Virtus's Reader
Cơ Thể Ta Có Bug

Chương 370: CHƯƠNG 78: TIN TỨC KHÔNG AI HAY BIẾT

Trần Binh thề, hắn chẳng có ý đồ gì với đống bảo thạch kia đâu, chỉ đơn thuần là muốn giúp các nàng thôi!

Thử nghĩ mà xem, một đám tiểu cô nương xinh như hoa như ngọc, thân thể vỡ vụn vương vãi khắp đất, lại còn mất đi ý thức, đáng thương biết bao.

Hơn nữa, giúp các nàng khôi phục thân thể thì hắn cũng nhận được kho báu của kẻ trộm mộ, đôi bên cùng có lợi, đây mới là lý do khiến động lực của hắn tăng vọt.

Còn về chuyện muốn ngắm thân thể hoàn chỉnh của Tử Thủy Tinh gì đó, tuyệt đối không có đâu nhé!

. . .

Vùng đất ở tầng dưới cùng của Thiên Đường có diện tích tương đối rộng lớn, những nơi Thành Phố Bảo Thạch bay qua, Mẫu Thạch Tử Thủy Tinh và các Mẫu Thạch khác có thể đã rơi xuống phía dưới. Nếu cứ đi tìm mà không có mục tiêu, có khi tốn cả một ngày cũng chưa chắc đã thấy.

Nhưng mà với Dũng Giả Slime bên cạnh, Trần Binh đã nghĩ ra một cách tìm kiếm tương đối nhanh.

Dũng Giả Slime biết bay mà, tuy ở đây không thể bay cao nhưng cứ mang nó đi khắp nơi, mỗi khi đến một chỗ lại để Dũng Giả Slime bay một vòng xung quanh. Nếu gần đó có một mảng bảo thạch lớn, Dũng Giả Slime có thể dễ dàng phát hiện ra ngay.

Quái vật xung quanh cấp rất cao, cũng rất mạnh, nhưng Dũng Giả Slime muốn chạy thì không thành vấn đề, chẳng cần lo bị Boss giết chết.

Nếu đổi thành một pet bay lượn khác thì không được, nhưng với Dũng Giả Slime thì tuyệt đối không vấn đề gì.

"Gừ gừ!"

Trần Binh khoa tay múa chân giải thích cách làm cho Dũng Giả Slime, nó gầm lên hai tiếng tỏ vẻ đã hiểu, rồi lập tức bay một vòng làm mẫu.

"Tốt lắm, đi tìm bảo thạch thôi!"

Trần Binh hài lòng gật đầu, nghĩ ra được cách vừa tiện vừa nhanh thế này, mình đúng là thiên tài mà!

"Gừ gừ!"

Một người một pet bắt đầu hành động, không bao lâu sau, Trần Binh liền nghe thấy tiếng gầm của Dũng Giả Slime từ xa vọng lại.

Trần Binh nghe vậy thì mừng rỡ, Dũng Giả Slime gầm hai tiếng nghĩa là đã tìm thấy một mảng bảo thạch lớn, còn gầm một tiếng là cần giúp đỡ.

Trần Binh vội vàng chạy tới, đến trước một mảng đá quý màu trắng nhạt.

"Đây là Nguyệt Quang Thạch, bảo thạch đẹp thật."

Mảng bảo thạch màu trắng nhạt này được tạo ra do ảnh hưởng của Mẫu Thạch Nguyệt Quang Thạch, Trần Binh tốn chút thời gian đã tìm được nó.

"Tiếp tục, cố lên nào!"

Chẳng tốn bao nhiêu thời gian đã tìm được một loại Mẫu Thạch, thắng lợi dường như đã ở ngay trước mắt, Trần Binh và Dũng Giả Slime tiếp tục đi về phía trước.

Một giờ sau, Trần Binh thu hoạch vô cùng phong phú, lại liên tiếp tìm được ba viên Mẫu Thạch nữa.

Nếu không phải giữa đường buộc phải chiến đấu với vài con quái vật thì tốc độ của Trần Binh còn có thể nhanh hơn.

Tuy nhiên, trong bốn viên Mẫu Thạch đã tìm được lại không có Mẫu Thạch Tử Thủy Tinh, Trần Binh đành phải kiên trì tìm kiếm tiếp.

Hơn nữa Trần Binh đoán rằng, dù có tìm được Mẫu Thạch Tử Thủy Tinh thì các Mẫu Thạch khác cũng phải tìm cho đủ.

Dolores và những người bảo thạch khác sẽ không bỏ mặc đồng tộc của mình dưới đất đâu.

Trần Binh cũng đã ổn định lại tâm trạng, thành thật cố gắng tìm hết tất cả các Mẫu Thạch.

Vào lúc hơn năm giờ chiều, Trần Binh và Dũng Giả Slime lần lượt lên tới cấp 27.

Cả buổi chiều, họ đã giết không ít quái vật mạnh ngang Boss ở xung quanh.

Những con quái vật này không rơi ra trang bị, chỉ rơi ra một lượng không nhỏ vật liệu hiếm.

Để nhặt những vật liệu này, Trần Binh đã phải vứt đi một phần trang bị vốn có trong ba lô mới có đủ chỗ trống.

"Cuối cùng cũng tìm thấy!"

Không lâu sau khi lên cấp 27, tiếng gầm của Dũng Giả Slime truyền về, Trần Binh đi qua và tìm thấy một mảng Tử Thủy Tinh lớn.

Canh giữ trên mảng Tử Thủy Tinh này là một con Gấu Khổng Lồ màu đen, nó đang coi đống Tử Thủy Tinh này như cái bao đeo trên lưng, thấy Trần Binh đến gần, nó liền gầm lên đầy uy hiếp.

Trần Binh đã chém giết suốt một đường, sớm đã không còn kinh ngạc nữa, hắn vung tay, Dũng Giả Slime liền hét lên một tiếng đầy uy vũ rồi xông lên.

Năm phút sau, con Gấu Khổng Lồ bị Trần Binh và Dũng Giả Slime hạ gục, đánh rơi ra một vật liệu là 『 Móng Vuốt Hùng Vương 』.

"Về thôi."

Tìm được Mẫu Thạch Tử Thủy Tinh trong mảng bảo thạch lớn, Trần Binh mang theo Dũng Giả Slime quay về.

Cả buổi chiều, hắn đã tìm được tổng cộng mười ba khối Mẫu Thạch, gần bằng số lượng người bảo thạch bị vỡ vụn.

Không cần tìm kiếm nữa, Trần Binh nhanh chóng quay lại chỗ cũ.

"Cuối cùng anh cũng về, tôi còn tưởng anh chạy mất rồi!"

Thấy Trần Binh trở về, Dolores uể oải chào hắn.

Trên mặt đất là hơn mười đống thân thể bảo thạch, trong lúc Trần Binh đi tìm Mẫu Thạch, ba người Dolores, Khổng Tước Thạch và Lam Bảo Thạch không chỉ tìm hết những mảnh vỡ có thể thấy trên mặt đất mà còn hợp lực dời những tảng đá lớn đi để tìm những mảnh còn thiếu.

Cả một buổi chiều, Dolores cảm thấy sức lực của mình gần như đã cạn kiệt.

"Đến đây, để các cô ấy hồi phục trước đã."

Trần Binh liếc qua những thân thể bảo thạch trên đất, có tổng cộng 14 đống, xem ra hắn còn thiếu Mẫu Thạch Ngọc Đỏ.

"Tốt quá rồi, không chỉ chị Tử Thủy Tinh có thể hồi phục mà chị Nguyệt Quang Thạch và mọi người cũng vậy, chỉ tiếc là vẫn chưa tìm được Ngọc Đỏ."

Lam Bảo Thạch nhận lấy Mẫu Thạch từ tay Trần Binh, đôi mắt to bằng bảo thạch xanh biếc sáng lên.

"Ngọc Đỏ để sau cũng không sao, cứ hồi phục những người đã tìm được Mẫu Thạch trước đã."

Khổng Tước Thạch đi tới, cùng Lam Bảo Thạch chia nhau đặt các Mẫu Thạch lên người những chị em bảo thạch tương ứng.

Từng khối Mẫu Thạch bắt đầu phát sáng, những mỹ nữ bảo thạch vỡ vụn dần dần hồi phục.

Trần Binh không để lại dấu vết mà đi tới gần chỗ Tử Thủy Tinh, Dolores thấy vậy cũng lặng lẽ đi theo.

"Oa!"

Nhân lúc Trần Binh không để ý, cô nàng đột nhiên từ sau lưng hắn nhảy ra, định dọa hắn một phen.

"Sao anh cứ nhìn chằm chằm chị Tử Thủy Tinh thế?"

Trần Binh đương nhiên không bị trò vặt vãnh này dọa được, Dolores thấy vậy liền đảo mắt rồi hỏi.

"Xem cô ấy có hồi phục thuận lợi không thôi." Trần Binh hùng hồn trả lời.

Tử Thủy Tinh liên quan đến việc hắn có thể thuận lợi lên Thành Phố Bảo Thạch tìm kho báu hay không, hắn quan tâm cô ấy thì có gì sai, đương nhiên là không!

"Xí, tôi thấy anh cũng là đồ mê ngực bự thì có!"

Dolores lườm Trần Binh với ánh mắt cực kỳ hoài nghi.

"Chào buổi sáng, Dolores."

Nhưng Trần Binh còn chưa kịp lên tiếng, thân thể của Tử Thủy Tinh đã hồi phục, cô từ dưới đất đứng dậy, vươn vai một cái rồi chào Dolores.

"Ồ, con người?" Sau đó, Tử Thủy Tinh nhìn thấy Trần Binh.

Tuy nhiên, Tử Thủy Tinh không giống Khổng Tước Thạch và Lam Bảo Thạch, vừa thấy Trần Binh đã hoảng sợ đổi màu da. Cô nhìn Trần Binh, chỉ cảm thấy hơi bất ngờ chứ không hề sợ hãi.

"Chị Tử Thủy Tinh!"

Dolores nũng nịu lao vào lòng Tử Thủy Tinh, dụi dụi vào ngực cô ấy.

"Rồi rồi, đừng dụi nữa, có dụi thế nào thì ngực em cũng không to lên được đâu."

Tử Thủy Tinh bực mình kéo Dolores ra.

Trong mười ba thiếu nữ bảo thạch, tuy Tử Thủy Tinh không phải người hồi phục đầu tiên nhưng cô lại là người hồi phục nhanh nhất, sau khi cô hồi phục xong, mười hai người còn lại mới lần lượt tỉnh lại.

"Sau cuộc tấn công đó, thời gian đã trôi qua lâu như vậy rồi, không ngờ trên con tàu này lại xuất hiện nhiều người đến thế."

Trong lúc đó, Tử Thủy Tinh hỏi Trần Binh vài chuyện.

Trần Binh biết cũng không nhiều, chỉ có thể kể lại những gì mình biết.

Tử Thủy Tinh nghe xong, không khỏi khẽ cảm thán.

"Con tàu này không phải là tàu cứu nạn sao? Chẳng lẽ nó không cho con người lên?"

Trần Binh nghe vậy, tò mò hỏi.

"Đúng là không cho, con tàu cứu nạn này chuyên dùng để thu nhận quái vật, dã thú và các thể sống đặc biệt. Còn con người, họ ở trên một con tàu chuyên dụng khác."

Tử Thủy Tinh lắc đầu, còn nói ra một tin tức không ai hay biết.

Khó trách hắn từng đi qua hai ngôi làng mà không ai biết gì về con tàu cứu nạn Thiên Đường.

Nhưng nếu con người trong Thiên Đường không biết về con tàu cứu nạn, vậy tổ tiên của họ đã vào đây bằng cách nào?

Trần Binh thầm thấy kỳ lạ.

Nhưng Tử Thủy Tinh hiển nhiên cũng không biết, nên Trần Binh cũng không hỏi thêm.

"Chị Tử Thủy Tinh, ngoài Ngọc Đỏ ra, các chị em khác đều đã tỉnh lại và hồi phục rồi, nhưng có vài người bị mất một chút ký ức."

Lam Bảo Thạch đến báo cáo tình hình với Tử Thủy Tinh.

"Mẫu Thạch Ngọc Đỏ cũng không biết có rơi xuống không, không cần tìm khắp nơi nữa. Trên Thành Phố Bảo Thạch chắc vẫn còn đồ dự phòng, các em mang thân thể của Ngọc Đỏ lên, về đó rồi tìm cách giúp con bé hồi phục sau."

Tử Thủy Tinh nói với Lam Bảo Thạch.

"Vâng, chúng em mỗi người mang một ít." Lam Bảo Thạch gật đầu.

"Nhà mạo hiểm, lần này cảm ơn sự giúp đỡ của cậu rất nhiều, chúng ta xuất phát bây giờ, trở về Thành Phố Bảo Thạch thôi."

Tử Thủy Tinh quay sang mỉm cười cảm ơn Trần Binh.

Một đám mỹ nữ bảo thạch dưới sự dẫn dắt của Tử Thủy Tinh đi về phía một cột đá lớn ở phía xa.

Trần Binh lặng lẽ đi theo sau, trước mắt hắn là cả một rừng mông trắng nõn nà khiến hắn hoa cả mắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!