyền hạn của Thành Phố Bay, có thể xem là đối thủ cạnh tranh của hắn.
Cảm nhận được mối đe dọa từ Trần Binh, Lý Thư Hào nổi sát ý.
Nhưng đúng lúc này, thân hình Trần Binh bỗng nhiên biến mất ngay giữa không trung.
Lý Thư Hào giật mình, sau lưng hắn hiện ra hàng loạt họng pháo, điên cuồng bắn phá tứ phía.
Nhưng số lượng pháo năng lượng hắn có thể điều khiển tối đa cũng chỉ 15 khẩu. Con số này tuyệt đối không ít, dù người chơi có đông đến đâu, dưới sự oanh tạc của 15 khẩu pháo năng lượng sát thương cực lớn này cũng chỉ có một con đường chết.
Một trận bắn phá điên cuồng, nhưng muốn bắn trúng Trần Binh đang trong trạng thái tàng hình của skill Ngụy Trang thì tuyệt đối không thể.
Pháo năng lượng cũng có thời gian hồi chiêu, bắn một hồi mà không trúng, Lý Thư Hào không khỏi hoảng hốt, luôn sẵn sàng bung ra Khiên Khí Năng để chặn đòn đánh lén của Trần Binh.
"Trình này mà cũng đòi vô địch à!"
Một giọng nói đột nhiên vang lên từ sau lưng Lý Thư Hào, hắn giật bắn mình, pháo năng lượng lập tức bắn tới.
Tuyết bay tung tóe, nhưng hơn mười khẩu pháo năng lượng đều không bắn trúng Trần Binh.
"Không ổn rồi!"
Lý Thư Hào thấy vậy, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Bốp!
Hắn vừa định lùi lại vài bước để tìm một vị trí an toàn thì một bóng người đột nhiên xuất hiện bên cạnh, tung một cú đấm thẳng vào bụng hắn.
Với cảm giác chân thực tột độ, Lý Thư Hào thấy bụng dưới đau nhói. Hắn nén đau điều khiển Khiên Khí Năng để chặn đòn tấn công của Trần Binh, nhưng đã quá muộn.
Những đòn tấn công của Trần Binh như vũ bão trút xuống người hắn.
Ngoài quyền kiểm soát hòn đảo lơ lửng, thuộc tính của Lý Thư Hào cũng chỉ nhỉnh hơn người chơi bình thường một chút, làm sao chịu nổi đòn tấn công như thế này của Trần Binh. Thuộc tính của Trần Binh mạnh hơn Lý Thư Hào rất nhiều.
Không dùng vũ khí, chỉ bằng nắm đấm, Lý Thư Hào còn chưa kịp phản ứng đã bị Trần Binh đấm cho hóa thành một luồng sáng trắng bay về thành.
"Thư Hào!"
Tình thế đảo ngược chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Một khắc trước Lý Thư Hào còn chiếm thế thượng phong, một khắc sau đã bị Trần Binh cho bay màu.
Mấy người đồng đội của Lý Thư Hào vốn đang hưng phấn xem kịch, đến khi thấy Lý Thư Hào bị Trần Binh giết thì mới trợn tròn mắt, không thể tin nổi.
Trong mắt họ, Lý Thư Hào sở hữu quyền hạn như vậy thì chính là vô địch, sao có thể bị giết được?
Trần Binh quay người định xử luôn mấy người kia, nhưng vừa đi được hai bước, hắn liền khựng lại, nhìn về phía xác của Lý Thư Hào.
Trên thi thể Lý Thư Hào, một luồng sáng lóe lên, gã này lại đầy máu sống lại.
"Vật phẩm hồi sinh à?" Trần Binh có chút bất ngờ.
Hắn chưa từng nghe nói trong game này có vật phẩm hồi sinh, xem ra gã này cũng có không ít mánh khóe.
"Thư Hào, mau giết hắn báo thù!"
"Đúng vậy, giết hắn!"
Mấy tên đồng đội kia cũng ngẩn người, nhưng ngay sau đó liền phấn khích la lớn.
"Skill tàng hình của mày dùng rồi, để xem lần này mày chết thế nào!"
Lý Thư Hào mặt mày tái mét, nghiến răng nói. Hắn không ngờ mình có được quyền hạn gần như gian lận mà vẫn bị Trần Binh giết, lãng phí mất một vật phẩm hồi sinh quý giá.
Không thể dùng tàng hình nữa sao?
Đương nhiên là có thể!
Skill Ngụy Trang chỉ cần có năng lượng là có thể dùng liên tục, chỉ là mỗi lần khởi động đều cần tiêu hao thêm một lượng năng lượng lớn. Với số tinh thạch năng lượng trên người Trần Binh, hoàn toàn có thể sử dụng tùy ý.
Nhưng Trần Binh không tàng hình nữa.
Lần này hắn bật radar.
Radar của Giáp Cơ Khí có thể dò tìm thực thể sống và năng lượng máy móc.
Khi chiến đấu với người chơi bình thường, bật radar cũng vô dụng.
Nhưng đối mặt với pháo năng lượng của Lý Thư Hào, radar có thể hiển thị rõ ràng động tĩnh của chúng.
Trần Binh lại sử dụng Mắt Dữ Liệu, mọi hành động của Lý Thư Hào đều nằm gọn trong tầm mắt của hắn.
Ầm!
Pháo năng lượng của Lý Thư Hào điên cuồng bắn về phía Trần Binh. Thân hình Trần Binh liên tục né tránh, di chuyển nhanh như chớp giữa những luồng sáng nổ tung của pháo năng lượng.
"Ha ha, thằng này chết chắc rồi!"
"Nhiều đòn tấn công như vậy, xem mày còn chạy đi đâu!"
Ở cửa hang, đám người kia thấy Trần Binh bị ánh sáng của vụ nổ bao phủ thì không khỏi hưng phấn la hét.
"Không đúng!"
Nhưng Lý Thư Hào lại toát mồ hôi lạnh. Đám người kia không thấy rõ, nhưng hắn biết, không một phát pháo năng lượng nào của hắn bắn trúng Trần Binh.
Mỗi phát đạn đều sượt qua người Trần Binh trong gang tấc.
Ở khoảng cách gần như vậy mà muốn né pháo năng lượng, chỉ có thể né tránh trước khi pháo bắt đầu tấn công mới làm được.
Theo Lý Thư Hào, đó là chuyện hoàn toàn không thể.
Nhưng người trước mặt hắn lại làm được!
Lý Thư Hào không thể tin vào mắt mình, hắn điên cuồng tấn công, muốn giết chết Trần Binh.
Vù!
Sau một tiếng nổ nữa, một bóng người như ma quỷ xuất hiện bên cạnh hắn.
"Mày... mày không phải người!" Lý Thư Hào hét lên như gặp quỷ.
Trong tay có 15 khẩu pháo năng lượng, còn có thể tùy thời tạo ra Khiên Khí Năng, làm sao hắn có thể thua được!
"Cậu quá gà. Để mấy khẩu pháo này tự động tấn công có khi còn gây được sát thương cho tôi. Cậu tự điều khiển còn không bằng giao cho AI."
Trần Binh nói một câu, nắm đấm lại lần nữa giáng mạnh lên người Lý Thư Hào. Lý Thư Hào còn muốn phản kích, nhưng nắm đấm của Trần Binh đánh cho hắn đến phương hướng còn không phân biệt nổi, nói gì đến tấn công.
Chỉ vài cú đấm, Lý Thư Hào lại một lần nữa bị Trần Binh giết chết.
Lần này, Lý Thư Hào không hồi sinh nữa.
Lý Thư Hào vừa chết, mấy người chơi ở cửa hang mất đi quyền hạn bảo hộ của hắn, cơ thể gần như bị đông cứng ngay lập tức.
"Nhanh, tự sát đi, không là bị kick khỏi game đấy!"
Mấy người hoảng hốt, không đợi Trần Binh qua giết, họ vội vàng ném ra mấy quả lựu đạn, "bùm" một tiếng, tập thể tự sát.
Lý Thư Hào và mấy người kia chết chỉ rơi ra hai món trang bị 4 sao và một ít vật phẩm lặt vặt, không có gì quá xịn sò.
Nhưng biết Lý Thư Hào dùng quyền hạn để ngăn chặn bão tuyết, Trần Binh cũng không trông mong gì ở bọn họ.
"Trần đại ca, anh pro quá đi!"
Vân Phiêu Phiêu đang co ro trong góc hang, lạnh đến run cầm cập. Nhưng khi thấy Trần Binh quay lại, cô vẫn mừng rỡ reo lên.
Thấy Lý Thư Hào có thể dễ dàng chặn mọi đòn tấn công tầm xa, còn có thể dùng hơn mười khẩu pháo năng lượng bắn loạn xạ vào Trần Binh, cô đã nghĩ Trần Binh thua chắc rồi.
Nhưng kết quả là Trần Binh lại liên sát Lý Thư Hào hai lần một cách không thể tin nổi.
Trong cơn bão tuyết, Vân Phiêu Phiêu không thấy rõ, nhưng điều đó không ngăn được việc cô thấy Trần Binh trông vừa ngầu vừa pro!
"Đó là đương nhiên!" Trần Binh cười hì hì.
"Cơn bão tuyết này chắc không dừng sớm đâu, cứ chờ ở đây không phải là cách. Anh định nhờ người triệu hồi anh đến nơi khác, đợi bão tuyết tan sẽ đến chỗ Cơ Giới Tộc. Anh về rồi sẽ triệu hồi em sau."
Trần Binh nói với Vân Phiêu Phiêu.
"Vâng ạ." Vân Phiêu Phiêu gật đầu.
Không có Trần Binh ở đây, cô chỉ có một con đường chết, lúc này chỉ có thể quay về trước rồi tính sau.
"Ơ, hình như không lạnh lắm nữa!"
Trần Binh vừa định liên lạc với Tuyệt Đại Phong Hoa thì Vân Phiêu Phiêu đột nhiên kinh ngạc thốt lên.
Cô bước ra khỏi phạm vi của Áo Choàng Hỏa Diễm, cảm giác lạnh thấu xương lúc nãy đã hoàn toàn biến mất.
Nhìn ra ngoài hang, tuyết đang dần ngừng rơi.
"Tuyết ngừng rồi."
Trần Binh bước ra khỏi hang, ngẩng đầu nhìn lên trời.
Bầu trời vẫn còn vài bông tuyết rơi lác đác, nhưng đã rất ít.
"Trùng hợp hay là có nguyên nhân khác?"
Trần Binh thầm nghĩ.
Hắn vừa giết Lý Thư Hào xong thì tuyết ngừng rơi, nhiệt độ cũng đang tăng trở lại nhanh chóng.
"Chắc chắn có kẻ nào đó đang giở trò!"
Trần Binh biết đây không phải là trùng hợp.
Thời tiết của Thành Phố Bay có thể điều chỉnh được, trước đó đột nhiên trở lạnh, bây giờ lại đột nhiên trở lại bình thường, không biết rốt cuộc là ai đang giở trò.
"Nữ hoàng bệ hạ, hệ thống của chúng ta vừa bị xâm nhập, đã mất quyền kiểm soát thời tiết!"
Tại thành phố cơ khí trung tâm, một Cơ Giới Tộc trẻ tuổi vội vàng tìm đến Nữ Hoàng Cơ Giới để báo cáo.
"Biết là ai làm không?" Ánh mắt Nữ Hoàng Cơ Giới lạnh đi, trong mắt lóe lên tia sáng đỏ sậm đầy nguy hiểm.
"Dựa trên dấu vết để lại, là Dạ Tộc!" người trẻ tuổi trả lời.
Dạ Tộc! Hừ, sớm biết cái chủng tộc này không chịu ngồi yên mà. Ta cứ muốn xem chúng định giở trò quỷ gì!" Nữ Hoàng Cơ Giới hừ lạnh một tiếng, trong mắt lóe lên hung quang.
Ngay từ lúc vây quét tàn dư Cơ Giới Tộc, biểu hiện của Dạ Tộc đã có chút bất thường rồi. Bây giờ chúng cuối cùng cũng không chịu nổi sự cô đơn, muốn nhân lúc hàng loạt nhà mạo hiểm kéo đến để ra tay sao?
Hay nói cách khác, việc những nhà mạo hiểm này đến, thực chất chính là do Dạ Tộc cố ý gây ra?