Nhiệm vụ dấu tay Slime mà cũng làm thế này được à?
Lúc Dũng giả Slime và Slime bổ củi gầm gừ với nhau, chúng đã thu hút sự chú ý của hai nữ game thủ xinh đẹp gần đó.
Trong hai mỹ nữ này, có một người là đại minh tinh Tô Nhã mà Trần Binh từng gặp ở bệnh viện, nhưng cả hai đều không nhận ra nhau.
Trong game, vóc dáng của Trần Binh có hơi khác so với ngoài đời, còn Tô Nhã thì để tránh bị nhận ra và có thể chơi game thoải mái, cô đã chỉnh sửa ngoại hình rất nhiều, chỉ người cực kỳ quen thuộc mới nhận ra được vài nét.
Đương nhiên, việc chỉnh sửa chỉ giới hạn ở khuôn mặt, Tô Nhã rất hài lòng với thân hình của mình nên chẳng có lý do gì để thay đổi cả.
Đi bên cạnh Tô Nhã là cô bạn thân từ nhỏ, Đường Ngọc.
Gia đình Đường Ngọc mở một võ đường, bản thân cô là huấn luyện viên Karate, chuyên dạy các nữ học viên trẻ tuổi.
Cả hai đều rất bận rộn ngoài đời thực. Họ bắt đầu chơi game “Gia Viên” từ hơn hai năm trước, nhưng đến giờ cấp độ Gia Viên cũng mới chỉ hơn cấp 4 một chút.
Tô Nhã vừa quay xong một bộ phim, hiếm hoi có được thời gian nghỉ ngơi nên lập tức rủ Đường Ngọc vào “Thiên Đường Thú Cưng” để làm nhiệm vụ.
Hai người họ đến chỗ Slime bổ củi gần như cùng lúc với Trần Binh, tận mắt chứng kiến anh không cần làm nhiệm vụ, chỉ nhờ Dũng giả Slime gầm lên một tiếng mà Slime bổ củi đã ngoan ngoãn đóng dấu tay cho.
"Hóa ra nhiệm vụ này có đường tắt, hi hi, đúng là một phát hiện lớn!" Đường Ngọc đắc ý cười nói.
"Nhưng có hơi lạ, số người có Slime cũng không ít, sao trước đây không ai làm thế nhỉ?" Tô Nhã cảm thấy có chút kỳ quặc.
Chơi game hơn hai năm, cô đương nhiên không còn là một con gà mờ như trước. Trong mấy năm qua, số lượng người chơi mang theo pet Slime đến làm nhiệm vụ chắc chắn không hề ít.
"Có gì lạ đâu, đâu phải cứ mang pet Slime đến là nó sẽ tự động đóng dấu. Cậu không thấy con Dũng giả Slime kia à, nó phải nói chuyện với con Slime nhiệm vụ một lúc lâu thì nó mới chịu đóng dấu tay đấy. Cũng giống như con người chúng ta thôi, muốn nhờ bạn bè giúp đỡ thì cũng phải mở lời chứ, không thì làm sao người ta biết cậu cần giúp?" Đường Ngọc giải thích.
"Có lý!" Tô Nhã gật gù.
"Chúng ta dành chút thời gian giao tiếp với pet Slime của mình, bảo nó đi nói chuyện với NPC nhiệm vụ kia!" Đường Ngọc liền nắm chặt tay.
Hai người triệu hồi Slime của riêng mình, một con là Mục Sư Slime mặc áo choàng trắng, con còn lại là Thiên sứ Slime tương đối hiếm.
Cả hai con Slime này đều có phẩm chất Hoàng Kim, được xem là khá tốt trong loài Slime, hơn nữa trông chúng đều vô cùng đáng yêu.
Khi Đường Ngọc và Tô Nhã bắt đầu chơi “Gia Viên”, game vẫn chưa Open Beta. Hai người ấp ra Mục Sư Slime và Thiên sứ Slime, cảm thấy chúng cực kỳ dễ thương nên đã nuôi đến tận bây giờ.
Hai cô gái trao đổi với Slime của mình một lúc lâu, hai con Slime mới gật đầu như hiểu như không, sau đó được chủ nhân dẫn đến chỗ Slime nhiệm vụ và đẩy lên phía trước.
Mục Sư Slime và Thiên sứ Slime nhảy tưng tưng đến trước mặt con Slime nhiệm vụ vừa mới "đi cửa sau" cho Dũng giả Slime, rồi lần lượt gầm lên.
Thấy ba con Slime gầm gừ một hồi, cảm thấy thời gian cũng kha khá rồi, Đường Ngọc và Tô Nhã hào hứng lấy giấy vệ sinh ma pháp của mình ra, đưa tới trước mặt Slime nhiệm vụ, chờ nó đóng dấu tay.
Con Slime nhiệm vụ nhìn hai người như nhìn đồ ngốc, sau đó lơ đẹp họ, nhảy đi chỗ khác tiếp tục bổ củi.
"Chuyện gì vậy? Sao nó không đóng dấu cho chúng ta?"
Cả hai đều đứng hình, rõ ràng Slime của họ cũng đã rất cố gắng giao tiếp với con Slime nhiệm vụ kia mà.
"Tớ hiểu rồi, chắc chắn là vậy!"
"Con Slime nhiệm vụ này là giống cái, Mục Sư Slime và Thiên sứ Slime của chúng ta cũng là giống cái, còn con Dũng giả Slime kia là giống đực! Dựa theo nguyên lý cùng giới thì đẩy nhau, khác giới thì hút nhau, e là chúng ta phải tìm một con Slime đực!"
Đường Ngọc trầm tư một lúc rồi chợt bừng tỉnh ngộ.
"Hóa ra là vậy, có lý!" Tô Nhã tán thành.
Hai người lập tức đi một vòng quanh thôn, sau đó tìm thấy một con Slime đang giúp dân làng cày ruộng.
"Con Slime này chắc chắn là đực!"
"Chính là nó!"
Đường Ngọc và Tô Nhã dẫn Slime của mình đến.
Mục Sư Slime, Thiên sứ Slime và con Slime kia bắt đầu trao đổi với nhau.
Hai người đợi một lúc, thấy thời cơ có vẻ đã chín muồi, lại lấy giấy vệ sinh ma pháp ra đưa tới.
Nhưng con Slime cày ruộng chỉ liếc hai người một cái, rồi quay đầu đi, tiếp tục vung cái cuốc nhỏ của mình, hoàn toàn không có ý định để ý đến họ.
"Sao thế nhỉ, lẽ nào vẫn không đúng?"
Đường Ngọc và Tô Nhã đều thấy phiền muộn.
"Thôi bỏ đi, chúng ta cứ thành thật đi giúp Slime làm nhiệm vụ vậy."
Tô Nhã suy nghĩ một chút rồi quyết định từ bỏ.
Hai người chuẩn bị rời đi, nhưng chưa được mấy bước, Đường Ngọc bỗng sáng mắt lên: "Mau nhìn kìa, người vừa nãy đến rồi!"
Cách đó không xa, Trần Binh đang thong thả dắt Dũng giả Slime đi tới. Không cần làm nhiệm vụ mà vẫn lấy được dấu tay Slime, Trần Binh trông khá nhàn nhã.
Dũng giả Slime đi đến trước mặt con Slime cày ruộng, gầm lên vài tiếng, con Slime cày ruộng liền vui vẻ đóng dấu tay của mình lên hai tờ giấy vệ sinh ma pháp mà Trần Binh đưa ra.
Dấu tay rõ ràng, ngay ngắn. Dũng giả Slime hài lòng vỗ vỗ vào con Slime cày ruộng, rồi nhảy tưng tưng cùng Trần Binh rời đi.
Đường Ngọc: "..."
Tô Nhã: "..."
Khốn kiếp, đây rõ ràng là phân biệt đối xử!
Mục Sư Slime thì không nói, ấp ra cũng không khó, nhưng độ hiếm của Thiên sứ Slime còn cao hơn Dũng giả Slime nhiều, tại sao con Dũng giả Slime này có thể đi cửa sau, còn Slime của họ thì không?
"Tớ không tin, tên đó chắc chắn đã dùng thủ đoạn gì đó! Chúng ta đi theo xem cho rõ!"
Đường Ngọc bực bội nói.
"Cũng được, nhưng đừng để người ta phát hiện, sẽ xấu hổ lắm đấy."
Tô Nhã biết Đường Ngọc rất hiếu thắng, một khi đã bướng lên thì sẽ không dễ dàng từ bỏ, nên gật đầu đồng ý.
Dù sao cô cũng chỉ vào chơi cho vui, hoàn thành được nhiệm vụ là tốt rồi, không ngại lãng phí thời gian.
Hai người lặng lẽ bám theo sau Trần Binh. Trong thôn có rất nhiều người chơi, phần lớn cũng đang làm những việc tương tự, nên Trần Binh hoàn toàn không phát hiện ra hai mỹ nữ đang theo đuôi mình.
Phía trước xuất hiện một con Slime khác, Dũng giả Slime tiến lên, gầm vài tiếng, con Slime đó lại vui vẻ đóng dấu tay cho Trần Binh.
Đường Ngọc và Tô Nhã nhìn mà không khỏi phiền muộn.
Trong mắt họ, Trần Binh gần như chẳng làm gì cả, thậm chí còn không nói một lời nào, chỉ có con Dũng giả Slime tiến lên gầm gừ hai tiếng, sau đó Slime nhiệm vụ liền đóng dấu tay, mà còn đóng liền hai bản, đúng là không có thiên lý.
"Con Dũng giả Slime đó có gì đó rất lạ, tớ thấy nó thông minh hơn pet Slime của chúng ta nhiều, vấn đề chắc là ở nó."
Hai người theo dõi một lúc, thấy Trần Binh không nói câu nào mà đã thu thập được năm sáu cái dấu tay trên giấy vệ sinh ma pháp, tốc độ cực nhanh.
Tô Nhã nhìn Đường Ngọc, lên tiếng phân tích.
"Hình như vậy, trên đầu con Slime đó có đội một cái vương miện, tớ nghĩ phần lớn là công lao của cái vương miện đó."
Đường Ngọc bất đắc dĩ nói, khả năng quan sát của cô không tệ, đương nhiên cũng đã phát hiện ra điều này.
"A, người kia có vẻ gặp rắc rối rồi."
Hai người đi theo Trần Binh ra khỏi thôn Meikaluo. Dưới một gốc cây lớn ngoài thôn, có một con Slime đang giúp dân làng phơi quần áo.
Sau khi Trần Binh lấy được dấu tay của con Slime đó, anh quay người định về thôn tìm con khác thì đột nhiên có mấy người xuất hiện, chặn trước mặt anh.
"Gàoooo!"
Dũng giả Slime nhận ra một trong số đó chính là kẻ bị nó giết tối qua, liền lập tức gầm lên.
"Các người có ý gì?" Trần Binh rất bình tĩnh nhìn mấy người kia.
Dũng giả Slime có thể giết người trong một nốt nhạc, thì anh cũng gần như vậy, đối phương có đông hơn nữa cũng chẳng có gì đáng sợ.
Nói đúng hơn, đối phương càng đông càng tốt, giết sẽ rớt ra càng nhiều trang bị và vật phẩm.
Có điều túi đồ của anh đã không còn chỗ trống, đúng là hơi đau đầu.
"Anh bạn, trả lại tấm bản đồ kho báu cho chúng tôi, chuyện tối qua coi như bỏ qua."
Một người trong nhóm trầm giọng nói với Trần Binh.
"Bản đồ kho báu à." Trần Binh liếc nhìn Dũng giả Slime, hiểu ra vì sao thằng nhóc này vừa thấy người đã gầm lên.
"Tôi là người rất biết nói lý lẽ, nhưng mà, tấm bản đồ này là do Slime nhà tôi nhặt được lúc nửa đêm, tôi chỉ giữ giùm nó thôi. Thế này đi, để tôi hỏi ý kiến nó, nếu nó đồng ý trả thì tôi sẽ trả cho các anh."
Trần Binh nhìn mấy người, nói một cách rất hào phóng.
"Này, bọn họ muốn lấy lại bản đồ kho báu, mày có cho không?" Trần Binh ra vẻ nghiêm túc hỏi Dũng giả Slime bên cạnh.
"GÀOOOO!" Dũng giả Slime gầm lên một tiếng thật to.
"Được rồi, tao hiểu rồi." Trần Binh nghe vậy gật gù, rồi nhìn về phía mấy người đối diện, "Xin lỗi nhé, Slime nhà tôi bảo không cho, nó kêu các anh biến đi cho nước nó trong, từ đâu đến thì cút về đấy."
Mẹ nó!
Thằng này coi bọn họ là lũ ngốc chắc?
Mấy người kia nghe xong, mặt ai nấy đều sầm lại.